Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 117: Giáo dục phẩm chất
"Chửi kiểu này chắc tôi bị chửi đến ngu luôn mất."
***
Phương Chí Hành giận quá hóa cười: "Được lắm, không ngờ tôi lại bị các ngươi giăng bẫy một vố thế này."
Bùi Hành Ngộ không nói gì, xưa nay anh chẳng thích đấu khẩu, việc có thể giải quyết bằng vũ lực thì tuyệt không phí lời. Nhưng Cận Nhiên thì khác, trước khi giết người nhất định phải đâm vào tim họ một nhát.
Trước khi đến đây, hắn đã chuẩn bị tinh thần khiến Phương Chí Hành sống không bằng chết. Không phải vì chuyện tuyến thể, so với việc sinh cho mình một đứa con, hắn càng thích nhìn Bùi Hành Ngộ khoác quân phục, vẻ mặt lãnh đạm chỉ huy chiến đấu.
Cận Nhiên trước đây vốn chẳng có khái niệm gì về chuyện gọi là gợi cảm, mãi cho đến khi hắn thấy Bùi Hành Ngộ mặc quân phục mang dáng vẻ cấm dục cao ngạo đó, từ đó mới có một chuẩn mực trong lòng.
Vệ binh chắn đầy ngoài cửa, ánh mắt hừng hực, so với Phương Chí Hành còn nhiệt huyết hơn. Lần trước để hai người chạy thoát, hôm nay nhất định phải rửa nhục.
"Ơ, chẳng phải là tên lần trước sao, cánh tay nối lại rồi hả? Xài tay giả quen chưa?" Cận Nhiên cười mỉa.
Tên vệ binh từng bị hắn đánh gãy cả hai tay giận đến sôi máu, "Sắp chết đến nơi còn mạnh miệng!"
Cận Nhiên nheo mắt cười: "Tôi sắp chết thật à? Anh chắc không?"
Bùi Hành Ngộ vẫn im lặng. Đợi Cận Nhiên giỡn đủ rồi là họ sẽ rời đi. Nhưng đúng lúc đó, thiết bị liên lạc chợt rú lên, ánh đèn đỏ chớp nháy dữ dội.
Hai người đồng thời nhìn nhau, đồng thanh nói: "Tử Vi Viên xảy ra chuyện rồi!"
Cận Nhiên lập tức quay người bỏ đi, Phương Chí Hành hô lớn, "Ngăn họ lại! Bùi Hành Ngộ giả mạo thân phận vào quân đội, nghi ngờ là nội gián của hải tặc không gian, bắt lại đưa ra tòa án quân sự! Chống cự bắn chết không tha!"
Đám vệ binh nhận lệnh lập tức rút súng, lần này không nhắm vào Cận Nhiên mà dồn hỏa lực vào Bùi Hành Ngộ, người trước kia hành động tương đối nhẹ nhàng và có vẻ ôn hòa.
Vệ binh trưởng nở nụ cười độc ác, giơ súng bắn thẳng vào chân Bùi Hành Ngộ, nhưng vừa bóp cò đã thấy cổ tay đau nhói, súng rơi ra ngoài, bị đá văng vào góc – là Bùi Hành Ngộ ra tay!
Hắn ngẩn người, anh đã nhanh chóng chộp lấy khẩu súng, ngón tay siết cò nhắm thẳng vào cổ tay đám vệ binh, động tác dứt khoát đến mức không ai kịp phản ứng, tiếng hét thảm đã vang khắp văn phòng.
Cận Nhiên đứng một bên không hề nhúc nhích, thầm nghĩ, "Vợ tôi mà đánh người thì đến tôi còn không đỡ nổi, mấy tên rác rưởi này mà đòi chơi với anh ấy, nằm mơ còn chưa đủ gan."
Bùi Hành Ngộ rất hiếm khi dùng súng hay tự mình ra tay, sắc mặt vốn nhợt nhạt nhìn như yếu ớt, thật ra một khi ra tay thì chẳng ai sánh kịp.
"Một lũ vô dụng."
Cận Nhiên nhịn cười không nổi, người này đánh người xong còn không quên nói móc một câu, "Bùi tư lệnh học hư rồi đấy."
Anh không đáp, mặt lạnh băng, viên đạn cuối cùng không b*n r* mà ném thẳng khẩu súng rỗng sang một bên, nói với Phương Chí Hành, "Giết đồng đội, mưu hại người thân – ông chết cũng chẳng oan. Nhưng hôm nay tôi không giết ông."
Anh mở băng đạn, rút viên đạn cuối cùng ra, ném đi rồi lạnh lùng nói, "Sẽ có một bức tượng của ông được dựng lên giữa quảng trường Hoắc Nhĩ, để người người phỉ nhổ."
Phương Chí Hành đã sẵn tức sôi máu vì bị Cận Nhiên chơi khăm, giờ lại bị Bùi Hành Ngộ chà đạp đến mức này, càng thêm phẫn nộ, giật lấy thiết bị liên lạc gào lên, "Bằng mọi giá g**t ch*t Bùi Hành Ngộ cho tôi!"
Bùi Hành Ngộ chẳng thèm nhìn hắn, quay người rời đi. Phương Chí Hành rút súng trong ngăn kéo, nhắm vào anh, ngay khoảnh khắc bóp cò thì Cận Nhiên hô lên, "Diệp Lan Trúc?"
Phương Chí Hành giật mình, tay run lên, viên đạn găm vào tường để lại một lỗ cháy đen. Cận Nhiên nheo mắt cười, "Thống soái bắn thế này không chuẩn rồi, hay là trong lòng có quỷ?"
Mặt Phương Chí Hành tối sầm lại. Hắn chẳng rõ Cận Nhiên đã biết được bao nhiêu, chỉ biết rằng từ nay về sau, nhất định phải cẩn trọng từng lời.
Bùi Hành Ngộ đã bước ra đến cửa, bao quanh là một vòng súng ống. Anh từ trong văn phòng lạnh lùng bước ra, ánh mắt hờ hững lướt qua đám người, "Tránh ra."
Mệnh lệnh của Phương Chí Hành vang lên chói tai trong tai nghe của đám vệ binh, tất nhiên không ai nhường đường, trái lại còn dàn thành hàng bao vây hai người lại.
Cận Nhiên cười khẩy, "Vợ à, em đã nói rồi mà, chờ anh lành vết thương là hắn sẽ gây chuyện liền, lúc trước không cho em giết hắn, bây giờ thấy tiếc chưa?"
Cận Nhiên vòng tay khoác lên vai anh, "Nhưng mà bây giờ chúng ta sắp chết rồi đấy, nhiều người chĩa súng như vậy, chúng ta còn ra được nữa không? Hay là anh muốn làm uyên ương chạy trốn với em thật hả?"
Bùi Hành Ngộ gạt tay hắn ra, hắn ngạc nhiên nói: "Anh không định giải thích kế hoạch của mình với em à? Làm tôi lo sốt vó."
Bùi Hành Ngộ đáp: "Thái độ của em như vậy chính là đang tin anh, vậy thì không cần phải giải thích."
Cận Nhên thở dài một hơi.
Quả nhiên, ngay giây sau, Tiêu Trì và Liên Kính Phong đã đứng ở vòng ngoài đám đông, "Tất cả dừng tay."
Cận Nhiên nhìn thấy vẻ mặt khó coi của Liên Kính Phong đứng cạnh Tiêu Trì thì ngạc nhiên: "Tiểu Thiên Nga thì còn hiểu được, ông lúc nào lại phản luôn cả Tả Phục thế?"
**
"Mạnh hạm trưởng, bây giờ phải làm sao?! Tư lệnh với Bùi Hành Ngộ đều không có trên tàu, bây giờ bọn họ đánh đến nơi rồi ai chỉ huy đây!"
Mạnh Như Tiền cũng nóng như lửa đốt, Lạc Tân Dương với Tống Tử Thâm tuy đều khá tốt, nhưng chỉ là lính mới, chưa có kinh nghiệm chỉ huy. Đám Hoắc Tử Minh dù là lão binh nhưng cũng chưa đủ năng lực làm tổng chỉ huy.
Trương Châu vừa từ Hoắc Nhĩ trở về, Cận Nhiên trước khi đi còn nhắn bảo anh phải lưu ý mọi chuyện thời gian này, chưa kịp tiêu hóa hết lời thì chuyện đã ập đến!
Một toán hải tặc không gian tinh nhuệ tập kích bất ngờ vào Thái Âm, vừa vượt qua trạm giám sát là gần như áp sát vào tận mặt, không kịp điều động quân lính gì cả.
Toán hải tặc này hoàn toàn khác với đám ô hợp trước đây chỉ biết đốt giết cướp bóc, bọn chúng được huấn luyện bài bản đến mức đáng sợ.
"Mạnh hạm trưởng, bọn chúng đã vượt qua trạm giám sát thứ hai rồi, xin hãy lập tức đưa ra kế hoạch tác chiến!"
Bộ Ngu đứng bên cạnh, "Từ lúc Hạ Tinh Lan nhặt được thiết bị liên lạc đó đến bây giờ bị tập kích đột ngột, trong Tử Vi Viên có nội gián."
"Trong Tử Vi Viên không có nội gián!" Mạnh Như Tiền như bị đâm trúng chỗ đau, phản ứng cực kỳ dữ dội, "Những người này đều do tôi và Cận Nhiên từng người từng người đào tạo, đặc biệt là Cận Nhiên đối với bọn họ ân trọng như núi, sao có thể có chuyện phản bội Tử Vi Viên!"
Mạnh Như Tiền lau mặt một cái, "Tôi đi chỉ huy!" Y giật lấy hệ thống liên lạc trung tâm của phòng điều khiển, hít vào mấy hơi sâu liên tục, cho dù chết cũng phải giữ vững Tử Vi Viên!
Bộ Ngu nhìn bóng lưng y im lặng một lát, Ôn Dư nói: "Mạnh hạm trưởng không phải không tin có nội gián, chỉ là thất vọng quá thôi."
Bộ Ngu nói: "Tôi biết. À đúng rồi, đã gửi tin cảnh báo cho Cận Nhiên và Bùi Hành Ngộ chưa? Trận này vẫn cần hai người họ trở lại mới giữ được."
Ôn Dư đáp: "Đã gửi rồi."
Mạnh Như Tiền vốn là người tính toán dữ liệu và lập kế hoạch trong Tử Vi Viên, người trực tiếp chỉ huy hành động là Cận Nhiên, giờ mà bảo y trực tiếp ra lệnh chiến đấu thật sự rất khó.
Y hít sâu một hơi, tốc độ nói rất nhanh: "Trận chiến này khả năng thắng của ta rất lớn, địa hình sao Thái Âm vốn dễ thủ khó công, nhưng cần lưu ý xem chúng có vũ khí đặc biệt không, như loại mà Vinh Long từng dùng. Hải tặc nói cho cùng cũng là tổ chức lỏng lẻo, dù nhìn có vẻ được huấn luyện bài bản thì cũng không thể so với kỷ luật quân đội của chúng ta. Đối phó với đám ô hợp thế này chỉ cần đánh từng cụm một, không cho chúng tập hợp, sức chiến đấu của chúng ta mạnh hơn nhiều, lợi dụng địa hình khiến chúng không có đường lui, tuyệt đối không để cọp về rừng."
Bộ Ngu: "......"
Mạnh Như Tiền nói chiến lược như thể đang báo cáo thành tích, cách chỉ huy này hoàn toàn khác hẳn với kiểu ra lệnh dứt khoát không thừa lời của Cận Nhiên, khiến mọi người nghe đến ngẩn người.
Lạc Tân Dương xoay đi xoay lại mấy vòng trong đầu mới hiểu, "Ý là gì vậy?"
Tống Tử Thâm nói, "Phân tán lực lượng, đánh từng nhóm."
Lạc Tân Dương "xì" một tiếng: "Mạnh hạm trưởng à, tám chữ là đủ nói rõ mà anh phải vòng vo cả nửa ngày, làm tôi loạn óc luôn rồi."
Tay Mạnh Như Tiền run lên, lòng bàn tay toàn là mồ hôi, trước khi xuống mặt đất Cận Nhiên đã giao Tử Vi Viên cho y, có chết y cũng phải giữ cho bằng được!
"Không thể để bọn chúng tiếp cận đất liền Thái Âm, nhất định phải tiêu diệt sạch toàn bộ trong đoạn giữa trạm giám sát số ba và số bốn, đoạn này vẫn còn trong không gian giữa các vì sao có thể lợi dụng dòng chảy không gian, nếu để chúng tiến vào đất liền thì dù ta chiếm ưu thế, thương vong và tổn hại đến tàu mẹ là khó tránh khỏi. Tín hiệu giáp chiến của địch tôi đang phân tích, sẽ cố gắng hoàn thành trước khi các cậu tiếp cận, mọi người cẩn thận."
Lạc Tân Dương thật sự không nghe nổi nữa, muốn tắt liên lạc, nhưng tắt rồi lại không nhận được chỉ thị, đành phải nhẫn nhịn nghe chỉ huy kiểu "lắm lời" của Mạnh hạm trưởng, hít sâu một hơi kéo cần điều khiển.
Bộ Ngu gửi cho cậu một tin nhắn riêng, "Mặt trời nhỏ, tự bảo vệ bản thân cho tốt, tuy Mạnh Như Tiền chỉ huy nghe có vẻ không ăn nhập gì nhau nhưng kế hoạch tác chiến của anh ấy xưa nay luôn là an toàn nhất, không được liều lĩnh xông bừa nghe rõ chưa?"
Bộ Ngu khẽ cười: "Được."
Lạc Tân Dương hít sâu một hơi, giọng nói tràn đầy tự tin trong thiết bị liên lạc vĩnh viễn không biết mỏi mệt, thật giống như một vầng thái dương không bao giờ lặn ở chân trời, khiến người ta cảm thấy đầy hy vọng.
Bộ Ngu thở dài, cái người mặt trời nhỏ này chắc còn chưa hiểu được, nếu Cận Nhiên và Bùi Hành Ngộ không kịp quay về, e là hôm nay bọn họ thật sự sẽ không còn được thấy mặt trời nữa, mà vẫn còn lạc quan như thế.
Cơ giáp phá mây xuyên tinh lao thẳng về phía trước, t** ch**n của địch đến còn nhanh hơn tưởng tượng, Mạnh Như Tiền mồ hôi đầy trán cũng chẳng kịp lau, tay liên tục tính toán dữ liệu, không ngừng điều chỉnh chiến thuật theo thời gian thực.
"Rầm!"
Tiếng nổ vang lên từ thiết bị liên lạc, hai bên chính thức khai chiến, tim Mạnh Như Tiền lập tức bị siết chặt, thầm niệm trong lòng: Không được thiếu một ai, không được thiếu một ai!
Trên bảng điều khiển trung tâm hiện rõ vị trí chi tiết, tín hiệu liên lạc và tình trạng tổn hại của từng t** ch**n – so với chiến đấu bên ngoài, đánh ngay tại cửa nhà rõ ràng là chiếm lợi thế hơn nhiều.
"Cận Nhiên không có mặt trên tàu các ngươi còn cố chống cự làm gì? Quy hàng đi thôi."
Mạnh Như Tiền đang căng thẳng đến cực điểm thì đúng lúc có kẻ tự chui đầu vào họng súng, nghiến răng chửi: "Bớt mẹ nó lải nhải ở đó đi, Cận tư lệnh không có ở đây thì bọn tao cũng đủ sức giết tụi bây không còn manh giáp, mày là thứ gì? Chủ của mày đâu?"
"Chút Tử Vi Viên nho nhỏ như vậy còn cần chủ nhân bọn tao đích thân ra tay à? Mạnh Như Tiền đúng không, mày chỉ là một thằng hạm trưởng bé tẹo như hạt đậu mà cũng tự coi mình là nhân vật quan trọng, bây giờ dẫn đám phế vật Tử Vi Viên ra đầu hàng, biết đâu còn giữ lại được mạng chó."
Mạnh Như Tiền bật cười khẩy, Bộ Ngu vừa liếc mắt đã biết anh chuẩn bị chửi người, vội vàng lùi hai bước tìm Ôn Dư lánh nạn.
"Cái loại chó nhãi các người mà cũng dám nói Tử Vi Viên là 'chút xíu'? Mày biết chữ 'phế vật' viết thế nào không? Có học qua chín năm giáo dục phẩm chất bắt buộc chưa cái đồ sắt vụn kia? Nếu chưa tao có thể dạy miễn phí cho mày. Nền giáo dục văn minh sao lại dạy ra một cái loại lẫn lộn đúng sai, sống lay lắt không biết xấu hổ mà còn lấy làm vinh như mày? Tao – một thằng hạm trưởng nhỏ như hạt mè – dùng cái đầu chưa phát triển của mày mà nghĩ thử xem có lớn bằng hạt mè hay không? Đồ phế vật!"
Mạnh Như Tiền chửi một tràng dài liền một hơi, quả tim căng thẳng cũng hạ xuống đôi chút, cả người sảng khoái thở phào, "Dễ chịu rồi, cái loại súc sinh nào mà dám đến trước mặt ông đây nhảy nhót?"
Y chửi người tuy không dùng lời th* t*c lắm, nhưng bởi vì nói quá nhiều và quá nhanh, khiến đối phương không chen lời được, muốn chửi lại thì cảm thấy kém thế; chửi nặng thì giống như giận quá mất khôn, chửi nhẹ thì không có khí thế.
Liên lạc chưa tắt, cả Tử Vi Viên đều bị trận "giáo dục phẩm chất" này làm cho ngây người, những người đang chiến đấu ngoài chiến trường suýt chút nữa đâm đầu vào giáp địch, lật đật chỉnh lại phương hướng ổn định t** ch**n.
Lạc Tân Dương vẫn là người duy nhất chẳng cùng kênh với ai, trong khi tất cả đều tập trung cao độ chiến đấu, chỉ có mỗi cậu cảm thán: "Mà nếu là tôi, bị chửi vậy chắc cũng ngu người luôn quá."
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 117: Giáo dục phẩm chất
10.0/10 từ 44 lượt.
