Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Chương 10


Trans: Tui cô đơn qué =))))


Khi trời gần sáng Trình Diệp mới quay về phòng, khắp người nồng nặc mùi rượu, muốn đi tắm ngay lập tức.


Đi ngang qua phòng ngủ, liếc nhìn cánh cửa phòng đang đóng kín, cuối cùng cậu cũng hạ tay xuống, yên lặng quay lại sofa, nằm ở đó đến tận bảy rưỡi mới xuống giường đi vào phòng tắm.


Đôi mắt hạt dẻ của Kỷ Yên đều sưng vù, dường như cả đêm qua không ngủ.


Cô dụi mắt bước ra khỏi phòng ngủ, vừa hay đụng phải người vừa bước ra từ phòng tắm.


Khắp người cậu trai được bao phủ bởi hơi nước, mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay màu trắng tinh, trên cổ quán một chiếc khăn màu trắng sữa, tóc ở trên trán vẫn nhỏ vài giọt nước.


Đôi mắt hoa đào ngấn nước, nhìn cô với ánh mắt rất lạnh nhạt, hỏi: “Buổi sáng ăn trứng rán với sữa được không?”


Kỷ Yên nhẹ nhàng “ừm” một tiếng rồi bước đến chỗ phòng tắm.


Sắc mặt cô gái trông rất mệt mỏi, đôi mắt nheo lại, hiếm khi thấy cô không cười.


“Ngủ không được à?” Đột nhiên cậu hỏi.


Kỷ Yên nhỏ giọng lẩm bẩm: “Còn không phải là vì cậu hay sao…”


Cậu cũng không nghe rõ, cửa phòng tắm bị đóng lại từ bên trong, âm thanh khá lớn.


Cô nhóc này vậy mà lại gắt ngủ à?


Cậu lắc đầu đi ra ngoài.


Trong phòng tắm, Kỷ Yên cầm điện thoại lên, màn hình chớp sáng, mở máy.


Âm thanh thông báo tin nhắn liên tục được gửi đến, còn có tin nhắn và cuộc gọi của dì Từ, Văn Dương, Lý Tịnh Tuyết, nhiều nhất vẫn là 22 cuộc gọi nhỡ của Kỷ Vĩnh Sương.


Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, suy nghĩ có chút phức tạp.


Kỳ thật Kỷ Yên và Kỷ Vĩnh Sương cũng không thân thiết lắm, những năm đầu ông ta bôn ba vất vả khắp nơi, phần lớn thời gian đều là dì Từ ở nhà với cô, thỉnh thoảng Trương Vận mới vội vàng quay về nhìn cô được vài lần lại gấp gáp đi ra ngoài. Số lần về nhà của Kỷ Vĩnh Sương chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng mỗi năm ông ta chưa bao giờ bỏ lỡ món quà sinh nhật của cô.


Khi còn nhỏ, cô nhìn dáng vẻ vui vẻ của gia đình ba người nhà người khác, thậm chí còn tưởng tượng rằng một ngày nào đó cô sẽ thân thiết với bố Kỷ như vậy. Tuy nhiên sau khi trải qua những gì xảy ra ở kiếp trước, cô càng ngày càng không biết làm sao về nhà và đối mặt với người đàn ông có hai gia đình này.


Một lúc lâu sau, cô ngắn gọn trả lời lại vài chữ “Mọi chuyện vẫn ổn” rồi gửi vào trong nhóm, sau đó tắt điện thoại, màn hình tối đen hoàn toàn.


Bây giờ cô còn chuyện khác phải làm…


*


Giờ cơm tối.


Trình Diệp cởi chiếc tạp dề màu xám đen ra, bưng mấy món ăn nấu từ trong bếp ra đặt lên bàn với vẻ mặt không biểu cảm.


Thịt lợn xé với khoai tây, trứng xào với cà chua và canh chua thập cẩm.



Một thịt, một rau và một canh, cơm nhà đơn giản, căn phòng tràn ngập hương thơm do các món mà Trình Diệp nấu.


Khi bưng đồ ăn lên, đầu ngón tay cậu hơi cong, cô nhìn thấy một vết sẹo rất sâu ở mặt trong ngón trỏ tay phải của cậu.


Nó uốn lượn quanh co, gần như hòa vào màu da, xem ra là đã cách đây rất lâu rồi.


Trái tim nóng hổi của Kỷ Yên nhất thời lạnh lẽo.


Cô kìm nén vẻ mặt đau khổ, không hỏi cậu về vụ hồi tối, ngồi xuống cười hi hi cầm lấy đũa: “Đầu bếp Trình, không phải cậu chỉ bao ở không bao ăn mà? Sao lại lấy hai đôi bát đũa vậy?”


Cô vẫn luôn thích nũng nịu trêu chọc cậu, cũng chỉ có cậu mới chịu đựng được.


Trình Diệp rất chuyên tâm mà ăn cơm, tự mình gắp đồ ăn cho mình, phải lâu sau mới ngẩng đầu lên khỏi bát: “Một mình tôi ăn không hết.”


Nhìn bát cơm của cậu rất nhanh đã thấy đáy, cũng gắp không mấy thịt, ngược lại đĩa trứng xào cà chua rất nhanh đã hết.


Quỷ mới tin cậu ăn không hết đấy.


Trình Diệp ăn hết một bát, đi đến nhà bếp bới bát thứ hai, khi quay lại cậu liền nhìn thấy cô gái với đôi má ửng hồng, đôi mắt hếch nhìn chằm chằm vào quả cà chua trong bát với vẻ chán nản, dùng đũa khẩy mấy miếng cà chua, cũng không nói lời nào.


Trình Diệp bất lực thở dài.


“Đưa tôi.” Cậu đặt bát trước mặt cô, bát cơm trắng vẫn đang bốc khói nóng nghi ngút.


Kỷ Yên lén liếc nhìn cậu, ngoan ngoãn gắp từng miếng cà chua cho cậu.


Thấy khuôn mặt cậu vô cảm, đôi đồng tử đen nặng trĩu.


Cô ắp nhanh mấy miếng thịt bằm, ném sang bát của cậu, nháy mắt ranh mãnh với cậu: “Cậu nên ăn nhiều thịt chút, ăn gì bổ nấy, nếu không gầy guộc như vậy một cơn gió thổi qua sẽ bay mất đấy.”


Trình Diệp liếc nhìn cô, hàng mi đen đậm che đi suy nghĩ của cậu, không đồng tình lấy lại bát của mình.


“Cậu là nói tôi quá yếu?” Cậu đột nhiên hỏi, khóe môi vẫn còn nụ cười nhạt.


Đây là lần đầu tiên Kỷ Yên thấy cậu cười. 


Không hề mỉa mai, thoáng chút tinh nghịch. Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, đôi mắt đen sáng lên.


Vào giây phút đó cô đã bị đánh gục, xịt keo cứng ngắc.


Một lúc lâu sau mới lắc đầu nguầy nguậy: “Không có không có, cậu khỏe như trâu vậy!”


Trình Diệp thu lại nụ cười: “…”


Thôi bỏ đi, xem như cậu chưa hỏi.


*


11 giờ 30 tối.


Tiếng đóng cửa đúng giờ vang lên từ bên ngoài.



Kỷ Yên đúng giờ, vén chăn ra, không cởi áo ngoài, cô lập tức xuống giường, đi theo cậu ra ngoài.


Thành phố Vân vào buổi sáng sớm bị bao phủ bởi một màn tối đen, xung quanh bốn bề tĩnh lặng.


Từ hành lang nhìn ra, bóng dáng của Trình Diệp biến mất vào trong con hẻm, rẽ vào một gara đỗ xe rất hẻo lánh, xung quanh là mùi hôi thối của cống thoát nước.


Kỷ Yên núp sau một cây cột và nhìn cậu dừng lại trước một chiếc xe máy màu đen phân khối lớn, cậu khóa chặt mũ bảo hiểm, vung chân leo lên, hai tiếng “ù ù”, thổi bay thái dương của cậu, tay áo căng đầy gió, cậu cứ như vậy mà lao ra ngoài.


Kỷ Yên nhanh chóng chặn một chiếc taxi lại, đuổi theo phía sau…


Chiếc xe máy rẽ ra ngoài đường vành đai thứ năm, Trình Diệp dừng xe lại.


Dạo một vòng tròn, nơi vốn là nơi dân cư thưa thớt đột nhiên lóe lên ánh sáng rực rỡ, đám đông bùng nổ, tiếng la hét nối tiếp nhau vang lên.


Gần đến 12 giờ đêm.


Sự phấn khích của cả nam lẫn nữ đều tăng vọt, trang điểm đậm, lộ cả cánh tay, ánh mắt mơ màng, người trong đám đông đang reo hò phần khích, chếnh choáng hơi men.


Thành phố Vân về đêm, ngoài đường vành đai 5, vậy mà lại có cảnh tượng sôi động như thế này.


Nơi này là… nơi nào vậy?


Biển người chi chít đầy khí thế, có người từ bên cạnh quẹt phải bước qua cô, Kỷ Yên lùi về sau một bước, khi quay đầu lại, bóng dáng của Trình Diệp đã biến mất khỏi tầm mắt.


Trên con đường vắng vẻ đối diện kia, không một bóng người, chỉ có sương trắng đang bay lên.


Cô càng lúc càng lo lắng.


“Ê~” Đột nhiên có người huýt sáo.


Đám đông giải tán, người đàn ông ngồi ở giữa ngồi trên chiếc ghế lười làm bằng da bò thượng hạng chạm khắc, mái tóc vàng được uốn xoăn, dùng ánh mắt kiêu ngạo nheo nheo mà đánh giá cô.


Vài nhân vật đứng sau lưng anh ta giống như vệ sĩ, đứng nghiêm một cách ngay ngắn.


Có cô gái vặn vẹo trong vòng tay anh ta như con rắn nước: “Bùi thiếu~”


Quả nho tím trong tay được đưa vào miệng anh ta, ánh mắt gã trai không hề di chuyển, d*m đ*ng nói: “Tiểu yêu tinh.”


Gã trai vỗ vỗ lên eo cô gái, cô gái đứng dậy một cách hậm hực.


“Cô gái nhỏ, đi đâu vậy?” Kỷ Yên bị người tên Bùi thiếu hỏi.


Ở tuổi 16, 17, cô không giống như mấy bé trà xanh lẳng lơ trong hộp đêm, các đường nét trên khuôn mặt quá nổi bật, với chiếc mũi nhỏ, đôi mày thanh tú, một đôi mắt mèo uể oải quét qua, nụ cười còn đem theo sự ngây thơ thanh thuần, so với kĩ năng trêu ghẹo ngàn lần như một của bao kẻ tình trường ngoài kia thì quả thật cô trông vượt trội hơn rất nhiều.


Đôi mắt đó, là sự ngọt ngào đến chết người của cô.


Trong chốc lát đã g**t ch*t vẻ đẹp rực rỡ nhất trong đêm.


“Này này, bé đẹp này từ đâu tới đây vậy, õng ẹo thế, sao hỏi mà không thèm trả lời luôn vậy? Đây là Bùi nhị thiếu, nếu dỗ cho anh ấy vui vẻ thì mấy ông đây sẽ thưởng cho bé một bữa hậu hĩnh!” Những thằng nhóc xung quanh Bùi thiếu bắt đầu nịnh nọt.


Một giọng cười cực kỳ dung tục phát ra.



Kỷ Yên cảm thấy rất phiền, cô biết Bùi nhị thiếu, Bùi Cảnh Long, con trai thứ hai nhà họ Bùi, bướng bỉnh không chịu học hành, bỏ học từ những năm cấp 3, cả ngày sống trong thế giới phồn hoa. 


“Tôi từ trong bụng mẹ chui ra đấy, lẽ nào anh không phải à?” Cô nhẹ nhàng nói, xoay người bước đi.


Bùi Cảnh Long có chút không vui. “Yo, cũng nhanh mồm nhanh miệng quá nhỉ? Em là muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi đấy sao? Em ở đội nào thế?”


Đội nào? Kỷ Yên cau mày bối rối.


Bùi Cảnh Long cũng không đợi cô trả lời, quay đầu lại vẫy tay: “Gọi Trương Kim Lệ qua đây.”


Kỷ Yên bị chặn lại không thể đi được, mấy phút sau, bà chủ Trương mang giày cao gót vội vàng chạy tới, rõ ràng ở đây bà ta là người đứng đầu, mọi người nhìn thấy bà ta đều mỉm cười


Trương Kim Lệ cười duyên dáng phủi bụi trên vai Bùi Cảnh Long: “Bùi thiếu, cậu tìm tôi có chuyện gì thế?”


“Cô bé này tên gì? Bị bà dạy dỗ quyến rũ người khác như vậy.” Trên mặt Bùi Cảnh Long vẫn treo nụ cười.


Trương Kim Lệ ngước mắt lên nhìn Kỷ Yên, ngỡ ngàng nói: “Bùi thiếu, tôi không quen cô nhóc này, cô bé không phải là người của câu lạc bộ… Hay là, Bùi thiếu, cậu xem mấy em mới tới chỗ chúng tôi…”


Nói xong, Trương Kim Lệ kéo người đang rụt rè ở phía sau qua: “Còn không nhanh qua đây!”


Cô gái phía sau tuổi tác xấp xỉ với Kỷ Yên, trong đôi mắt đều là vẻ sợ sệt, vẫn đang ở độ tuổi lẽ ra phải đi học nhưng bị ép buộc phải trang điểm mặc váy chữ V gợn sóng để thu hút chú ý của mọi người.


Vẻ mặt sợ hãi và ngượng ngùng của cô ấy ngay lập tức khiến hầu hết đàn ông có mặt đều cảm thấy lay động.


“Gọi Bùi thiếu gia đi chứ! Cái đứa đầu gỗ này!” Trương Kim Lệ sốt ruột cùng ngón tay véo cô ấy. 


Cô gái không dám nhìn vào mắt của Bùi Cảnh Long, cúi thấp đầu đi qua đó, nhỏ giọng hét lên: “Chào Bùi thiếu gia.”


“Xin lỗi Bùi nhị thiếu, con nhóc này vừa mới đến, chưa hiểu quy tắc, trước đây ở trong làng ngốc nghếch quen rồi, vẫn là tấm chiếu chưa trải sự đời, vẫn cần cậu chỉ dạy nhiều hơn mới được…”


Bùi Cảnh Long không có biểu cảm gì, xua tay, vệ sĩ phía sau anh ta bưng ly whisky đầy trên bàn đưa cho cô ấy.


Trong cốc hình con rắn, khóe miệng Bùi Cảnh Long nở một nụ cười gian xảo, nghiêng đầu hút một hơi thuốc.


Bởi vì sinh ra đã người thượng đẳng, thế nên đến cả những lời mỉa mai bỉ ổi nhất thì anh ta đều cho rằng là lẽ đương nhiên như vậy.


Ngón tay của cô gái đang run lên bần bật, gót chân bị đôi giày cao gót không vừa chân cạ rách cả da, đau lên từng hồi. Cô ấy chưa từng uống rượu, bố cô ấy là kẻ nghiện rượu, bà ngoại nói đó là trò vui tốn tiền.


Cô ấy không dám nhận…


Bùi Cảnh Long cau mày lại, Trương Kim Lệ vừa lao tới đã đổ ly rượu vào miệng cô gái.


Ly rượu bị bị người ta mạnh mẽ cản lại.


Trong chớp mắt, động tác của Kỷ Yên nhanh chóng, ly rượu whisky đầy, cô ung dung ngẩng đầu, chiếc cổ thon dài trắng mịn như tuyết, cô uống sạch không để một giọt nào rơi ra ngoài.


Đuôi mắt cong cong, má đỏ môi hồng.


Cô dùng đầu ngón tay lau đi khóe môi, nở một nụ cười mang đầy ý khinh thường: “Cảm ơn Bùi thiếu thưởng rượu, có điều Macallan 25 năm, không ngon như Johnnie Walker.”


Mọi người có mặt ở đó đều đơ ra, có mấy người xung quanh bắt đầu huýt sáo ầm lên.



Rượu này rất mạnh, cô vậy mà một hơi uống hết rồi?!


Bùi Cảnh Long đột nhiên cười lớn, vô cùng hứng thú hỏi: “Em tên gì vậy?”


Trương Kim Lệ đẩy cô gái đang sợ cứng người lên phía trước, nói: “Bùi thiếu, con bé tên Anh Tử!”


Bùi Cảnh Long bực mình xoa lông mày: “Im mồm, con mẹ nó tôi không hỏi bà.”


Anh ta giơ ngón tay lên, chỉ thẳng Kỷ Yên.


Trong mắt Kỷ Yên đột nhiên dâng lên một tia lạnh lùng, cô đã lãng phí quá nhiều thời gian ở đây rồi, người này vẫn sống chết bám chặt lấy, đá cũng đá không đi.


Phiền chết được.


Cô khoanh tay, “xùy” cười ra một tiếng, hơi nâng cằm lên, nói: “Anh vẫn chưa…”


“Đủ tư cách để hỏi tôi” mấy chữ này chưa kịp nói ra khỏi miệng.


Ngay giây sau, một cánh tay rắn chắc lướt qua, có người từ phía sau mạnh mẽ ôm lấy eo cô, dùng sức kéo cô lại.


Vừa mở mắt ra, cô nhanh chóng khom lưng định ném người đó qua vai, như thể ý định của cô đã lập tức bị bại lộ, động tác của cô bị chặn lại, chưa kịp nói gì thì cô đã nhanh chóng đâm vào trong một b* ng*c rắn chắc.


“Cậu…” Cô vùng vẫy muốn thoát ra, vừa ngẩng đầu, đã nhìn thấy đôi mắt quyến rũ của chàng trai.


Thời gian trong phút chốc như bị đóng băng.


Dòng nước ngầm trong đôi mắt đen bắt đầu chảy nhanh, đầu ngón tay cậu chai sạn và hơi thô ráp, cậu dùng vài phần vũ lực để siết chặt vòng eo thon gọn của cô.


Dáng vẻ bệ vệ, kiêu ngạo, không sợ trời không sợ đất của cô trong nháy mắt lắng xuống. Khi cô mở mắt ra lần nữa, đôi mắt trong suốt và đen láy, mái tóc đen mềm mại xõa xuống cằm.


Kỷ Yên hờn dỗi mím chặt lấy đôi môi hồng, líu ríu gọi cậu: “Trình Diệp…”


Mí mắt Trình Diệp giật giật, có một dự cảm không lành.


Sau đó cô nói: “Bọn họ đều bắt nạt tớ!!”


*Tác giả có lời muốn nói: 


Vở kịch nhỏ: 


Một giây trước chị Yên còn kiêu ngạo bệ vệ mà uống hết một ly đầy.


Người phía sau vừa kéo cô lại.


Kỷ Yên: “Dám đụng tới bà đây, có tin tôi b*p ch*t cậu hay không!”


Trình Diệp buông tay.


Kỷ Yên nhanh chóng nằm trong vòng tay cậu làm nũng: “Trình Diệp, người ta không biết là cậu mà~ Cậu xem vợ cậu bị người khác ức h**p thành bộ dạng gì rồi nè?”


Cô bé tinh nghịch bĩu môi, mỉm cười trong trẻo.


Trình Diệp nói: “Tôi mới là người muốn b*p ch*t cậu…”


Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Truyện Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá Story Chương 10
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...