Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Chương 41
Edit: Khanh Lam
Ngày thi cuối kỳ, vừa mới xong bài thi Ngữ Văn buổi sáng, ngoài trời đột ngột đổ mưa như trút nước.
Dù đã mang ô nhưng Kỷ Yên và Lý Tịnh Tuyết vẫn phải co mình lao qua màn mưa. Khi đến cửa nhà ăn, cả hai vẫn không tránh khỏi việc bị ướt nửa tay áo. Lớp áo lót màu hồng nhạt lấp ló hiện lên, những giọt nước long lanh từ làn da trắng như tuyết của cô rơi xuống sàn nhà.
Bên trong nhà ăn, không khí ấm áp tỏa ra từ hệ thống sưởi, Kỷ Yên đứng ở khu vực giao nhau giữa không khí nóng và lạnh, không nhịn được mà rùng mình một cái.
“Vãi, quá đáng vãi, cái cậu kia vừa mới dùng sắc đẹp rù quến người khác à? Sao cô ở nhà ăn lại múc cho cậu ta hai thìa đầy thế này? Tớ không phục! Món thịt bò kho tớ yêu thích sắp hết rồi sao…”
Lý Tịnh Tuyết tức giận nắm chặt tay, nhìn vào đám đông đang xếp hàng, liên tục dậm chân cằn nhằn.
Cuối cùng, khi thìa bò hầm được múc lên, Kỷ Yên kéo đĩa của người phía sau, nhận lấy một thìa đầy thịt bò cùng nước sốt, nóng hổi, đậm đà hương vị.
“Cầm lấy, ngơ ra cái gì?” Kỷ Yên chuyển đĩa từ bàn của mình sang trước mặt Lý Tịnh Tuyết, tự nhiên nhận lấy chiếc đĩa inox đầy canh và rau quả.
Lý Tịnh Tuyết sững lại một giây rồi bắt đầu chớp mắt lia lịa, đôi mắt long lanh như sao: “Không biết đã nhìn bao nhiêu lần rồi, tớ vẫn thấy cậu như thánh nữ vậy. Cậu tốt với tớ quá đi mất! Chị em có miếng ăn thì không bao giờ để cậu phải chịu đói, nào cưng à.”
Nói rồi, cô ấy vừa gắp một miếng bò kho đẫm nước sốt đưa đến gần miệng Kỷ Yên: “A, há miệng nào.”
Kỷ Yên liếc cô ấy một cái, không chịu nổi sự nhiệt tình của bạn mình, vừa định nói “Tha giùm” thì mắt cô chợt dừng lại, thấy một người đang cầm đĩa tiến đến phía này. Dáng người cậu lạnh lùng cao ráo, nổi bật giữa đám đông, không khó để nhận ra.
Khuôn mặt quá đỗi xuất chúng và khí chất cao quý của cậu chỉ cần một cử động nhẹ thôi, dường như cậu đang không cầm một đĩa cơm đơn giản của nhà ăn mà đang cầm một món ăn đắt giá trị cả trăm triệu.
Lúc đó, bài đăng trên diễn đàn trường về Trình Diệp đã bị xóa, kẻ tung tin đồn bị xử lý, khi kỳ thi đã đến gần, mọi người đều như sợ hãi, không ai nhắc lại chuyện cũ nữa.
Mọi thứ đã trở lại bình thường.
Và cô đã gần hai ngày rồi không nói chuyện với cậu.
Ngày hôm ấy, cậu đột ngột thay đổi thái độ, nói ra câu “Đừng quan tâm đến chuyện của tôi nữa”, khi nhìn cô, đôi mắt đen của cậu không có lấy một chút gợn sóng.
Cô cảm thấy như bị tạt một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, tức khắc cảm thấy bối rối lạc lõng.
Kỷ Yên vốn nhạy cảm, một làn sóng tức giận bỗng dâng lên trong lòng, cô cảm thấy ấm ức.
Cô đã bỏ công giúp đỡ cậu bao nhiêu, cuối cùng không chỉ không nhận được một lời cảm ơn mà còn bị cậu trách là lo chuyện bao đồng!
Lấy oán báo ơn?!
Vậy mà cậu lại dám đối xử lạnh nhạt với cô như vậy! Dám làm ngơ cô!
Ngay lập tức, cô lạnh mặt, giậm chân đi thẳng về lớp.
Sau đó, mỗi lần đến trường, Kỷ Yên cố tình tránh mặt cậu, mắt không thấy lòng không phiền. Thỉnh thoảng gặp nhau trong hành lang, cô cố tình tránh ánh mắt của cậu, nói chuyện cười đùa với những người xung quanh.
Cứ thế cho đến tận ngày thi cuối kỳ.
Cô nhìn thấy Trình Diệp – người đã hai ngày không nói với mình một câu – cầm một đĩa đầy ắp thức ăn, mặt không cảm xúc ngồi xuống đối diện cô.
Cậu bình thản tách đôi đũa, đôi mi dài hơi lay động rồi liếc mắt nhìn đĩa thức ăn chỉ toàn là canh nhạt, chẳng có gì hấp dẫn trước mặt Kỷ Yên.
“…”
Còn đĩa của cậu đầy ắp thịt và rau, hai muỗng lớn thịt bò kho đặt trái và phải, cao ngất như hai ngọn núi, đối lập rõ ràng với đĩa thức ăn nghèo nàn của cô.
Lý Tịnh Tuyết nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng tức giận không thôi, mắng thầm một câu.
“Đệt!”
Người vừa dùng chiêu “mỹ nam kế” khiến dì ở nhà ăn mê mẩn đến mức múc cho cậu ta hai thìa đầy, hóa ra là người này sao?! Ghét thật!
Cậu đang khoe khoang à? Hay là đang trêu chọc cô?!
Nhìn từ xa chẳng thấy rõ, này thì hai muỗng cái gì? Thế này là chỉ ước có thể dốc hết sức mình múc hết tất cả những thứ tốt nhất cho cậu rồi còn gì!
Thật là đỉnh cao của thiên vị.
Kỷ Yên cố kiềm chế sự tức giận trong lòng, hừ nhẹ một tiếng, dùng sức bẻ đũa phát ra một tiếng “xẹt” to.
Cô nhìn cậu, khí thế như thể nói “Đừng có động vào tôi, cẩn thận tôi bẻ gãy chân cậu đấy”.
Ngón tay cô vừa bẻ, một đôi đũa khác đột ngột xuất hiện, đôi tay của Trình Diệp dài và thon, bình tĩnh gắp miếng bò kho từ đĩa của mình sang đĩa cô.
Cậu vẫn thản nhiên, nhưng cử động ấy lại đầy sự dịu dàng.
Thái độ cao cao tại thượng của cậu mấy hôm trước đâu rồi?
Cậu nghĩ là chỉ dùng mấy miếng thịt là có thể mua chuộc được cô sao? Hừ, thật ngây thơ!
Nhanh như chớp, Kỷ Yên liền ngừng ngay hành động của cậu, cô gắp miếng thịt bò sang đĩa của Lý Tịnh Tuyết.
Không nhìn cậu lấy một cái, cô cúi đầu nghiêm giọng nói: “Người đàng hoàng không ăn đồ miễn phí! Trả lại cho cậu ta đi!”
Lý Tịnh Tuyết: ???
Vãi, chị em ơi đến mức này thật à?
Lý Tịnh Tuyết đổ mồ hôi lạnh, không hiểu sao lại bị cuốn vào cuộc chiến này, cô ấy nhìn miếng thịt bò đỏ tươi trong đĩa, nuốt nước miếng, không cam tâm gắp nó trở lại đĩa của Trình Diệp.
Lúc đó, cô ấy chợt nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của cậu, như một cơn gió bão dữ dội.
Khủng khiếp thật…
Lý Tịnh Tuyết cảm thấy sống lưng mình lạnh toát, vội vàng rút lại đũa, đẩy miếng thịt vào đĩa cơm trắng của mình. Cô ấy nhìn mà không dám ăn, cảm thấy ngột ngạt, gắp một miếng cải thìa từ góc đĩa, nhai mà không có hứng thú gì.
Trời ơi, sao lại khổ thế này?
Trong khi đó, hai người kia cứ như thể đang đấu tranh vô tận, một gắp, một ném, cứ tiếp tục thế mà không có điểm dừng.
Cuối cùng, Lý Tịnh Tuyết không chịu nổi, hét lên: “Đủ rồi, dừng lại đi!!”
Cô ấy chỉ vào đĩa thịt đầy ắp đã gần tràn ra ngoài của mình.
“À, các cậu ở đây sao, mưa lớn thế này, làm tớ tìm mãi mới thấy!” Văn Dương mang đĩa cơm chạy đến ngồi xuống đối diện Lý Tịnh Tuyết, vội lau nước mưa trên trán.
“Wow, hôm nay dì nhà ăn có lòng từ bi à? Múc cho cậu nhiều thịt thế này!” Cậu ấy vừa tiện tay bẻ đôi đũa, vừa liếc sang khay cơm của Lý Tịnh Tuyết.
Lý Tịnh Tuyết giật mình, còn chưa kịp ngăn lại.
Chỉ thấy ngay trước bao ánh mắt, Văn Dương thản nhiên xúc luôn muôi thịt bò xếp chồng trên khay của cô ấy, nhếch miệng, cho thẳng vào miệng. Ăn xong, cậu ấy duỗi mày, thở ra đầy thỏa mãn.
“Ây dà, thơm thật, vẫn là hương vị quen thuộc ấy…”
Ba người còn lại đồng loạt quay phắt sang nhìn.
Không khí xung quanh đột nhiên lặng ngắt, như đông cứng lại trong giây lát.
Văn Dương chớp chớp mắt, hai má phồng lên, đôi mắt tròn xoe, mơ hồ hỏi: “Gì… gì thế???”
Vài giây sau, tiếng thét thảm thiết vang lên: “A a a a a cứu với!”
*
Buổi chiều thi xong, Kỷ Yên lê bước ra khỏi phòng thi, bài vật lý kia thật sự đã vắt kiệt nửa cái mạng của cô.
Lý Tịnh Tuyết cũng loạng choạng bước ra, hai mắt vô hồn: “Xong rồi, thật sự xong rồi, tớ tiêu rồi.”
“Tớ cũng…”
Đôi mắt mèo của Kỷ Yên hơi mở to, rồi lại cụp xuống, giọng nhỏ đi: “… Không.”
Vì muốn giữ hình tượng nữ thần lạnh lùng, mấy lần suýt vò đầu bứt tóc, cô đều cố nén lại. Dưới ánh nhìn nóng rực của cậu, cô vẫn kiêu ngạo nộp tờ bài thi gần như nửa trắng, ngẩng cao đầu bước ra khỏi phòng.
Rồi giờ đây, như cọng rơm bị nắng thiêu khô, cô chỉ biết nhăn nhó than vãn với Lý Tịnh Tuyết.
“Hai cậu rốt cuộc sao thế? Vẫn chưa làm hòa à?” Lý Tịnh Tuyết khoác cặp lên vai, kéo cô ra khỏi lớp.
“…” Kỷ Yên lắc đầu, tóm tắt kể lại mọi chuyện.
Nghe xong, mắt Lý Tịnh Tuyết trừng to, suýt rơi ra khỏi tròng: “Chỉ thế thôi á?! Chẳng lẽ cậu ta là…”
Hai chữ sau còn chưa kịp nói, bước chân cô ấy chợt khựng lại.
Kỷ Yên vì thế cũng giẫm phải chân cô, rồi theo ánh mắt nhìn tới người khiến Lý Tịnh Tuyết sững sờ.
Trong góc tường nơi ánh sáng yếu, Trình Diệp tựa vai vào trụ tường, mi mắt khẽ cụp, đôi mắt lạnh lẽo nửa hờ. Đồng phục mặc hờ hững, cả người toát lên vẻ bất cần và phảng phất chút ngông nghênh.
Cậu dường như đã thay đổi ít nhiều, khóe môi thấp thoáng nụ cười.
Trước mặt cậu là một cô gái mặc váy dài thanh nhã, xinh đẹp rạng rỡ.
Trông… hình như có hơi quen mắt.
“Ơ, chẳng phải là hoa khôi trường trung học số 1 sao?”
“Là gái đẹp Nhiệm – Nhiệm Cầm phải không?”
“Đúng rồi! Nhưng mà tớ thấy ngoài đời cô ta chẳng đẹp bằng trong ảnh, bị đám con trai trên diễn đàn tâng bốc quá thôi. Giờ nhìn vẫn kém Yên Yên nhà mình một bậc đấy.”
“Cơ mà cô ta lại quen Trình Diệp, còn đích thân chạy sang trường trung học số 6 tìm cậu ta, hai người họ rốt cuộc có quan hệ gì vậy?”
Xung quanh lập tức vang lên những tiếng thì thầm bàn tán.
À đúng rồi, là chị gái thường xuyên xuất hiện trước mặt Trình Diệp dạo trước kia mà.
Một tiếng cười khẽ lạnh lẽo như băng thốt ra từ cổ họng khiến người ta sởn da gà.
Trình Diệp đút tay vào túi quần, nghiêng người tựa vào cột, lười biếng nghe Nhiệm Cầm nói đi nói lại những lời lấy lòng.
“Trình Diệp, xin lỗi nhé, hôm nay tớ mới nghe chuyện diễn đàn trường cũ… Mấy bài đăng đó, với những bình luận kia, cậu… vẫn ổn chứ?”
Cô gái khẽ dụi khóe mắt, đôi mắt hơi ửng đỏ, giọng nói nhẹ nhàng.
Hình ảnh ấy khiến Kỷ Yên chợt nhớ đến khuôn mặt Thư Phi Phi…
… Đột nhiên cô thấy buồn nôn.
Đúng là kiểu trà xanh, từ ánh mắt đến giọng điệu đều giống nhau đến khó chịu!
Trình Diệp không nhận ra có người đứng phía sau. Giữa hai hàng mày khẽ nhíu, cậu chỉ thấy bực bội vô cớ.
“Cô thấy tôi giống người không ổn à?”
Giọng điệu kiêu ngạo cực độ, rõ là rất ổn.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt lạnh lùng kia dường như lại trở về với dáng vẻ năm nào – Trình Diệp của thuở khiến cả trường phải dõi theo, kiêu ngạo, xa cách, không ai dám chạm tới.
Kẻ mà cậu xem thường đừng mong được mở miệng nói chuyện với cậu.
Quả nhiên, ngay giây sau, cậu khẽ “chậc” một tiếng, hờ hững mà lạnh lùng: “Thế nên, còn chưa cút à?”
Tí tách…
Giọt mưa rơi trên mái hiên, âm thanh trong vắt.
Trong đầu Nhiệm Cầm cuộn trào. Cô ta đã quá quen thuộc với khung cảnh này. Ngày trước, khi cậu từ chối người khác, cũng chính dáng vẻ này đây, chỉ một câu lạnh lùng đã đủ khiến cô gái dũng cảm nhất bật khóc.
Khi ấy, cô ta trà trộn trong nhóm bạn của Phó Dụ, cười đùa trêu chọc: “Anh Diệp dữ thế, có cô em nào dám liều mạng chinh phục cậu không đây?”
Cậu khi đó chỉ hờ hững nhếch môi, đáp qua loa: “Chẳng phải là tìm người dịu dàng biết điều một chút là được rồi sao?”
Bao năm qua, cô ta dốc hết sức để trở thành người “dịu dàng biết điều” ấy.
Dịu dàng, cô ta làm được, vì sợ cậu thấy phiền nên cũng biết điều cố không xuất hiện trước mặt cậu.
Thế nhưng, chỉ một chữ “cút” và ánh nhìn lạnh nhạt ấy đã khiến cô ta hoàn toàn chết lặng.
Gió nhẹ lướt qua sau lưng, cô ta nghe thấy bên cạnh có người nhẹ nhàng bước tới.
Cô gái có khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo nhíu mày, đứng chắn giữa hai người, vẻ mặt chẳng mấy vui. Cô kéo khóa cặp “xoẹt xoẹt”, lục lọi một hồi rồi rút ra một quyển sổ, “bộp” một tiếng đập mạnh lên mu bàn tay Trình Diệp.
Âm thanh vang dội, mu bàn tay cậu đỏ lên tức thì.
Thế nhưng Trình Diệp chẳng hề đổi sắc, chỉ cúi mắt nhìn.
Nhiệm Cầm từng thấy cô – Kỷ Yên, người con gái kiêu ngạo, bướng bỉnh, là nữ thần trong lòng cả trường trung học số 6.
Kỷ Yên lạnh nhạt liếc hai người, nghiến răng nói: “Trả cậu đấy! Sổ ghi chép của cậu, bà đây không cần nữa! Còn cái đồ đàn ông khốn khiếp nhà cậu, cái đồ đáng ghét, cậu cũng có thể cút luôn đi được rồi!”
Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Story
Chương 41
10.0/10 từ 37 lượt.
