Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 58
Kế sách của Vương Quý đánh vang vọng đến mức Diệp Hạnh sợ là dù ở phủ thành cũng có thể nghe thấy, để hắn đến cửa tiệm giúp đỡ nàng, chỉ sợ đến lúc đó thỉnh Phật dễ mà tiễn Phật lại khó. Cữu cữu tốt của nàng đến lúc đó nhất định sẽ sắp xếp hai đứa con trai vô công rồi nghề của hắn vào cửa tiệm làm việc, rồi lại như hôm nay mà chỉ trỏ múa máy với nàng, đừng nói là mối quan hệ giữa họ không tốt, dù có tốt nàng cũng không thể chịu nổi.
“Cữu cữu nói lời nào vậy, ta thân phận vãn bối làm sao dám để cữu cữu đích thân giúp đỡ cửa tiệm? Tuy nhiên, ta ở đây thật sự có một chuyện cần cữu cữu và cữu mẫu hỗ trợ.” Diệp Hạnh dưới bàn khẽ vỗ tay Vương thị để nàng yên tâm, “Ta cấp thiết cần hai trăm lượng bạc để mở rộng cửa tiệm, không biết…”
“Cái gì, hai trăm lượng?!” Trương thị và Vương Quý đồng thanh kêu lên. Bọn họ không ngờ Diệp Hạnh lại dám mở miệng, ngay cả số tiền lớn như hai trăm lượng cũng dám hỏi vay bọn họ, “Con, cửa tiệm nhỏ của con đang mở tốt đẹp, làm gì mà phải tốn nhiều tiền đến vậy để mở rộng chứ. Hạnh nhi, con nghe cữu cữu nói đây, cửa tiệm nhỏ thì tốt, không cần quá nhiều người làm, tiền kiếm được cũng sẽ không ít, chờ sau này kiếm được tiền rồi hẵng mở cửa tiệm lớn hơn thì càng hay.”
Diệp Hạnh giả vờ khổ não nói: “Nhưng không mua cửa tiệm lớn thì không được đâu, ta mở cửa tiệm ở phủ thành đã làm ảnh hưởng đến việc làm ăn của người ta, bây giờ rất nhiều chưởng quỹ nhìn ta không thuận mắt, đều muốn đuổi ta ra khỏi đó. Ta chỉ có thể mua lại cửa tiệm bỏ trống của bà con xa của Lâm Thông Phán mới có thể kết thân với nhà Lâm Thông Phán, Lâm Thông Phán ở phủ thành là người nói một không hai.”
“Không phải con đã từng đến nhà họ Lâm làm tiệc rượu sao, nghe nói Lâm nhị cô nương rất thích món điểm tâm con làm, nàng ta ra mặt giải quyết chẳng phải là được rồi sao, cần gì phải tốn nhiều tiền như vậy chứ?”
“Ai da, nàng ta bất quá chỉ là một nhị cô nương, đâu quản được chuyện bên ngoài. Hơn nữa, hai trăm lượng đối với nàng ta mà nói chỉ là số tiền nhỏ, nếu ta không lấy ra được mới khiến nàng ta cảm thấy mất mặt.” Diệp Hạnh giả vờ lo lắng kéo tay Trương thị nói, “Cữu mẫu, hôm nay vừa gặp người ta đã cảm thấy đặc biệt thân thiết, người chắc chắn sẽ giúp ta đúng không?”
“Cái này cái này cái này, ta, ta đâu có hai trăm lượng bạc nào.” Trương thị còn muốn đến đây chia sẻ chút lợi lộc, nhưng nàng ta không muốn bỏ tiền ra, càng đừng nói đến số tiền lớn như hai trăm lượng, “Hạnh nhi, ta và cữu cữu con kiếm chút tiền cực nhọc, mãi mới nuôi ba đứa con lớn khôn, dù có bán hết nhà cửa cũng không đủ hai trăm lượng. Con, con cứ nghĩ cách khác đi.”
“Đừng mà cữu mẫu, không có hai trăm lượng thì một trăm lượng cũng được, nghe nói nhà cữu cữu có hơn hai mươi mẫu ruộng tốt, sắp tới nhị biểu ca cũng thành đinh rồi, bán đi một ít cũng chẳng sao. Người cứ yên tâm, số tiền này mười năm nữa ta nhất định sẽ trả hết!”
Thấy Diệp Hạnh vẻ mặt nghiêm túc như vậy, Trương thị và Vương Quý cảm thấy chuyện này mười phần thì tám chín là thật, hai người bọn họ vội vàng đứng dậy cáo từ: “Hạnh nhi, ta đột nhiên nhớ ra ngoại tổ mẫu ở nhà một mình, người sức khỏe không tốt ta không yên lòng. Ta, chúng ta xin phép về trước, chờ sau này sẽ đến thăm các con, con không cần tiễn đâu.”
Trương thị và Vương Quý nóng lòng muốn chạy ra ngoài, Đại Đầu, Nhị Đầu và Đại Nha thấy tình hình không ổn cũng không thèm bận tâm đến cái bụng đói mà chạy vụt ra ngoài, sợ Diệp Hạnh giữ bọn họ lại để nói chuyện bán ruộng vay tiền.
Đợi Vương Quý và những người khác chạy mất dạng nàng mới quay vào, cười đến gập cả lưng trước mặt Vương thị: “Ha ha ha ha ha, nương, người vừa rồi có thấy dáng vẻ của bọn họ không, cứ như phía sau có ma quỷ đuổi vậy. Vừa mới đến thì miệng nói toàn lời quan tâm, bây giờ bất quá chỉ là hỏi mượn chút tiền mà đã sợ đến mức này, e rằng trong thời gian ngắn sẽ không dám đến nữa đâu.”
Vương thị cũng cảm thấy hả hê, nàng vừa tức giận vừa buồn cười nhìn Diệp Hạnh nói: “Con đúng là một con ranh ma lanh lợi, vừa nãy nếu không phải con vỗ ta dưới bàn một cái, ta đã bị con dọa c.h.ế.t rồi. Không trách bọn họ mắc lừa con, ngay cả ta cũng suýt bị con lừa, không biết con học ở đâu ra.”
“Học từ cữu cữu tốt của ta, cữu mẫu tốt của ta đó, bọn họ vừa đến đã mở miệng nói thương xót ba mẹ con chúng ta, còn muốn giúp chúng ta gánh vác, vậy thì ta đâu thể không nói ra vấn đề chứ, nói không chừng bọn họ thật sự có thể giúp được đó chứ.” Hôm nay không để cho những kẻ đáng ghét đó kiếm được chút lợi lộc nào, Diệp Hạnh nghĩ vậy liền vui vẻ, dáng vẻ nàng vui vẻ khiến Diệp Đào nhìn thấy cũng khúc khích ngây ngô cười theo.
Ba mẹ con cười nhạo Vương Quý, Trương thị và những người khác một lúc, sau đó Vương thị lại có chút lo lắng: “Cữu cữu, cữu mẫu con bây giờ tạm thời bị chuyện con muốn vay tiền dọa cho chạy mất rồi, nhưng thời gian trôi qua bọn họ đi hỏi thăm biết chắc chắn con đã lừa bọn họ, đến lúc đó e rằng còn khó đối phó hơn cả những người ở Diệp gia lão trạch.”
Giống như Vương Quý hiểu Vương thị vậy, Vương thị cũng hiểu rất rõ bản tính của ca ca mình. Từ nhỏ đến lớn Vương Quý đều là một kẻ thích chiếm tiện nghi, nương nàng lại thích thể diện, e rằng ngay cả vì để làm ra vẻ cho người khác xem thì bọn họ cũng sẽ quyết tâm bám riết lấy mình.
Mặc dù Trương thị gả vào nhà họ Vương không lâu thì Vương thị đã xuất giá, nhưng bản lĩnh “tiếu diện hổ” của tẩu tẩu nàng vẫn đã từng được chứng kiến. Trương thị trước mặt người khác luôn giữ vẻ mặt tươi cười hiền lành, nhưng thực chất nàng ta nói gì làm gì đều có mục đích, những người không có giá trị lợi dụng nàng ta nhất định sẽ đá bay. Huống hồ, bản lĩnh co được giãn được của nàng ta cũng đã phát huy hết mình hôm nay, nàng ta và Vương Quý hai người hợp lại với nhau, quả thực còn khó đối phó hơn cả một đống người ở Diệp gia.
“Cũng chỉ có thể làm vậy thôi.” Vương thị thở dài một tiếng có chút hối hận nói: “Biết thế đã không gửi quà tết qua đó rồi, cùng lắm là để người ngoài nói dăm ba câu, nếu bọn họ c.h.ế.t tâm thì lại càng tự tại.”
Nhưng hối hận không chỉ có Vương thị, Vương Quý và Trương thị cũng hối hận vì đã bỏ chạy khỏi nhà Diệp Hạnh như vậy.
“Ai da, hôm nay chúng ta cứ thế này mà đi thì đến bao giờ mới đến tận cửa hàn gắn mối quan hệ với các nàng đây.” Trương thị vừa chạy đến đầu thôn đã thở hổn hển, vốn nghĩ đến nhà Diệp Hạnh sẽ được ăn một bữa ngon miễn phí, không ngờ lại phải vừa đói bụng vừa chạy, quả thực là muốn lấy mạng nàng ta.
Vương Quý cũng đói đến mức cáu kỉnh oán trách: “Không đi thì được sao, ngươi còn thật sự muốn cho các nàng vay một trăm lượng bạc để mua cửa tiệm à? Lại còn chia mười năm trả, mười năm nữa cái cửa tiệm đó còn ở đó không còn chưa biết. Mau về nhà hết đi, lão tử đói c.h.ế.t rồi.”
Đại Nha đi sau cùng, thấy Đại Đầu vẻ mặt trầm tư không khỏi nói: “Huynh sẽ không thật sự đang nghĩ chuyện bán ruộng vay tiền cho nàng ta đó chứ. Huynh không thấy hôm nay cô cô mặt kéo dài ra như quỷ sao, huynh mà thật sự cho vay tiền thì chắc cũng chẳng được cái gì tốt đâu!”
Đại Đầu xấu hổ tức giận nói: “Đói đến mức nói không ra lời rồi mà còn lảm nhảm bên tai ta, ai nói ta muốn bán ruộng vay tiền cho nàng ta chứ, đừng có tự cho mình là thông minh!”
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Story
Chương 58
10.0/10 từ 40 lượt.
