Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 123: Hoàng Tuyền


"Được, nể tình cậu chịu gọi tôi là tiên sinh, tôi sẽ cho cậu chết một cách dễ coi."


***


Toàn bộ hệ thống truyền tin rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ.


Mạnh Như Tiền đập mạnh một cú xuống bàn, "Đm!"


Lạc Tân Dương chết lặng. Một lúc lâu sau mới lắp bắp lên tiếng, "Sư phụ... có phải tại con..."


Bộ Ngu gắt lên, "Không phải!"


Trong đầu Lạc Tân Dương vẫn văng vẳng câu cảnh báo của Tư lệnh, "Lạc Tân Dương, cẩn thận!", rồi quả tên lửa mà Tư lệnh lao tới chặn, sau đó là ánh lửa ngập trời.


Cậu như bị đánh cho ngây người, tới giờ vẫn chưa phản ứng lại được là Tống Tư Thâm... đã không còn nữa.


Nếu như cậu mạnh hơn một chút thì đã không cần Tư lệnh cứu. Nếu không cần Tư lệnh cứu thì Tống Tư Thâm cũng không phải chết...


Tất cả... đều là lỗi của cậu.


Nước mắt của Lạc Tân Dương rơi từng giọt, trong bộ đàm vang lên tiếng nức nở khe khẽ, "Xin lỗi... xin lỗi... nếu không có em... em chết thay cũng được... xin lỗi..."


Không ai trách cậu cả.


Trên chiến trường, ai cũng mang cái chết trong lòng. Không ai biết giây sau mình còn sống hay không. Lạc Tân Dương từng cứu người, và lần này không phải vì cậu sai, mà vì kẻ địch quá mạnh.


Cơ giáp địch có lớp giáp vượt trội hơn hẳn Tử Vi Viên, dù không có kinh nghiệm, nhưng trên chiến trường, chỉ kỹ thuật là không đủ. Kiến càng sao rung được gốc cây?


Mà trước mắt họ, không phải một gốc cây, là cả một khu rừng.


"Khóc xong rồi đánh tiếp. Lạc Tân Dương, Đông 454, Nam 354, che chắn." Giọng của Bùi Hành Ngộ vang lên.


Lạc Tân Dương quệt nước mắt, do dự mất vài giây. Nhưng ngay sau đó, giọng anh lạnh đến mức khiến người ta nổi da gà, "Nếu trận này thua, cậu chính là tội nhân của cả Tử Vi Viên. Cút về vị trí!"


Lạc Tân Dương giật mình, cuống cuồng lau nước mắt, lập tức lao về hướng được chỉ.


Người duy nhất vẫn im lặng đến giờ là Cận Nhiên.



Tống Tư Thâm là bạn cùng phòng với hắn từ thời còn ở trường quân đội. Cùng nhau vào Tử Vi Viên rồi vẫn sống chung một phòng. Đi đâu, làm gì, bên cạnh hắn cũng luôn có cậu trai ít nói ấy theo sau.


Tống Tư Thâm nhìn thì lạnh nhạt, nhưng thật ra ngoài lạnh trong nóng. Hồi quân trường tổ chức dạ hội, hắn thấy cậu ngồi một mình ở góc, liền nhào đến vò tóc rồi dúi cho hai cuộn bánh đậu đỏ.


Hắn ngồi xoạc chân ra ngay bên cạnh, còn cậu thì hơi dịch sang miễn cưỡng nhận bánh, nhưng vẫn ăn hết sạch.


Về sau vào Tử Vi Viên, thỉnh thoảng hắn nấu cho Bùi Hành Ngộ ăn, anh ăn không hết thì phần còn lại hắn tiện tay mang về, dúi thẳng vào miệng Tống Tư Thâm.


Cậu vừa lẩm bẩm "tôi không thích mấy thứ mà bọn con gái hay ăn", vừa ăn sạch không để thừa.


Lúc dẫn dụ bằng pheromone, miệng thì kêu phiền, nhưng vẫn đưa cho hắn một ly nước điều tiết năng lượng. Dù ban đầu được phái tới để hãm hại Bùi Hành Ngộ, cậu vẫn từng lần từng lần đứng ra giúp đỡ Tử Vi Viên.


Tống Tư Thâm thật sự là một đứa nhỏ rất ngoan.


"Đứa con nuôi của tôi mà cũng bị cậu lôi kéo được, Bùi tư lệnh đúng là thủ đoạn ghê gớm đấy." Một giọng nói lười nhác vang lên từ kênh liên lạc ngoài, lạc lõng giữa khói lửa dày đặc, mang theo vẻ biếng nhác đến bất hợp lý.


Bùi Hành Ngộ sững người.


Cận Nhiên cũng chết lặng.


Là hắn?!


"Tiên sinh..." Bùi Hành Ngộ cất tiếng.


"Tiên sinh?" Hoàng Tuyền bật cười khẽ, trong tiếng cười là một sự châm biếm lạnh buốt như băng, "Người tôi yêu, người tôi thương... đều chết dưới tay cậu. Cái tiếng 'tiên sinh' này, tôi thật sự không dám nhận đâu. Khi Tư Thâm chết, cậu cũng lịch sự như vậy sao?"


Tình trạng của Bùi Hành Ngộ đã không ổn từ trước, anh vốn định đợi đến khi chiến sự ổn định hơn rồi sẽ giao quyền chỉ huy lại cho Cận Nhiên, nhưng Hoàng Tuyền đã đến, anh tuyệt đối không thể ngã xuống lúc này.


Anh giơ tay, lấy ra ống điều tiết năng lượng cuối cùng, bẻ mở, uống cạn. Ngay sau đó, máu lập tức dâng lên, nhưng anh cắn răng, ép nó nghẹn lại trong cổ họng, không để tràn ra.


Cận Nhiên quát lên, "Cút mẹ nó đi! Tống Tư Thâm chết trước mặt ông mà ông không thấy à?! Ông mù chắc? Tôi hỏi ông, nó trung thành với ông như thế, ông lại bắt nó uống thuốc, gửi nó vào Tử Vi Viên làm nội gián. Giờ trung lẫn nghĩa đều không thể vẹn toàn, nếu thật sự coi nó là con, thì ông nên tự tát mình hai cái, rồi hỏi xem rốt cuộc ông là loại chó má gì!"


Hoàng Tuyền thở dài, "Cận Nhiên à... sao cậu lại nhận giặc làm cha thế? Chính Bùi tư lệnh của cậu mới là người hại chết chị gái cậu đấy. Cậu nên giúp tôi, cùng nhau đòi lại công bằng."


Cận Nhiên khinh thường đáp, "Cút con mẹ các người đi."


***


Cận Thiệu Nguyên phóng xe thẳng về Quân đoàn 11. Chó trong trại vẫn sủa inh ỏi khi thấy ông như mọi lần. Người thì đông hơn hẳn, ông đẩy đám đông ra bước vào... rồi chết sững tại chỗ.



Cận Thiệu Nguyên từng kinh qua trăm trận lớn nhỏ, nhưng vẫn không khỏi sững sờ. Theo bản năng, ông nghiêng đầu tránh đi khỏi khung cảnh tàn nhẫn ấy, hỏi, "Chuyện gì xảy ra vậy?"


Một trợ lý trẻ run rẩy gọi khẽ, "Cận Bộ trưởng..."


Rồi quỳ sụp xuống.


"Chiều nay tôi đến đưa tài liệu, thấy trong văn phòng không có tiếng động, cứ tưởng Liên Bộ trưởng về rồi quên tắt đèn. Ai ngờ đẩy cửa ra thì... thì đã như vậy rồi... Trên tay ông ấy còn để lại di thư."


Cận Thiệu Nguyên cúi xuống, lấy khẩu súng của một lính gác gần đó, dùng nòng súng gạt nhẹ một thi thể. Một luồng mùi hôi tanh kỳ quái xộc thẳng vào mũi ông.


Chỉ chết vài tiếng đồng hồ mà đã bốc mùi phân huỷ?


"Phát hiện ra khi nào?" Ông hỏi.


Thư ký vẫn run, "Không... không phải chúng tôi phát hiện... là có người đưa về."


Chân mày Cận Thiệu Nguyên nhíu chặt.


Đám thi thể nát đến mức chẳng còn hình dạng, còn được gửi trả lại?


Là thị uy? Hay là... một lời cảnh cáo?


"Bộ trưởng! Có chuyện rồi!" Một phó quan chạy đến, gấp gáp báo tin.


"Nói đi."


"Quân đoàn 3, Quân đoàn 8, Quân đoàn 7, Quân đoàn 13... đều nhận được xác chết được gửi trả về, hiện trường y hệt chỗ này.
Nhiều Bộ trưởng Tác chiến cũng đã thiệt mạng."


Cận Thiệu Nguyên lập tức bật dậy, túm lấy cổ áo của phó quan,
"Cậu nói lại lần nữa?!"


Phó quan hoảng sợ nhưng đi theo ông đã lâu nên cũng quen rồi, lặp lại không chệch lấy nửa chữ, "Các quân đoàn, trừ chúng ta và bên Tiêu Bộ trưởng còn tạm coi là nguyên vẹn, ngay cả chỗ Tả Bộ trưởng cũng tổn thất nặng nề. Trên trời dưới đất, tất cả đều..."


Cận Thiệu Nguyên đẩy phó quan ra, "Đi kiểm tra ngay!"


Phó quan ngồi vào ghế phụ, ôm tấm bảng dữ liệu báo cáo,"Kể từ lúc Thống soái Phương Chí Hành bị điều tra, đến nay đã có mười lăm quân đoàn lần lượt hứng chịu các đợt tập kích quy mô lớn, tổn thất vô cùng nghiêm trọng. Nhiều Bộ trưởng Tác chiến đã hy sinh. Theo thống kê chưa đầy đủ, hiện đã có hơn 19.000 binh sĩ Liên bang tử trận và con số vẫn còn đang tăng."


Cận Thiệu Nguyên nhấn ga, xe phóng như bay. Trong radio vang lên bài tuyên giáo nhồi sọ của Thánh Âm Xã.


[Con người sinh ra đã mang tội, nhơ bẩn bám lấy không rời.



Hành tinh này tràn đầy lòng tham và sự hủy diệt...]


Phần đầu còn giống kiểu giáo điều tẩy não bình thường, nhưng càng về sau thì càng lệch tông thẳng mặt,


[Hằng ngày các người mải mê làm việc vì miếng cơm manh áo, còn những kẻ đứng trên cao lại hưởng thụ thành quả lao động của các người.


Con các người thậm chí bị đem đi làm vật thí nghiệm để phát triển công nghệ du hành sang hành tinh khác. Một khi thành công, nguồn năng lượng của hệ sao Hoắc Nhĩ cạn kiệt, họ sẽ lên tàu vũ trụ mà bỏ đi, bỏ mặc các người chết chìm trong hệ sao mục ruỗng này.


 Vậy có đáng không?"]


Phó quan nghe một lúc, thì thầm, "Phải nói là... cũng khá bắt trúng tâm lý quần chúng đấy."


Cận Thiệu Nguyên liếc hắn một cái sắc như dao. Phó quan rụt cổ, lập tức sửa giọng, "Cái thứ điên rồ gì thế này, đúng là vớ vẩn tẩy não! Dám nhồi sọ cả bố mày, có soi gương chưa biết mình là cái thá gì không!"


Cận Thiệu Nguyên như nhìn hắn người thần kinh, lướt mắt rồi thu lại ánh nhìn, "Đã cử người đi tiếp viện cho Cận Nhiên chưa?"


"Đi rồi, chắc giờ là tới nơi. Vậy bây giờ ta làm gì?"


Cận Thiệu Nguyên đáp, "Tìm Diệp Lan Trúc."


**


Năm xưa, Hoàng Tuyền có thể biến một hành tinh cằn cỗi đến cả miễn phí cũng không ai buồn nhận thành một pháo đài khiến ai nghe tên cũng phải tránh xa... không phải nhờ vào gương mặt đẹp.


Chỉ giờ phút này, Bùi Hành Ngộ mới nhận ra, đám cơ giáp tuôn ra như thủy triều kia không phải từ trên trời rơi xuống!


Mạnh Như Tiền cũng kịp phát hiện, hét toáng lên, "Tư lệnh! Là pháo đài Hoàng Tuyền!!"


Tim Bùi Hành Ngộ khựng lại một nhịp. Anh lập tức nhìn sang tài liệu mà Mạnh Như Tiền vừa gửi. Từ trong bóng tối, pháo đài Hoàng Tuyền hiện rõ trên bản đồ, tuy nhỏ hơn các căn cứ khác, nhưng vẫn tồn tại!


Nhưng tại sao... lúc nãy hệ thống radar lại không phát hiện ra?


"Pháo đài Hoàng Tuyền làm sao mà tiến quân được? Hành tinh thì không thể di chuyển được mà!" Mạnh Như Tiền là người am hiểu kỹ thuật nhất ở đây cũng không thể hiểu nổi.


Y cố hết sức giữ bình tĩnh.


Cận Nhiên lên tiếng, "Có thể."


Cả đám lập tức quay phắt lại nhìn hắn. Cận Nhiên thở ra một hơi, chậm rãi nói, "Hồi đại học, lúc rảnh rỗi chẳng có gì làm nên tôi với Chung Quản và Tống Tư Thâm từng đưa ra một giả thuyết, gắn động cơ cho một hành tinh, đồng thời phủ một lớp 'áo tàng hình', như vậy có thể vừa di chuyển, vừa có thể liên tực tiếp tế trên chiến trường."



Cận Nhiên "ừ" khẽ, "Hồi đó tôi chỉ làm bản thiết kế sơ bộ. Sau đó hết tiền, dự án bị bỏ dở... Có lẽ Tiểu Tống đã chuyển bản thảo cho hắn rồi."


Mạnh Như Tiền tức đến nghẹn thở, "Đm!!!"


Trong bộ đàm lập tức vang lên tiếng xì xầm. Cận Nhiên nghe ra được, họ đang trách hắn. Trách sao hắn lại tạo ra thứ công nghệ điên rồ như vậy. Trách sao lại là hắn khiến Tống Tư Thâm chết. Nếu không phải vì cái "giả thuyết" đó, thì giờ mọi người đã không phải đối mặt với cái chết.


Nhưng Cận Nhiên không định phản bác. Thật sự đây là giả thuyết và thiết kế mà hắn từng đưa ra.


Bùi Hành Ngộ nghiêm giọng, "Ai không muốn ở lại Tử Vi Viên nữa, cởi quân phục, lập tức cút."


Toàn bộ đội hình im phăng phắc.


Cận Nhiên nhìn về phía Bùi Hành Ngộ một cái, nhẹ giọng nói, "Đúng là em hại Tiểu Tống, anh không cần..."


"Câm miệng."


Cận Nhiên mấp máy môi, cuối cùng cúi đầu, "Rõ, Tư lệnh."


Bùi Hành Ngộ quay sang, "Tiên sinh, mời ra tay."


Hoàng Tuyền cười nhàn nhạt, "Được thôi. Nể tình cậu vẫn còn gọi tôi một tiếng 'tiên sinh', tôi sẽ để cậu chết cho đàng hoàng một chút."


"Chết thì chết. Giữa chiến trường này mảnh xương cũng không còn, lấy gì gọi là "thể diện"?" Nghe câu này cứ như nói bậy mà còn bày đặt chỉnh trang, Cận Nhiên nghĩ vậy rồi cũng nói ra thành lời.


Hoàng Tuyền cũng không tức giận, khiến người ta dễ dàng tưởng tượng ra dáng vẻ hắn đút tay trong tay áo, lười nhác ngáp dài, như thể đây không phải chiến trường mà chỉ là một cái chướng ngại nhỏ trên đường ra khỏi cửa.


Cận Nhiên nói trong kênh liên lạc nội bộ, "Cái động cơ đẩy hành tinh này có một điểm yếu chết người chính là nó chậm. Chúng ta chơi tốc độ với hắn, hắn dùng chiến thuật biển người, mình thì đánh xoay vòng. Ai có thể quay về tiếp tế thì đi ngay."


Mạnh Như Tiền nghe mà suýt không tin nổi, "Cậu..."


Bùi Hành Ngộ nói, "Nghe Cận Nhiên."


"Nhưng Tư lệnh, chính cậu ta là người tạo ra động cơ đó! Ai biết liệu những khuyết điểm đó có còn tồn tại không? Dự án này cậu ta còn chưa nghiên cứu xong, lỡ người kia đã hoàn thiện hết thì sao? Cậu không thể vì cậu ta là..."


Cận Nhiên biết Mạnh Như Tiền định nói gì.


Không thể để những suy đoán kiểu đó bôi nhọ Bùi Hành Ngộ, hắn định lên tiếng giải thích, nhưng còn chưa mở miệng, Bùi Hành Ngộ đã dứt khoát ngắt lời, "Cậu không tin Cận Nhiên vì cậu ấy là chồng tôi, vậy bây giờ cậu còn tin được ai?"


"...Không ai."


Mạnh Như Tiền lập tức gom lại danh sách cơ giáp hư hại nặng, có nguy cơ mất kiểm soát cao. "Các cậu lập tức quay về! Hoắc Tử Minh, Trương Châu, sắp xếp lại toàn bộ cơ giới trang bị, chuẩn bị sẵn sàng!"


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 123: Hoàng Tuyền
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...