Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 62
Thẩm Thiệp dường như đã liệu trước Diệp Hạnh sẽ đến Đình Dịch Kỳ, hắn cứ đứng trong đình nhìn chăm chú vào nàng. Diệp Hạnh thấy vẻ mặt nghiêm túc của hắn liền cảm thấy thú vị, bèn nói với hắn: “Thẩm Lang quân thật có bản lĩnh, không ngờ lại nhanh chóng đuổi kịp đến vậy, chẳng lẽ ngay cả hương cũng đã dâng xong rồi sao?”
May mắn thay Thẩm Thiệp đã sớm có chuẩn bị, hắn nghe Diệp Hạnh trêu chọc mà vẻ mặt trầm ổn lúc này vẫn không lộ ra chút nứt rạn nào. Hắn quả thật đã mượn cớ thay y phục để lên núi trước, cốt là để tìm Diệp Hạnh mà riêng mình xin lỗi nàng. Ai ngờ vừa lên núi Diệp Hạnh đã bị Vương thị kéo đi dâng hương, sau đó lại đi xem quẻ, khiến hắn hoàn toàn không có cơ hội tiếp cận. Cuối cùng Diệp Hạnh một mình đi đến Điện Ngọc Hoàng này, Thẩm Thiệp mới nhanh chân hơn một bước đến Đình Dịch Kỳ đợi nàng.
“Thật xin lỗi, ta không nên lừa dối nàng.” Thẩm Thiệp như hạ quyết tâm, nói ra những lời đã vương vấn trong lòng hắn mấy ngày nay: “Ban đầu ta không cố ý lừa nàng, chỉ là ta không muốn người khác biết ta thích đồ ngọt, cũng không muốn người khác biết sở thích của ta nên mới nói dối. Chỉ là, sau này không ngờ nàng lại xem Tri Thư như bạn bè thật lòng nên mới nhiều lần thông qua hắn truyền tin tức. Ta làm những điều này đều không có ác ý, đều là bởi vì, bởi vì…”
“Bởi vì ngươi thấy đồ ngọt ta làm quá ngon, nhưng lại không thể mỗi lần đều lấy người nhà ra làm cớ, cho nên ngươi mới nghĩ đến việc lợi dụng Tri Thư, như vậy ta sẽ chủ động đưa đồ ngọt cho ngươi.” Diệp Hạnh từng nghĩ Thẩm Thiệp là một quân tử đoan chính như vậy nhất định sẽ tự mình xin lỗi nàng, nhưng nàng không ngờ hắn lại thẳng thắn giãi bày ngọn nguồn đến thế, bèn nói với hắn: “Chuyện này nói ra thì vẫn là ta được lợi, nếu không có ngươi âm thầm giúp ta, e rằng ta đã không làm được Mê hương cao. Ta chấp nhận lời xin lỗi của ngươi, chúng ta xem như huề nhau.”
Thẩm Tịch lúc đó đã nói với Thẩm Thiệp rằng Diệp Hạnh rất độ lượng, khi ấy dễ dàng tha thứ cho nàng ta, hắn không ngờ Diệp Hạnh cũng có thể tha thứ cho mình như vậy. Nhưng lời giải thích và cách nói của Diệp Hạnh dường như không khiến hắn cảm thấy nhẹ nhõm, ngược lại còn thấy lòng mình nặng trĩu.
“Hôm nay nàng đi xem quẻ kết quả thế nào?” Thẩm Thiệp thấy mảnh giấy xem quẻ trên tay Diệp Hạnh liền hỏi. Lúc đó hắn từ xa nhìn thấy Vương thị mặt mày rạng rỡ thì biết chắc chắn là một kết quả tốt, nhưng không hiểu sao Diệp Hạnh lại không cười, ngược lại sau khi xem quẻ lại vội vã tìm cớ rời đi. Điều này tạo thành sự tương phản lớn với những khách hành hương khác trong đạo quán, những người khi được quẻ tốt đều kéo đạo trưởng lại để giảng giải.
Diệp Hạnh mở mảnh giấy trên tay ra cho hắn xem: “Gió lay trúc vọng, ngỡ tiếng ngọc leng keng. Trăng xê hoa động, ngờ người ngọc ghé qua. Thượng cát.”
“Cung hỉ, xem ra Diệp tiểu nương tử sắp có hỷ sự. Đã là thượng cát vậy tại sao trông nàng lại không vui, hay là nàng biết cái gọi là hỷ sự kia không phải điều nàng mong muốn.” Thẩm Thiệp bỗng nhiên cảm thấy không thể hiểu thấu Diệp Hạnh, quẻ văn này đa phần dùng cho nhân duyên nữ tử, những nữ tử cầu được quẻ này đa số đều vui mừng khôn xiết, duy chỉ có Diệp Hạnh không bi không hỉ, cứ như chẳng liên quan đến nàng vậy. Hay là nàng không hiểu quẻ văn, cũng không biết đây là một quẻ nhân duyên.
“Ta sẽ không vì quẻ văn nhỏ nhoi này mà vui mừng, những hỷ sự tương lai của ta đều là do sự nỗ lực hiện tại của ta mà có được, hà cớ gì ta phải đội ơn đạo trưởng, ta nên cảm ơn chính mình mới phải.” Diệp Hạnh nghĩ đến lời Thẩm Thiệp từng nói rằng hắn tin tưởng nàng, nàng liền dứt khoát thổ lộ những lời trong lòng không thể nói với người khác cho Thẩm Thiệp nghe. Nàng không sợ Thẩm Thiệp sẽ nghĩ nàng là một người không thể hiểu nổi, ngược lại nàng cảm thấy lần này Thẩm Thiệp nhất định cũng sẽ chấp nhận cách nói này của nàng.
Lời nói của Diệp Hạnh khiến Thẩm Thiệp bất ngờ, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng hợp tình hợp lý. Hắn chỉ vào tấm bia đá bên ngoài đình nói: “Trên mặt sau tấm bia này có khắc các chữ như Thanh Vân Hư Tịnh Diệu Uyên chân nhân, Thanh Hư Liễu Ngộ chân nhân, Chiêu Quang Huệ Chiếu chân nhân, thậm chí trên tường đạo quán còn có không ít thanh từ của văn nhân nhã sĩ. Nếu để họ biết nàng bất kính như vậy mà còn đến dâng hương, e rằng họ sẽ tức đến sống lại cho mà xem.”
Thẩm Thiệp còn muốn cùng Diệp Hạnh bàn luận thêm thì một âm thanh không đúng lúc đã cắt ngang lời hắn: “Lang quân, người sao lại đến đây? Người chẳng phải nói với nô tài là người sẽ đi xem quanh đạo quán trước, để nô tài đưa phu nhân, Đại cô nương lên sau sao, kết quả tìm khắp nơi cũng không thấy người đâu!”
“Diệp, Diệp tiểu nương tử, nàng, nàng cũng ở đây sao.” Tri Thư biết chuyện đã bại lộ, hắn có chút không dám đối mặt với Diệp Hạnh.
Không ngờ lại vô tình trò chuyện với Thẩm Thiệp lâu đến vậy, hẳn là Vương thị và Diệp Đào không tìm thấy nàng sẽ lo lắng lắm, Diệp Hạnh mỉm cười với Tri Thư rồi cáo từ rời đi.
“Lang quân, Diệp tiểu nương tử trông sắc mặt không tệ, có phải nàng không so đo chuyện chúng ta lừa nàng nữa rồi không?”
Thẩm Thiệp bất lực liếc nhìn Tri Thư, Tri Thư dường như vĩnh viễn thiếu một sợi gân, không nhìn ra được bầu không khí giữa người với người, sao trước đây hắn chưa từng phát hiện ra hắn ta lại ngốc nghếch đến vậy. “Đi thôi, mẫu thân chẳng phải đang tìm ta sao, đừng để các nàng đợi sốt ruột.”
“Vậy Lang quân có biết Diệp tiểu nương tử ăn Tết thế nào không, có bị những họ hàng phiền phức trong nhà nàng ức h.i.ế.p không? Nếu bọn họ còn dám quấy rầy gia đình Diệp tiểu nương tử, Lang quân cứ phái nô tài đi giúp, đảm bảo bọn họ sẽ không bao giờ dám đến gây rối nữa.” Tri Thư không thấy cái liếc mắt bất lực của Thẩm Thiệp dành cho mình, hắn tự mình luyên thuyên đi theo sau lưng Thẩm Thiệp.
Tri Thư cảm thấy khó hiểu, rõ ràng trước đó Lang quân bảo hắn phải báo đáp ân tình Diệp tiểu nương tử đã ban đồ ăn, bây giờ hắn chủ động nhắc đến lại bị mắng ngược lại? Tri Thư gãi đầu không biết mình lại chọc Lang quân giận ở chỗ nào, rõ ràng hắn vẫn hầu hạ như trước, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy khoảng thời gian này mình phạm quá nhiều sai lầm.
Đến khi Thẩm Thiệp đi đến chính điện, Tống thị và Thẩm Tịch đã bắt đầu nghe đạo trưởng giảng Đạo Đức Kinh. Thẩm Thiệp không tiện cắt ngang, chỉ đành đợi đạo trưởng giảng xong một đoạn mới lặng lẽ bước vào.
“Ngươi đi đâu vậy, Tri Thư nói ngươi đợi chúng ta trên núi, kết quả lên đây nửa ngày trời cũng không thấy bóng dáng ngươi đâu. Diệp tiểu nương tử cùng đến Lăng Vân Sơn cũng đã bái Lão Quân xong xuôi, chuẩn bị xuống núi rồi.”
Lời nói của Tống thị khiến Thẩm Thiệp sững sờ một chút, hắn liền nhìn ra ngoài điện, chỉ thấy bóng lưng Diệp Hạnh đang chuẩn bị rời đi. Thẩm Tịch khẽ ho một tiếng, Thẩm Thiệp lập tức hoàn hồn giải thích: “Nghe nói Bạch Vân Quan không chỉ hương hỏa thịnh vượng, hơn nữa Tiểu Sùng Phúc Cung phía sau cũng được xây dựng khá nhã nhặn nên ta đã đi xem thử. Không ngờ Diệp tiểu nương tử cũng đưa người nhà đến, nếu biết sớm đã chào hỏi các nàng một tiếng, còn không biết các nàng về thôn ăn Tết có bị Tổ phụ mẫu gây khó dễ không.”
Lời nói thật giả lẫn lộn của Thẩm Thiệp khiến Tống thị tin tưởng, nhưng Thẩm Tịch lại cảm thấy không hề đơn giản, vừa rồi gặp Diệp Hạnh thì nàng ấy lại nhắc đến Thẩm Thiệp. Phát hiện này khiến nàng không ngừng lén lút nhìn trộm Thẩm Thiệp, Thẩm Thiệp vì đạo trưởng vẫn còn đang giảng Đạo Đức Kinh nên chỉ đành giả vờ như không phát hiện.
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Story
Chương 62
10.0/10 từ 40 lượt.
