Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu

Chương 139


 


Số lần khoa mãi nhiều đến nỗi ngay cả trong dân chúng ở Phủ Tầm Dương cũng bắt đầu râm ran tin đồn Diệp Hạnh bị phu nhân Tri châu Phủ Châu nhắm vào, và những món mới của Diệp Hạnh xuất hiện liên tục cứ cách vài ngày lại là bằng chứng. Một số người khâm phục đầu óc nhanh nhạy của Diệp Hạnh, nhiều thứ linh tinh như vậy mà nàng đều có thể chấp nhận toàn bộ, lại còn biến thành đủ món ngon lành. Mặt khác, họ cũng muốn xem rốt cuộc Diệp Hạnh có thể chống đỡ được bao lâu. Khách quen của Diệp Hạnh đương nhiên không muốn cửa tiệm của nàng đóng cửa, nhưng tất cả mọi người đều không mấy lạc quan về việc Diệp Hạnh có thể chống lại phu nhân Tri châu Phủ Châu.


Ngô thị lúc này cũng không đợi hồi đáp của Vương thị nữa, bà ta cũng không còn đến cửa tiệm của Diệp Hạnh, thậm chí còn dặn dò Nghiêm Cố phải tránh xa Diệp Hạnh một chút, để khỏi bị Vạn quản sự và phu nhân Tri châu Phủ Châu nhắm vào.


“Nương, con và Diệp Hạnh vốn là mối quan hệ hợp tác lâu dài, việc làm ăn ở Lĩnh Nam của con hiện nay tốt đẹp như vậy cũng không phải không có công lao của nàng ấy. Hà tất phải giống những kẻ tiểu nhân kia mà thừa lúc người gặp nạn mà giáng thêm đòn?” Nghiêm Cố thật sự không hiểu được Ngô thị nữa rồi, trước đây bà ta thích Diệp Hạnh đến thế, cứ đòi gả nàng vào nhà, vậy mà giờ chỉ vì chuyện cỏn con này lại lập tức tránh như tránh tà, quả thực trở mặt nhanh như lật sách.


“Con trai ngốc, các con tuy có hợp tác, nhưng con cũng có thể tỏ ra lạnh nhạt một chút. Hơn nữa, đây đâu phải là thừa lúc người gặp nạn mà giáng thêm đòn, chỉ là muốn con minh triết bảo thân thôi!” Anh em Nghiêm Cố là mạng sống của Ngô thị, bà ta còn kéo Nghiêm Mục đến trước mặt nói: “Sau này con cũng không được đến cửa tiệm nữa. Người khác đi thì không sao, nhưng ca ca của con cũng ở hành hội, nếu không đến lúc đó hành hội cũng ngày ba bữa kiếm chuyện thì sao? Gia đình chúng ta khó khăn lắm mới nhờ ca ca con liều mạng mới có được cảnh tượng ngày hôm nay, đừng vì một người ngoài mà bị hủy hoại trong chốc lát.”



Nghiêm Mục đã có tình cảm với Diệp Hạnh và Diệp Đào. Khi đi học, y được tiên sinh dạy dỗ rằng không được vong ân bội nghĩa và khoanh tay đứng nhìn, vì vậy y vặn vẹo thân mình thoát khỏi sự ràng buộc của Ngô thị mà phản kháng: “Con không chịu, con đã hứa sẽ luôn dạy các nàng ấy đọc sách, sao có thể thất tín.”


“Nàng ta suốt ngày la cà với Thẩm gia tiểu nương tử, Lâm gia tiểu nương tử thì còn cần con dạy dỗ sao? Nàng ta chẳng qua là trêu đùa con nít mà thôi. Huống hồ, thằng nhóc nhà họ Phòng đó không phải cũng đang dạy nàng ta sao, thiếu con một người cũng chẳng sao đâu.” Ngô thị không yên tâm về Nghiêm Mục, lại gọi thêm mấy tiểu tư: “Sau này mấy đứa phải đi theo thiếu gia nhỏ, khi đi học, tan học hoặc đi chơi không được phép để y đến gần Diệp nương tử thực xá, nếu không thì phải trói người về cho ta!”


Mấy tiểu tư vội vàng cung kính đáp lời, rồi liền kè kè canh chừng Nghiêm Mục không rời nửa bước. Liên tiếp mấy ngày, Nghiêm Mục phát hiện y không thể nào cắt đuôi được những tiểu tư đó, thậm chí dùng bạc mua chuộc cũng không thành công. Không còn cách nào, y đành tìm Nghiêm Cố cầu cứu.


“Ca ca, huynh giúp đệ nói với Diệp Hạnh tỷ tỷ một tiếng, gần đây đệ có việc không thể đến dạy nàng ấy được, đợi qua một thời gian nữa đệ sẽ đến.”


Nghiêm Mục không muốn nói cho Diệp Hạnh biết lý do thật nên chỉ có thể nói lấp lửng, Nghiêm Cố đương nhiên cũng không muốn để Diệp Hạnh biết được bộ mặt thực dụng của mẹ mình, liền gật đầu đồng ý. Khi đến Diệp nương tử thực xá, Nghiêm Cố phát hiện ba cô bé giúp việc trong tiệm có vẻ hơi buồn, may mà Diệp Hạnh vẫn như cũ.


“Mục nhi gần đây có việc không thể đến dạy cô được, vì vậy đặc biệt nhờ ta đến nói một tiếng.” Nghiêm Cố thấy việc làm ăn của tiệm vẫn tốt liền yên tâm: “Đúng rồi, việc làm ăn của tiệm cô vẫn khá tốt, không bị ảnh hưởng bởi những lời đồn thổi chứ.”



“Bọn họ cứ từng bước ép buộc như vậy là để ép cửa tiệm của cô không thể mở cửa được nữa, cô có từng nghĩ đến việc tìm Thẩm gia giúp đỡ không? Cô và Thẩm gia lang quân, tiểu nương tử quan hệ tốt như vậy, bọn họ giúp cô nói với Thẩm tuần phủ một tiếng chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì chứ.” Nghiêm Cố cảm thấy Diệp Hạnh đã có thể nhờ Thẩm Đình giúp họ lấy được diêm tiêu, vậy thì chuyện như thế này càng có thể nhờ hắn giúp đỡ.


Diệp Hạnh lắc đầu: “Đây là chuyện của hành hội, cho dù là Thẩm đại nhân đến hành hội cũng vô ích. Khoa mãi ở đâu mà chẳng có, không phải Tri châu Phủ Châu thì còn có những vị Tri châu khác. Hơn nữa, việc đồ vật khoa mãi không tốt lắm đều là lòng tự hiểu, ta nếu thật sự tìm Thẩm đại nhân giúp đỡ, huynh nói xem sẽ động chạm đến lợi ích của bao nhiêu người?”


Nghiêm Cố thở dài, ban đầu y thấy Diệp Hạnh có quan hệ tốt với hai nhà họ Thẩm và Lâm thì có thể làm ăn phát đạt ở phủ thành, nhưng đến lúc này lại không nhất định giúp được gì.


Thế nhưng Thẩm Tịch và Lâm Tuyết Lan không giúp được gì lại thực sự rất sốt ruột, mặc dù Diệp Hạnh chưa bao giờ mở lời nhờ các nàng giúp đỡ, nhưng từ miệng Đại Nữu, các nàng cũng có thể biết được việc khoa mãi của hành hội quá đáng đến mức nào. Lâm Tuyết Lan muốn tìm Lâm thông phán giúp đỡ, nhưng Lữ thị tổ mẫu lại ngăn cản nàng: “Con có thể chơi chung với Diệp Hạnh là vì còn có Thẩm Tịch tham gia. Nếu muốn vì một nữ tử làm điểm tâm mà bảo cha con ra tay thì tuyệt đối không thể nào.”


“Vậy thì cứ thế mặc kệ Diệp Hạnh sao?! Uổng cho chúng ta bình thường còn tự xưng là bạn tốt của nàng ấy, nàng ấy có thứ gì tốt đều lập tức chia sẻ với chúng ta. Người bảo ta sau này làm sao đối mặt với nàng ấy đây!” Lâm Tuyết Lan bị Lữ thị từ chối một cách vô tình xong liền khóc lóc kể lể với Thẩm Tịch. Thẩm Tịch lúc này cũng rất sốt ruột.


“Hay là, tìm ca ca ta và Tăng Sở đi, nói không chừng huynh ấy có cách hay nào đó.” Thẩm Tịch biết gần đây Thẩm Thiệp vẫn luôn vùi đầu vào học hành vất vả, có thể còn phải một thời gian nữa mới biết chuyện của Diệp Hạnh, nhưng nàng cảm thấy không thể đợi đến khi Diệp Hạnh khẩn cấp tột độ mới giúp đỡ.



Lâm Tuyết Lan nghe vậy liền đồng ý, các nàng chỉ là những tiểu thư khuê các được nuôi dưỡng trong khuê phòng sâu thẳm, nhưng Tăng Sở và Thẩm Thiệp lại khác, các huynh ấy có thể tiếp xúc với nhiều người hơn, thậm chí vì phải tham gia khoa cử mà bình thường còn cùng cha tham gia nhiều công việc khác nhau. Các huynh ấy chắc chắn có thể nghĩ ra cách giúp Diệp Hạnh.


Tăng Sở vốn dĩ cũng đang ở nhà bận tối mắt tối mũi vì việc học, đột nhiên bị hạ nhân nhà họ Thẩm gọi đến Thẩm gia khiến y có chút ngơ ngác. Sau khi nghe Lâm Tuyết Lan tố cáo Vạn quản sự và Tri châu Phủ Châu, y gãi đầu nói: “Thế nhưng khoa mãi là quy định bất thành văn của hành hội, cho dù đệ có bảo cha đệ và Thẩm đại nhân ra tay thì họ cũng có cớ mà nói. Lý do đã có sẵn rồi, nàng ấy có thể bán những thứ đó được giá, vậy thì để nàng ấy mua cũng là hợp tình hợp lý, cùng lắm thì không thể thường xuyên như vậy.”


“Vậy cứ để Diệp Hạnh bị bọn họ ức h.i.ế.p như vậy sao?” Lâm Tuyết Lan nghe lời Tăng Sở nói liền nổi giận đùng đùng: “Uổng cho các huynh suốt ngày ra ngoài giao thiệp, kết quả đến lúc này lại không có cách nào!”


Thẩm Tịch vội vàng kéo Lâm Tuyết Lan lại, bảo nàng đừng nói năng lung tung khi đang giận. Thẩm Thiệp im lặng một lúc rồi nói: “Tìm cha ta trực tiếp gây áp lực chắc chắn không được, đến lúc đó sẽ động chạm đến quá nhiều lợi ích của người khác, đợi đến khi cha ta rời Tầm Dương thì mọi chuyện sẽ phản tác dụng. Chúng ta chỉ có thể bắt đầu từ chính bản thân hành hội. Tăng Sở, đệ biết hội trưởng của hành hội là người như thế nào không?”


Tăng Sở gãi đầu nhớ lại lời cha mình từng bình luận về hội trưởng: “Cha đệ nói hội trưởng là một người đã trải qua nhiều sóng gió, tuy bây giờ nhìn bề ngoài y có vẻ rất ôn hòa, nhưng tuyệt đối sẽ không để người khác điều khiển mình để bài trừ dị kỷ.”


 


 



Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu Truyện Trọng Sinh Nông Môn: Đại Tỷ Trồng Trọt Làm Giàu Story Chương 139
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...