Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 116: Kiểm tra tuyến thể


Bùi Hành Ngộ là một alpha.


***


Bùi Yên ra vẻ người lớn vỗ vỗ lưng Bùi Hành Ngộ, "Anh là lợi hại nhất, đừng buồn nữa nha."


Bùi Hành Ngộ mắt hơi đỏ, khẽ "ừ" một tiếng rồi bế cô bé lên, kể cho cô nghe chuyện Cận Nhiên vừa nói, hỏi cô có thích không, mắt Bùi Yên lập tức sáng rực.


"Thật ạ? Vậy em nuôi vài con thỏ nhỏ được không?"


"Được."


"Vậy... A Lạc có thể ở cùng tụi mình không?"


Bùi Hành Ngộ khựng lại, rồi nói, "Được. Chỉ cần Yên Yên thích, anh nhất định sẽ làm được."


"Anh là nhất luôn đó!" Bùi Yên ôm cổ anh trai, hôn nhẹ một cái lên má anh, lập tức bị người ta nhéo nhè nhẹ cái chỏm tóc nhỏ, "Này, cô nhóc này hôn ai thế hả?"


"Anh Nhiên! Rối hết tóc rồi, mau thả tay!" Bùi Yên chu môi quay sang anh trai làm nũng, "Anh ơi mau bảo anh Nhiên thả tay đi!"


Bùi Hành Ngộ giơ tay đẩy một cái, ôm lấy em gái che chở, cùng cô bé chơi đùa, "Anh che rồi."


Bùi Yên cười khúc khích cuộn vào lòng anh trai, lè lưỡi làm mặt quỷ với Cận Nhiên, hắn giả vờ tức giận giơ vuốt nhào tới chọc cô, làm cô bé cười nghiêng ngả trốn vào lòng anh trai.


"Gâu gâu..."


Cả ba cùng nhìn về phía tiếng chó sủa vang lên ở cổng. Một chiếc xe dừng lại trước cửa, Trương Châu bước xuống, giơ tay chào theo nghi thức quân đội, rồi cẩn thận chuyển đồ xuống, "Tư lệnh, đây là toàn bộ linh kiện mà hạm trưởng Mạnh Như Tiền gấp rút sao chép lại, mời anh kiểm tra."


Bùi Hành Ngộ nhận lấy bảng danh mục, xem lướt qua một lượt, "Tôi rất yên tâm khi giao việc cho Mạnh như Tiền. Trên tàu thế nào rồi?"


Trương Châu đứng thẳng một bên, báo cáo đầy đủ tình hình hạm đội, rồi truyền đạt lại lời của Mạnh như Tiền. Cuối cùng anh ta hỏi một câu hơi cá nhân, "Khi nào tư lệnh quay về ạ? Mọi người nhớ anh lắm rồi."


Cận Nhiên "chà" một tiếng rồi choàng tay ôm cổ Trương Châu, "Không nhớ tôi à?"



Trương Châu cười cười, "Cũng nhớ cũng nhớ."


Bùi Hành Ngộ nói, "Hôm nay làm xong kiểm tra ở trụ sở Liên bang sẽ về. Cậu về trước báo cho Mạnh như Tiền biết tôi bình an, nhắc cậu ta mấy hôm này chú ý giữ mình."


Trương Châu nghiêm túc chào, "Rõ!"


**


A Lạc là robot trí tuệ nhân tạo do chính tay Bùi Hành Ngộ chế tạo. Linh kiện do Mạnh Như Tiền nghiên cứu, việc sao chép lại một bản không khó.


Anh sợ Bùi Yên thấy sẽ hoảng nên mượn tạm một phòng chứa đồ trong nhà Cận Nhiên, dọn dẹp sạch sẽ, dành cả buổi chiều để lắp lại một con robot thông minh.


"Hình dạng thế này, em gái anh thấy không khóc mới lạ." Cận Nhiên chọc tay vào cái người sắt kia, vẻ mặt đau lòng không nỡ nhìn.


Bùi Hành Ngộ đang nhập dữ liệu chi tiết vào thiết bị đầu cuối, suốt ba phút không rời mắt, dáng vẻ tập trung không gì quấy nhiễu được. Cận Nhiên ngứa tay vén sợi tóc trên trán anh lên, "Ngoan nào, anh không ghi nhớ trong đầu được à? Dữ liệu nhiều thế mà lỡ nhập sai cái, làm ra cái mặt chó mũi heo thì sao?"


Bùi Hành Ngộ nghiêng đầu né tránh, "Đừng làm loạn."


Cận Nhiên thu tay lại, vòng ra sau ôm eo anh, cằm tì lên vai, cọ cọ mũi vào cổ, "Đói rồi."


"Tối còn phải đi kiểm tra ở trụ sở Liên bang, không được làm bậy."


Cận Nhiên nghịch cổ áo anh, phát hiện vết hôn vẫn chưa mờ, liền thỏa mãn hôn thêm một cái, "Mau lên, em đây không đợi nổi tới trụ sở nữa rồi."


"Ý em là không đợi nổi về chiến hạm chứ gì."


Cận Nhiên cười nhạt, "Làm gì có."


Bùi Hành Ngộ cuối cùng cũng nhập xong toàn bộ dữ liệu, kiểm tra từng chữ một, xác nhận không có sai sót mới ấn nút xác nhận trên thiết bị đầu cuối. Dữ liệu lập tức được thực thi, robot thông minh kia cũng dần dần biến từ một khối sắt lạnh lẽo thành dáng vẻ sống động như thật.


A Lạc ngồi bất động trên ghế, nhìn có phần đáng sợ. Bùi Hành Ngộ cắm chip ký ức vào đầu cuối để trích xuất dữ liệu, đầu còn lại nối vào cơ thể của robot để truyền tải.


Chốc lát sau, A Lạc chớp mắt một cái.


Cận Nhiên ghé đầu nhìn hai lần, rồi quay sang hỏi, "Vậy là xong rồi hả?"



Cận Nhiên đứng thẳng dậy, nhìn thấy Bùi Hành Ngộ nhập vào hệ thống tinh thần của robot một dòng lệnh, "Nếu có nguy hiểm xảy ra, thề chết bảo vệ Bùi Yên. Nếu hệ thống tinh thần phát sinh xung đột, thà chết cũng không được làm hại Bùi Yên."


"Ý anh là sao?"


Bùi Hành Ngộ nói, "Con chip này là em nhặt về từ nhà, tuy nhìn bên ngoài không có vấn đề gì nhưng anh không dám chắc có ai đó đã động tay. Nếu đúng như anh đoán thì trước khi nguy hiểm xảy ra, nó bắt buộc phải chết."


Cận Nhiên trêu, "Anh à, vậy là quá vô tình rồi đó. Dù sao người ta cũng bảo vệ em gái anh bao nhiêu năm mà."


"Ý nghĩa sự sống anh ban cho nó chính là để bảo vệ Yên Yên. Nếu không bảo vệ được mà lại gây hại, vậy thì không còn lý do để tồn tại."


Cận Nhiên chỉ đùa thôi. Dù sao cũng chỉ là một con robot, có chết cả vạn lần cũng làm lại được, nhưng nếu Bùi Yên gặp nguy hiểm thì đúng là không có cơ hội làm lại.


"Em đi gọi em gái anh nha?"


Bùi Hành Ngộ nói, "Chờ tụi mình về từ trụ sở Liên bang rồi hãy nói. Phải kiểm tra lần nữa."


"Được."


**


Trụ sở tổng bộ Liên bang.


Cận Nhiên dừng xe dưới tòa nhà, vừa ngẩng đầu đã thấy Liên Kính Phong đi ra từ trong. Hắn lập tức dừng bước, quay người đi theo hướng ngược lại, kỳ lạ là không đến gây chuyện như mọi khi.


"Đổi tính rồi à?"


Bùi Hành Ngộ biết hắn đang sợ mình sẽ vạch trần chuyện vụ nổ của chiến hạm Thiên Kỷ có liên quan đến hắn. Tuy rằng Chu Hoài Mậu đã đứng ra chịu tội thay, nhưng giờ Trịnh Đồng đột ngột mất tích, Quân đoàn 11 do Tiêu Trì tạm thời tiếp nhận, còn Tả Phục thì cũng đang rình rập muốn giành lấy miếng mồi béo bở đó.


Tình hình Liên bang biến động từng giờ, chẳng biết ai sẽ bị đẩy ra làm vật hy sinh để người khác tự bảo vệ mình, ai nấy đều lo giữ thân là khôn ngoan nhất.


"Nhìn cái mặt hắn thảm hại thế, đến giết cũng lười ra tay."


Bùi Hành Ngộ thậm chí không liếc hắn lấy một cái, "Hắn sống không được mấy ngày đâu, không cần phí tâm sức."


Nói rồi anh đi thẳng về phía văn phòng Thống soái.



Phương Chí Hành đang gọi điện thoại, giọng đè rất thấp, "Chuyện nhỏ thế này mà cũng cần tôi tự ra tay à? Một tên omega thì miệng có cứng được đến đâu? Dụng hình vô dụng thì không biết dùng tấn công tinh thần à? Có chết thì chết, chưa từng thấy người chết chắc?"


Hai người vừa đến cửa thì chưa nghe rõ đầu đuôi, cuộc gọi đã bị ngắt. Giọng Phương Chí Hành từ trong truyền ra: "Bùi tư lệnh cao quý từ khi nào cũng học trò tiểu nhân đi nghe lén vậy?"


Bùi Hành Ngộ đẩy cửa bước vào, "Thời hạn đánh cược đã đến, tôi tới để thực hiện lời hứa."


Phương Chí Hành mấy ngày nay luôn nghĩ đến chuyện này. Hiện Trịnh Đồng mất tích bí ẩn, nhà hắn lại có người gửi đến một phong thư chứa sự thật năm đó, không hề có vân tay, camera cũng không ghi lại được ai gửi. Mọi bằng chứng đều hướng về phía Vi Nghênh Hàn.


Năm xưa là hắn cùng Diệp Lan Trúc và Tiêu Trì liên thủ tiêu diệt Vi Nghênh Hàn, tuyệt đối không thể có chuyện chết rồi sống lại. Nhưng những bằng chứng gần đây lại cho thấy người này có khả năng chưa chết, thậm chí còn quay trở về.


Dù Vi Nghênh Hàn khiến hắn như ngồi trên đống lửa, thì kẻ đe dọa trước mắt lại chính là Bùi Hành Ngộ. Một khi anh nhớ ra chính hắn là kẻ đã tiêu diệt chiến hạm Thiên Kỷ, với tính cách của anh, bản thân hắn tuyệt đối không còn đường sống.


Từng ấy năm qua, hắn tìm đủ mọi cách để trừ khử Bùi Hành Ngộ, nhưng Chu Hoài Mậu – lão hồ ly đó – lại chèn ép mọi bước khiến hắn không có cơ hội ra tay. Khó khăn lắm mới nắm được nhược điểm anh là một omega, thì lại nhảy ra thêm một thằng điên Cận Nhiên.


Tên này nổi tiếng là kẻ điên khùng không sợ trời không sợ đất, nếu thật sự dám mang Bùi Hành Ngộ ra tòa án quân sự, chỉ e chưa kịp tuyên án thì trụ sở Liên bang đã bị hắn dẫn quân phá nát rồi. Huống chi Tử Vi Viên lại là hạm đội chỉ nghe lệnh một mình Bùi Hành Ngộ, căn bản không thể điều khiển.


Hắn bày mưu khiến Lâm Khai Tuế phản bội, vậy mà Bùi Hành Ngộ lại không chút nể tình, trực tiếp xử tử khiến toàn bộ kế hoạch tan thành mây khói.


Phương Chí Hành vẫn im lặng không nói, Cận Nhiên giơ tay gõ lên bàn, "Mặt khó coi vậy, thấy mình sắp thua nên sợ hả?"


"Bỏ tay xuống!"


Cận Nhiên chẳng giận, ngoan ngoãn rút tay về, quay lại đứng bên cạnh Bùi Hành Ngộ, nghe lời đến bất thường.


Phương Chí Hành cũng không hơi đâu suy nghĩ nhiều, nhìn sang Bùi Hành Ngộ, nói, "Đã đánh cược thì phải chịu thua, nếu hôm nay kiểm tra ra anh là omega, tôi hy vọng hai người có thể hành xử như quân nhân thật sự, đừng có làm càn làm loạn."


Bùi Hành Ngộ nhấc mắt, "Bớt nói nhảm."


Phương Chí Hành lập tức kết nối với quân y, ra lệnh tiến hành kiểm tra. Rất nhanh sau đó, một người đàn ông xách vali bước vào, hành lễ với hai người rồi mở hộp dụng cụ ra, đeo găng tay, thao tác thuần thục vô cùng.


"Xem cái điệu này, chắc luyện qua mấy lần rồi ha?" Cận Nhiên bật cười, đưa tay vỗ nhẹ cổ tay quân y, "Định mò đi đâu thế?"


Quân y bị đau, vội thu tay về: "Kiểm tra tuyến thể."


"Kiểm tra có phải omega thì mò là biết được? Tay anh thay được máy quét à? Đống thiết bị đó bày ra để làm cảnh chắc?"



Một lát sau, quân y nhìn chỉ số hiển thị, nói, "Báo cáo thống soái, trong cơ thể Bùi Hành Ngộ có một lượng nhỏ pheromone omega và lượng lớn pheromone alpha, đánh giá tổng hợp cho thấy anh ta là alpha."


Phương Chí Hành lập tức bật dậy, "Cái gì?!"


Quân y tưởng hắn nghe không rõ, lặp lại lần nữa, "Bùi Hành Ngộ là alpha."


Phương Chí Hành không thể tin nổi, nhìn chằm chằm hai người họ, quân y lại nói thêm, "Tình huống như thế này, có lẽ là do anh ấy đã cắt bỏ tuyến thể omega, cấy vào tuyến thể alpha nhân tạo nên mới xảy ra hiện tượng pheromone hỗn hợp."


"Cậu... cậu thật sự dám cắt bỏ tuyến thể?!"


Cận Nhiên nhướng mày, "Ngơ ngác rồi hả?"


Phương Chí Hành không ngờ hai người này có thể điên đến mức đó. Hắn từng nghĩ Cận Nhiên sẽ giở trò phá hoại, hoặc lợi dụng địa vị của Cận Thiệu Nguyên để uy h**p, hắn cũng đã chuẩn bị sẵn để nhân cơ hội tóm cả cha lẫn con một lượt. Nhưng hoàn toàn không ngờ, hắn lại để Bùi Hành Ngộ tự mình cắt bỏ tuyến thể!


"Không phải cậu thà chết cũng không muốn tổn thương cậu ta sao?!"


"Ông biết cái gì!"


Phương Chí Hành nhất thời bị chuyện này làm chấn động, nhưng phản ứng rất nhanh, lập tức nói, "Đã cắt bỏ tuyến thể thì chứng tỏ lúc trước đúng là omega, vẫn phải đưa ra tòa án quân sự để xét xử! Người đâu!"


Cận Nhiên đưa tay ra ngăn, "Khoan đã."


Phương Chí Hành nhìn hắn, "Cậu còn muốn nói gì? Muốn cướp súng bắn người? Lần này không có ai cứu được các người đâu!"


"Câu này nói sai rồi, lần này thật sự có người cứu bọn tôi đấy."


"Ai?"


Cận Nhiên khẽ cười, "Chính là ngài."


"Nói bậy! Tôi sao có thể bao che cho hành vi che giấu giới tính của Bùi Hành Ngộ? Omega không được phép ở lại quân đội, càng không thể lên chiến hạm, đây là quy định nghiêm ngặt mấy trăm năm nay, không ai được thay đổi!"


Cận Nhiên lấy ra thiết bị liên lạc, mở đoạn ghi âm cuộc trò chuyện trước đó, "Chúng ta cược một ván, ông nói Bùi Hành Ngộ che giấu thân phận trong quân đội là tội chết, vậy nếu tôi chứng minh được cậu ấy không phải omega, thì tội danh đó sẽ được xóa bỏ, thế nào?"


"Thành giao."


Cận Nhiên tắt thiết bị, nheo mắt cười với Phương Chí Hành, "Thống soái, lúc đó chính miệng ngài nói là tôi chứng minh được anh ấy không phải omega, chứ đâu có nói là từ đầu đến cuối chưa từng là omega đâu. Ngài đường đường là thống soái, chắc sẽ không lật lọng đâu nhỉ?"


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 116: Kiểm tra tuyến thể
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...