Trao Em Một Đời An Yên
Chương 32
Ngộ Từ tìm thấy Phó Tắc Dịch ở sảnh phụ tiếp khách.
Cô đi đến bên ngoài sảnh phụ, lắng tai nghe một chút mới phát hiện người anh đang tiếp đãi hình như không phải họ hàng thân thích của hai nhà Phó — Ngộ. Nghe nội dung cuộc trò chuyện thì giống như đang bàn công việc.
Chắc là người của tập đoàn Phó thị.
Cô nghiêng đầu nghe thêm một lúc, cũng không chắc khi nào bên trong mới xong việc, bèn định rời đi trước.
Chân vừa mới lùi lại một bước, bên trong sảnh phụ đã truyền ra một tiếng: “Ngộ Từ.”
Giọng điệu trầm ấm, nhẹ nhàng khiến cô lập tức có cảm giác như kẻ trộm bị bắt quả tang.
Thực ra Phó Tắc Dịch đã phát hiện từ lúc cô tới, cái bóng in mờ mờ trên cửa khiến người ta khó mà không nhận ra.
Tiếng trò chuyện trong sảnh cũng đột ngột ngưng bặt. Ngộ Từ đứng chôn chân tại chỗ vài giây rồi mới chậm rãi bước ra từ sau cánh cửa.
Cả một phòng toàn cổ đông của Phó thị, cô gần như chẳng quen ai.
Phó Tắc Dịch ngồi ở ghế chủ bên trái dưới trung đường, còn ghế chủ bên phải là một ông cụ tóc đã bạc trắng.
Người này thì cô có biết.
Bước qua ngưỡng cửa, cô khẽ cúi đầu chào: “Ông dượng ạ.”
Văn Minh Chương cười gật đầu, khuôn mặt đầy nếp nhăn quét sạch vẻ nghiêm nghị cứng nhắc ban nãy, nhìn cô đầy hiền từ: “Chớp mắt một cái, Tiểu Từ nhà chúng ta đã lớn thế này rồi. Ông còn nhớ mẹ cháu bế cháu đến nhà cũ của ông hái bạch quả đấy!”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Ngộ Từ tìm thấy Phó Tắc Dịch ở sảnh phụ tiếp khách.
Cô đi đến bên ngoài sảnh phụ, lắng tai nghe một chút mới phát hiện người anh đang tiếp đãi hình như không phải họ hàng thân thích của hai nhà Phó — Ngộ. Nghe nội dung cuộc trò chuyện thì giống như đang bàn công việc.
Chắc là người của tập đoàn Phó thị.
Cô nghiêng đầu nghe thêm một lúc, cũng không chắc khi nào bên trong mới xong việc, bèn định rời đi trước.
Chân vừa mới lùi lại một bước, bên trong sảnh phụ đã truyền ra một tiếng: “Ngộ Từ.”
Giọng điệu trầm ấm, nhẹ nhàng khiến cô lập tức có cảm giác như kẻ trộm bị bắt quả tang.
Thực ra Phó Tắc Dịch đã phát hiện từ lúc cô tới, cái bóng in mờ mờ trên cửa khiến người ta khó mà không nhận ra.
Tiếng trò chuyện trong sảnh cũng đột ngột ngưng bặt. Ngộ Từ đứng chôn chân tại chỗ vài giây rồi mới chậm rãi bước ra từ sau cánh cửa.
Cả một phòng toàn cổ đông của Phó thị, cô gần như chẳng quen ai.
Phó Tắc Dịch ngồi ở ghế chủ bên trái dưới trung đường, còn ghế chủ bên phải là một ông cụ tóc đã bạc trắng.
Người này thì cô có biết.
Bước qua ngưỡng cửa, cô khẽ cúi đầu chào: “Ông dượng ạ.”
Văn Minh Chương cười gật đầu, khuôn mặt đầy nếp nhăn quét sạch vẻ nghiêm nghị cứng nhắc ban nãy, nhìn cô đầy hiền từ: “Chớp mắt một cái, Tiểu Từ nhà chúng ta đã lớn thế này rồi. Ông còn nhớ mẹ cháu bế cháu đến nhà cũ của ông hái bạch quả đấy!”
Ngộ Từ tìm thấy Phó Tắc Dịch ở sảnh phụ tiếp khách.
Cô đi đến bên ngoài sảnh phụ, lắng tai nghe một chút mới phát hiện người anh đang tiếp đãi hình như không phải họ hàng thân thích của hai nhà Phó — Ngộ. Nghe nội dung cuộc trò chuyện thì giống như đang bàn công việc.
Chắc là người của tập đoàn Phó thị.
Cô nghiêng đầu nghe thêm một lúc, cũng không chắc khi nào bên trong mới xong việc, bèn định rời đi trước.
Chân vừa mới lùi lại một bước, bên trong sảnh phụ đã truyền ra một tiếng: “Ngộ Từ.”
Giọng điệu trầm ấm, nhẹ nhàng khiến cô lập tức có cảm giác như kẻ trộm bị bắt quả tang.
Thực ra Phó Tắc Dịch đã phát hiện từ lúc cô tới, cái bóng in mờ mờ trên cửa khiến người ta khó mà không nhận ra.
Tiếng trò chuyện trong sảnh cũng đột ngột ngưng bặt. Ngộ Từ đứng chôn chân tại chỗ vài giây rồi mới chậm rãi bước ra từ sau cánh cửa.
Cả một phòng toàn cổ đông của Phó thị, cô gần như chẳng quen ai.
Phó Tắc Dịch ngồi ở ghế chủ bên trái dưới trung đường, còn ghế chủ bên phải là một ông cụ tóc đã bạc trắng.
Người này thì cô có biết.
Bước qua ngưỡng cửa, cô khẽ cúi đầu chào: “Ông dượng ạ.”
Văn Minh Chương cười gật đầu, khuôn mặt đầy nếp nhăn quét sạch vẻ nghiêm nghị cứng nhắc ban nãy, nhìn cô đầy hiền từ: “Chớp mắt một cái, Tiểu Từ nhà chúng ta đã lớn thế này rồi. Ông còn nhớ mẹ cháu bế cháu đến nhà cũ của ông hái bạch quả đấy!”
Ngộ Từ tìm thấy Phó Tắc Dịch ở sảnh phụ tiếp khách.
Cô đi đến bên ngoài sảnh phụ, lắng tai nghe một chút mới phát hiện người anh đang tiếp đãi hình như không phải họ hàng thân thích của hai nhà Phó — Ngộ. Nghe nội dung cuộc trò chuyện thì giống như đang bàn công việc.
Chắc là người của tập đoàn Phó thị.
Cô nghiêng đầu nghe thêm một lúc, cũng không chắc khi nào bên trong mới xong việc, bèn định rời đi trước.
Chân vừa mới lùi lại một bước, bên trong sảnh phụ đã truyền ra một tiếng: “Ngộ Từ.”
Giọng điệu trầm ấm, nhẹ nhàng khiến cô lập tức có cảm giác như kẻ trộm bị bắt quả tang.
Thực ra Phó Tắc Dịch đã phát hiện từ lúc cô tới, cái bóng in mờ mờ trên cửa khiến người ta khó mà không nhận ra.
Tiếng trò chuyện trong sảnh cũng đột ngột ngưng bặt. Ngộ Từ đứng chôn chân tại chỗ vài giây rồi mới chậm rãi bước ra từ sau cánh cửa.
Cả một phòng toàn cổ đông của Phó thị, cô gần như chẳng quen ai.
Phó Tắc Dịch ngồi ở ghế chủ bên trái dưới trung đường, còn ghế chủ bên phải là một ông cụ tóc đã bạc trắng.
Người này thì cô có biết.
Bước qua ngưỡng cửa, cô khẽ cúi đầu chào: “Ông dượng ạ.”
Văn Minh Chương cười gật đầu, khuôn mặt đầy nếp nhăn quét sạch vẻ nghiêm nghị cứng nhắc ban nãy, nhìn cô đầy hiền từ: “Chớp mắt một cái, Tiểu Từ nhà chúng ta đã lớn thế này rồi. Ông còn nhớ mẹ cháu bế cháu đến nhà cũ của ông hái bạch quả đấy!”
Ngộ Từ tìm thấy Phó Tắc Dịch ở sảnh phụ tiếp khách.
Cô đi đến bên ngoài sảnh phụ, lắng tai nghe một chút mới phát hiện người anh đang tiếp đãi hình như không phải họ hàng thân thích của hai nhà Phó — Ngộ. Nghe nội dung cuộc trò chuyện thì giống như đang bàn công việc.
Chắc là người của tập đoàn Phó thị.
Cô nghiêng đầu nghe thêm một lúc, cũng không chắc khi nào bên trong mới xong việc, bèn định rời đi trước.
Chân vừa mới lùi lại một bước, bên trong sảnh phụ đã truyền ra một tiếng: “Ngộ Từ.”
Giọng điệu trầm ấm, nhẹ nhàng khiến cô lập tức có cảm giác như kẻ trộm bị bắt quả tang.
Thực ra Phó Tắc Dịch đã phát hiện từ lúc cô tới, cái bóng in mờ mờ trên cửa khiến người ta khó mà không nhận ra.
Tiếng trò chuyện trong sảnh cũng đột ngột ngưng bặt. Ngộ Từ đứng chôn chân tại chỗ vài giây rồi mới chậm rãi bước ra từ sau cánh cửa.
Cả một phòng toàn cổ đông của Phó thị, cô gần như chẳng quen ai.
Phó Tắc Dịch ngồi ở ghế chủ bên trái dưới trung đường, còn ghế chủ bên phải là một ông cụ tóc đã bạc trắng.
Người này thì cô có biết.
Bước qua ngưỡng cửa, cô khẽ cúi đầu chào: “Ông dượng ạ.”
Văn Minh Chương cười gật đầu, khuôn mặt đầy nếp nhăn quét sạch vẻ nghiêm nghị cứng nhắc ban nãy, nhìn cô đầy hiền từ: “Chớp mắt một cái, Tiểu Từ nhà chúng ta đã lớn thế này rồi. Ông còn nhớ mẹ cháu bế cháu đến nhà cũ của ông hái bạch quả đấy!”
Ông Văn nhìn Ngộ Từ và Phó Vân Tranh ngồi cuối bàn, đôi mắt tinh anh thoáng ý cười, mở lời: “Bà cụ…”
“Ngộ Từ.”
Hai tiếng nói gần như vang lên cùng lúc.
Ngộ Từ giật mình, quay đầu nhìn theo hướng tiếng gọi.
Phó Tắc Dịch ngồi bên cạnh bà cụ đang nhìn về phía cô.
Không khí trong tiệc rượu tĩnh lặng trong giây lát, bà cụ và ông Văn cũng cùng nhìn sang.
“Lại đây ngồi.” Anh nói tiếp.
Ngộ Từ ngẩn người, nhưng vẫn nghe lời đứng dậy: “Vâng.”
Người giúp việc giúp cô chuyển ghế sang, đặt vào giữa Phó Tắc Dịch và bà cụ.
Bà cụ cũng không cảm thấy có gì không ổn, cho đến khi Ngộ Từ ngồi xuống, bà cụ nghiêng đầu nhìn, nụ cười trên môi chợt khựng lại vài giây.
Trên mái tóc đen nhánh của cô thấp thoáng cài một cây trâm ngọc tịnh đế liên.
Vẻ mặt bà cụ khựng lại rồi liếc nhìn Phó Tắc Dịch đang ngồi cách mình qua Ngộ Từ.
Trong khoảnh khắc đó, bà cụ dường như bỗng hiểu ra dụng ý trong đó. Bà cụ nhìn Phó Vân Tranh ở cuối bàn, khẽ thở dài một tiếng.
Trao Em Một Đời An Yên
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên
Story
Chương 32
10.0/10 từ 33 lượt.
