Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Chương 49


Edit: Khanh Lam


Khi kỳ thi cuối học kỳ hai lớp 11 sắp đến, thành phố Vân cũng bước vào thời điểm nóng bức nhất trong năm.


Nắng như thiêu đốt, hơi nóng hầm hập bốc lên, không khí trong lớp học đặc quánh và ngột ngạt. Chiếc quạt trần màu xám xanh treo trên cao đã cũ kỹ, quay chậm chạp, thổi ra luồng gió nóng hổi, phát ra những tiếng “cót két” nặng nề.


Ve kêu râm ran ngoài sân, buổi trưa lại khiến người ta lười nhác, chỉ muốn gục xuống bàn ngủ.


Giữa lúc ấy, có người từ ngoài hành lang chậm rãi bước vào. Cậu tùy tiện mặc một chiếc áo thun trắng rộng có chỗ rách, khoác hờ chiếc áo ngoài sờn cũ lên vai. Mái tóc đen ẩm vì mồ hôi, như vừa mới rửa mặt xong; giọt nước trong veo trượt qua khóe mắt, lướt qua đuôi mày.


Cậu ngồi xuống chỗ cạnh cửa sổ, dáng vẻ hờ hững, ngửa đầu uống nửa chai nước khoáng, yết hầu khẽ trượt lên xuống. Trong ánh nắng dịu, viền sáng bao quanh thân hình cao gầy, khắc họa khuôn mặt điển trai sắc nét như tạc.


Đúng lúc ấy, một cô gái dáng người thướt tha đi ngang qua cửa sổ. Mái tóc đen buông dài đến thắt lưng, làn da trắng như tuyết, gương mặt xinh đẹp đến nao lòng. Đôi mắt trong như lưu ly khẽ đảo, rồi cô dừng bước lại.


Trên người cô là áo sơ mi trắng ngắn tay, váy ngắn xếp ly màu đen. Bộ đồng phục đơn giản, nhưng vòng eo mảnh như liễu lại khiến người ta chẳng thể rời mắt.


Cô khẽ cúi xuống, khóe môi cong lên một nụ cười tinh nghịch, dùng đầu ngón tay khẽ cạ lên chiếc cằm đang căng của cậu con trai.


“Trình Diệp.” Cô gọi khẽ.


Đôi môi hồng ánh lên, nụ cười rạng rỡ: “Cái mặt này của cậu… đẹp đến phát tức.”


Dứt lời, trong ánh mắt cậu vừa trầm xuống, giữa bao ánh nhìn kinh ngạc, cô bỗng nắm lấy cổ áo cậu, cúi người thật nhanh.


“Chụt.” Một nụ hôn in lên khóe môi cậu.


Giai điệu buổi trưa vang lên, mềm mại và êm dịu, chậm rãi len vào lòng người. Ngay sau đó, tiếng ồn ào quanh lớp bùng nổ:


“Chị Yên, chị… chị làm gì thế!!!”


“Trời ơi, mù mắt mất thôi!”


“Pháo Hoa! Giữ hình tượng tý đi được không! Làm ơn đừng phát cơm chó giữa ban ngày thế này!”


“Cơm chó lạnh lẽo tát bôm bốp vào mặt người ta luôn rồi!”


“… Đừng nói gì cả! Tớ không thấy gì hết! Chỉ cần tớ không nhìn, nam thần Diệp Diệp vẫn mãi ở trong tim tớ!!!”



Ngày hôm đó, hoặc có lẽ, từ ngày ấy trở đi, thậm chí nhiều năm sau nữa…


Trên diễn đàn của trường trung học số 6 vẫn lưu truyền câu chuyện về cặp đôi khiến bao người phải ghen tỵ.


Hoa khôi Kỷ Yên năm mười bảy tuổi, xinh đẹp, trong trẻo mà mê hồn. Chính vẻ đẹp ấy đã giam chặt học thần lạnh lùng Trình Diệp của năm đó trong khung cửa sổ.


Cô đứng ngoài, cậu ngồi trong, đường nét nghiêng nghiêng của cô vừa mềm mại vừa quyến rũ.


Cô kéo cổ áo cậu xuống rồi hôn không chút do dự.


Từ đó, ai ai cũng nói: Pháo Hoa kiêu ngạo, xinh đẹp, bạo dạn và phóng túng.


Nhưng không ai biết rằng, ngay giây phút ấy, còn có một câu chuyện khác, chưa từng được kể.


Khi đôi chân trắng thon của cô còn đang khẽ đung đưa, vừa định đứng dậy, bỗng bị người nắm lấy cằm.


Ngón tay Trình Diệp nóng rực, sức mạnh nơi đầu ngón tay lan ra, bóp nhẹ khiến đôi má mềm của cô phồng lên.


Ánh mắt cậu sâu thẳm, dừng lại trên đôi môi đỏ mọng của cô, khẽ hỏi: “Thích khuôn mặt này của tớ à?”


Kỷ Yên gật đầu thật mạnh, rồi thoát khỏi tay cậu. Ngón tay cô khẽ chạm vào đường cằm lạnh lẽo, thì thầm: “Thích chứ, là của tớ mà.”


Nói rồi, cô lấy ra thứ vẫn giấu sau lưng – một gói khoai tây chiên vị chanh xanh, ném lên bàn học gọn gàng của cậu.


“Cái này cũng là của tớ.”


Nụ cười cô càng sâu, đôi lúm đồng tiền bên má khẽ lay, đẹp đến nao lòng. Người ta dễ dàng liên tưởng đến chú mèo con mùa hè với chiếc mũi hồng cọ cọ bên tay, mềm mại, ngưa ngứa, len lỏi khắp tim.


Trong góc khuất không ai để ý, cậu nghiêng người, kề sát tai cô, hơi thở nóng rực, giọng nói thấp trầm pha chút ý cười: “Gì mà của cậu của tớ ở đây?”


Có lẽ mái tóc cậu khẽ chạm vào sau tai cô, khiến cô thấy nhột, hai má đỏ bừng.


Một giây sau, cô nghe thấy giọng nói như tiếng đàn cello vang lên chậm rãi: “Cả cậu cũng là của tớ.”


“Ầm.” Đầu óc cô như nổ tung.


Trong ánh mắt cậu chứa đầy những cảm xúc sâu thẳm mà cô không hiểu nổi, cuộn trào như biển lớn, mênh mông vô tận.


Sau này cô mới biết, đó là lòng chiếm hữu sắp tràn khỏi ngực cậu, chỉ dành cho cô.



*


Mặt đất nóng bỏng, nắng như thiêu đốt, hơi nóng hừng hực.


Mùa hè ở thành phố Vân dường như gắn liền với hai chữ nhiệt độ, khiến người ta chỉ nghe thôi cũng thấy sợ.


Thoáng chốc, kỳ nghỉ hè đến. Không biết có phải vì lương tâm chợt tỉnh hay không, gần đây Kỷ Vĩnh Xương về nhà thường xuyên hơn.


Một lần, khi ông ta đứng ở ban công gọi điện, hình như nói chuyện với Nhiếp Phương, giọng đầy bực bội: “Tôi nói rồi, để Phi Phi chuyển sang trường trung học số 6, nhưng bên đó bảo trình độ học ở trường cũ của con bé thấp, qua đó sẽ không theo kịp… Chẳng phải tôi cũng vì hai người sao? Bà còn muốn gì nữa? Trường nó học bây giờ cũng đâu có tệ!”


Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, rồi âm lượng bỗng tăng vọt. Kỷ Yên vô tình đi ngang cũng bị tiếng quát ấy làm cho sững lại.


Có lẽ đối phương càng nói càng khó nghe, Kỷ Vĩnh Xương mệt mỏi day trán. Sau mấy lần bị ngắt lời, cuối cùng ông ta cũng nổi giận thật: “Nhiếp Phương! Thư Phi Phi là con của bà… nhưng đừng quên, Kỷ Yên là con gái tôi! Bà lấy quyền gì mà đòi hỏi lắm thế?!”


Kỷ Yên khựng lại, nghe thấy giọng ông ta trầm thấp nhưng kiên định: “Không cần nói nữa! Về chuyện của Yên Yên, tôi tuyệt đối sẽ không nhượng bộ dù chỉ một bước!”


Trong bóng đêm, mái tóc đen của người đàn ông ấy đã lẫn vài sợi bạc. Không biết từ bao giờ, tấm lưng vốn thẳng tắp của ông ta đã hơi còng xuống.


Cô cắn chặt môi, nén cơn cay nơi sống mũi, rồi lặng lẽ bước lên lầu.


*


Những ngày đầu nghỉ hè, Kỷ Yên gần như dọn hẳn sang nhà ông ngoại Trương Đức Sơn, sống những ngày nhàn rỗi. Từ sau lần gặp ngắn ngủi dịp Tết, cô càng thêm yêu quý người ông ngoại cứng miệng nhưng mềm lòng này.


Trong phòng khách, điều hòa mát lạnh, Kỷ Yên ngồi ăn trái cây loạn xạ, vừa xem TV vừa cười nói rôm rả. Trước mặt là ông ngoại đang sầm mặt, sắp nổi đóa.


Trương Đức Sơn hít sâu, cuối cùng chỉ có thể nghiến răng bảo người giúp việc dọn dẹp rồi ngồi tít sang bên cạnh, vừa chán ghét vừa bất lực: “Đứng chẳng ra đứng, ngồi cũng chẳng ra ngồi! Năm bằng tuổi cháu, ông đã đi phụ hồ nuôi cả nhà rồi đấy!”


“Vâng ạ, còn con, bằng tuổi đó thì được ngồi điều hòa, ăn trái cây, xem phim, làm người được ông nuôi cơ mà…”


Cô gắp một miếng táo, “rộp” một tiếng cắn giòn tan, má ửng hồng, thỏa mãn nói: “Mỗi người có một chí hướng khác nhau mà ông ngoại.”


Trương Đức Sơn: “…”


Chịu không cãi được.


Nhưng những ngày êm đềm đó chẳng kéo dài được lâu. Người phá vỡ sự yên bình ấy chính là Trình Diệp.


Vừa nghỉ hè, cậu đã trở về thành phố Ninh, ở nhà ông bà. Đúng mùa gặt, trời nóng gần bốn mươi độ; ban ngày cậu làm đồng, ban đêm đọc sách. Cứ hai ngày cậu mới đi bộ nửa tiếng ra đồi bắt sóng để nói chuyện với cô.



Bên kia, tiếng người lao xao với giọng địa phương mộc mạc. Kỷ Yên nghe chẳng hiểu hết, chỉ đáp đôi câu vu vơ.


Trình Diệp như thuận miệng hỏi: “Cậu làm được bao nhiêu bài tập rồi? Lúc trước cậu nói với tớ là sẽ làm xong trước khi tớ về mà?”


Khi ấy, Kỷ Yên đang cắn hạt dưa, không chú ý, cắn trúng tay mình, đau đến kêu “á” một tiếng.


Từ đó, nửa kỳ nghỉ hè còn lại, cô trở thành tù nhân của chó Trình, vắt chân lên cổ chạy đua với đống bài tập.


Đến ngày Trình Diệp trở lại thành phố Vân…


Trong biển người đông đúc ở ga tàu, không khí oi bức nặng nề. Cậu mặc áo thun, quần ngắn, nhưng vẫn không xua nổi hơi nóng quanh người.


Giữa đám đông đón người, cậu nhanh chóng nhận ra tấm bảng nổi bật nhất…


Một tấm bìa xanh lục chói mắt, bìa của quyển bài tập hè.


Trình Diệp cạn lời: “…”


Kỷ Yên nâng quyển bài tập bằng cả hai tay, nghiêm túc trao cho cậu: “Diệp Diệp, tấm lòng chân thành của tớ giao cho cậu rồi đó. Cậu tự xử đi.”


Trình Diệp muốn đưa tay xoa mái tóc rối của cô. Trên người cô thoang thoảng mùi hương vừa thanh khiết như hoa dại, vừa ngọt như trái cây, khiến người ta say lòng.


Nhưng cô né tránh, nhất quyết bắt cậu kiểm tra ngay tại chỗ. Không còn cách nào, cậu đành mở trang đầu tiên.


Trên những dòng chữ chi chít, xen vào mấy hàng viết bút chì nhỏ xíu: “Hôm nay lại là một ngày không muốn học, đói quá.”


“Tất cả đều tại chó Trình đáng ghét, lại một ngày bị áp bức rồi!!!”


“Kỷ Yên thật đáng thương, ai tới cứu tôi với, hu hu hu?”


Hai chữ “chó Trình” bị khoanh tròn, gạch chéo, trông hệt như có thù không đội trời chung.


Trình Diệp mím môi, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua người đang cười nịnh trước mặt.


Cậu nuốt khẽ, nói: “Kỷ Yên.”


“Hả?”


“… Câu đầu tiên cậu làm sai rồi.”



“Không thể nào! Tớ kiểm tra mấy lần rồi cơ mà!”


Cậu dừng một giây, giọng trầm xuống: “Tớ thấy hơi khó chịu.”


Kỷ Yên: “Sao cơ?”


Trình Diệp kéo cô lại gần: “Tớ đi hơn chục ngày, cậu chỉ mải chửi tớ thôi à?”


Kỷ Yên đỏ bừng mặt, chợt nhớ ra nét chữ nguệch ngoạc trên vở nháp.


“Hà…” Cô hít mạnh một hơi.


Hình như, cô đã viết mấy câu đó ngay sau phần đáp án đầu tiên…


Bị cậu đọc hết rồi ư?!


Ánh mắt cô còn chưa kịp tránh thì giọng cậu trầm thấp mang theo chút uất ức xen lẫn dịu dàng vang lên trên đỉnh đầu: “Sao lại không nhớ tớ, hửm?”


Tại sao mà giữa biển người, tớ chỉ nhìn thấy mình cậu?


Tại sao cậu lại chiếm hết suy nghĩ, khiến tớ mãi chẳng thể dừng suy nghĩ về cậu?


“Kỳ nghỉ này, tớ không ăn kẹo, không chơi game, không vào tiệm net. Tớ viết hết bốn ruột bút, thay hai hộp bút chì. Trang nào tớ cũng đều ghi ngày, ghi giờ… Vậy mà sao cậu lại nghĩ… tớ không nhớ cậu chứ?”


May mà nỗi nhớ không có âm thanh, nếu không, hẳn là nó sẽ vang dội đến chấn động lòng người.


Đừng quên, cậu và tớ đã cùng chung nhịp đập từ lâu.


Ngay giây sau, loa phát thanh vang lên, tiếng người ồn ào khắp nơi. Trong tầm mắt cô, mọi thứ mờ đi, chỉ còn lại hình bóng cậu.


Ánh mắt chạm nhau, chiếc vali đen rơi khỏi tay. Cậu dang tay, ôm cô thật chặt.


Mái tóc cô đã cắt ngắn, vừa chạm vai. Động tác của cậu làm rơi chiếc mũ hồng trên đầu cô.


Chưa kịp phản ứng, cổ đã chạm vào nhau, hơi nóng lan tỏa, giữa cái nóng oi bức của mùa hạ, chẳng ai chịu buông tay.


“Chào mừng cậu trở về, Trình Diệp.”


“Phịch”, tiếng quyển bài tập rơi xuống đất.


Giây phút ấy, hai người ôm nhau, chẳng ai còn bận tâm đến điều gì khác.


Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Story Chương 49
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...