Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Chương 140
“Vậy thì sao chứ, y ở vị trí đó lâu như vậy chẳng lẽ không biết mình bị Vạn quản sự và Tri châu Phủ Châu lợi dụng làm bia đỡ đạn sao? Hơn nữa, cho dù y biết cũng không thể từ chối Tri châu Phủ Châu, cuối cùng chẳng phải Diệp Hạnh vẫn phải chịu xui xẻo sao?” Lâm Tuyết Lan không hiểu tại sao Thẩm Thiệp lại nảy ý định với hội trưởng hành hội, theo nàng thấy tốt nhất là nên để Thẩm đại nhân trực tiếp tìm Tri châu Phủ Châu, bảo hắn ta thu liễm lại một chút.
Ngón tay của Thẩm Thiệp gõ nhẹ mấy cái trên bàn rồi mới nói: “Thứ nhất, y biết mình bị lợi dụng làm bia đỡ đạn là một chuyện, bị người khác vạch trần lại là một chuyện khác; thứ hai, ta không tin một người đã trải qua nhiều chuyện như vậy lại có thể dung thứ cho việc có người lợi dụng y để bài trừ dị kỷ.” Thẩm Thiệp hiếm khi giải thích nhiều như vậy với Lâm Tuyết Lan.
Thẩm Tịch thấy Thẩm Thiệp dường như đã có niềm tin để thuyết phục hội trưởng, lòng nàng cũng cảm thấy có thể yên tâm rồi, đôi tay nắm chặt chiếc khăn tay cuối cùng cũng buông lỏng. “Ta hiểu rồi. Nếu trực tiếp để cha gây áp lực ở Phủ Châu có thể sẽ là làm quá chuyện bé xé ra to, thậm chí còn là trị ngọn không trị gốc, nhưng nếu trực tiếp để hội trưởng ra tay thì mọi chuyện vẫn nằm trong phạm vi của hành hội, sau này nếu có những chuyện tương tự cũng có thể trực tiếp ngăn chặn.”
“Ngươi xem ngươi kìa, chỉ biết vùi đầu vào sách vở mà đầu óc còn chẳng nhanh nhạy bằng người khác.” Lâm Tuyết Lan thấy Thẩm Thiệp dường như đã có kế sách ứng phó cũng phần nào yên tâm, liền lại bắt đầu trêu chọc Tăng Sở: “Không biết dạo này ngươi học hành thế nào rồi, ta nói trước rồi đó, nếu một năm sau ngươi không đạt được thành tích tốt thì đừng đến gặp ta, ta sợ mất mặt c.h.ế.t mất!”
Tăng Sở đã lâu không gặp Lâm Tuyết Lan, lúc này nhìn thấy gương mặt kiều diễm hiện lên vẻ kiêu ngạo đáng yêu của nàng, lòng y mềm nhũn, vội vàng nói: “Ta vốn dĩ học hành không tệ, khoảng thời gian này lại đèn sách vất vả đến mức tiên sinh thấy ta cũng khen tiến bộ thần tốc, không tin thì cô cứ hỏi Thẩm Thiệp mà xem. Cô yên tâm, một năm sau nhất định ta sẽ đỗ đạt cao, rồi rạng rỡ đến nhà cô…”
Lâm Tuyết Lan thấy y bây giờ không những không trêu chọc lại nàng mà còn trơ trẽn mà nói chuyện với mình, nhất thời nghẹn lời. Nhìn thấy Thẩm Tịch và Thẩm Thiệp đều chú ý đến hai người họ, nàng hiếm khi e thẹn cúi đầu lẩm bẩm: “Thôi được rồi, đã có chủ ý rồi thì còn không mau đi tìm cái gã hội trưởng vớ vẩn kia đi, nếu cứ để Vạn quản sự cái kẻ tiểu nhân kia quậy phá nữa thì cửa tiệm của Diệp Hạnh khỏi cần mở nữa rồi.”
Còn Diệp Hạnh cũng biết lần này Vạn quản sự đã chuẩn bị kỹ lưỡng để chỉnh nàng, chỉ cần cửa tiệm của nàng còn mở một ngày, hắn sẽ không bỏ qua. Diệp Hạnh tuy hiện tại vẫn có thể đối phó được, nhưng nhịp điệu công việc của nàng đã bị phá vỡ, hơn nữa nàng không biết bước tiếp theo Vạn quản sự và bọn họ còn có thể đưa ra thứ gì để nàng khoa mãi, khiến nàng thậm chí cả Vương thị đều không thể ngủ ngon. Cứ tiếp tục như vậy, cho dù nàng vẫn ứng phó được cũng sẽ bị chỉnh cho kiệt sức.
Không thể cứ mãi bị Vạn quản sự dắt mũi như thế này nữa, nàng phải tìm cách giải quyết triệt để chuyện này. Cuối cùng, hành hội còn chưa đợi món khô thịt heo của Diệp Hạnh bán chạy được bao lâu liền lại triệu tập mọi người họp. Lúc này, tất cả các chưởng quầy trong lòng đều hiểu rõ, e rằng phủ quan Phủ Châu lại có “thứ tốt” gì đó muốn bán cho Diệp Hạnh.
Đồng quản sự lại không bận tâm nhiều như thế, ông ta hung hăng khạc một bãi nước bọt vào đám chưởng quầy đang chen chúc: “Phì, một lũ lão bất tử cộng lại mấy trăm tuổi mà lại đứng đó chờ xem trò cười của một đứa trẻ, có đáng xấu hổ không chứ. Cái thằng họ Vạn kia cũng vô liêm sỉ, con bé không hợp tác với hắn thì hắn dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy để hại người ta, có bản lĩnh thì hãy tính kế luôn cả Đồng Gia Ngõa Xá chúng ta đi!”
Mắng xong, Đồng quản sự phát hiện bọn họ chỉ giả vờ như không nghe thấy, còn kẻ mặt dày như Vạn quản sự vẫn bình chân như vại đứng ở phía trước nhất. Lần này hắn ta ưỡn thẳng lưng, chắp tay sau lưng, nhắm mắt không nhìn ai, xem ra hắn ta lần này lại tìm được thứ gì đó còn đáng ghê tởm hơn nữa rồi.
Đồng quản sự cũng không thể xông lên đánh hắn, đành thở dài đi đến bên cạnh Diệp Hạnh: “Nha đầu, nhìn cái vẻ của thằng họ Vạn kia thì thứ lần này e rằng còn khó xử lý hơn nữa, con phải chuẩn bị tâm lý. Thật sự không ổn thì con cứ trốn đi vài năm rồi quay lại mở tiệm đi, đến lúc đó phu nhân Tri châu cũng không chừng đã quên con là ai rồi, cái thằng họ Vạn kia có quá đáng đến mấy cũng không thể qua lâu như vậy còn đuổi theo con để chỉnh đâu.”
“Ta biết ông vì muốn tốt cho ta, nhưng cứ lủi thủi rời đi như vậy quả thật không phải phong cách của ta. Ta chính là không nuốt trôi được cơn giận này, tại sao hành hội ở Phủ Tầm Dương này lại trở thành chốn độc đoán của Vạn quản sự? Năm nay hắn có thể nắm thóp ta như vậy, sau này cũng có thể nắm thóp nhiều người khác không đồng lưu hợp ô với hắn.” Ánh mắt Diệp Hạnh lộ rõ sự chán ghét đối với Vạn quản sự và sự thất vọng đối với sự thối nát của hành hội: “Nếu bọn họ muốn chơi, vậy thì ta sẽ chơi cùng bọn họ, cứ xem ai có thể chơi ra được trò gì hay ho hơn đây.”
Đồng quản sự lần đầu tiên thấy Diệp Hạnh nói năng gay gắt đến vậy, bị vẻ cương quyết toát ra từ đôi mắt nàng làm cho giật mình. Nhưng ông ta không hiểu lời sau của Diệp Hạnh có nghĩa gì, tại sao không những không lùi mà còn muốn chơi ra trò mới. Thấy Diệp Hạnh mím chặt môi không nói nữa, ông ta chỉ đành chờ xem hôm nay hành hội lại muốn đưa ra thứ đồ bỏ đi gì để khoa mãi.
Đối với dân chúng Tầm Dương phủ vốn ở sâu trong nội địa, tự nhiên không biết dừa là gì. Hội trưởng vừa dứt lời, liền sai hạ nhân khiêng ba gánh dừa lên. Mọi người nhìn thấy những thứ hình cầu tròn trịa, nâu sẫm, ai nấy đều vô cùng hiếu kỳ. Có người còn cầm lên cân thử mấy bận, kinh ngạc thốt lên: “Ây da, thứ này nặng trĩu cả tay. Hội trưởng, đây là vật gì mà nặng thế?”
“Nước thành rượu sữa say lòng khách, thịt tựa mỡ ngỗng dâng đĩa mời. Hạt như trái bầu có thể chạm khắc, đạo bào hợp làm mũ ngọc đội đầu.” Hội trưởng lập tức ngâm bài thơ của Hoàng Đình Kiên để giải thích, “Đây là loại quả đặc hữu ở Lĩnh Nam. Nghe nói nước bên trong thanh ngọt, bách tính ở đó rất thích uống loại quả này.”
Quả ở Lĩnh Nam, đây chẳng phải là thứ mà Diệp Hạnh và Nghiêm Cáo đã hợp tác sao? Hai người dựa vào những loại quả từ Lĩnh Nam mà từng một thời lừng lẫy ở phủ thành. Cho đến bây giờ, những món điểm tâm làm từ quả Lĩnh Nam ở cửa tiệm của Diệp Hạnh vẫn được ưa chuộng đến thế, giúp nàng kiếm được rất nhiều bạc. Nghĩ đến đây, không ít các chưởng quầy đến dùng bữa đều có chút rục rịch, đôi mắt của họ không ngừng lia tới ba gánh dừa khô trên đất.
Nhưng cũng có người trong lòng lẩm bẩm: “Quả dừa này vừa rồi Hội trưởng cũng nói là do quan phủ Phủ Châu đưa tới. Tri châu Phủ Châu chẳng phải đã thông đồng với Vạn quản sự để chỉnh đốn Diệp Hạnh sao, sao giờ lại đưa ra thứ tốt như vậy, trong đó chắc chắn có vấn đề!”
Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Story
Chương 140
10.0/10 từ 40 lượt.
