Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Chương 50


Edit: Khanh Lam


Nửa cuối kỳ nghỉ hè, cứ cách vài hôm Kỷ Yên lại chạy sang nhà Trình Diệp. Cô gọi việc đó bằng cái tên nghe rất mỹ miều “yêu học hành”.


Hôm ấy, trời ở thành phố Vân oi bức đến khó thở. Không khí đặc quánh như bị đông lại, khiến thần kinh người ta cũng căng lên, suy nghĩ chậm chạp mơ hồ. Trên đường, mưa bất ngờ đổ xuống như trút. Nước nhanh chóng ngập vũng, bánh xe khó mà chạy qua được.


Kỷ Yên nói: “Chú Lý, dừng ở đây thôi ạ, con chạy vào là được.”


“Cô chủ…” Chú Lý chau mày, mưa lớn thế này, e rằng chỉ cần vài giây là người đã ướt hết rồi.


“Không sao đâu.” Cô mỉm cười trấn an, rút từ ghế sau ra chiếc áo khoác đi mưa và chiếc ô trong suốt đã chuẩn bị sẵn: “Chẳng phải đã có trang bị bí mật mà chú chuẩn bị cho con còn gì?”


Cửa xe mở ra. Chỉ trong mấy giây, mưa đã ào xuống như thác. Nửa vai phải của cô gái trong chiếc sơ mi mỏng đã nhanh chóng loang vệt nước.


“Con đi đây nhé, chú về đi ạ!”


Tiếng cửa đóng lại, nhẹ khẽ mà dứt khoát.


Qua lớp kính mờ hơi nước, chú Lý nhìn thấy bóng dáng cô mảnh mai cầm ô chạy đi giữa mưa. Tà váy xanh nhạt khẽ tung lên theo gió, giọt nước tụ dưới vành ô rơi xuống từng hạt, long lanh như chuỗi ngọc.


Không biết từ lúc nào, cô bé từng bi bô tập nói ngày nào đã trưởng thành, lớn lên trong cô độc nhưng lại mạnh mẽ và kiên cường đến lạ.


Trời mưa xối xả, dù cẩn thận từng bước, cô vẫn không tránh khỏi những tia nước bắn tung toé từ ổ gà. Người qua đường vội vã, có người che cặp tài liệu chạy ngang, vô tình va vào vai ướt của cô, ngoái đầu lại nói một tiếng “xin lỗi” rồi hấp tấp rời đi.


Kỷ Yên bị va lệch, cán ô trượt khỏi lòng bàn tay. Trên mặt ô trong suốt phủ đầy hơi nước, mờ ảo phản chiếu một bóng người đứng tựa tường, ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía cô, đỏ ngầu, hằn học, chứa đầy thù hận.


Lưng cô bỗng lạnh toát. Tim đập mạnh một nhịp, cô vội giương ô lên nhìn lại. Nhưng con hẻm sau lưng chỉ còn những gánh hàng đang vội vã thu dọn. Bên tường nào có ai?


Cầu thang giữa các tầng nhà chìm trong bóng tối đặc quánh.


Cô bước nhanh hơn, hơi thở dồn dập.


Phía sau vang lên tiếng “rầm”, như có vật gì đó đổ xuống đất. Giọt mưa lộp bộp rơi trên ô. Bỗng, tiếng “meo” sắc và dài vang lên.


Một cảm giác bất an ập đến từ sâu trong lòng. Lông tơ toàn thân dựng đứng khiến cô rùng mình.


*


Trong căn nhà sáng đèn, cái nóng oi bức đã tan đi. Cậu con trai mặc đồ ở nhà đơn giản, dáng vẻ tùy ý, đang đứng trước bếp rót dầu vào nồi.



Ngoài cửa vang lên tiếng động. Thấy Kỷ Yên toàn thân ướt sũng bước vào, cậu nhíu mày: “Mưa lớn thế này mà cậu còn chạy sang…”


Phần sau của câu bị nghẹn lại trong cổ. Giữa hai người chỉ là tấm cửa kính trượt trong suốt. Sơ mi trắng của cô đã ướt đẫm, giọt nước trên sàn kéo dài thành một vệt.


Đầu mũi cô đỏ ửng, giọng nhỏ nhẹ: “Trình Diệp, tớ đói. Cơm ở nhà không ngon bằng cậu nấu.”


Dầu trong chảo sôi ùng ục, bọt b*n r* tứ phía. Trình Diệp bị bỏng nhẹ vài chỗ trên mu bàn tay, cậu vội hoàn hồn, tắt bếp, bước ra khỏi nhà bếp, đóng cửa lại để ngăn khói. Sau đó lấy một chiếc khăn tắm sạch từ phòng tắm, ném tới trước mặt cô: “Đi rửa mặt, thay đồ rồi ra ăn.”


“Được.”


Cô hiếm khi ngoan ngoãn như vậy, khép cửa phòng tắm.


Chẳng bao lâu, tiếng nước ào ào vang lên.


Trình Diệp quay lại bếp. Nghĩ đến dáng vẻ mảnh khảnh của cô lúc nãy, cậu im lặng xúc thêm một muỗng thịt lớn vào bát.


*


Bảy giờ rưỡi tối, Kỷ Yên cắn đầu bút, tầm mắt trôi dạt tận đâu.


Trình Diệp từ phòng trong đi ra, áo thun đen, quần dài đen, cầm cốc nước uống một hơi. Kim phút trên tường lặng lẽ trôi, tiếng “tí tách tí tách” vang lên rõ ràng.


Cậu tiến lại gần, hỏi: “Viết xong phần bài làm sai chưa?”


Sau nửa học kỳ cộng thêm cả mùa hè bị huấn luyện khắc nghiệt, nền tảng Toán, Lý, Hóa của Kỷ Yên đã vững hơn nhiều. Giờ mỗi ngày chép mấy bài sai cũng không đến mức than tay mỏi mắt hoa.


Cô chớp mắt, nói với vẻ đắc ý: “Cậu có thấy điểm của tớ đang tiến bộ thần tốc không? Giờ mở sách ra là thấy mấy phần kiến thức đều thuộc làu làu rồi đó!”


Trình Diệp nhìn cô vài giây, giọng lạnh nhạt: “Đừng quên, cậu đang xem giáo trình lớp mười.”


“Chúng ta sắp lên lớp mười hai rồi.” Cậu bổ sung thêm.


“…”


Tên này chẳng bao giờ hiểu phong tình cả. Ánh mắt cậu lạnh lẽo, liếc ra ngoài cửa sổ. Hoàng hôn treo lửng lơ, ráng trời rực rỡ nhuộm vàng cả khoảng đất xa.


“Thế… cậu viết xong chưa?”


Chuyện lại quay về điểm ban đầu. Kỷ Yên lè lưỡi, nhỏ giọng: “… Chưa.”


Trình Diệp chỉ liếc qua một cái. Cái nhìn ấy rõ ràng mang ý “định qua mặt tớ à, đừng hòng”.



“Cậu ra ngoài à?” Kỷ Yên hỏi.


Trình Diệp đội mũ lưỡi trai, che khuất mày rậm và sống mũi cao: “Ừ.”


Thấy cô im lặng, cậu nói thêm: “Đến khu đua xe.”


Cô chống cằm, vẻ mặt chùng xuống, nhớ lại những chuyện cũ không vui, cô khẽ giọng: “Nơi đó nguy hiểm lắm.”


“Tớ biết. Đi dứt điểm lần cuối thôi, sau này sẽ không quay lại nữa.”


Kỷ Yên không nói thêm. Hàng mi đen dài khẽ run, cô cúi đầu giả vờ xem bài, ngoan đến lạ.


Sự im lặng bao trùm căn phòng.


Một lúc lâu sau, cô khẽ nói: “Vậy… cậu về trước mười hai giờ được không? Tớ muốn  ở nhà đợi cậu.”


“Không cần đợi tớ…”


“Cậu về được không?” Cô dứt khoát ngắt lời, hỏi thẳng.


Một giây sau, Trình Diệp đáp: “… Được.”


“Ok.”


Cậu đứng ở cửa, sắp mở cửa đi. Không hiểu sao, trong lồng ngực bỗng nghẹn lại, cảm giác nặng nề dâng lên, như bị nhấn chìm xuống biển sâu. Kỷ Yên thấy tim mình quặn lại, vội đứng bật dậy, chạy tới trước mặt cậu.


Trình Diệp vừa cúi xuống xỏ giày, ngẩng đầu lên liền bị cô nhào tới ôm chặt. Cậu loạng choạng, lưng đập mạnh vào cánh cửa.


“Bộp”, một tiếng nặng nề vang lên. Lưng cậu hơi cứng lại.


Giọng cô mềm mại vang bên tai: “Trình Diệp, nếu cậu về đúng giờ… tớ sẽ đích thân nói với cậu… Chúc cậu sinh nhật vui vẻ nhé…” Cô nói


Có lẽ là cái nóng oi ả khiến thời gian chao đảo, cũng có lẽ là cuộc sống cô độc và u ám đã bóp nát những mảnh ký ức rời rạc.


Ánh mắt Trình Diệp dâng lên như sóng, sâu lắng, khẽ đáp lại. Cậu sẽ nhớ kỹ cô gái mười tám tuổi đã tỉ mỉ nhớ ngày sinh nhật của mình.


Và lời chúc dịu dàng xinh đẹp nhất.


*


Đêm xuống, đèn sáng rực, thành phố lại bắt đầu những cuộc vui cuồng nhiệt lặp đi lặp lại. Âm thanh quen thuộc vang lên trong thế giới phồn hoa đầy men và sắc tím chói lọi.



Trận đua chia tay đường đua của Trình Diệp càng khiến người ta xúc động so với những lần trước. Tiếng hò hét gọi tên cậu dậy sóng, âm thanh dâng cao từng đợt, trào lên trong bầu trời đêm sâu thẳm.


Trời lại tối sầm hơn. Sau một ngày nặng nề, mưa bắt đầu rơi lộp bộp. Giọt nước rơi “tí tách” lên kính chắn gió.


Một giọt, hai giọt…


Trình Diệp đội mũ bảo hiểm chuyên nghiệp màu đen, mái tóc đen bị che kín, khuôn mặt nghiêm nghị như chim ưng kiêu hãnh. Cậu đạp ga, bánh xe xoáy thành vòng tròn.


“Ù ù ù ù ù!”


“Đỉnh vãi đỉnh vãi, anh Diệp top 1!”


“Tốc độ này… Mẹ nó, định phá kỷ lục à?!!!


Tiếng gió, tiếng mưa đều bị bỏ lại phía sau.


Cung đường quanh co này cậu đã đi qua vô số lần, lần này cậu thực hiện một cú drift hoàn hảo, bánh xe rít “rít” một tiếng dài, các xe phía sau bị bỏ lại xa tít.


Chỉ còn vượt qua dốc là tới đích. Thắng lợi trong tầm tay, không hề nghi ngờ. Đám đông cuồng nhiệt la hét, có người ôm nhau bật khóc vì quá phấn khích.


Ngay lúc đó…


Điện thoại rung lên.


Trước đoạn dốc, tầm nhìn bị che khuất, tốc độ xe hơi chậm lại. Một giọt mưa to đột ngột rơi “bộp” vào giữa kính trước.


Cậu nhấn nút nhận cuộc gọi từ một số lạ ở thành phố Vân, bật loa ngoài. Phía bên kia im lặng.


“Alo?” Giọng Trình Diệp trầm xuống.


Không ai đáp lại.


Vài giây sau, tiếng cười khàn khàn the thé vang lên: “Anh họ à.”


Ngón tay Trình Diệp siết chặt vô lăng. Một cơn bất an nặng nề ập đến, như đá nặng nghìn cân đè lên ngực.


“Có chuyện gì?” Giọng cậu lạnh đi.


“Dẫn theo một người bạn cũ, đến gặp anh ôn chuyện thôi.”


“Nào, nghe thử nhé…”



“… Con mẹ nó mày nói gì đó cho tao! Giả câm à?!”


“Bốp!” Một âm thanh chát chúa vang lên. Toàn thân Trình Diệp run lên dữ dội, đồng tử co rút.


Đó là một giọng nữ: “Tao đếch…!!


Giọng nói quen thuộc này…


Âm cuối luôn mang theo ý cười tinh nghịch.


Cô từng như thế, kiêu ngạo xông tới, dựng hết gai nhọn để bảo vệ cậu.


Cũng từng yếu mềm nép vào lòng cậu, nũng nịu nói một câu “tớ chờ cậu”.


Chỉ mới hôm nào, cô còn bám lấy áo cậu không chịu buông, đôi mắt ướt át tràn đầy hi vọng nhìn cậu, nói rằng: “Tớ sẽ đợi cậu về.”



Giây kế tiếp, “rầm” một tiếng vang trời, Trình Diệp đạp hết ga, chiếc xe như tên lửa lao thẳng xuống dốc.


Người luôn điềm tĩnh lạnh lùng như cậu giờ đây mắt đỏ ngầu, khuôn mặt co giật, chết lặng.


“Tao đcm mày Đậu Húc Nhiên! Con mẹ nó mày định làm gì?! Mày điên rồi đúng không?!!!


“Bình tĩnh nào.” Giọng cười của Đậu Húc Nhiên vọng lên, lạnh lẽo như ác quỷ từ địa ngục: “Cô Kỷ của anh vẫn ổn, nhưng mà hình như cô ấy không muốn nói với anh nữa, anh cũng khỏi lo…”


Giọng cậu ta xen kẽ tiếng động lạo xạo, như đang bóp chặt ai đó. Kỷ Yên cố nén tiếng rên, chỉ phát ra vài âm khàn khàn.


“Kỷ Yên… Kỷ Yên…” Trình Diệp run lẩy bẩy, tầm mắt nhòe đi, trước mắt chỉ còn một màu đen đặc quánh.


Cổ họng nghẹn lại, vị máu tràn lên, cậu gần như nói không thành lời: “Đừng sợ… đừng sợ… Tớ sẽ đến… cậu đợi… tớ…”


Âm thanh bị ngắt.


Đậu Húc Nhiên cười mỉa, giọng điệu gian xảo lại thản nhiên: “Anh họ, anh đoán xem bọn tôi đang ở đâu nào? Núi Thanh Ngọc, anh biết chứ? Đến nhanh đi nhé…”


Núi… Thanh… Ngọc?!


Ngọn núi cao nhất, cheo leo nhất ở thành phố Vân?!


“Ở đây không có ai, gió lớn, cảnh đêm cũng đẹp lắm…” Từng chữ của cậu ta như khoét vào tim Trình Diệp, để lại vô số vết rách đau buốt.


Rồi cậu ta cười, nói khẽ: “Nếu cô ấy chết rồi… Có phải anh cũng sẽ bị hủy hoại không hả anh họ?”


Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Story Chương 50
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...