Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Chương 28
Trans: Tus
Kỷ Yên cảm thấy Trình Diệp đã thay đổi.
Mặc dù đối với cô vẫn cứ yêu ghét chẳng rõ ràng, nhưng cậu dường như không còn là chàng hoàng tử nhỏ u ám như kiếp trước nữa. Ban đầu, cô cứ nghĩ cậu là một con cừu non yếu đuối, cần người khác quan tâm chăm sóc, ai ngờ lại là một con sói đội lốt cừu – miệng thì “đừng chạm vào tôi, đừng để ý tôi, đừng làm chướng mắt tôi”, nhưng hễ ai chọc vào thì đừng trách ông đây trêu ghẹo lại.
Tối hôm qua, sau khi cậu buông ra câu “Cứ tiếp tục trêu đi”, Kỷ Yên ngẩn ra ba giây, sau đó vùi đầu vào chăn, biến thành một con rùa rụt đầu đúng nghĩa. Mà con rùa này, tay chân chậm chạp, đến khi ngóc đầu ra khỏi chăn thì trời đã sáng trưng.
Kim phút, kim giờ trên đồng hồ treo tường vẫn đều đặn chạy.
Cô sắp trễ học rồi!
Kỷ Yên vội vàng rửa mặt, mở cửa, phát hiện chăn trên ghế sofa đã được gấp gọn gàng, rèm cửa được vén lên, cửa sổ mở một nửa, ánh mặt trời rực rỡ tràn vào, cả căn phòng yên tĩnh lạ thường.
Mà chẳng thấy bóng dáng cái tên đàn ông khốn kiếp kia đâu! Đi mà không gọi cô dậy, còn ra dáng bạn học nữa không hả?!
May thay, trên bàn ăn vẫn còn một ly sữa và một ổ bánh mì giá ba đồng rưỡi, rõ ràng là cậu đã hào phóng đến mức móc cả lương thực trong kho của mình ra cho cô. Một tờ giấy đặt bên cạnh, vẫn là nét chữ bay bổng quen thuộc của cậu hiện ra.
[Ăn xong thì đến trường.]
Biết rõ cậu luôn kiệm lời, Kỷ Yên xé vỏ bao, cắn hai miếng bánh mì ba đồng rưỡi rẻ tiền. Ờm… Chẳng có tí động lực nào để tiếp tục ăn, nhạt nhẽo như nhai sáp vậy… Cô tức giận mở tủ lạnh, bên trong chất đầy đồ ăn, nào là đồ ăn nhanh các loại, đủ để làm cô hoa mắt.
Cô thấy bất công, rõ ràng có sandwich giăm bông ngon hơn, sao cậu không nỡ lấy ra cho cô chứ?!
Sao đời này cậu lại keo kiệt thế này?!
Cô giận dỗi ném tờ giấy xuống bàn, cứ như thể tát thẳng vào mặt cậu vậy.
Tờ giấy rơi xuống, lật sang mặt sau, trên đó có thêm một dòng chữ nhỏ.
[Không có tại sao, cậu sắp trễ rồi.]
Kỷ Yên: !!!
Không kịp than thân trách phận nữa, cô vội vàng xách cặp lên, lao ra khỏi cửa, vẫn không quên cầm theo ổ bánh mì đang ăn dở trên bàn.
Chạy được nửa đường, cô mới thấy có gì đó sai sai.
Không đúng!
Trình Diệp là con giun trong bụng cô sao??!
Sao cậu lại có thể đọc được hết suy nghĩ của cô vậy?!
*
Tháng mười một, cái lạnh đã từ từ bao trùm khắp thành phố Vân, đôi khi gió ào ào thổi đến, buốt đến mức rát da mặt.
Kỷ Yên ôm một quyển sách giáo khoa, đứng phạt nguyên một tiết học với đôi mắt thâm quầng.
Ừm… chuyện đã nằm trong dự liệu.
Chỉ có lão Lưu mới ngang ngược như vậy dám chống lại dòng chảy cuộc đời mà hô to tên cô: “Ra ngoài!!”
Lý Tịnh Tuyết lặng lẽ mặc niệm trong lòng cho cô ba phút: “Tội nghiệp Pháo Hoa của tớ, tối qua bị hành, sáng nay vừa đến lại bị lão Lưu hành tiếp, haizz…”
Văn Dương lập tức dựng thẳng tai lên: “Tối qua bị hành? Cậu nói Kỷ Yên á? Thôi đi, từ trước đến nay chỉ có chị Yên hành người khác, ai mà hành được chị ấy? Cậu lo bò trắng răng cái gì thế chứ?”
“… Thôi bỏ đi.”
Lý Tịnh Tuyết lộ vẻ mặt “Cậu là heo nên tớ không đôi co với cậu”.
“Thôi bỏ đi cái gì?” Văn Dương – người thường xuyên bị phạt đứng – lại bắt đầu nhai lại bài học kinh nghiệm: “Vừa rồi lão Lưu còn rất dịu dàng đó biết không? Cậu thử nhớ xem, mỗi lần thầy ấy đuổi tớ ra ngoài đều nói thế nào?”
Lý Tịnh Tuyết thương cảm nhìn bóng lưng cô bạn đang đứng lẻ loi ngoài cửa sổ, lạnh lẽo cô đơn. Cô ấy cực kỳ lấy lệ hỏi: “Quên rồi, thầy ấy nói sao?”
“Nghe kỹ này, thường thì thầy ấy sẽ quát “Văn Dương! Thằng ranh con nhà em lại ngứa da đúng không? Cút ra ngoài cho tôi! Ra đó mà hứng gió Tây Bắc đi!!!”.”
Cậu ấy cố ý bắt chước giọng điệu của lão Lưu: “Đúng rồi đúng rồi, chính là giọng điệu này…”
Lý Tịnh Tuyết liếc mắt thấy giáo viên trên bục giảng đang nhìn qua, vội vã đập một cái lên vai cậu ấy để bảo im miệng.
“Văn Dương!!” Lão Lưu chỉ mất hai giây để bộc phát cơn giận.
Văn Dương lập tức thấy da đầu tê dại, chậm rãi ngẩng đầu lên, chỉ thấy lão Lưu đang trừng mắt như muốn ăn thịt người, hét lên: “Em nhặt được tiền chắc?! Cười vui vẻ thế hả?! Bây giờ là giờ tự học buổi sáng! Em học thuộc hết chưa hả?! Cái thằng nhóc thối này, lại ngứa da đúng không?!”
Cảnh mở màn vẫn quen thuộc, giọng điệu vẫn quen thuộc.
Cậu ấy âm thầm kêu một tiếng “Xong đời”.
Chỉ nghe lão Lưu gầm tiếp: “Muốn làm người kế nhiệm chủ nghĩa bị phạt đứng đúng không?! Đợi Kỷ Yên quay lại, em ra đứng tiếp cho tôi! Nghe rõ chưa?!”
Văn Dương ôm mặt, không còn gì để nói: “…”
Có gì hay ho đâu mà còn chia nhau đứng phạt vậy chứ?!
Đúng là không hổ danh lão Lưu…
*
Bên này, Kỷ Yên đứng ngoài hành lang, mắt díp lại, vừa nhìn sách hai giây đã ngẩn người một giây. Cô mặc hơi phong phanh, gió lạnh thổi qua, chóp mũi đỏ ửng, ánh mắt cũng đầy vẻ uể oải.
Tiếng đọc bài lộn xộn từ trong lớp truyền ra, càng giống như một khúc nhạc ru ngủ, làm đầu cô gật gù.
Có người khẽ đỡ lấy cô, cô mở mắt, liền thấy Giang Dương Trạch đang đứng trước mặt, mồ hôi đầm đìa.
“Kỷ Yên… Ừm, cậu chưa ăn sáng đúng không? Tớ không biết cậu thích ăn gì, nên tiện tay mua một ít… Cậu xem có món nào cậu thích không…” Cánh tay phải của cậu ta kẹp một chiếc nạng, tay còn lại cầm một túi đồ ăn vặt to đùng, mặt đỏ gay gắt vì ngại ngùng.
Kỷ Yên đứng thẳng người, rút tay khỏi tay cậu ta, thờ ơ nói: “Không cần đâu, cảm ơn cậu, tôi ăn sáng rồi, không đói.”
Cô có khuôn mặt trái xoan, đôi mắt hoa đào, cằm hơi hất lên, không cố tình xa cách nhưng cũng không chủ động thân cận, luôn giữ khoảng cách hợp lý với bạn học, không cho ai có cơ hội dễ dàng tiếp cận.
Nhưng chính sự xa cách ấy lại khiến cô càng thêm kiêu kỳ và cuốn hút, chỉ cần lướt qua cũng khiến người ta không thể rời mắt.
“Không sao đâu, cậu cứ cầm lấy đi, lỡ đói thì có cái mà ăn. Nếu cậu không thích thì có thể vứt đi cũng được…” Giang Dương Trạch cắn răng kiên trì, mồ hôi lấm tấm rơi xuống trán.
Trông có vẻ thảm thương đến lạ.
Nếu là một cô gái chưa từng trải sự đời, có lẽ lúc này sẽ mềm lòng mà nhận lấy. Nhưng Kỷ Yên… cô đã là một cô gái già sống lại lần hai rồi. Đối với những chuyện ngoài tình cảm, trong lòng cô chẳng khác gì gió mát trăng thanh, nước lặng không gợn sóng.
Đã quen lạnh nhạt, cô chỉ nghĩ xem nên từ chối thế nào.
Giữa lúc giằng co, chuông vang lên.
Tiết tự học buổi sáng kết thúc, học sinh trong lớp ùa ra ngoài, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, sững sờ mất vài giây. Nhưng có lẽ đã quá quen với việc con trai theo đuổi Kỷ Yên, bọn họ nhanh chóng lúng túng quay đi, lặng lẽ tránh đường.
Lý Tịnh Tuyết lao ra đầu tiên: “Tớ đến thăm cậu đây, cưng à!”
Ngay sau đó, Văn Dương ủ rũ lê bước theo sau: “Tớ đến đổi ca đây…”
“Lão Giang??” Lý Tịnh Tuyết gọi một tiếng.
Văn Dương liếc qua túi đồ ăn vặt trên tay Giang Dương Trạch, mắt lập tức sáng rực: “Đù, cậu ăn một mình à?? Này lão Giang, sao nhiều đồ ăn thế mà chỉ đưa cho nữ thần của cậu thôi vậy? Cậu cũng quá đáng lắm đấy!”
Kỷ Yên bước xuống bậc thềm, nở nụ cười vô hại với Giang Dương Trạch: “Tôi có thể chia cho bọn họ không?”
Giang Dương Trạch lập tức bị làm cho mê muội đến mức đầu óc quay cuồng: “T-tất nhiên là được…”
Kỷ Yên lập tức biến thành một trùm đa cấp, hào phóng phát đồ ăn. Chỉ trong một hai phút ngắn ngủi, túi đồ gần như bị cướp sạch. Giang Dương Trạch mặt đỏ bừng, chẳng chen nổi một câu, chỉ có thể lẽo đẽo theo cô vào lớp.
Gói đồ ăn vặt cuối cùng rơi vào tay Văn Dương.
Kỷ Yên nhìn chằm chằm, không chút do dự giáng một cái tát lên tay cậu ấy: “Tránh ra, cái này để lại cho tớ.”
Văn Dương bị đánh đến mức ấm ức: “Chị ơi, không phải lúc nãy chị nói không đói nên mới chia cho bọn em à?”
Kỷ Yên nắm chặt chiếc bánh ngàn lớp vàng óng trong tay, giống hệt cái cô đã ăn sáng nay, thờ ơ đáp: “Giờ đột nhiên thấy đói rồi.”
Lý Tịnh Tuyết cau mày: “Không phải cậu ghét nhất là buổi sáng ăn bánh mì sao? Trước đây dì Từ làm cho cậu cái bánh phô mai ngọt còn bị cậu chê là quá nhiều đường, không hợp với khí chất tiên nữ của cậu mà?”
Kỷ Yên bật cười, vỗ vai cô bạn, lộ ra vẻ bất cần đời: “Thời thế thay đổi rồi cô em à.” Cô nhướn mày, cười xấu xa: “Cậu biết không, bây giờ tớ thích nhất là cái bánh ba đồng rưỡi này.”
Không xa phía trước, một chàng trai đang cầm chiếc cốc nước màu hồng trong tay, nhiệt độ ấm áp của nước thấm vào lòng bàn tay. Cậu đứng giữa làn gió thoảng nhẹ, lắng nghe tiếng người rộn ràng, ánh mắt dừng lại trên cô gái đang tươi cười như hoa đang khoác vai nói gì đó với những người xung quanh kia.
Giọng nói mềm mại, âm cuối khẽ run lên đầy vẻ nũng nịu.
Cô nói: “Tớ chỉ thích cái bánh ba đồng rưỡi này thôi.”
“Ba đồng thì không được, bốn đồng cũng không, nhất định phải là ba đồng rưỡi, thiếu một xu cũng không được.”
“Một chiếc giống y hệt như vậy…”
Nụ cười trên môi cô nhẹ nhàng hạ xuống, ánh mắt cong lên như trăng non: “Siêu siêu thích.” Người đó.
Đồng tử Trình Diệp co rụt lại, như một viên sỏi nhỏ, chao nghiêng bay qua mặt hồ, để lại từng vòng sóng gợn lan tràn trong tim cậu.
Cậu đột ngột dừng bước, đầu lưỡi chống lên vòm miệng, đứng thẳng trước mặt cô, chậm rãi nói: “Vậy thì đừng ăn cái này nữa.”
Kỷ Yên ngẩn ra, không biết người này xuất hiện từ khi nào. Cô chớp mắt nhìn vào đôi mắt đen láy của cậu, mơ hồ hỏi: “Hả?”
Trình Diệp không chút do dự giật lấy chiếc bánh trong tay cô, hàng mi đen rợp lười biếng quét qua bao bì, thậm chí không cần nhìn giá.
“Bánh của cậu có giá ba đồng rưỡi lẻ năm xu.”
Kỷ Yên: “…”
Không hổ là cậu…
Đồ ăn vặt trong căn tin mắc hơn ngoài năm xu, trời ạ, đúng là mở mang tầm mắt!
Lý Tịnh Tuyết: ?
Văn Dương: ???
Dưới ánh mắt đang ngơ ngác ngỡ ngàng bật ngửa của hai người, Trình Diệp đưa chiếc cốc màu hồng trong tay cho Kỷ Yên. Dường như cậu không thường làm những chuyện thế này, hàng mày hơi cau lại, xoay người định rời đi.
“Này, Trình Diệp.” Cô theo phản xạ gọi cậu lại: “Cậu lấy nước giúp tớ à?”
“Ừ.” Cậu nhìn cô một cái, dừng chân hỏi: “Lạnh không?”
Ngón tay cô lạnh cóng, hai chân khép chặt, hai má trắng bệch, chóp mũi hơi đỏ, rõ ràng đã bị gió rét ngoài trời thổi đến cứng đờ.
Cô nhíu mày, uất ức lẩm bẩm: “Lạnh muốn chết luôn, sắp đông thành băng rồi.”
Trình Diệp cụp mắt không để lộ chút biểu cảm gì, lấy tay cô đặt lên thành cốc, để cô ôm lấy cốc nước trong lòng bàn tay. Khoảnh khắc đó, hơi ấm bất chợt ùa đến, đó là nhiệt độ từ đầu ngón tay cậu truyền qua, là mái tóc mềm mại của cậu lướt qua tay cô.
Nhịp tim rối loạn, ngày càng nhanh hơn.
Dường như cậu thoáng nở một nụ cười, giọng trầm thấp khẽ cất lên: “Ai bảo cậu đi trễ.” Sau đó tự nhiên xoay người đi vào lớp học.
Kỷ Yên há miệng, câu “Không phải tại cậu không gọi tôi sao!!” bị nghẹn lại trong họng.
Đồ… chó… chết!!
Biết bao ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào, lúc này cô chỉ có thể nghẹn ngào, nuốt cục tức vào bụng mà không nói được gì.
Hơn nữa… tại sao vừa rồi nhìn vào gương mặt đó, cô lại cảm thấy có chút cảm động chứ???
Thật khó tin.
Lý Tịnh Tuyết và Văn Dương ở bên cạnh ngơ ngác nhìn nhau, mặt đối mặt đầy khó hiểu: ???
Cái khỉ gì vậy???
Đại tiểu thư Kỷ vừa ca ngợi một cái bánh ba đồng rưỡi bằng cả một màn tâng bốc lên tận trời, sau đó vị học sinh giỏi này đi ngang qua đưa cho cô một ly nước ấm, chế giễu cô đi trễ, rồi nhân tiện “cầm hộ” luôn cái bánh ba đồng rưỡi lẻ năm xu đi luôn…???
Lý Tịnh Tuyết thở dài trong lòng: Cô ấy già rồi, theo không kịp mấy đứa nhỏ bây giờ nữa…
Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Story
Chương 28
10.0/10 từ 37 lượt.
