Trao Em Một Đời An Yên

Chương 11


Hành trình đi được một nửa thì Ngộ Từ lại nhận được tin nhắn từ hãng hàng không. Thời tiết ở Hải Châu xấu, chuyến bay đã bị hủy bỏ.


Cô thoát ra kiểm tra vé tàu cao tốc, những chuyến có giờ khởi hành gần nhất đều đã hết vé.


Thời gian này đang là mùa du lịch cao điểm ở Hải Châu, lướt xuống dưới một hồi cũng chỉ còn toàn vé đứng.


Từ Tô Lăng đến Hải Châu mất gần ba tiếng rưỡi đi tàu, đứng suốt quãng đường đó chắc đôi chân gãy mất.


Cô reload lại vài lần, bỗng nhiên nhìn thấy có một vé hạng hai sót lại của chuyến sắp khởi hành. Ngón tay vừa định ấn vào đặt mua thì chiếc xe bỗng tấp vào ngay cạnh dải cây xanh sát lề đường rồi dừng lại.


Cô ngẩn người, ngẩng đầu hỏi: “Sao vậy chú Dương?”


Chú Dương nghe vậy, nhìn chiếc xe phía trước cũng đang từ từ dừng lại ven đường, cười đáp: “Tắc Dịch nói có đồ muốn đưa cho cháu, bảo chúng ta đợi một lát.”


Ngộ Từ khựng lại, cũng nhìn theo về phía chiếc xe phía trước, đúng là chiếc xe Phó Tắc Dịch thường dùng.


Ngay khi cô còn đang ngơ ngác, cửa ghế lái xe phía trước mở ra, Phó Tắc Dịch nghiêng người bước xuống rồi đi thẳng về phía bên này.


Chú Dương mở cửa xuống xe, hai người đứng ở đầu xe trao đổi vài câu, sau đó anh thong thả bước tới, gõ nhẹ khớp ngón tay lên cửa kính xe.


Ngộ Từ vẫn còn đang ngẩn ngơ, ngẩng đầu lên nhìn anh với vẻ mặt mờ mịt một lúc lâu.


Lớp phim cách nhiệt màu đen nhạt ngăn cách giữa hai người một khoảng mờ ảo.


Anh cũng cụp mắt nhìn cô rồi mấp máy môi.


Xe cách âm tốt, Ngộ Từ không nghe rõ nhưng lại đọc được khẩu hình của anh: “Hạ cửa kính.”



Lúc này cô mới giật mình nhận ra, vội vàng hạ kính xe xuống.


“Chú út…”


“Ngọc bình an.”


Cô vừa định mở miệng, anh đã lên tiếng trước, nói rõ mục đích đến đây.


Sau đó anh đưa tay qua, đầu ngón tay kẹp một chiếc túi vải nhỏ thêu chỉ vàng.


Ngộ Từ vốn tưởng việc làm lại dây đeo sẽ mất chút thời gian nên cũng không giục, định bụng sau này làm xong nhờ bác Thân gửi chuyển phát nhanh đến Hải Châu là được.


Không ngờ tốc độ lại nhanh hơn cô tưởng tượng.


Cô khựng lại một chút, đưa tay đón lấy, cụp mắt nhìn. Bên trong đựng mặt ngọc, cảm giác chiếc túi vải dày dặn, nhưng hình như nặng hơn so với lúc cô đeo trước kia.


Cô cũng không nghĩ nhiều, cất ngay vào trong túi xách.


Đến khi ngẩng đầu nhìn người bên ngoài cửa sổ, anh bỗng hỏi: “Mấy giờ bay?”


Anh hỏi như vậy Ngộ Từ mới sực nhớ ra, vội vàng cầm điện thoại lên.


Tấm vé tàu cao tốc duy nhất vừa nãy cũng đã hiện chữ “Hết vé”.


“Không đi được nữa rồi.” Cô ủ rũ thở dài, thuận miệng bĩu môi đầy tủi thân, “Hải Châu thời tiết xấu, chuyến bay bị hủy rồi.”


Thế là cô đành chấp nhận số phận, lướt tiếp xuống dưới.


Vé đứng thì vé đứng vậy, tiết học chiều nay là môn tự chọn, còn có thể nhờ Đồ Manh Manh xin nghỉ giúp, nhưng tiết hình thể sáng mai tuyệt đối không thể vắng mặt. Giáo viên đứng lớp là “diệt tuyệt sư thái” nổi tiếng trong khoa, đứng ba tiếng đồng hồ là chuyện nhỏ, nhưng thi trượt môn thì coi như xong đời.



Phó Tắc Dịch đứng bên ngoài cửa xe, nhìn cô gái đang cúi đầu hí hoáy bên trong, “Vậy cháu định đi bằng cách nào?”


Ngộ Từ chọn vào một chuyến tàu vé đứng có thời gian phù hợp, vừa thao tác đặt vé vừa khổ sở trả lời: “Tàu cao tốc, vé đứng ạ.”


Ngay khi ngón tay sắp ấn vào nút thanh toán, bên ngoài cửa sổ bỗng truyền đến một câu: “Tôi đưa cháu đi.”


Cô sững người, ngẩng đầu nhìn anh rồi lại nhìn chú Dương đang đứng cách đầu xe không xa.


Từ đây đến ga tàu cao tốc hình như cũng chẳng còn bao xa nữa, do dự một lúc, cuối cùng cô vẫn gật đầu: “Dạ.”


Chú Dương giúp chuyển hành lý sang xe Phó Tắc Dịch rồi quay đầu xe trở về.


Ngộ Từ đang thắt dây an toàn thì bỗng nghe thấy tiếng chỉ dẫn của hệ thống định vị trên xe vang lên giọng nữ điện tử: “Điểm đến Học viện Nghệ thuật Hải Châu, thời gian dự kiến đến nơi là 7 giờ tối, vui lòng chú ý nghỉ ngơi hợp lý, không lái xe khi mệt mỏi…”


Khóa dây an toàn vang lên tiếng “cạch” khô khốc.


Ngộ Từ ngẩn người mất vài giây mới ngẩng đầu nhìn sang, vẻ mặt như thể vừa nghe thấy điều gì đó không thể tin nổi.


“Chú út… chú… định lái xe… đưa cháu đến trường á?”


Mức độ chấn động của thông tin khiến cô phải ngắt quãng mấy nhịp mới nói hết câu.


Phó Tắc Dịch liếc nhìn bản đồ định vị, nghiêng đầu nhìn gương chiếu hậu, “Ừ.”


Một tiếng trả lời nhẹ bẫng, sau đó anh trực tiếp bật xi nhan, lái xe vào làn đường chính.


Ngộ Từ phải mất một lúc lâu mới nhận thức được rằng những gì anh nói là sự thật.


Nhưng cô vẫn không nhịn được mà nhắc nhở: “Thực ra… tàu cao tốc dù là vé đứng thì cũng chỉ mất ba tiếng rưỡi, chú lái xe phải mất mười tiếng đấy.”



Ngộ Từ chớp chớp mắt.


Được rồi, anh thực sự nghiêm túc, lần này thì hoàn toàn chắc chắn rồi.


Nhưng lúc này cô bỗng cảm thấy bầu không khí trong xe còn mất tự nhiên hơn cả khi ngồi xe chú Dương.


Phó Tắc Dịch khi lái xe rất ít nói, ngay cả nhạc cũng không bật.


Ngộ Từ lặng lẽ ôm điện thoại lướt Weibo một lúc, nhưng lại sợ anh lái xe đường dài sẽ mệt, cuối cùng đành lấy hết can đảm mở lời: “Chú út, chú muốn nghe truyện cười không?”


Phó Tắc Dịch nghe vậy thì khựng lại, nghiêng đầu nhìn cô một cái.


Khi nhìn thấy biểu cảm chân thành trên khuôn mặt cô, anh lơ đãng cong môi, đáp một tiếng: “Ừ.”


Nghe thấy tiếng trả lời, Ngộ Từ thở phào nhẹ nhõm.


Tốt quá, không phải chịu đựng sự dày vò của bầu không khí này nữa.


Thế là cô bắt đầu lục lọi kho tàng truyện cười trong đầu. Thật ra bình thường cô chẳng bao giờ xem truyện cười, đa phần đều là nghe từ chỗ Đồ Manh Manh.


Nhưng cái con người mang khuôn mặt búp bê “kawaii” đó trong đầu toàn mấy thứ bậy bạ.


Ngay cả chuyện cười cũng mang chút màu sắc 18+.


Thế! Thì! Làm! Sao! Mà! Để! Phó Tắc Dịch! Nghe! Được!


Cô vắt óc suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên nảy ra một ý.


“Sa Tăng gia nhập đoàn đi lấy kinh, Đường Tăng dặn dò ‘Nhất định phải nghe lời sư huynh!’, Sa Tăng vô cùng nghiêm túc gật đầu nói ‘Vâng’. Không lâu sau, Tôn Ngộ Không nói với Sa Tăng ‘Sa sư đệ, ta gọi đệ là Sa sư đệ, đệ không nghe thấy à?’. Thế là Sa Tăng liền… g**t ch*t Bạch Long Mã.” (Chơi chữ: Sa sư đệ — Sát sư đệ/Giết sư đệ).



Kể xong, không khí trong xe tĩnh lặng trong giây lát.


Ngộ Từ chớp mắt chờ phản ứng của người ngồi ghế lái.


Vài giây sau, Phó Tắc Dịch quay đầu nhìn sang, “Kể xong rồi à?”


Cô gật đầu.


Phó Tắc Dịch im lặng vài giây, đang cân nhắc xem mình có nên cười một cái cho phải phép hay không.


Ngộ Từ bỗng chán nản thở dài: “Cháu đã bảo là không buồn cười mà, Đồ Manh Manh cứ khăng khăng là do khiếu hài hước của cháu có vấn đề.”


Nói xong, cô cầm điện thoại lên: “Đợi một chút ạ, để cháu lên mạng tìm xem.”


Phó Tắc Dịch hơi ngước mắt, nhìn vào gương chiếu hậu trong xe.


Cô gái ngồi ghế phụ đang l**m môi, đôi mắt hạnh tròn xoe lấp lánh, khuôn mặt chăm chú và nghiêm túc nhìn vào màn hình điện thoại.


Anh dừng lại một lúc lâu, cong môi cười rồi thu hồi tầm mắt.


Chẳng bao lâu sau, Ngộ Từ cuối cùng cũng tìm được mấy đoạn cô cảm thấy buồn cười, cầm điện thoại đọc lên.


“Hai ông bác đang đánh cờ tướng, có một chàng trai đứng bên cạnh nhắc ‘Bác ơi xe của bác mất rồi kìa’. Bác trai nói ‘Xe gì, cái này đọc là Xa’. Chàng trai đáp ‘Dạ, ý cháu là cái xe bác đậu ngoài đường bị mất rồi ấy ạ’.”


Lần này cuối cùng Phó Tắc Dịch cũng cong môi cười.


Ngộ Từ vốn không ôm hy vọng, nhưng nhìn thấy độ cong nơi khóe môi anh, cô vẫn ngẩn ra vài giây.


Trong ký ức của cô, anh rất ít khi cười, phần lớn những lần nở nụ cười đều là vì phép lịch sự, thi thoảng có chuyện vui vẻ cũng chỉ cong môi nhẹ.


Cô lặng lẽ ngắm nhìn sườn mặt vương nét cười của anh một lúc lâu, sau đó cũng từ từ cong môi cười theo.


Trao Em Một Đời An Yên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trao Em Một Đời An Yên Truyện Trao Em Một Đời An Yên Story Chương 11
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...