Trao Em Một Đời An Yên

Chương 33


Ông Văn bị ngắt lời, cũng đành nuốt lời định nói vào trong, điều chỉnh lại sắc mặt, cùng bà cụ nhìn Ngộ Từ đầy vẻ từ ái.


Chỉ liếc qua một cái, ông cũng đã nhìn thấy cây trâm trên tóc Ngộ Từ.


Hai món đồ truyền lại của tổ tiên nhà họ Phó đều là trâm ngọc, một cái là lễ cập kê, một cái là lễ tân nương.


Dòng chính nhà họ Phó không có con gái, chiếc trâm lễ cập kê duy nhất này liền truyền cho Ngộ Từ, mọi người đều biết chuyện này.


Vì thế ông Văn nhìn lần đầu còn chưa chắc chắn, lại nheo mắt nhìn kỹ lần hai mới xác định đó không phải trâm cập kê. Đóa sen tịnh đế trên đầu trâm, đó là quy cách chỉ dành cho con dâu trưởng của dòng họ.


Ngộ Từ hoàn toàn không nhận ra sự sững sờ của hai vị trưởng bối, chỉ nhìn chằm chằm vào đĩa thịt viên đầu sư tử kho tàu trước mặt.


Bà cụ bình thường ngoài món Tô Lăng thì còn thích ăn món Hoài Dương, những món này ở Hải Châu rất hiếm khi ăn được chuẩn vị.


Thịt viên đầu sư tử khá to, bình thường cô ăn không hết một cái, toàn chia đôi với bà cụ mỗi người một nửa.


Nghĩ đến đây, cô nhìn bát của bà cụ, Tô Lam đã ân cần gắp đầy thức ăn từ lâu rồi.


Phó Tắc Dịch đang nói chuyện với Ngộ Hải Thành, khẽ liếc mắt sang, sau đó cầm đôi đũa dùng chung đặt trên gác đũa lên.


Ngộ Từ còn đang phân vân có nên gắp hay không thì trước mặt bỗng xuất hiện đôi đũa gỗ hồng đàn bịt vàng, nhẹ nhàng gắp một viên thịt đầu sư tử bỏ vào đĩa của cô.


Cô ngẩn ra, quay đầu nhìn sang bên cạnh.


Phó Tắc Dịch liếc nhìn, đảm bảo viên thịt đã nằm gọn trong đĩa của cô rồi mới bỏ đũa xuống, tiếp tục quay sang nhìn Ngộ Hải Thành đang nói chuyện với mình.


Anh tưởng cô gắp không được.


Nhận ra tầng nghĩa này, Ngộ Từ ngây ra vài giây.


Nhìn viên thịt tròn vo bóng lưỡng đầy hấp dẫn trong đĩa, cô nuốt nước miếng.


Thôi kệ, cùng lắm thì không ăn mấy món khác nữa.


Học múa bao nhiêu năm nay, cô vẫn luôn tự giác trong ăn uống, có lúc cần biểu diễn còn kiên trì kiêng tinh bột suốt một thời gian dài..


Cầm đũa lên, vừa tách viên thịt làm hai nửa đều nhau thì bên tay bỗng có người đưa tới một chiếc đĩa.


Đĩa sứ xanh Long Tuyền, hoa văn cổ điển.


Cô sững lại, cầm đũa quay sang nhìn.


Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n


Ông Văn bị ngắt lời, cũng đành nuốt lời định nói vào trong, điều chỉnh lại sắc mặt, cùng bà cụ nhìn Ngộ Từ đầy vẻ từ ái.


Chỉ liếc qua một cái, ông cũng đã nhìn thấy cây trâm trên tóc Ngộ Từ.



Hai món đồ truyền lại của tổ tiên nhà họ Phó đều là trâm ngọc, một cái là lễ cập kê, một cái là lễ tân nương.


Dòng chính nhà họ Phó không có con gái, chiếc trâm lễ cập kê duy nhất này liền truyền cho Ngộ Từ, mọi người đều biết chuyện này.


Vì thế ông Văn nhìn lần đầu còn chưa chắc chắn, lại nheo mắt nhìn kỹ lần hai mới xác định đó không phải trâm cập kê. Đóa sen tịnh đế trên đầu trâm, đó là quy cách chỉ dành cho con dâu trưởng của dòng họ.


Ngộ Từ hoàn toàn không nhận ra sự sững sờ của hai vị trưởng bối, chỉ nhìn chằm chằm vào đĩa thịt viên đầu sư tử kho tàu trước mặt.


Bà cụ bình thường ngoài món Tô Lăng thì còn thích ăn món Hoài Dương, những món này ở Hải Châu rất hiếm khi ăn được chuẩn vị.


Thịt viên đầu sư tử khá to, bình thường cô ăn không hết một cái, toàn chia đôi với bà cụ mỗi người một nửa.


Nghĩ đến đây, cô nhìn bát của bà cụ, Tô Lam đã ân cần gắp đầy thức ăn từ lâu rồi.


Phó Tắc Dịch đang nói chuyện với Ngộ Hải Thành, khẽ liếc mắt sang, sau đó cầm đôi đũa dùng chung đặt trên gác đũa lên.


Ngộ Từ còn đang phân vân có nên gắp hay không thì trước mặt bỗng xuất hiện đôi đũa gỗ hồng đàn bịt vàng, nhẹ nhàng gắp một viên thịt đầu sư tử bỏ vào đĩa của cô.


Cô ngẩn ra, quay đầu nhìn sang bên cạnh.


Phó Tắc Dịch liếc nhìn, đảm bảo viên thịt đã nằm gọn trong đĩa của cô rồi mới bỏ đũa xuống, tiếp tục quay sang nhìn Ngộ Hải Thành đang nói chuyện với mình.


Anh tưởng cô gắp không được.


Nhận ra tầng nghĩa này, Ngộ Từ ngây ra vài giây.


Nhìn viên thịt tròn vo bóng lưỡng đầy hấp dẫn trong đĩa, cô nuốt nước miếng.


Thôi kệ, cùng lắm thì không ăn mấy món khác nữa.


Học múa bao nhiêu năm nay, cô vẫn luôn tự giác trong ăn uống, có lúc cần biểu diễn còn kiên trì kiêng tinh bột suốt một thời gian dài..


Cầm đũa lên, vừa tách viên thịt làm hai nửa đều nhau thì bên tay bỗng có người đưa tới một chiếc đĩa.


Đĩa sứ xanh Long Tuyền, hoa văn cổ điển.


Cô sững lại, cầm đũa quay sang nhìn.


Ông Văn bị ngắt lời, cũng đành nuốt lời định nói vào trong, điều chỉnh lại sắc mặt, cùng bà cụ nhìn Ngộ Từ đầy vẻ từ ái.


Chỉ liếc qua một cái, ông cũng đã nhìn thấy cây trâm trên tóc Ngộ Từ.


Hai món đồ truyền lại của tổ tiên nhà họ Phó đều là trâm ngọc, một cái là lễ cập kê, một cái là lễ tân nương.


Dòng chính nhà họ Phó không có con gái, chiếc trâm lễ cập kê duy nhất này liền truyền cho Ngộ Từ, mọi người đều biết chuyện này.


Vì thế ông Văn nhìn lần đầu còn chưa chắc chắn, lại nheo mắt nhìn kỹ lần hai mới xác định đó không phải trâm cập kê. Đóa sen tịnh đế trên đầu trâm, đó là quy cách chỉ dành cho con dâu trưởng của dòng họ.


Ngộ Từ hoàn toàn không nhận ra sự sững sờ của hai vị trưởng bối, chỉ nhìn chằm chằm vào đĩa thịt viên đầu sư tử kho tàu trước mặt.



Thịt viên đầu sư tử khá to, bình thường cô ăn không hết một cái, toàn chia đôi với bà cụ mỗi người một nửa.


Nghĩ đến đây, cô nhìn bát của bà cụ, Tô Lam đã ân cần gắp đầy thức ăn từ lâu rồi.


Phó Tắc Dịch đang nói chuyện với Ngộ Hải Thành, khẽ liếc mắt sang, sau đó cầm đôi đũa dùng chung đặt trên gác đũa lên.


Ngộ Từ còn đang phân vân có nên gắp hay không thì trước mặt bỗng xuất hiện đôi đũa gỗ hồng đàn bịt vàng, nhẹ nhàng gắp một viên thịt đầu sư tử bỏ vào đĩa của cô.


Cô ngẩn ra, quay đầu nhìn sang bên cạnh.


Phó Tắc Dịch liếc nhìn, đảm bảo viên thịt đã nằm gọn trong đĩa của cô rồi mới bỏ đũa xuống, tiếp tục quay sang nhìn Ngộ Hải Thành đang nói chuyện với mình.


Anh tưởng cô gắp không được.


Nhận ra tầng nghĩa này, Ngộ Từ ngây ra vài giây.


Nhìn viên thịt tròn vo bóng lưỡng đầy hấp dẫn trong đĩa, cô nuốt nước miếng.


Thôi kệ, cùng lắm thì không ăn mấy món khác nữa.


Học múa bao nhiêu năm nay, cô vẫn luôn tự giác trong ăn uống, có lúc cần biểu diễn còn kiên trì kiêng tinh bột suốt một thời gian dài..


Cầm đũa lên, vừa tách viên thịt làm hai nửa đều nhau thì bên tay bỗng có người đưa tới một chiếc đĩa.


Đĩa sứ xanh Long Tuyền, hoa văn cổ điển.


Cô sững lại, cầm đũa quay sang nhìn.


Ông Văn bị ngắt lời, cũng đành nuốt lời định nói vào trong, điều chỉnh lại sắc mặt, cùng bà cụ nhìn Ngộ Từ đầy vẻ từ ái.


Chỉ liếc qua một cái, ông cũng đã nhìn thấy cây trâm trên tóc Ngộ Từ.


Hai món đồ truyền lại của tổ tiên nhà họ Phó đều là trâm ngọc, một cái là lễ cập kê, một cái là lễ tân nương.


Dòng chính nhà họ Phó không có con gái, chiếc trâm lễ cập kê duy nhất này liền truyền cho Ngộ Từ, mọi người đều biết chuyện này.


Vì thế ông Văn nhìn lần đầu còn chưa chắc chắn, lại nheo mắt nhìn kỹ lần hai mới xác định đó không phải trâm cập kê. Đóa sen tịnh đế trên đầu trâm, đó là quy cách chỉ dành cho con dâu trưởng của dòng họ.


Ngộ Từ hoàn toàn không nhận ra sự sững sờ của hai vị trưởng bối, chỉ nhìn chằm chằm vào đĩa thịt viên đầu sư tử kho tàu trước mặt.


Bà cụ bình thường ngoài món Tô Lăng thì còn thích ăn món Hoài Dương, những món này ở Hải Châu rất hiếm khi ăn được chuẩn vị.


Thịt viên đầu sư tử khá to, bình thường cô ăn không hết một cái, toàn chia đôi với bà cụ mỗi người một nửa.


Nghĩ đến đây, cô nhìn bát của bà cụ, Tô Lam đã ân cần gắp đầy thức ăn từ lâu rồi.


Phó Tắc Dịch đang nói chuyện với Ngộ Hải Thành, khẽ liếc mắt sang, sau đó cầm đôi đũa dùng chung đặt trên gác đũa lên.


Ngộ Từ còn đang phân vân có nên gắp hay không thì trước mặt bỗng xuất hiện đôi đũa gỗ hồng đàn bịt vàng, nhẹ nhàng gắp một viên thịt đầu sư tử bỏ vào đĩa của cô.



Cô ngẩn ra, quay đầu nhìn sang bên cạnh.


Phó Tắc Dịch liếc nhìn, đảm bảo viên thịt đã nằm gọn trong đĩa của cô rồi mới bỏ đũa xuống, tiếp tục quay sang nhìn Ngộ Hải Thành đang nói chuyện với mình.


Anh tưởng cô gắp không được.


Nhận ra tầng nghĩa này, Ngộ Từ ngây ra vài giây.


Nhìn viên thịt tròn vo bóng lưỡng đầy hấp dẫn trong đĩa, cô nuốt nước miếng.


Thôi kệ, cùng lắm thì không ăn mấy món khác nữa.


Học múa bao nhiêu năm nay, cô vẫn luôn tự giác trong ăn uống, có lúc cần biểu diễn còn kiên trì kiêng tinh bột suốt một thời gian dài..


Cầm đũa lên, vừa tách viên thịt làm hai nửa đều nhau thì bên tay bỗng có người đưa tới một chiếc đĩa.


Đĩa sứ xanh Long Tuyền, hoa văn cổ điển.


Cô sững lại, cầm đũa quay sang nhìn.


Ông Văn bị ngắt lời, cũng đành nuốt lời định nói vào trong, điều chỉnh lại sắc mặt, cùng bà cụ nhìn Ngộ Từ đầy vẻ từ ái.


Chỉ liếc qua một cái, ông cũng đã nhìn thấy cây trâm trên tóc Ngộ Từ.


Hai món đồ truyền lại của tổ tiên nhà họ Phó đều là trâm ngọc, một cái là lễ cập kê, một cái là lễ tân nương.


Dòng chính nhà họ Phó không có con gái, chiếc trâm lễ cập kê duy nhất này liền truyền cho Ngộ Từ, mọi người đều biết chuyện này.


Vì thế ông Văn nhìn lần đầu còn chưa chắc chắn, lại nheo mắt nhìn kỹ lần hai mới xác định đó không phải trâm cập kê. Đóa sen tịnh đế trên đầu trâm, đó là quy cách chỉ dành cho con dâu trưởng của dòng họ.


Ngộ Từ hoàn toàn không nhận ra sự sững sờ của hai vị trưởng bối, chỉ nhìn chằm chằm vào đĩa thịt viên đầu sư tử kho tàu trước mặt.


Bà cụ bình thường ngoài món Tô Lăng thì còn thích ăn món Hoài Dương, những món này ở Hải Châu rất hiếm khi ăn được chuẩn vị.


Thịt viên đầu sư tử khá to, bình thường cô ăn không hết một cái, toàn chia đôi với bà cụ mỗi người một nửa.


Nghĩ đến đây, cô nhìn bát của bà cụ, Tô Lam đã ân cần gắp đầy thức ăn từ lâu rồi.


Phó Tắc Dịch đang nói chuyện với Ngộ Hải Thành, khẽ liếc mắt sang, sau đó cầm đôi đũa dùng chung đặt trên gác đũa lên.


Ngộ Từ còn đang phân vân có nên gắp hay không thì trước mặt bỗng xuất hiện đôi đũa gỗ hồng đàn bịt vàng, nhẹ nhàng gắp một viên thịt đầu sư tử bỏ vào đĩa của cô.


Cô ngẩn ra, quay đầu nhìn sang bên cạnh.


Phó Tắc Dịch liếc nhìn, đảm bảo viên thịt đã nằm gọn trong đĩa của cô rồi mới bỏ đũa xuống, tiếp tục quay sang nhìn Ngộ Hải Thành đang nói chuyện với mình.


Anh tưởng cô gắp không được.


Nhận ra tầng nghĩa này, Ngộ Từ ngây ra vài giây.



Thôi kệ, cùng lắm thì không ăn mấy món khác nữa.


Học múa bao nhiêu năm nay, cô vẫn luôn tự giác trong ăn uống, có lúc cần biểu diễn còn kiên trì kiêng tinh bột suốt một thời gian dài..


Cầm đũa lên, vừa tách viên thịt làm hai nửa đều nhau thì bên tay bỗng có người đưa tới một chiếc đĩa.


Đĩa sứ xanh Long Tuyền, hoa văn cổ điển.


Cô sững lại, cầm đũa quay sang nhìn.


Rồi lại hơi sững lại.


Trang này toàn là ảnh chụp chung gia đình, ảnh gia đình nhà họ Phó.


Ông cố, bà cố, bố mẹ Phó và Phó Tắc Dịch.


Tất cả mọi người đều có mặt.


Vẫn là mỗi năm một tấm, thời gian vẫn là ngày sinh nhật Phó Tắc Dịch.


Chỉ có tám tấm, không còn tấm nào sau đó nữa.


Cô hít một hơi thật sâu, có chút do dự cũng có chút không nỡ, từ từ lật sang trang tiếp theo.


Trang này toàn là ảnh đời thường, rất nhiều người trong Dụ Viên đều xuất hiện.


Có bác Thân, dì Tần, và rất nhiều người làm vườn lớn tuổi ở Dụ Viên.


Trong đó bác Thân là người hài hước nhất, gần như tấm nào có mặt bác, bác cũng làm mấy biểu cảm và động tác kỳ quặc.


Ngộ Từ bị chọc cười, nhìn qua từng tấm một, rồi nhìn thấy một tấm ảnh chụp chung của bố mẹ Phó Tắc Dịch trong số đó.


Nhìn bối cảnh thì có vẻ hai người đang ngồi chụp ở đình nhỏ dưới Trú Nguyệt Các.


Phía sau là biển hoa rực rỡ, và lấp ló giữa những bóng hoa là Lãm Nguyệt Lâu và Trú Nguyệt Các.


Phó Tắc Dịch giống mẹ hơn, vẻ ngoài ấm áp hòa nhã khiến người ta muốn đến gần ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng khí chất tổng thể và đường nét lại giống bố, cương nghị ngay thẳng, nho nhã nhưng không thiếu sự trầm ổn của người gánh vác trọng trách.


Hai người một đứng một ngồi, nụ cười đều rất ôn hòa.


Mẹ Phó Tắc Dịch mặc sườn xám màu trắng ngà, ngồi trên ghế đá, khẽ dựa vào người chồng, trông thật hạnh phúc và viên mãn.


Bầu không khí quá đỗi ấm áp, khiến Ngộ Từ cũng mỉm cười theo, đang định lật sang trang sau thì động tác bỗng khựng lại.


Cô nhìn thấy cây trâm cài trên tóc mẹ Phó Tắc Dịch.


Vì bà hơi nghiêng đầu dựa vào chồng, một đoạn đầu trâm lộ ra từ sau gáy.


Ngọc xanh trắng, hoa sen tịnh đế.


Cô đột nhiên sững sờ.


Trao Em Một Đời An Yên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên Truyện Trao Em Một Đời An Yên Story Chương 33
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...