Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Chương 40


Edit: Khanh Lam


Có đôi khi, giác quan thứ sáu của phụ nữ chính xác đến mức đáng sợ.


Sau khi mua nước từ tiệm tạp hóa trở về, trước cửa lớp 3 đã chật kín người, bên trong lẫn bên ngoài đều ồn ào như nồi lẩu bị nhấc nắp, ồn ào hỗn loạn.


Từ trong lớp, hình như có tiếng một nữ sinh hét lên, sau đó vội vàng bịt miệng chạy ra ngoài.


Lý Tịnh Tuyết đứng ngoài hành lang, vừa thấy cô liền hốt hoảng lao tới: “Pháo Hoa, sao lại thế này…”


Kỷ Yên cầm lon coca vừa mua trong tay, nhìn vào lớp học…


Không gian rộng lớn bị xáo trộn hoàn toàn, bàn ghế bị va đổ lung tung. Ở vị trí cạnh cửa sổ, sách vở bị ném xuống sàn, giáo trình lấm tấm những vết dơ xám đen do bị giẫm lên, đồ dùng học tập vốn dĩ ngăn nắp gọn gàng, giờ đây văng tứ tán khắp nơi, mấy cây bút còn bị đè đến méo mó.


Mấy tiếng “tách tách” vang lên, ánh đèn flash lóe sáng.


Trong lớp chỉ có vài nam sinh đứng đó giơ điện thoại quay chụp túi xách bị mở dây kéo ra. Không ai dám bước thêm một bước vào khu vực cấm địa ấy.


Gió đột nhiên nổi lên, bầu trời trong xanh vừa rồi phút chốc bị mây đen che kín.


Kỷ Yên khựng lại, đồng tử co rút, cảm giác như có cả ngàn tấn vật nặng đang ghìm chặt lấy chân, mỗi bước tiến vào lớp đều nặng nề như đang dẫm lên bùn lầy.


Cô lặng lẽ bước tới, gần như phải lê người tới phía sau chỗ ngồi kia.


Một chiếc balo màu đen tuyền, bên hông có dây kéo kim loại, cô đã nhìn thấy nó không biết bao nhiêu lần.


Cậu luôn đeo nó bằng một tay, nhẹ nhàng khoác lên vai.


Bởi vì đó là… túi của Trình Diệp.


Vị trí đám người đang tụ lại cười đùa, cũng chính là chỗ ngồi của cậu.


Dây kéo balo bị mở ra, bên trong lộn xộn bừa bộn. Món đồ nằm trên cùng bị người ta chụp tới chụp lui…


Màu hồng phấn, chất vải cotton, hình tam giác, lặng lẽ nằm đó.


Như thể một búa tạ giáng thẳng vào tim, môi Kỷ Yên run rẩy, trước mắt như có tiếng nổ vang trời.


Không thể nào!!!


Đó là…


Thứ riêng tư nhất của một cô gái…



Một chiếc q**n l*t tam giác màu hồng nhạt.


“Trời ạ, b*nh h**n thật đấy, ọe… Không ngờ Trình Diệp lại đi lén giấu đồ lót con gái! Để trong balo thế này là muốn ngày nào cũng lôi ra ngắm chắc? Trước tớ còn đưa thư tình cho cậu ta nữa, đúng là mù mắt mà…”


“Cái loại suốt ngày im im không nói gì, ai biết trong đầu đang nghĩ cái thứ b**n th** gì. Lấy cái này của con gái, chẳng lẽ muốn làm cái chuyện mà tôi đang nghĩ chứ?”


“Vãi chưởng không chịu nổi, kinh quá, tao buồn nôn…”


“Bẩn hết cả mắt… hãi thật…”



Giữa đám đông, tiếng cười, tiếng xì xào, tiếng buông lời cay nghiệt xen lẫn vào nhau, tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp kỳ dị.


Giọng cao giọng thấp xen kẽ khiến lòng người bấn loạn.


Ai nấy đều nói như đúng rồi, chỉ một câu thôi đã như cái đinh đóng chết người lên bàn xử tội.


Rõ ràng người trong cuộc chưa xuất hiện, câu chuyện đã bị thêu dệt từ đầu đến cuối, đẩy người ta xuống vực thẳm bằng những lời độc ác sau lưng, không còn chốn kêu oan.


Trong phút hỗn loạn, cô như thể chìm vào đáy đại dương, tiếng ù ù bên tai, thứ còn sót lại chỉ là cơn đau nhức buốt thấu tim gan, ngày càng rõ ràng.


Tiếng gió ào ào lướt qua, thổi tung lọn tóc đen mượt bên má cô gái.


Hơi lạnh từ ngoài cửa sổ tràn vào, như thể có thứ gì đó vượt khỏi kiểm soát, Kỷ Yên nhìn thấy mũi chân mình khẽ nhúc nhích.


Cô lao tới, mạnh mẽ đẩy đám đông trước mặt ra, giật lấy chiếc balo.


Chiếc q**n l*t màu hồng kia bị cô nắm chặt trong lòng bàn tay, siết đến nhăn nhúm.


Hàng mi dài run lên kịch liệt, đuôi mắt đỏ au, cô nhíu mày, kéo mạnh dây kéo lại, ôm chặt chiếc túi vào ngực.


“Cút!!! Con mẹ nó cút hết đi!!!”


Dựa vào đâu! Dựa vào đâu mà họ có thể đối xử với cậu như vậy!


Rõ ràng là cậu bị hãm hại, thế mà chẳng ai thấy được điều đó sao?


Mỗi lời nói đều như lưỡi dao cùn xoáy sâu vào tim, càng xoáy càng đau.


Cô gào lên khản cả giọng, hoàn toàn mất kiểm soát.


Đôi mắt vốn kiêu ngạo xinh đẹp thường ngày giờ đây tràn đầy tức giận như muốn nổ tung, nhìn khắp đám người xung quanh.


Cô thấy Văn Dương đang hú hét kêu gọi người giải tán, thấy Lý Tịnh Tuyết lo lắng tiến lại gần, rồi còn thấy…



Mấy gương mặt quen quen đang từ đầu hành lang bước tới.


Chính là đám con trai lén lút nói chuyện hôm trước trong lớp.


Cùng với chúng, còn có kẻ đứng giữa nở nụ cười đầy tự mãn – Đậu Húc Nhiên.


Sáng nay, đám người đó lén lút nhân lúc tiết thể dục, lúc trong lớp không ai mà lẻn vào lớp 3. Chiều nay liền xảy ra chuyện.


Tim chợt “thịch” một tiếng, cô dường như đã hiểu ra tất cả.


Là cậu ta!


Ngòi nổ trên diễn đàn là do cậu ta kích?


Kẻ giật dây cho bạo lực học đường, cũng là cậu ta?


Cô đáng ra phải đoán được từ sớm, thế mà lại ngu ngốc để mặc ngọn lửa lan rộng.


Cơ thể run lên dữ dội.


Kỷ Yên mím chặt môi, bỗng nhiên trầm lại. Cô nhấc lon coca bên cạnh, “tách” một tiếng mở nắp, rồi thong thả bước tới trước mặt Đậu Húc Nhiên.


Cậu ta vẫn cười: “Ái chà, gái đẹp Kỷ chặn đường tôi làm gì?”


Giây tiếp theo, “ào” một tiếng, nước ngọt sủi bọt xối thẳng vào mặt cậu ta, tí tích chảy dọc xuống cằm.


Đám người xung quanh hét lên kinh ngạc.


Văn Dương lao tới định nói gì đó.


Đậu Húc Nhiên nhắm chặt mắt, lông mày nhíu lại, nước chảy quá mạnh khiến cậu ta không mở nổi mắt.


“Mẹ kiếp, con điên này có phải mày…” Một tên đàn em thấy mất mặt, giơ tay định túm lấy cánh tay Kỷ Yên.


Đám du côn ở ngoài trường lén vào, không biết Kỷ Yên là ai, mặt mũi hung tợn, chẳng nể nang gì ai.


“Pháo Hoa!” Lý Tịnh Tuyết hoảng hốt kêu lên.


Tay gã kia bị Văn Dương nhanh chóng chặn lại giữa không trung. Văn Dương từ nhỏ đã luyện võ, đối phó mấy tên tép riu này chẳng khác gì chơi đùa, lúc này cậu ấy cũng lạnh giọng: “Khuyên mày tốt nhất là nên cẩn thận cái miệng!”


Đậu Húc Nhiên mở choàng mắt, hất nước khỏi mặt, vừa tức vừa nhếch môi định chửi.


Lại “ào” một tiếng, Kỷ Yên dội nốt nửa lon coca còn lại lên đầu cậu ta.


Đầu ngón tay cô hơi dùng lực, “roẹt” một tiếng, lon coca bị bóp bẹp ngay giữa, không cần nhìn, cô vung tay ném một đường chuẩn xác vào thùng rác bên cạnh.



Đám đông vô thức lùi lại một bước.


Kỷ Yên phủi tay, lạnh giọng: “Thích bạo lực học đường lắm phải không? Giỏi kích động người khác lắm phải không?”


Cô nghiêng đầu liếc một vòng, quét nhìn những người hóng hớt còn chưa đi xa, đôi mắt lưu ly phủ một tầng sương giá.


“Còn mấy người nữa, thích hóng chuyện, thích thêu dệt, vui lắm nhỉ? Thích bịa chuyện như thế sao không đi viết tiểu thuyết đi!”


Cô cười khẩy, đôi mắt ngập màu đỏ tươi tàn nhẫn, lấy điện thoại ra bấm số: “Sự thật thế nào, chỉ cần tôi gọi một cuộc là có thể lấy được video từ phòng giám sát. Muốn xem không?”


Một tên đầu đinh biến sắc, ghé tai Đậu Húc Nhiên, cúi đầu thì thầm: “Không phải mày nói camera lúc đó tắt rồi à?”


Bị dội ướt sũng, giọng điệu Đậu Húc Nhiên cũng bực bội: “Đệch, tắt hay không thì có gì quan trọng, bọn mày đâu phải người trường trung học số 6, cho dù có bị quay lại cũng chẳng làm gì được.”


“Mẹ kiếp, mày chơi ông?!” Tên đầu đinh rõ là kẻ đầu sỏ trong đám kia, nghe xong lập tức nổi điên, túm lấy cổ áo Đậu Húc Nhiên.


Đám đàn em khác cũng không ngồi yên nữa, sáng nay, lúc lén bỏ đồ lót vào cặp sách người ta, tin lời Đậu Húc Nhiên nói rằng để tránh điều tiếng thì không thể có mặt ở đó, cậu ta lại lừa bọn họ là camera bị hỏng thế nên đám này mới dám to gan đến chỗ này phá hoại.


Không chỉ phá hoại của công, vô duyên vô cớ đập phá sách vở đồ dùng học tập, bọn chúng còn trộm gần một nghìn tệ tiền mặt trong ví cậu. Vốn cho rằng thần không biết quỷ không hay còn có thể cướp được, nếu giờ video bị lôi ra thật, bọn họ sẽ bị cấu thành tội trộm cắp, đủ để bị đưa lên đồn cảnh sát rồi!


Kỷ Yên nhìn thấy từng khuôn mặt trước mắt trắng bệch rồi tái xanh, lạnh nhạt nói: “Kỷ Yên tôi không giỏi giang gì, nhưng nếu muốn khiến mấy người không dám bén mảng đến trường trung học số 6 nữa thì vẫn dư sức.”


“Còn nữa, phiền mấy người nghe cho rõ.” Đôi mắt cô đảo một vòng, giọng điệu khinh khỉnh như nhìn xuống chúng sinh: “Trình Diệp là người của tôi. Tôi còn chưa lên tiếng, ai dám mở miệng nói xấu cậu ấy lần nữa, có tin tôi sẽ tìm người đó uống trà không?”


“Dùng bạo lực để trị bạo lực, lúc nào tôi cũng sẵn sàng cả.” 


Hai tay cô mở ra, khóe môi nhếch lên: “Cũng giống như cách tôi đối xử với bạn học Đậu đây.”


Vừa dứt lời…


Khi tên đầu đinh còn đang túm áo Đậu Húc Nhiên chưa kịp buông tay, trước mặt bao người, Kỷ Yên lạnh lùng nhét thẳng món đồ màu hồng nhăn nhúm kia vào miệng cậu ta, ra tay cực nhanh, sau đó tung một cú đấm thẳng vào mũi cậu ta.


“Bốp…”


Tiếng va chạm trầm đục, dù cách một khoảng cũng khiến người ta nhức cả sống mũi.


Ít ai từng thấy Kỷ Yên ra tay.


Động tác dứt khoát, tàn nhẫn, mạnh mẽ, thu chiêu cực nhanh.


Thậm chí còn mạnh hơn cả Văn Dương, đòn đánh kia đủ khiến Đậu Húc Nhiên lảo đảo ngã ra sau, r*n r* không thành tiếng, miệng bị bịt nên chỉ có thể phát ra âm thanh “ư ư a a”.


Trong lúc mọi người còn đang há hốc mồm vì sốc, cô gái đã bình thản rút tay lại, phủi bụi trên ngón tay, nhẹ nhàng nhếch môi: “Công bằng thôi mà.”


Không khí lạnh căm bỗng bao trùm.



Yên tĩnh đến mức rơi một cây kim cũng nghe thấy, không ai dám hó hé.


Tên đầu đinh run lẩy bẩy, lập tức kéo Đậu Húc Nhiên cùng đám đàn em chạy bán sống bán chết.


Ngay sau đó, một người chậm rãi xuất hiện ở hành lang.


Trình Diệp mím chặt môi, cậu bước ra từ trong bóng tối, ánh mắt sắc lạnh không nhìn ai, gương mặt tuấn tú căng cứng, khí áp lạnh lẽo vô cùng.


Tiếng chuông vang lên, giờ nghỉ trưa kết thúc.


“Ai về lớp nấy đi!”


Có người hét lên, đám đông dần dần tản ra.


Kỷ Yên vẫn mỉm cười nhìn cậu.


Nhưng Trình Diệp vẫn đứng yên, ánh mắt dừng lại trên khớp tay trắng bệch của cô…


Sau cú ra tay vừa rồi, các khớp tay của cô đã hằn đỏ.


Hơi thở cậu lạnh lẽo, cổ họng căng chặt, đôi mắt nheo lại: “Cậu không thấy đau à?”


“Đau gì chứ?” Kỷ Yên vẫn cười híp mắt: “Tớ đang ra uy cho cậu đó, thế nào, có thấy vui không? Kích động không?”


Cô cười rạng rỡ, tươi đẹp chói lòa, khiến người ta ngây ngẩn trong thoáng chốc.


Nhưng càng rực rỡ, trong lòng cậu lại nghẹn đắng. Tim cậu chua xót, càng cảm thấy mình là rác rưởi.


“Thanh danh của tớ quan trọng đến vậy sao?”


Quan trọng đến mức cô sẵn sàng tự làm mình tổn thương, cũng không tiếc à?


Vì sao cơ chứ?


Một kẻ như cậu đã bị chà đạp đến tận đáy bùn, lấy gì để người thuộc về nơi ánh sáng như cô phải vì mình mà rơi vào bóng tối?


Đôi mắt trong veo như thế, sao lại phải nheo lại đối đầu với bẩn thỉu của thế giới này?


Không quan trọng, cậu đã bị người ta giẫm đạp xuống lòng bàn chân lâu quá, đã quá quen với đau khổ rồi.


“Trình Diệp…” Cô ngẩng đầu, tròn mắt nhìn cậu.


Cậu lặng lẽ quay đi, giọng lạnh nhạt vang lên: “Sau này, cậu đừng quan tâm đến chuyện của tớ nữa.”


Tôi không muốn cậu, vì một người như tôi mà phải dựng hết gai ngược khắp người, một mình đối đầu cả thế giới.


Bởi vì cậu, vốn nên là cô gái được tôi nâng niu trên đầu quả tim…


Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Story Chương 40
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...