Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Chương 35


Trans: Tus


Dù ở trong tình cảnh mất mặt như vậy, đầu ngón tay Kỷ Yên vẫn siết chặt, ngẩng cao cằm, trông hệt như một con công kiêu ngạo, dùng giọng điệu cao cao tại thượng ra lệnh.


Thư Phi Phi nghiến răng, quỳ ngồi trên sàn nhà lạnh buốt, da thịt lộ ra ngoài bị lạnh đến thấu xương.


Cô ta tức giận nghiến chặt răng, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, gần như bò rạp xuống đất: “Em xin lỗi… xin lỗi… em thật sự không cố ý, chị ơi, chị tin em được không?!”


Một người bình tĩnh, một người sợ hãi.


Trong cuộc đấu này, chưa bao giờ có đúng hay sai thực sự, ai giành được sự đồng cảm của đám đông, kẻ đó là người thắng.


“Đó chẳng phải là nhị tiểu thư nhà họ Kỷ sao? Sao lại quỳ dưới đất thế kia? Dù có làm hỏng gì đi nữa cũng không đến mức bắt người ta quỳ chứ? Hôm nay là tiệc sinh nhật của ông Kỷ, bao nhiêu người đang nhìn kìa…”


“Nghe nói là chiếc móc treo điện thoại của đại tiểu thư họ Kỷ bị cô ta vô tình làm rơi hỏng mất, giờ đang nhân đó ra oai phủ đầu người ta đấy…”


 “Ôi chao, cô bé này tội nghiệp thật, mới vào nhà họ Kỷ đã bị đối xử thế này, đại tiểu thư Kỷ có vẻ cũng không phải người hiền lành gì, chậc chậc…”


Kỷ Vĩnh Xương mặt đen như đáy nồi đi tới, không thốt nên lời: “Chuyện… chuyện này là sao?!”


Ông ta đỡ Thư Phi Phi dậy: “Phi Phi, mau đứng lên!” Rồi nhìn sang Kỷ Yên: “Yên Yên, xảy ra chuyện gì thế?”


“Chú Kỷ, không phải lỗi của chị đâu, là con… con không cẩn thận làm hỏng móc điện thoại của chị. Con sẽ đền, nhất định sẽ đền, mong chị đừng giận nữa…” Thư Phi Phi vội vàng chen vào.


Khuôn mặt trắng bệch đẫm nước mắt, đôi mắt đỏ hoe, đôi tay khẽ kéo lấy vạt áo Kỷ Vĩnh Xương.


Một dáng vẻ vừa nhìn đã động lòng, hay nói cách khác là vẻ ngoài đúng kiểu bông sen trắng, khiến người ta nhìn mà mềm lòng.


Kỷ Yên từ đầu tới cuối như khán giả ngoài cuộc, thản nhiên xem hết màn diễn, chỉ thiếu nước vỗ tay thả tim.


Cuối cùng Kỷ Vĩnh Xương cũng nắm rõ tình hình, rõ ràng là đang say đến mắt mũi mờ mịt, nhìn quanh hai vòng mới nhìn thấy Kỷ Yên: “Đền cái gì mà đền! Chị em với nhau, mấy chuyện lặt vặt tính toán làm gì! Con là chị mà không bằng em gái là sao? Nếu con thích cái đó, lần sau bố công tác sẽ mua cho con cái khác là được…”


Mua cái khác là được?


Trong thế giới rộng lớn hào nhoáng ấy, biểu cảm nhàn nhạt của Kỷ Yên cuối cùng cũng biến đổi. Cô che miệng, đột nhiên bật cười thành tiếng.


Mọi người đều kinh ngạc nhìn cô đầy khó hiểu.


“Hay thật đấy, diễn xuất quá tuyệt vời!” Cô không nhịn được mà vỗ tay.


Một người họ Kỷ, một người họ Thư, phối hợp nhịp nhàng, đang diễn vở cha con tình thâm à?


Cô siết chặt nắm tay, đứng thẳng dậy, vỗ nhẹ vai Thư Phi Phi.


Cô ta rõ ràng sững người hai giây.


Nghe thấy Kỷ Yên cười khẩy: “Em gái à, đừng tưởng cứ đậu lên cành là thành phượng hoàng, nhỡ đâu…”



“Là gà rừng đó~”


Thư Phi Phi mặt mày sầm lại. Kỷ Yên đã giơ ngón tay lên đặt bên môi: “Suỵt.”


Cô dịu dàng nói bằng giọng chỉ hai người nghe được: “Đừng kích động, tôi hiểu mà. Cái móc điện thoại ấy không cần cô đền đâu, coi như thù lao cho màn biểu diễn tuyệt vời hôm nay nhé~”


Ngay sau đó, Kỷ Yên đứng thẳng, cổ thiên nga trắng muốt, cúi đầu liếc nhìn đối phương.


Cô bước ra cửa, đôi giày trắng lấp lánh ánh thủy tinh, khuôn mặt xinh đẹp sắc sảo ẩn trong mái tóc dài buông xõa như thác.


Hai giây sau, cô ngoái đầu lại, ánh mắt đã mang theo tia sắc lạnh: “Vì cô… không đền nổi đâu.”


Đền cho tôi những tủi hờn.


Đền cho tôi tình yêu đã biến mất.


Đền cho tôi muôn vàn yêu thương mà lẽ ra ở tuổi này tôi phải có.


Mấy người, ai cũng không đền nổi!!!


Năm ấy, cô gái xinh đẹp động lòng người đã để lại những lời nói ấy, rồi dáng người mảnh khảnh đó đã đẩy cửa bước ra, tà váy dạ hội hở lưng tung bay, rồi biến mất trong bông tuyết mịt mùng.


“Quay lại đây cho bố! Kỷ Yên!” Kỷ Vĩnh Xương như hét lên phía sau.


Ngoài trời mưa tuyết lạnh thấu xương, cô còn chưa kịp lấy áo khoác, cứ thế kiêu ngạo bước đi, bóng lưng với những đường nét nhấp nhô như cánh bướm đơn độc bị gió tuyết cuốn đi, mong manh và quyến rũ.


Tựa bị thôi miên, cũng trong cơn bão tuyết mờ mịt của năm nào, cô gái nhỏ cứng đầu không chịu rời đi nhất quyết chờ một người về nhà.


Trong đầu Kỷ Vĩnh Xương mơ hồ, giọng nói dịu dàng vang lên: “Yên Yên…”


Lưng cô khẽ run, tóc đen rủ xuống, mọi người vô thức bị vẻ đẹp như bước ra từ tranh vẽ kia cuốn hút.


Như thể thời gian bị ai đó khẽ cào, khoảnh khắc ấy đột ngột ngừng lại.


Tiếng tuyết rơi xào xạc bên tai, một thiếu niên mặc áo đen quần đen không biết đã chờ bao lâu giữa trời gió tuyết, hòa lẫn trong màn đêm u ám như đội sao đeo trăng mà đến. Cậu không nói lời nào, chỉ giơ tay lên, khoác lên vai cô chiếc áo khoác đen ấm áp, nhẹ nhàng ôm lấy đôi vai trắng nõn của cô. 


Ngón tay cậu lành lạnh, bông tuyết khẽ thổi qua giữa đôi lông mày, cậu nhẹ nhàng chỉnh lại tóc mái tóc đen, kéo mạnh cổ áo của cô lên.


Sau đó cậu nói: “Đi thôi.”


Không nghi ngờ, không hỏi gì thêm.


Dưới ánh đèn mờ ảo, hình bóng của cậu thanh niên hiện rõ khiến mọi người sững sờ.


Đó là một gương mặt anh tuấn đến nhường nào? Rạng ngời như ánh sáng xuyên qua đêm tối khiến cho tất cả mọi người đều kinh ngạc.


Chỉ trong một giây, cậu quét mắt qua đám đông, đôi mắt hoa đào uể oải không thèm để ai vào mắt, chỉ dịu dàng nhìn đỉnh đầu cô gái, rồi mặt không chút biểu cảm quay lưng rời đi…


Cánh cửa tự động khép lại.



Kỷ Yên mặt tái nhợt, siết chặt tay, môi dưới bị cắn đến bật máu.


Trình Diệp  hỏi: “Lạnh không?”


Kỷ Yên khịt mũi, giữ chặt món đồ trong tay, lắc đầu.


Cô trang điểm kỹ lưỡng, đôi môi đỏ mọng, mắt long lanh, hàng mi dính tuyết, ánh mắt khẽ run. 


Cổ họng Trình Diệp khẽ động, như có kim chích nhẹ vào tim, nói: “Gọi tài xế đến đón cậu về.”


Kỷ Yên trong lúc rời khỏi bữa tiệc cảm thấy bản thân mình rất thảm hại, không muốn bị người khác thấy mình trong bộ dạng này nên cô lắc đầu.


 “Muốn đi với tớ không?” Cô hỏi.


Phía xa là chiếc mô tô phân khối lớn đang nghiêng ngả đỗ ở bên đường, tuyết đọng đầy yên xe, không biết đã dừng ở đó bao lâu rồi.


Cậu nhíu mày, không đồng ý: “Lạnh lắm.”


Kỷ Yên chau mày do dự, nhưng như nghĩ ra gì đó vẫn gật đầu nói:  “Vậy… Trình Diệp, cậu ôm tớ nhé?”


Tiếng gió gào thét chói tai như muốn xé toạc màng nhĩ, lạnh thấu xương.


Gương mặt của Trình Diệp đầy căng thẳng, cậu gồng cứng người ôm cô thật chặt trong vòng tay, vì sợ cô bị gió thổi lạnh đến run người, cậu cố ý chỉ vặn nhẹ tay ga.


Trong lòng là cơ thể cô gái mềm mại thơm ngát, hương thơm mê người len vào mũi.


Cậu cảm thấy mình phát điên rồi, mới đồng ý chở cô bằng kiểu này!


Mà cô thì chẳng yên phận chút nào, chiếc eo nhỏ nhắn lắc tới lắc lui: “Mau lên! Trình Diệp, chạy nhanh chút đi!”


Trình Diệp: …


Toàn thân cậu cứng đờ, tứ chi tê cứng, trầm giọng nói: “Câm miệng, lộn xộn nữa vứt cậu xuống bây giờ.”


“Hử?” Cô nhăn mặt khịt mũi uất ức nói: “Tớ nói sai à? Chạy chậm như rùa thế này, ai mà chẳng nghĩ tụi mình đang hẹn hò dạo phố?”


Cô phản bác cũng đúng, môi đỏ mím chặt cố gắng nhịn cười.


Trình Diệp sững người, một lúc lâu không đáp lời.


Vài giây sau, cô bất mãn: “Cậu có được không đấy?”


Trình Diệp: ?


Cô đang nghi ngờ cậu cái gì vậy???


Bây giờ cậu muốn xé toạc cái miệng của cô ra.


Cậu nghiến răng, một tay ôm chặt cô, tay kia vặn ga, ngay giây sau, tiếng ga gầm lên một tiếng.



Mô tô phóng vụt đi.


Gió rít bên tai, cô gái hét khẽ, những ngón tay ôm chặt lấy thân xe, bị hoảng sợ trong giây lát.


Ánh đèn vụt qua như thước phim tua nhanh.


Ngay giây say cậu bất chợt ghé sát tai cô, hơi thở ấm áp. Cậu hơi cúi xuống, nhìn chằm chằm vào chiếc d** tai trắng nhỏ của cô, gần như nghiến răng: “Tôi có được không? Hửm?”


Giọng nói khàn khàn của cậu vẫn trầm thấp ngay cả khi đang chạy xe ở tốc độ cao, nếu không phải là phần cuối câu khẽ run lên, có lẽ đã chẳng để lộ sự gấp gáp của cậu lúc này.


Kỷ Yên: …


Đúng là đồ đàn ông tính toán chi ly.


Cô không nói gì, lúc nãy khi chiếc xe vừa tăng tốc, người cô suýt nữa đã bị văng ra ngoài, cô lùi nhẹ ra sau, thử dịch người, nhưng…


“Trình Diệp, cái gì đang chọc vào tớ vậy, ngồi khó chịu quá…”


Nhiệt độ cơ thể, sự cứng ngắc, và… thứ cộm rõ ràng ở sau.


Mặt Trình Diệp đen hơn cả mực, chỉ dùng đen là không thể tả nổi.


Cuối cùng cũng đến dưới tầng, cậu phanh “két” một tiếng, nhảy xuống xe.


Khóa xe xong, gần như kéo lê cô lên tầng sáu.


Kỷ Yên mệt đến mức th* d*c như chó, bị cậu ép vào khung cửa.


Đôi mắt cậu cháy bỏng như lửa trong màn đêm như hút chặt lấy cô, hỏi: “Tôi có được không?”


Kỷ Yên: ???


Lại tính toán vụ đó nữa sao?


Thanh niên này tính toán chi li quá rồi đấy???


Cô không nhịn được liền trợn mắt.


Quả nhiên cậu bóp chặt cằm cô, gằn giọng: “Nói.”


Cô không tự nguyện mà trả lời: “Được được được, cậu vẫn luôn mãi đỉnh được chưa!”


Ai mà chưa từng làm quá lên đâu chứ?


Vẻ mặt Trình Diệp hài lòng, rõ ràng là đã bị câu nói này dỗ ngọt rồi, thậm chí đã tự động bỏ đi chữ “vẫn luôn” mà cô lỡ miệng, lấy chìa khóa mở cửa.


Thì sao? Đây là ý gì đây… Không nói gì tốt đẹp thì không được vào nhà??


Kỷ Yên đá loạn đôi giày cao gót dưới chân, một chân đã mang được chiếc dép lê, cảm giác giống như bản thân đang bước trên bông, phút chốc cả người cảm thấy sảng khoái. Đóng cửa xong, nhìn thấy Trình Diệp đang rót một cốc nước ấm bước tới, đặt trước mặt cô.



Tay cầm cốc nước của Kỷ Yên cứng đờ, ngón tay siết chặt tới mức trắng bệch.


Cô im lặng uống hết ly nước, tay kia vẫn nắm chặt từ nãy tới giờ không buông.


Trình Diệp không ép, cậu chỉ trầm lặng đứng cách đó không xa, ánh mắt tĩnh lặng, từ lúc cô bước ra khỏi bữa tiệc, cậu chưa hề hỏi điều gì. 


Không hỏi nguyên nhân.


Chỉ âm thầm ở bên cô. 


Cậu nguyện ý làm người đàn ông che gió chắn tuyết cho cô, ôm cô vào lòng thay cô hứng chịu những khổ hạnh.


Kỷ Yên buông tay, khi được bao bọc bởi hơi thở ấm áp chỉ thuộc về cậu, trong mắt cô hiện lên vô vàn cảm xúc đan xen. Cô cúi đầu, khẽ cười, buông bỏ mọi phòng bị, nhẹ nhàng cất lời: “… Là một giấc mơ.”


Cô đặt từng mảnh vụn của chiếc móc điện thoại lên bàn, từng mảnh từng mảnh như những lưỡi dao cứa vào da thịt.


Cậu từng thấy cái móc khóa điện thoại đó, cô rất trân trọng nó, lúc bám bụi còn cẩn thận lau rất lâu.


Cơ thể gầy gò của Kỷ Yên khẽ run lên, nhưng cô vẫn không rơi một giọt nước mắt nào.


Cơ thể đang căng cứng của Trình Diệp thả lỏng, bước chân khẽ động


Cậu bước về phía cô, nghe cô nói khẽ: “Giấc mơ này… đã vỡ một nửa rồi…”


Ngay sau đó, cậu ôm cô vào lòng.


Trên vai cô vẫn khoác chiếc áo đen của cậu, cậu hơi cúi đầu ngửi hương hoa vương trên tóc cô.


“Còn nửa kia?” Cậu hỏi.


“… Không nói cho cậu đâu.” Cô nói


Mấy giây sau, cô lại hỏi: “Còn cậu? Muốn biết hả?”


“Ừ… cực kì… muốn biết…”


Cô rúc vào trong vòng tay cậu, không chút khoảng cách.


Chiếc đồng hồ trên tường “tách” một tiếng chỉ đúng mười hai giờ, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.


Chàng trai bất chợt siết chặt vòng tay, giọng trầm ấm vang bên tai cô: “Hai nửa của tôi… đều là cậu.”


Không biết là tim ai đang từng nhịp từng nhịp, đập dữ dội trong lồng ngực.


Hai nửa, ghép thành một, một trái tim trọn vẹn, toàn tâm toàn ý, đều là cậu.


*Tác giả có lời muốn nói:


Nhân vật không liên quan chen vào: Chậc chậc chậc, mùi tình yêu chua lè~


Trình Diệp: Cút! Đừng cản tôi và vợ tôi thể hiện tình cảm.


Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Story Chương 35
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...