Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 57
Nghèo ở chốn náo nhiệt không ai biết, giàu ở chốn thâm sơn có họ hàng xa. Khi Diệp Hạnh vừa mới dùng bữa sáng xong đã nhìn thấy cữu cữu, cữu mẫu và các biểu ca, biểu muội mà nàng chưa từng gặp mặt, cuối cùng nàng cũng thấu hiểu cảm giác của câu nói này. Không thể không nói, người nói ra câu này thực sự rất hiểu bản tính tìm lợi tránh hại của con người.
Diệp Hạnh thật sự không ngờ cữu cữu, cữu mẫu của nàng lại là những kẻ mặt dày đến thế, dám kéo theo cả nhà trực tiếp đến tận cửa. Nàng quay đầu nhìn Vương thị, Vương thị cũng mang vẻ mặt như gặp quỷ sống. Xem ra lúc Vương thị đưa lễ cũng không ngờ lại có màn này, nhưng bây giờ hối hận thì đã muộn rồi.
“Muội muội, hôm nay ta đặc biệt cùng ca ca ngươi, mang theo ba đứa con nhà chúng ta đến chúc tết ngươi đây.” Trương thị từ đằng xa đã trông thấy Diệp Hạnh và Vương thị liền cất cao giọng gọi, ngữ khí thân thiết như thể hai nhà họ vẫn thường xuyên qua lại, chẳng hề bận tâm đến ánh mắt lạ lùng của dân làng.
“Ê, đây là ai vậy, sao lại gọi Vương thị là muội muội?”
“Trông thân thiết lắm, lẽ nào là người Vương thị quen biết lúc mở cửa hàng ở phủ thành?”
“Dường như là tẩu tẩu của Vương thị, ngày xưa Vương thị mới gả về ta có gặp một lần. Không ngờ bao nhiêu năm trôi qua, nàng ta vẫn thích làm ra vẻ ta đây như vậy.” Người lớn tuổi trong làng nhận ra Trương thị và Vương Quý, khinh thường nói, “Xem ra bọn họ cũng nghe tin mẹ con Vương thị kiếm được tiền rồi, nếu không thì sao mười mấy năm không qua lại nay tự nhiên lại xuất hiện. Ta nói, Vương thị đúng là mặt quá mỏng, đối phó với loại người muốn kết thân này thì cứ nên giả vờ không quen biết.”
Những người khác nghe câu này đều im lặng, bởi vì từ khi việc làm ăn của cửa tiệm Diệp Hạnh ngày càng tốt, thậm chí tin tức nàng thường xuyên ra vào các phủ quan lớn không ngừng truyền ra, trong thôn không ít người trước đây lạnh nhạt bàng quan đều muốn hàn gắn mối quan hệ với họ. Kéo theo cả nhà Đại Trụ cũng được nhiều người đối xử tốt hơn trong thôn, câu nói này không chỉ nhắm vào Trương thị, mà còn chạm đến suy nghĩ của những người có mặt tại đó. Mọi người không muốn ở đây nghe những lời mắng mình, liền ai nấy làm việc của mình, chỉ còn lại kẻ kém tinh tế kia đứng tại chỗ phát biểu ý kiến.
Bên này Trương thị vừa đi tới trước mặt Diệp Hạnh đã muốn ôm chầm lấy nàng, Diệp Hạnh vội vàng né người ra sau, khiến Trương thị ôm hụt. Trương thị thấy tay mình lơ lửng giữa không trung thì có chút ngượng nghịu, nhưng nàng ta lập tức xoay người thuận thế nắm lấy tay Vương thị, bi thương nói: “Muội muội đáng thương của ta, muội đã chịu khổ rồi! Lúc đó nghe tin nhà họ Diệp muốn đuổi ba mẹ con các muội ra ngoài, ta thật sự ở nhà lo lắng đến cháy ruột cháy gan. Nhưng nương lúc ấy nghe chuyện của muội liền tức đến phát bệnh, ta cùng ca ca muội chỉ có thể chăm sóc không rời. Chờ đến khi hoàn hồn lại, thì nghe nói các muội đã tìm quan phủ phân gia rồi, chúng ta lúc đó mới yên lòng.”
Vương thị nghe Trương thị lại dám nhắc đến chuyện đó, nàng lập tức không muốn nói lấy lệ một câu nào nữa, liền lạnh mặt hất tay Trương thị ra. Nàng gả đi mười mấy năm, nếm trải đủ mọi cay đắng ở đời, nàng đã sớm biết đối với người nhà ngoại gia mà nói, nàng chính là con gái gả đi như bát nước hắt ra, nhưng không ngờ ca ca và tẩu tẩu lại có thể mặt dày đến vậy.
Bình thường những khổ sở đó nàng chịu đựng thì thôi, nhưng nếu không phải nhà họ Diệp quá đáng đến mức dồn ba mẹ con các nàng vào chỗ chết, nàng cũng sẽ không đi cầu xin ca ca và tẩu tẩu giúp nàng có chỗ dựa một lần. Nhưng chỉ một lần này thôi họ đã khiến nàng thất vọng rồi, ngay cả cháu gái ruột nhảy sông sống c.h.ế.t chưa rõ mà họ cũng chẳng xuất hiện, Vương thị liền biết mình trên đời này không còn chỗ dựa chân chính nào nữa. Bây giờ Trương thị vừa mở miệng đã là để thanh minh cho mình, chỉ dăm ba câu nói nhẹ bẫng chăm sóc mẹ mà muốn cho qua chuyện đó, cứ như thể mười mấy năm trước họ chưa từng biết nàng đã khổ sở đến nhường nào vậy.
Vương thị quay đầu đi, nàng muốn Trương thị và Vương Quý biết khó mà lui, đừng tự chuốc lấy sự chán ghét ở đây. Nhưng nếu Trương thị có thể dễ dàng lùi bước như vậy thì thật có lỗi với biệt danh “tiếu diện hổ” của nàng ta, vẻ lạnh nhạt của Vương thị chẳng hề ảnh hưởng đến màn trình diễn của nàng ta.
“Nếu biết Diệp Bình c.h.ế.t rồi muội và hai cháu gái có thể thoát khổ mà sống cuộc sống sung sướng, thì ta đã sớm bảo ca ca muội và hai cháu trai đánh c.h.ế.t hắn ta rồi. Trước kia muội đã chịu bao nhiêu khổ sở ở nhà đó, mỗi lần nghe ta đều đau lòng đến mất ngủ cả đêm.” Trương thị vẻ mặt bi thương, giả vờ lau một giọt nước mắt rồi lại vỗ vỗ tay Vương thị nói, “Nhưng may mà muội là người có phúc khí, Diệp Bình tự mình uống rượu mà chết, muội cũng đoạn tuyệt quan hệ với cả nhà bọn họ rồi. Này, các muội bây giờ cuộc sống cũng ngày càng tốt hơn, ta thật sự từ tận đáy lòng cảm thấy vui mừng.”
Vương Quý thấy Vương thị và Diệp Hạnh đều không có ý tiếp lời, hắn liền vội vàng tự mình an ủi: “Thôi được rồi, ngươi khóc gì chứ. Muội muội bây giờ cuộc sống tốt biết bao, cháu gái cũng có tiền đồ rồi, ngày tết lớn mà ngươi còn nói những chuyện đau lòng đó làm gì. Hạnh nhi, mau mau khiêng ghế ra cho nương và cữu mẫu ngồi nói chuyện đi, đứng như vậy trông sao ra thể thống gì.”
Vương Quý vẻ mặt này cứ như hắn là chủ nhà vậy, điều này ngược lại khiến Diệp Hạnh cảm thấy hứng thú với hai vợ chồng mặt dày này, nàng muốn xem bọn họ còn có thể bày ra trò gì nữa.
Diệp Hạnh rót cho mỗi người một chén nước nóng, rồi hai vợ chồng liền khéo léo dẫn dắt bằng những lời quan tâm giả tạo, Vương thị lạnh lùng ngồi một bên không nói lời nào, Diệp Hạnh thì thỉnh thoảng đáp qua loa vài câu.
Đúng lúc Trương thị và Vương Quý đang vắt óc suy nghĩ còn phải nói gì nữa, thì Diệp Đào từ nhà bếp mang hai miếng điểm tâm ra, Nhị Đầu và Đại Nha liền cứ nhìn chằm chằm vào món điểm tâm trên tay Diệp Đào mà nuốt nước bọt, cái bụng cố tình chưa ăn sáng cũng sôi ùng ục.
Vương Quý trừng mắt nhìn hai đứa con trai gái vô dụng kia một cái thật mạnh, lại thấy Diệp Hạnh dường như chẳng nhìn thấy gì, đành phải kiên nhẫn kéo chủ đề sang chuyện cửa tiệm. “Ôi chao, món điểm tâm này thật tinh xảo, lẽ nào đây chính là những món mà cửa tiệm của muội bán sao. Ta có nghe người ta nói, cửa tiệm của muội ở phủ thành buôn bán phát đạt lắm, nghe nói ngay cả tiểu thư nhà Thông Phán muốn ăn cũng phải xếp hàng đó.”
Trương thị lập tức tiếp lời bên cạnh: “Muội muội và cháu gái đều là những người có bản lĩnh, điểm tâm làm ngon, người ta đương nhiên phải xếp hàng mới mua được. Nếu là người nhà chúng ta, chắc chắn không cần.”
Diệp Hạnh thầm nghĩ cuối cùng cũng nói đến trọng điểm rồi, quả nhiên bọn họ cũng vì cửa tiệm kia mà đến, nhưng nàng không muốn cho những người này ăn món điểm tâm do mình làm liền khó xử nói: “Làm điểm tâm mệt lắm, trong nhà tổng cộng cũng chỉ còn hai miếng này thôi, ta và nương đành phải để dành hết cho Tiểu Đào Tử ăn.”
“Ồ, vậy sao…” Trương thị không đòi được điểm tâm ăn lòng có chút không cam tâm, “Thấy các muội bận rộn như vậy, chắc hẳn cũng kiếm được không ít tiền rồi nhỉ, nghe nói các muội bây giờ ra tay hào phóng lắm, trong thôn thuê người làm việc một ngày cũng trả một trăm văn. Ta nói người ở Diệp Gia thôn các muội không thật thà đâu, người trong cùng thôn mà cũng đòi giá như ở phủ thành. Lần sau nếu muội còn cần giúp đỡ gì cứ việc tìm cữu cữu muội và hai biểu ca, đảm bảo sẽ không phải tốn nhiều tiền oan uổng như vậy.”
“Ta chỉ làm ăn nhỏ, đâu cần đến nhiều người như vậy, không dám làm phiền cữu cữu và các biểu ca đâu.” Diệp Hạnh không muốn dây dưa với gia đình bọn họ, lập tức từ chối.
“Hạnh nhi, con còn nhỏ, nương con lại là phận nữ nhi chưa từng ra ngoài làm việc, các con làm như vậy quá tốn tiền rồi. Không phải cữu cữu tự cao, cữu cữu ta đã ra ngoài lăn lộn nhiều năm rồi, không bằng cữu cữu đến cửa tiệm của con giúp con đưa ra ý kiến, nhất định không để những kẻ đó lừa gạt ba mẹ con các con.” Lần quanh co cả buổi sáng đến một miếng điểm tâm cũng chẳng vớ được, Vương Quý thật sự không nhịn nổi nữa, dứt khoát nói thẳng mục đích ra.
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Story
Chương 57
10.0/10 từ 40 lượt.
