Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Chương 11
Trans: Còn ai ngoài bạn Tú nữa đâuuuuuuu
Tay của Trình Diệp siết chặt lấy vai của cô, trong màn đêm đôi mắt đen láy của cậu càng thêm đáng sợ.
Cậu cao lớn, đứng chắn trước mặt cô, năm ngón tay bấu vào cánh tay cô làm tay cô hơi đau.
“Sao vậy Trình Diệp, đây là ghệ cậu à?” Bùi Cảnh Long “Xùy” cười ra tiếng.
Có tên nhóc phía sau cũng cười theo: “Yo, Trình thiếu hôm nay cũng muốn đặt cược một ván sao?”
Cược… một ván? Cược cái gì?
Kỷ Yên nghe mà chả hiểu gì.
Cô liền nhìn thấy Bùi Cảnh Long làm ra vẻ thần bí đứng dậy: “Tới đây, Trình thiếu, tôi kính cậu một ly.”
Người ở phía sau anh ta bắt đầu rót rượu vào trong ly.
Bùi Cảnh Long vẫn nâng ly về phía cậu, bỗng nhiên như tỉnh ngộ: “Ồ không đúng, là kính Trình thiếu trước kia…”
“Dù sao cậu của bây giờ…” Ngón tay anh ta sờ lên môi, trong mắt lộ ra vẻ đầy mỉa mai: “Cho cậu uống rượu như thế này, cũng có chút cảm thấy lãng phí đấy.”
Nói xong, anh ta vung tay, “choang” ly rượu bị đập mạnh xuống đất.
Xung quanh yên lặng vài giây, ly rượu nằm bên chân của Trình Diệp, phát ra từng giọt từng giọt bọt khí.
Thà rằng vứt bỏ, còn hơn để cậu uống.
Bùi Cảnh Long nhìn chằm chằm dáng vẻ của cậu, trong lòng len lỏi niềm vui.
Năm đó anh ta 13 tuổi, đánh nhau ở trường chuyên trung học thành phố Ninh, anh ta bị đám con trai ấn đầu quỳ dưới đất. Trình Diệp của lúc đó cũng cao cao tại thượng giống như anh ta ngày hôm nay, cái người vô tình tàn nhẫn đó, tính cách hung tàn, đánh giá anh ta từ đầu đến chân, sau đó mất kiên nhẫn thu hồi ánh mắt, nói: “Đừng có cái quần gì cũng đến tay tôi, ông đây lười tự mình động tay.”
Cậu đến nhìn anh ta một cái, cũng giống như nhìn lũ kiến hôi dưới đất, hèn mọn như cát bụi.
Xưa đâu bằng nay, hôm nay đôi mắt Trình Diệp đang nhìn chằm chằm vào những mảnh thủy tinh trong suốt trên mặt đất, suy nghĩ ẩn giấu giữa đôi lông mày, đã không còn dáng vẻ huy hoàng lúc ban đầu nữa.
Không một ai có thể đoán ra được cậu đang nghĩ cái gì.
Kỷ Yên nắm chặt tay thành nắm đấm, lồng ngực phập phồng, bị sức mạnh của Trình Diệp giữ chặt, không thể tiến lên trước.
Trong lòng Bùi Cảnh Long đắc ý: “Nghe nói không phải lúc trước Trình thiếu thích nhất là cá cược sao? Như vậy, nếu hôm nay cậu quỳ xuống gọi tôi một tiếng bố, tối nay tôi sẽ cược một ván lớn với cậu, chỉ cược cậu thắng, thế nào?”
Trên trán Trình Diệp nổi lên đầy gân xanh, trong mắt đầy vẻ thăng trầm, toàn thân căng cứng.
“Tôi biết kỹ thuật của cậu tốt, thắng vài ván cũng là chuyện nhỏ, cậu phải suy nghĩ thật kỹ càng, thắng ván cược này rồi, tiền cược đủ để cậu xài hết cả quãng đời còn lại, các người nói xem có đúng không?” Anh ta đếm bằng đầu ngón tay, những người xung quanh hít một hơi.
“Ha ha ha Bùi thiếu đúng là ra tay hào phóng, hành động cứu trợ người nghèo này, lợi hại lợi hại lợi hại…”
“Bùi thiếu thật đỉnh vãi nồi!”
Những người phía sau của Bùi Cảnh Long liên tục phát ra những tiếng cười kỳ lạ khó nghe.
Sỉ nhục, chế nhạo, lũ lượt kéo đến.
Đầu lưỡi của Trình Diệp ấn mạnh lên vòm miệng, yết hầu chậm rãi chuyển động, trong cổ họng tràn ngập mùi tanh hôi.
Đây là tội nghiệt mà cậu đã gây ra, cậu phải tự mình gánh chịu hậu quả.
Cậu giống như một chiếc lá cuối cùng nổi trên mặt biển, trôi bềnh bồng quá lâu, liền nhanh chóng bị dìm chết.
Ngay giây sau, có thứ gì đó mềm mại nhẹ nhàng bao phủ lấy tay của cậu.
Cậu cụp mắt xuống và nhìn thấy những ngón tay nhỏ nhắn của cô gái quấn quanh bàn tay đang siết chặt thành nắm đấm của mình. Cậu cứng rắn và chắc chắn, còn cô lại mềm mại như nước.
Đầu ngón tay hơi lạnh, lại mang theo chút run rẩy.
Cô đang… đau lòng cho cậu sao?
Không đợi Kỷ Yên lên tiếng.
Trương Kim Lệ đột nhiên bước đến ngại ngùng, thì thầm sát vào tai Bùi Cảnh Long nói: “Bùi thiếu, thật ngại quá, Trình Diệp tối nay đã được chủ tịch Hướng của chúng tôi mua đứt rồi, hay là tối nay… cậu đặt cược cho Tạ Nhị đi?”
Bùi Cảnh Long mất kiên nhẫn mà “Phì” một tiếng: “Ông già chủ tịch Hướng chết tiệt đó sao, ông ta thì hiểu bao nhiêu về xe cộ chứ!”
“Trợ thủ tối nay của Tạ Nhị là Anh Tử, cậu xem…” Trương Kim Lệ vẫn tiếp tục kiên trì, chính là muốn tên công tử đời thứ hai này đặt thêm nhiều tiền cược hơn, bà ta có thể kiếm được nhiều lợi hơn.
Bùi Cảnh Long nhìn Anh Tử, một cô gái nông thôn, trông khá xinh đẹp, quan trọng là cô ấy rất trong sáng, nếu được dạy dỗ nhiều hơn có lẽ có thể thành nhân tài.
Anh ta nhếch môi, xua tay, người ở phía sau bắt đầu viết tấm séc. Anh ta liếc nhìn Trình Diệp, lố lăng giơ tấm séc lên miệng thổi thổi, đưa cho Trương Kim Lệ: “Bà chủ Trương, hôm nay ông đây vui, cược cho cô bé này 2.000.000! Nhưng phải lấy cho anh đây chút khí thế nhé cô bé.”
Nói rồi, anh ta đứng dậy lưu manh mân mê cằm của Anh Tử, Anh Tử không dám xoay đầu né tránh, miễn cưỡng chấp nhận.
Tiếng reo hò xung quanh đột nhiên nổi lên, không biết là ai đã huýt sáo, âm nhạc trong màn đêm bắt đầu nổi lên.
Cùng lúc đó cửa gara tự động mở ra, mấy chiếc xe thể thao sang trọng có giá trị lớn lần lượt được lái ra ngoài.
Xung quanh có người bắt đầu la hét cổ vũ, dần dần lùi về phía sau.
Kỷ Yên liếc mắt nhìn, đồng tử co lại.
Con đường bên ngoài đường vành đai thứ năm đã được đám đông dọn sạch, sáu chiếc ô tô sang trọng có giá trị đang đậu ngay ngắn bên ngoài vạch, một con đường quanh co kéo dài suốt vào bóng tối không đáy, giống như một bóng ma trong vực thẳm.
Người dẫn chương trình đứng trên cao và bắt đầu giới thiệu các thí sinh một cách hăng hái.
Khán giả phấn khích hò reo, xoay người và nhảy múa theo điệu nhạc.
Cuối cùng Kỷ Yên đã hiểu rồi, hóa ra… đây là một trận đua xe ngầm liên quan đến sống chết.
Vừa hay MC vừa đưa micro lên, dõng dạc đọc đến hai chữ “Trình Diệp”.
Nhưng đây cũng là một trong những cách kiếm tiền của Trình Diệp!
Trái tim của Kỷ Yên quặn thắt lên từng cơn, sau lưng lạnh ngắt.
Trình Diệp nhìn cô thật sâu, nói: “Tôi phải đi rồi.”
Kỷ Yên run rẩy môi: “Trình Diệp!!”
Cô nắm chặt gấu áo và quần của cậu, không nói thêm được lời nào.
Đôi mắt đen láy của cậu chỉ nhìn chằm chằm vào cô, kìm nén cảm xúc, đôi môi cũng đang run lên.
Đầu ngón tay của cậu nóng hổi, máu nóng đang chảy, kéo từng ngón từng ngón tay của cô ra.
Cậu giống như có cả ngàn điều muốn nói, cuối cùng chỉ nói: “Đừng chạy lung tung, đợi tôi trở lại.”
Trình Diệp quay người không thèm quay đầu ngoảnh lại, nhận lấy chiếc mũ bảo hiểm do trọng tài đưa, thành thục đội vào rồi bước về phía ánh đèn sân khấu.
Cậu dường như đã là thương hiệu ở đây, tiếng reo hò gọi tên cậu xung quanh ngày càng lớn hơn.
Hầu hết các tay đua đều có trợ thủ, về cơ bản là những phụ nữ trưởng thành trong trang phục quyến rũ và thiếu vải, hầu hết đều là người của Trương Kim Lệ, họ không hề sợ hãi cuộc thi nguy hiểm này, mỉm cười và hôn gió mọi người.
Chỉ có Anh Tử lo lắng cách đó không xa và một người đàn ông với khuôn mặt đầy thăng trầm đứng cạnh nhau, chắc chắn chính là Tạ Nhị mà Trương Kim Lệ vừa nhắc tới.
Tạ Nhị nhìn thấy gương mặt của người mới, cười đùa nói: “Nhỏ như vậy mà đã ra ngoài kiếm tiền rồi sao?”
Anh Tử cúi thấp đầu đội mũ bảo hiểm lên: “Dạ.”
Tạ Nhị nói: “Đừng sợ, lát nữa anh đưa em bay lên, tuyệt đối sẽ rất đã ha ha ha.”
Chỉ có Trình Diệp, không ai nhìn cậu, dưới ánh đèn sân khấu gương mặt của cậu sắc như dao, trên mặt không có biểu cảm, bước vào chiếc xe thể thao toàn màu đen. Trong bóng tối, toàn thân cậu căng cứng, hai mắt đỏ ngầu.
Cậu đang phải gánh chịu không biết bao nhiêu là tội lỗi, từng tội từng tội một, tất cả đều phải được đền từng tội một.
Thế nên, cậu không thể bỏ cuộc.
Tiếng động cơ “Brừm brừm” kêu lên dữ dội, khói trắng bắt đầu bốc lên từ gầm xe.
“Đoàng” một tiếng súng nổ vang lên, mấy chiếc xe lao đi như đạn b*n r*…
Trình Diệp một lần nữa cảm nhận cơ thể mình đang trôi bềnh bồng, chỉ có trong màn đêm, trong sự tự do trống rỗng như vậy, cậu mới có thể tìm thấy một chút an ủi.
Xung quanh những tiếng la hét vang lên không ngừng, sự kiện hoành tráng vào thời điểm này được chiếu trên các màn hình lớn.
Kỷ Yên đột nhiên chán nản ngồi xổm xuống, nỗi sợ hãi đến vô tận bao trùm lấy cô.
Cô vùi đầu trong cánh tay của mình, không dám liếc nhìn thêm một lần nào.
Có khi nào cô lại một lần nữa… mất đi cậu?
Một bên khác.
Chiếc xe Porsche màu đỏ của Tạ Nhị nhanh chóng lao đến, cậu liếc nhìn chiếc xe thể thao màu đen phía trước, nhanh chóng tăng ga.
“AAA!!!” Tiếng hét run rẩy của người phụ nữ vang lên.
Vào thời điểm quan trọng, Tạ Nhị giống như một con chó hoang điên cuồng, đột nhiên bẻ lái sang trái, lao về phía đường đua của Trình Diệp.
Vào thời khắc này, sống lưng Trình Diệp lạnh buốt, cậu nhìn con đường tối tăm, đột nhiên nghĩ đến đôi mắt trong sáng thuần khiết của Kỷ Yên…
Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Story
Chương 11
10.0/10 từ 37 lượt.
