Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Chương 29


Trans: Tus


Từ sau khi buổi lễ kỷ niệm trường bị dừng lại giữa chừng, đã có tin đồn lan truyền khắp nơi, có người nói là do ai đó trong lớp bên cạnh thầm thích Kỷ Yên, bình thường thích dở trò trêu chọc chơi khăm mọi người. Lại có người nói sân khấu kịch đó không bình thường, bị ma ám, nghe nói mấy năm năm trước có trường trung học biểu diễn ở đây, nữ chính sau đó đã trở nên thần kinh không bình thường. 


Tóm lại lời đồn đại đang được lưu truyền, bạn sẽ không bao giờ biết được giây tiếp theo sẽ biến thành thể loại nào. 


Sau giờ nghỉ trưa ngày thứ sáu, mọi người đều trông có vẻ mệt mỏi, Kỷ Yên nằm gục trên bàn nửa ngủ nửa tỉnh, vài chàng trai ngồi bàn trước đang tụ tập vừa coi video gì đó vừa cười khúc khích. 


Trình Diệp ngồi ở hàng ghế cuối gần cửa sổ, đeo tai nghe một bên, cúc áo cài kín đến tận cổ, vẫn giữ vẻ mặt như thể không học là sẽ chết, vẫn miệt mài chìm trong đống bài tập trước mặt.


Phía bên kia, Lý Tịnh Tuyết đang lén đọc tiểu thuyết thể loại mary sue kiểu tổng giám đốc bá đạo thích tôi ở dưới ngăn bàn, thỉnh thoảng cô ấy che miệng kích động nhéo cánh tay Văn Dương, đôi khi lại bĩu môi, mũi giật giật, khóc nức nở.


Văn Dương nhíu mày nhìn cánh tay thâm tím của mình, rồi lại liếc nhìn người bạn cùng bàn đa cảm của mình, chỉ muốn nói hai chữ: Quá ngầu.


Xung quanh ồn ào cho đến khi lão Lưu xuất hiện trên bục giảng và vỗ tay hai cái: “Được rồi, các em học sinh, im lặng! Sắp vào tiết rồi, nghe tôi nói trước đã!”


Dưới lớp, tiếng người líu ríu, không có ai thực sự muốn nghe thầy ấy nói.


Thầy Lưu bình thản tiếp tục: “Lớp chúng ta lại có một bạn học mới chuyển đến.” Thầy ấy vừa quay đầu lại định gọi người thì đã thấy cậu ta chủ động bước lên bục giảng.


Cậu bạn bước với dáng vẻ cà lơ phất phơ, mặc đồ đen, toát lên vẻ lêu lổng. Khuôn mặt điển trai đó của cậu ta đối diện với các bạn trong lớp, cằm hơi ngẩng lên, không có vẻ gì là e ngại, nở một nụ cười rất kiêu ngạo về phía các bạn nữ ở hàng ghế đầu: “Chào mọi người, tôi tên là Đậu Húc Nhiên, hy vọng chúng ta có thể hòa thuận với nhau trong thời gian học chung này.”


Đôi mắt của cậu ta, vì đứng cách xa, nên chỉ có thể nhìn ra được đại khái đường nét; đó là một đôi mắt hoa đào sáng ngời, hơi xếch lên, rất giống với mắt của Trình Diệp.


Vừa nói cậu ta vừa mỉm cười quyến rũ như những bông hoa mùa xuân, ánh mắt ấm áp.


Dưới lớp mọi người ngay lập tức vỗ tay khen ngợi.


Các cô gái trong lớp thì thầm: “U là trời, các cậu nghĩ cậu ta là kiểu sói con hay cún con đây nhỉ??”


“Nhưng tớ thấy cậu ta không đẹp bằng Trình Diệp…”


“Lạy cậu luôn ấy biết bằng lòng đi được không hả, Trình Diệp đó mà gọi là đẹp à? Đó là kiểu thần thái không thể với tới được đó được không hả?! Đừng tham lam nữa, nhìn cậu này thêm nhiều chút là đủ rồi…”


“Ê ê ê vừa rồi có phải cậu ấy vừa mới cười với tớ không?! Cậu mau véo tay tớ đi tớ đang mơ có phải không!!”


Kỷ Yên không kiên nhẫn mở mắt nhìn, rồi thấy Đậu Húc Nhiên chỉ liếc qua cô một cái, ánh mắt nhìn qua tất cả mọi người đều chẳng có gì đặc biệt, nhưng khi nhìn thấy cậu bạn nam ngồi trong góc phòng, người không hề ngẩng đầu, nét mặt của Đậu Húc Nhiên ngay lập tức thay đổi trở nên khó lường.


Cô cảm thấy ngứa ngáy như có hàng nghìn con kiến bò trên da mình, cô nhìn thấy trong mắt Đậu Húc Nhiên một tia lửa lóe lên trong khoảnh khắc, như lửa củi bùng cháy, ánh sáng bùng lên, khuôn mặt thay đổi vô cùng khó đoán, cuối cùng dừng lại với một nụ cười sâu xa. 


“Em tự tìm chỗ ngồi cho mình đi, sắp vào tiết rồi, tan học rồi đi nhận đồng phục sau.” Thầy Lưu rõ ràng không quan tâm đến Đậu Hạo nhiên như đã từng với Trình Diệp, lí do là vì Đậu Húc Nhiên ở trường cũ suốt ngày tụ tập gây sự đánh nhau, không tiếp tục học được nữa, cuối cùng phải nhét tiền để được vào trường này.



Càng nhiều học sinh khiến người ra đau đầu thì việc học sẽ càng nhiều vấn đề khó khăn.


Đậu Húc Nhiên thản nhiên “Dạ” một tiếng, không chút do dự đi về phía cửa sổ, khi quần gần chạm vào góc bàn, cậu ta đột nhiên dừng lại.


Không ai có thể nhìn ra biểu cảm của Trình Diệp lúc này, cằm cậu căng cứng, tay siết chặt chiếc bút bi, các đầu ngón tay trắng bệch không nhúc nhích.


Ngoài cửa sổ bỗng nhiên có tiếng cười đùa, tiếng cười lập tức át đi âm thanh thoáng qua dưới mái tóc.


Trình Diệp từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt vặn vẹo của Đậu Húc Nhiên, nụ cười cười toe toét làm cho gương mặt cậu ta càng thêm dữ tợn, tựa như có một tia cuồng loạn điên rồ trong đó, sau đó Đậu Húc Nhiên cười lớn trước mắt mọi người: “Lâu rồi không gặp, anh họ.”


“Rắc.” Đó là tiếng chiếc bút bi trong tay Trình Diệp bị gãy.


Đậu Húc Nhiên đã đi xa, dừng lại ở ghế phía sau Kỷ Yên, vứt balo xuống, vắt chân lên và bắt đầu xem điện thoại.


Một lúc lâu sau, Trình Diệp mới chậm rãi ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt, trong đôi mắt như ngọn núi muốn đổ sụp, đất sắp nứt, không còn chút sức sống.


Thầy Lưu cầm giáo án đi vào: “Vào lớp rồi, các em có nghe thấy tiếng chuông vào học không? Đừng ngủ nữa, nhanh lấy sách ra học nào!”


Những đứa con trai ở hàng ghế đầu tản ra, vẫn lẩm bẩm: “Lớp ba chúng ta hối lộ lãnh đạo nhà trường hay sao vậy? Sao bọn học sinh chuyển trường lúc nào cũng thích đến lớp mình thế?? Hai đứa này là họ hàng mà.”


“Sao vậy, cậu sợ một trong bọn họ cướp mất trái tim của nữ thần của cậu hả? Trong lòng khó chịu à?”


“Đừng nói bậy nữa, đại ca, nữ thần của tôi…”


Kỷ Yên trong lòng cảm thấy khó chịu, nghe mà đau cả đầu: “Các cậu có phiền không vậy, ồn ào quá.”


Mọi người lập tức im bặt, lầm lũi trở lại chỗ ngồi, im lặng.


Câu nói của nữ thần, ai dám không nghe?


*


Tối hôm đó, Kỷ Yên bừng tỉnh giữa đêm khuya.


Trong giấc mơ, Trình Diệp nằm trên giường, sắc mặt cậu trắng bệch, khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng, lông mi rủ xuống, như đã không còn hơi thở. Cô khản giọng gọi cậu, cứ gọi mãi, cố gắng kéo tay cậu để cậu mở mắt.


Ngón tay cậu khẽ động, cô vội vàng nhìn cậu, ống kính quay nhanh, rồi cô nhìn thấy khuôn mặt của Trương Vận, một khuôn mặt đầy máu, không thể nhận ra được các đường nét nữa, nằm thẳng tắp trên giường bệnh không còn chút sinh khí nào. Nhưng cô vẫn nhận ra đó là bà ấy. Đôi mắt Trương Vận khép chặt, giống như lúc bị cấp giấy chứng tử trên giường bệnh khi xảy ra tai nạn.


Kỷ Yên dùng tay che chặt miệng, nỗi đau đớn dữ dội ập đến, cô muốn khóc nhưng lại phát hiện mình không thể phát ra tiếng, miệng há cố gắng mấp máy môi ra nhưng chỉ có thể phát ra những âm thanh nghẹn ngào, khàn khàn.


Cô cố gắng nắm chặt cái gì đó, vô tình làm đổ chiếc đồng hồ báo thức trên đầu giường.


Rồi cô tỉnh lại, ba giờ mười phút sáng, ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu vào giấc mơ. Cô lau đi nước mắt nơi khóe mắt, gắng gượng ngồi dậy, thở hổn hển.



Lại một cơn ác mộng.


Cô với lấy chiếc điện thoại dưới gối, mở Wechat, bấm vào tin nhắn đã gửi trước khi đi ngủ.


Tên Wechat của Trình Diệp rất đơn giản: .


Ảnh đại diện là một khối màu đen, giống như những người khác, trông như bóng tối vô tận.


Cô đã gửi một tin nhắn lúc 9 giờ 30 tối: [Đang làm gì vậy?]


Đúng như dự đoán, không có hồi âm.


Có thể cậu đã ngủ, hoặc không xem điện thoại, có vô vàn lý do, nhưng sau cơn ác mộng, cô lại chẳng thể nghĩ được gì, cô đã gọi cho cậu lúc 3 giờ sáng.


Từng giây từng giây cứ lặp lại.


Những suy nghĩ bất an và hỗn loạn trong đầu cô ngày càng tăng lên trong đầu, đầu ngón tay cô bắt đầu run rẩy, lẽ ra cô phải nhận ra sớm. Hôm nay, khi Đậu Húc Nhiên đến, cô phải nhận ra sự khác thường của Trình Diệp, giờ học buổi tối cậu đến muộn tận mười phút, khi về thì cúc áo trên cùng của cậu đã bị cởi ra, quần áo hơi lộn xộn.


Là cô đã buông lỏng sự đề phòng, bỏ lại cậu một mình trong đêm cô đơn và bất lực như thế.


Là cô không nên làm vậy.


Lúc này cô kiên trì, nghe tiếng chuông điện thoại du dương và êm dịu bên trong, run rẩy nhấn nút hai lần mới tắt điện thoại.


Nhìn lại cả cuộc đời này, có lẽ việc điên rồ nhất của cô chính là vào cái đêm lạnh lẽo quái dị này, mặc chiếc váy trắng, tóc xõa tung, chạy ra khỏi nhà, không chút sợ hãi gõ cửa nhà Trình Diệp.


Khi cổ tay cô đỏ lên, gõ đi gõ lại mà không có ai mở cửa.


Cánh cửa mở ra rất nhẹ nhàng và chậm rãi.


Khuôn mặt của Trình Diệp từ từ lộ ra.


Chỉ trong một đêm, cậu trở nên thật tồi tàn, tóc tai rối bù, quần áo xộc xệch, đôi mắt đen ngòm nhìn cô, không còn chút ánh sáng, tràn đầy tia máu, nhìn qua sẽ khiến người ta hoảng sợ.


“… Sao cậu lại ra ngoài?” Cậu chăm chú nhìn cô, đôi mắt dường như không tập trung, đôi mày nhíu chặt lại, lạnh nhạt bước vào trong ngồi một cách thờ ơ, thậm chí không nhìn cô.


Ra ngoài?


Kỷ Yên ngẩn người một lúc, vào trong đóng cửa lại, căn phòng tối om, cửa sổ đóng chặt, rèm cửa bị che kín, trên bàn trà chất đầy chai rượu rỗng, nghiêng ngả không ai dọn.


Mùi trong phòng thật khó chịu, đầu ngón tay cậu vẫn cầm điếu thuốc, giữa những tia lửa, khói bay lên, đầu lọc thuốc đã chất đầy trong gạt tàn.


Kỷ Yên thở hổn hển bước vào, mới phát hiện cậu vẫn nằm trên chiếc ghế sofa đó, phòng ngủ vẫn giữ nguyên trạng thái như khi cô rời đi, không có ai động vào.



Rõ ràng là cậu đã say, chán nản ngồi bệt dưới đất, cũng chẳng bận tâm đến sự bụi bẩn, mái tóc rối bời che khuất một phần đôi mắt, ánh nhìn mơ màng như ẩn giấu đi sự uể oải, râu ria mọc lún phún, rõ ràng là cả đêm không ngủ. 


“Cậu say rồi!” Ngực cô đập thình thịch đầy kích động, hận không thể lao đến giật đi điếu thuốc trên tay cậu, dập tắt nó. 


Cậu không nên thế này.


Trình Diệp không nên rơi vào tình trạng suy sụp như thế này.


Lẽ ra cậu phải là người luôn tỏa sáng ở bất cứ nơi nào, kiêu ngạo và giữ kẽ, trong sáng và thanh thoát. Khi nhìn cô, ánh mắt như chứa đựng cả bầu trời sao, chứ không phải như bây giờ, mỗi lần hít vào khói thuốc, vẻ mặt càng lúc càng nhíu lại, mỗi lần thở ra một làn khói, như rơi xuống một vực sâu.


Cô cố gắng kìm nén cảm xúc của mình, đi dọn dẹp những chai rượu trên bàn.


Ngay giây sau, cậu vươn tay qua, cố giật lấy những thứ trong tay cô.


Cô cắn chặt môi dưới, dùng hết sức lực: “Trình Diệp cậu làm gì vậy?! Cậu còn muốn uống nữa sao?! Cậu nhìn lại bộ dạng bây giờ của cậu đi…” Hoàn toàn không còn chút sức lực nào. 


Toàn thân cậu nồng nặc mùi rượu, nếu nhìn kỹ mới thấy hai má cậu đỏ ửng, rõ ràng là say đến bí tỉ.


Nhưng cậu vẫn cứng đầu, cố giành lấy thứ cô đang cầm trong tay, cậu ngẩng đầu lên, nói bằng giọng rất trầm: “Đừng làm ồn, cô ấy vẫn đang ngủ…”


Cô ấy? Ai?


Kỷ Yên hỏi: “Cô ấy là ai?”


Khi say cậu nói nhiều hơn bình thường: “Kỷ Yên đó.”


“Kỷ Yên nay ngủ ở nhà cậu à?”


“Ừ.” Sau đó mấy giây, cậu lại cau mày nhìn cô một cách giận dữ: “Cô hỏi cô ấy làm gì? Đừng chĩa mũi vào chuyện người khác, cút ra.”


Có vẻ Trình Diệp đã say đến mức không còn tỉnh táo, trong tiềm thức cậu vẫn nghĩ cô ở nhà mình, vì vậy lúc trước khi mở cửa, cậu mới hỏi câu kỳ lạ “Sao cậu lại ra ngoài?”, mà bây giờ lại đang rơi vào sự hỗn loạn sau khi say, nhận nhầm cô là người khác.


Cuộc sống cô đơn và tuyệt vọng đến mức nào, khi đối diện với bóng tối lại cảm thấy áp lực và sợ hãi đến mức nào, mới có thể trong cơn say cứ tưởng tượng rằng sự ấm áp vẫn còn đó, không phải đối diện với bóng tối một mình?


Trong cái thị trấn nhỏ tĩnh lặng này vào đêm khuya, cậu giống như một lữ khách cô độc không nơi nương tựa, không thể tiến về phía trước. 


Kỷ Yên đột nhiên cảm thấy mắt mình cay cay, ngón tay cũng buông lỏng ra.


Cậu giật chai rượu từ tay cô, vừa ngồi xuống, có lẽ vì tay cậu đã mỏi, chai rượu bất ngờ rơi xuống đất, vỡ tan, phát ra tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên trong đêm tĩnh mịch, như một tiếng nổ giữa bầu trời đêm.


Trình Diệp đứng ngây ra vài giây, sau đó đầu óc trở nên tỉnh táo hơn một chút.


Cậu lắc đầu, nhìn thấy cô gái không biết từ đâu xuất hiện, mặc chiếc váy ngủ trắng, đang ngồi xổm nhặt từng mảnh thủy tinh toàn thân cô run rẩy, không hiểu sao dáng vẻ từ phía sau của cô lại buồn rầu như vậy.



Cô gần như luống cuống ngồi xổm người xuống, Trình Diệp quỳ xuống gọi tên cô.


Kỷ Yên ngẩng đầu lên, đôi mắt đầy nước mắt, bàn tay ôm những mảnh thủy tinh vỡ, nhìn cậu, nghẹn ngào khóc.


Chỉ trong một tích tắc, đồng tử cậu co lại, vội vã đổ những mảnh vỡ thủy tinh từ tay cô vào lòng bàn tay mình, không kịp đổ đi cậu nắm chặt lấy chúng , ánh mắt đỏ rực, run rẩy dữ dội, cậu nói: “Đừng… đừng khóc, cậu bị thương ở đâu rồi à?” 


“Tớ không bị thương…” Cô vẫn nghẹn ngào, trái tim như muốn vỡ tung.


“Đưa hết cho tôi, cậu đừng buồn… đưa hết cho tôi, sẽ không đau nữa.”


Cảm giác khó chịu, giằng co.


Cả cô và cậu đều có một vết thương lòng rất giống nhau.


“Sau này cậu có chuyện gì có thể nhớ đến mà nói với tớ được không? Tớ lo lắng cho cậu, không thể ngủ được, bài tập tớ cũng không làm xong, tớ muốn đến tìm cậu, tớ mơ thấy cậu bỏ đi…”


Chỉ cần cậu đừng bỏ tớ mà đi thì sao cũng được.


Cô khóc đau đớn, như từng nhát dao đâm vào tim cậu, đau đến mức không thở nổi.


“Được.” Cậu dùng ngón tay lau đi nước mắt của cô, lặp đi lặp lại, từng chút từng chút, không hề cảm thấy phiền.


Cô chưa từng thấy Trình Diệp bất lực như vậy bao giờ, cậu quỳ trên mặt đất hạ thấp bản thân, liên tục kiểm tra lòng bàn tay trắng nõn của cô, ánh mắt cậu đầy lo lắng, đối mặt với cô lại đều là sự lo lắng bồn chồn bất an.


Đây là điều mà khi Trình Diệp tỉnh táo, hoàn toàn không thể nhìn thấy ở cậu.


Cậu giấu kín cảm xúc tuyệt vọng quá kĩ, chỉ có trong những đêm say mèm như thế này những suy nghĩ của cậu như cuộn trào, cậu mới có thể thật sự mở lòng để nói ra.


Trong ánh mắt cậu tràn ngập tình yêu thương, yết hầu lăn nhẹ, dùng sự dịu dàng và bất lực chưa từng có nói: “Cậu đừng khóc, Kỷ Yên…”


“Tôi đồng ý với cậu hết.”


“Chỉ cần cậu đừng khóc, được không?”


“Khi cậu khóc… tôi liền cảm thấy thở thôi cũng rất khó khăn.”


Từng chút một giống như tên cậu khắc đã khắc trong tim của tôi.


Mỗi lần cậu khóc, là mỗi lần như rắc muối vào tim tôi.


Cậu ánh sáng ấm áp cuối cùng trong cuộc sống tăm tối của tôi, chỉ khi không tỉnh táo, tôi mới có thể nói ra nỗi sợ hãi khi cậu rời đi.


*Tú Anh muốn nói nè: 


Sao mà lâu tỏ tình quá dị hai bé iu ơi.


Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Story Chương 29
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...