Trăng Sáng Ngàn Vạn Dặm – Tung Hổ Khứu Hoa
Chương 9
Vừa khai giảng, bài kiểm tra đã mọc lên như cỏ dại.
Phạm Tiểu Vân không còn xuất hiện trong khuôn viên trường nữa, cô bạn đã đi làm thuê. Những học sinh lớp khác nhuộm tóc vàng hoe, đứng ngoài phố lớn của thị trấn, huýt sáo trêu chọc người qua đường, từ nay về sau sẽ không đến trường học nữa.
Những ngày này thật sự buồn tẻ đến muốn nổ tung. Không có ai để trò chuyện, chỉ còn lại bài kiểm tra, lớp học và ký túc xá.
Sau giờ tự học buổi tối, phòng ký túc xá mang một thứ mùi hỗn tạp như ổ gà. Mỗi khi họ cử động, giống như những con gà vỗ cánh, toả luồng khí nóng hầm hập. Có bạn không thích rửa chân, có bạn không thích đánh răng, nhưng miệng thì không chịu ngừng nghỉ, nhiệt tình bàn tán mọi thứ: học hành, con trai, người nổi tiếng.
Đôi khi họ nhắc đến những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, đầy ắp tưởng tượng, phấn khích, cứ như thể tương lai chính mình cũng sẽ ở đó, mãi mãi rời xa quê hương, nơi đã trở thành hoa cúc vàng của ngày hôm qua.
Chỉ có Trương Lôi và Minh Nguyệt không nói chuyện nhiều. Trương Lôi là vì không thèm đếm xỉa. Còn Minh Nguyệt lại bị bao bọc bởi một nỗi buồn mơ hồ, giống như sợi bông liễu rơi xuống những chiếc lá của những loài cây khác, bao phủ thành một tầng lớp, rất khó để gột sạch.
Cô bé cảm thấy mình như một con suối nhỏ có thể khô cạn bất cứ lúc nào, những hòn đá nhô lên kia chính là tuổi thanh xuân nhợt nhạt của cô bé. Cô bé cũng không hiểu tại sao mình không thể vui lên được, cô bé không thích bàn luận về con trai, cũng chẳng có ngôi sao hay thần tượng nào yêu thích.
Thời gian cô độc, không gian cũng cô độc, sự cô độc như một thứ gì đó ngưng kết lại trong lòng. Cô bé hy vọng có được cảm xúc mới, chỉ có thể vùi đầu vào sách, đắm mình vào đó, cùng vui vẻ, náo nhiệt với những người trong thế giới ảo ấy, đó mới là niềm vui thật sự.
Mùa xuân lặng lẽ kéo đến, người dân đồng ruộng cũng bắt đầu bận rộn. Dương Kim Phụng phải bán đậu phụ, phải làm việc đồng áng, Minh Nguyệt cũng không thường xuyên về nhà nên Đường Đường không có ai quản. Tan học, thấy Dương Kim Phụng không đến đón, bé cùng những đứa trẻ khác bên ngoài chơi đùa hết mình, chẳng thèm về nhà.
Cuối tuần, Minh Nguyệt về nhà, không thấy ai cả.
Mùa xuân đến, mùi vị của nắng cũng thay đổi. Minh Nguyệt đem chăn đệm ra phơi rồi dọn dẹp nhà cửa một lát. Màn thầu hấp trong nồi, cháo loãng dưới đáy chiếc xửng hấp hơi lên, làm mọi thứ trở nên ẩm ướt. Cô bé bẻ những miếng bánh bao thừa cho gà ăn, miệng chùn chụt gọi chúng.
Đường Đường chạy đi chơi từ sáng sớm, khoảng mười giờ mới về nhà. Minh Nguyệt thấy tóc bé rối tung, cười nói: “Em lại chạy đi đâu quậy phá thế? Lại đây, chị buộc tóc bím cho.”
Quần của Đường Đường cũng xoắn cả lại, trong tay cầm một túi đậu Nhật Bản*, cắn vào rôm rốp.
*Tên một loại snack hạt đậu.
Minh Nguyệt hỏi: “Em mua ở tiệm tạp hóa à?”
Ngón tay Đường Đường dính dầu mỡ, vừa móc túi vừa nói: “Ông Năm cho em.”
Ông Năm trong lời con bé là bố của Phùng Kiến Thiết trong xóm, họ Phùng là họ lớn nhất làng này. Ông già đó rất tinh ranh, chưa từng nghe nói lại hào phóng như thế.
“Sao ông ta lại cho em đậu Nhật Bản ăn?”
“Ông Năm bảo em chơi trò mò mẫm với ông ấy, ông ấy sẽ mua đồ ăn ngon cho con.”
Minh Nguyệt nghi hoặc: “Trò mò mẫm gì cơ?”
Đường Đường chỉ chú tâm ăn đậu Nhật Bản: “Ông Năm bảo em c** q**n áo để ông ấy sờ em, rồi em sờ lại ông ấy.”
Tiếng nhai đậu Nhật Bản thật to, như thể vỡ tung trong đầu.
Nó cứ nổ mãi, đầu Minh Nguyệt đau nhức dữ dội cho đến khi Dương Kim Phụng trở về, thấy cô bé thất thần, không lo nấu nướng tử tế, bà mắng: “Làm được thì làm, không làm được thì cuốn xéo ngay, đừng có mặt nặng mày nhẹ, không ai nợ gì gì con cả.”
Minh Nguyệt ngây người, kể lại chuyện đã xảy ra cho Dương Kim Phụng.
Mặt Dương Kim Phụng trở nên tái xanh tím ngắt, giống như ánh trăng chiếu trên tuyết trắng.
Bà lập tức túm lấy Đường Đường, hỏi đậu Nhật Bản đâu.
Đường Đường sợ hãi tột độ: “Ăn… ăn hết rồi ạ.”
Dương Kim Phụng liền móc miệng con bé: “Nhả ra, con nhả hết ra cho bà!”
Đường Đường không nhả ra được, ngón tay Dương Kim Phụng càng thọc sâu vào cổ họng bé, thọc đến mức con bé muốn nôn thốc nôn tháo, nước miếng, nước mắt chảy ròng ròng.
Minh Nguyệt vội vàng kéo Dương Kim Phụng: “Bà ơi, em ấy ăn vào bụng rồi!”
Dương Kim Phụng không màng, bà nhất quyết bắt Đường Đường nhả ra, như thể thứ con bé nuốt vào bụng là phân thối, là đờm đặc, không nhả ra thì cả đời này sẽ không bao giờ sạch sẽ được.
Cùi chỏ của bà th*c m*nh vào ngực Minh Nguyệt, nơi đã bắt đầu nhô lên cưng cứng đang trong tuổi phát triển, đau đến mức cô bé phải cúi gập người xuống.
Dê đang kêu, heo cũng kêu ủn ỉn, gà không nhanh không chậm tìm mồi trong sân, mổ chỗ này hai cái, mổ chỗ kia hai cái. Cây cối mùa xuân cứ tự nhiên xanh tốt, gió cũng rất ấm, chỉ có người trong sân là như phát điên.
Dương Kim Phụng lôi Đường Đường đi đến nhà ông năm họ Phùng.
“Con không được đi! Ở nhà nấu cơm!” Dương Kim Phụng hét vào mặt Minh Nguyệt. Cô bé không dám nhúc nhích, đợi khi trong sân chỉ còn lại một mình, hạt đậu Nhật Bản trong đầu cô bé vẫn tiếp tục nổ vang. Cô bé không còn tâm trạng nấu cơm, đến lúc này rồi, ai có thể nấu cơm được?
Mặt Minh Nguyệt bị hơi nóng từ bếp lò làm đỏ bừng, tim cô bé đập rất nhanh. Ông năm họ Phùng có ba đứa con trai, con út Phùng Kiến Thiết to xác như con gấu, từng quăng một con chó đang sủa hắn xuống nền xi măng, khiến nó máu me be bét, sàn vương đầy óc chó.
“Minh Nguyệt! Minh Nguyệt?!” Thím hàng xóm chạy vào sân, la thất thanh, thấy Minh Nguyệt bước ra, nói: “Bà cháu đánh nhau với nhà họ Phùng rồi, mau đi xem có ai giúp khuyên can không!”
Minh Nguyệt theo thím hàng xóm chạy đến nhà ông năm họ Phùng, tìm ai khuyên can cơ chứ? Ai dám khuyên can nhà ông năm họ Phùng? Nhà họ oai phong lẫm liệt nhất xóm này.
Trước cửa nhà họ Phùng đã đứng đầy người, Minh Nguyệt muốn chen vào, nhưng không biết ai đã kéo cô bé lại: “Minh Nguyệt, con bé con đừng có lại gần, Kiến Thiết đá một cước là con bay ngay đấy!”
Dương Kim Phụng bị Phùng Kiến Thiết đánh. Một người ngoài sáu mươi tuổi như bà không chống đỡ được một đòn. Phùng Kiến Thiết vừa chửi rủa vừa xông vào đá bà ngã xuống đất. Dương Kim Phụng ôm bụng, rất lâu sau mới đứng dậy được. Đường Đường bò dưới đất gọi bà, rồi bị người ta bế sang một bên.
“Hôm nay ai dám khuyên can là đang gây sự với ông!” Phùng Kiến Thiết lướt mắt qua đám đông, hầu hết thanh niên trai tráng trong làng đều đi vắng, không ai dám lên tiếng.
Hắn nhấc Dương Kim Phụng từ dưới đất lên, tát một cái vào mặt bà: “Con mụ mù lòa nhà bà còn dám chửi hả? Chửi nữa ông kêu cả họ ông mày đây đ** hết ba đời nhà mụ!”
Khóe miệng Dương Kim Phụng chảy máu, không nói được lời nào, bà chỉ thở hổn hển.
Minh Nguyệt nghe thấy lời đó, cũng nhìn thấy, hàng nghìn con kiến ba khoang cùng lúc chui vào lục phủ ngũ tạng, cùng nhau gặm nhấm cô bé. Mắt cô bé lúc đen lúc đỏ, cứ như bị bệnh, tai cũng như bị nghẽn lại. Hàng nghìn hạt đậu Nhật Bản đang nổ tung, giây phút này không trôi đi được, như thể đã dừng lại ở khoảnh khắc ấy.
Cô bé vụt thoát khỏi cánh tay người kia, chạy về phía Phùng Kiến Thiết. Một bàn tay to lớn, từ phía sau tóm lấy cô bé, là chú Bát Đẩu.
Minh Nguyệt không phát ra tiếng, cổ họng khò khè. Chú Bát Đẩu nói gì, cô bé không nghe thấy. Thím Phùng bên cạnh ôm chặt cô bé, không cho cô bé tiến lên.
“Kiến Thiết, cho tôi xin chút mặt mũi, cậu xem…” Bát Đẩu rút bao thuốc lá ra.
“Mày là cái thá gì mà đòi ông cho mặt mũi? Mẹ nó, cút sang một bên!” Phùng Kiến Thiết nhổ toẹt xuống đất, chỉ vào Bát Đẩu: “Đừng có được voi đòi tiên, lại gần nữa ông đánh mày luôn!”
Bát Đẩu vẫn cười: “Kiến Thiết, nghe này, đều là hàng xóm láng giềng, cậu cũng không phải người không biết phải trái, chuyện cỏn con thế này, cho tôi đây chút mặt mũi…”
Bát Đẩu chưa nói hết câu đã bị Phùng Kiến Thiết đẩy ngã ngồi xuống đất.
“Kiến Thiết! Cậu đánh người là phạm pháp! Nếu thật sự đánh người ta ra nông nỗi gì, tôi nói cho cậu biết, bây giờ không phải ngày xưa, cảnh sát đến là bắt cậu đấy, cậu đừng nghĩ nhà mày đông anh em thì muốn đánh ai thì đánh! Cậu cũng không nghe xem lời cậu chửi có phải là tiếng người không!” Thím Phùng ôm Minh Nguyệt, thím không sợ. Người trong làng đều biết thím không sợ. Nhà ai sống khá giả, nhà đó không sợ có chuyện.
“Liên quan gì đến bà? Đừng có lấy cảnh sát ra hù dọa người, Kiến Thiết ông đây là bị hù dọa mà lớn chắc?” Phùng Kiến Thiết cảm thấy mất mặt, ngay cả một mụ đàn bà cũng dám làm càn. Hắn không ngừng chửi rủa: “Bà đừng có lợi dụng nhà bà có thế lực lớn mà đến dọa ông! Nhà ai mà không có người quen trong đồn cảnh sát?”
Hắn gào thét hung hăng, nhưng lại không động thủ với thím Phùng, vì hắn biết thím Phùng có chút mối quan hệ.
Ba bà cháu im lặng rời khỏi đám đông.
Hàng xóm láng giềng mang trứng gà đến thăm Dương Kim Phượng, khuyên bà nghĩ thoáng ra. Thím Phùng nói nên báo cảnh sát. Hốc mắt Dương Kim Phượng thâm tím bầm dập. Bà bi quan lắm, sống hơn nửa đời người chưa từng báo cảnh sát, chỉ biết đòi lẽ phải. Đồn cảnh sát có đòi lại công bằng cho bà không? Dương Kim Phượng không dám chắc.
Nhưng cánh tay bà bị gãy xương, đau đến thấu tim gan, phải tới bệnh viện. Tới bệnh viện thì phải tốn tiền, khoản tiền này dù thế nào cũng phải là Phùng Kiến Thiết trả. Thím Phùng tìm trưởng thôn, cùng nhau khuyên Dương Kim Phượng trình báo.
Trong nhà đang có rất nhiều người đang đứng, Minh Nguyệt không lên tiếng. Cô bé dọn ghế, rót nước cho mọi người, nhưng chẳng ai động đến, cả căn nhà hỗn loạn đưa ra ý kiến. Minh Nguyệt không thể chen lời, cô bé một mình bước ra, ngồi trên phiến đá.
Mùa xuân đến, cành liễu đều xanh, rung rinh mềm mại, một màu xanh thật đẹp. Minh Nguyệt nhìn những cành liễu, chỉ có một suy nghĩ: Tất cả là vì chúng ta nghèo, tất cả là vì chúng ta nghèo, người nghèo sẽ không còn được coi là con người nữa… Mỗi khi nghĩ đến cảnh Dương Kim Phượng bị đánh, tim cô bé đập rất nhanh, buổi tối hoàn toàn không ngủ được, nghĩ đến là run rẩy, tay chân tê dại.
Cuối cùng Dương Kim Phượng cũng báo án. Cảnh sát đến điều tra, tìm nhân chứng, chẳng mấy chốc nghe nói nhà họ Phùng đã lo lót người. Dương Kim Phượng không có ai để nhờ vả, cuối cùng, cảnh sát nói hai bên ẩu đả qua lại đều có lỗi, nhưng Dương Kim Phượng bị thương, Phùng Kiến Thiết phải bồi thường chi phí y tế.
Phùng Kiến Thiết nói không có tiền.
Hắn là một kẻ vô lại, ai cũng biết. Người trong làng có người nói nhà Dương Kim Phượng cũng chuyện bé xé ra to, con nít nhà mình quá tham ăn mới để cho ông năm họ Phùng bất chính kia giở trò. Lời này bị Bát Đẩu nghe thấy, đã tranh cãi rất lâu với người ta.
Dương Kim Phượng không thể ngâm đậu, bán đậu phụ được nữa, cánh tay bà bó bột, tiền là do bà tự bỏ ra. Minh Nguyệt xin nghỉ học ở nhà chăm sóc bà, nhưng Dương Kim Phượng không cho phép, bảo cô bé phải chăm chỉ học hành.
Người ở trấn Ô Hữu nhanh chóng nghe tin về chuyện này. Minh Nguyệt đạp xe đi qua phố, dường như ngay cả những con chó ở góc đường cũng biết.
Phòng học quá nhỏ, ký túc xá cũng quá nhỏ, nhỏ đến mức không thể chứa đựng lòng Minh Nguyệt. Mỗi khi nghĩ đến hình ảnh bà bị người ta đánh đập, cảm giác ê chề tủi hổ lại trào lên, từ khe hở của lớp học, từ kẽ hở của ký túc xá, mọc lên từ mọi phía.
Cô bé bị sự tủi nhục này làm cho bàng hoàng hoảng hốt, tim không thể thở được. Dương Kim Phượng dường như quên đi nỗi nhục này, không nhắc một lời. Đường Đường là trẻ con, vẫn sống như trước đây, chỉ có cô bé, ngày đêm bị dày vò.
Cô bé chợt nhìn thấy bộ mặt thật của cuộc sống. Họ sống vì cái gì? Họ còn có thể sống như thế nào? Cuộc sống trở nên xấu xí, ghê tởm, không có nhân phẩm, không có công lý. Cuộc sống không hề ưu đãi họ chỉ vì cô bé học hành chăm chỉ, bà vất vả cực nhọc; cũng không hề trừng phạt nhà họ Phùng vì làm điều ác, khiến người khác bị thương. Chẳng có gì cả, trống rỗng.
Không có danh tác nào có thể giúp cô bé giải quyết chút ít vấn đề nào, quá xa vời. Mọi thứ trong sách vở lùi xa, cô bé trở thành tượng binh mã vừa khai quật, mặt trời chiếu vào, màu sắc liền hoàn toàn biến mất.
Thành tích của Minh Nguyệt không thể tránh khỏi bị giảm sút. Cô bé vô cùng hoảng loạn, nhưng nỗi tủi nhục vẫn tiếp tục lớn dần lên. Tủi nhục không thể dùng thuốc diệt cỏ được.
Bây giờ là mùa xuân, nhưng cô bé lại mong đến mùa tuyết rơi, có thể đến Hoa Kiều Tử nghe một buổi hội kể chuyện. Ở đó có những người kể chuyện từ khắp nơi trên trời dưới biển đến, trời ở trên đầu, đất dưới chân, mầm lúa xanh biếc, mọi người đều hòa nhã, đều vui vẻ. Tuyết rơi trên đầu, trên áo, Lý Vạn Niên ngồi đó gác chân kéo đàn nhị.
Nếu cô bé có thể đứng bên cạnh hát một đoạn Ca khúc bốn mùa thì càng tốt.
“Xuân hạ thu đông bốn mùa trời, gió mưa sương tuyết luôn kề bên, mùa xuân liễu xanh rủ tơ vàng, mùa hè sen đỏ nở đầy ao, sen đỏ nở nha a a…”
Thầy Đại tìm cô bé nói chuyện. Minh Nguyệt nín thinh, cô bé không biết phải nói với thầy như thế nào, cô bé sợ hãi. Cô bé sợ thầy sẽ thấy nỗi đau khổ của cô nhỏ bé, không đáng nhắc tới, bởi vì thầy và các bạn đều sống trong thế giới như thế này, họ quen thuộc với tất cả, thấy chuyện thường tình.
Người ở nông thôn không xứng nhắc đến đau khổ, không có chuyện đau khổ gì cả, mọi người phải sống qua ngày. Chỉ sống qua ngày thôi cũng đủ mệt mỏi rồi, đau khổ là gì?
Buổi trưa Minh Nguyệt lén rời khỏi trường, đạp xe đến Lễ Đường. Lễ Đường vẫn vậy, mùa xuân vẫn vậy, nhưng người lớn ấy từng nghiêm túc nói chuyện với cô bé lại không đến. Mùa xuân năm ngoái vĩnh viễn biến mất rồi.
Cô bé trở lại trường, Trương Lôi hỏi cô bé: “Cậu chạy đi đâu đấy? Trưa nay đến lượt cậu quét dọn.”
Minh Nguyệt thẫn thờ: “Mình quên mất, xin lỗi. Hay là trưa mai mình làm bù nhé.”
Trương Lôi chế giễu: “Bây giờ cậu thật sự lơ tơ mơ.”
Minh Nguyệt không phản bác. Cô bé làm gì cũng không có tinh thần, trong lòng cô bé như có bệnh, nhưng bản thân cô bé không hiểu, không biết rằng trong thâm tâm con người ta cũng có thể đổ bệnh.
Trương Lôi nhắc nhở cô bé: “Thầy Cao sắp thu bài dự thi viết văn cấp huyện rồi, cậu có nộp không?”
Minh Nguyệt lắc đầu: “Mình không viết.”
Trương Lôi có vẻ mặt “biết ngay mà”. Minh Nguyệt nghĩ, dù bài văn có đoạt giải thì sao chứ? Không có ý nghĩa gì.
Cuối tuần cô bé về nhà, Dương Kim Phượng đã biết chuyện cô bé bị tụt điểm thi, mắng cô bé một trận.
“Mày ngày ngày bận rộn cái gì? Sách vở cũng không lo học hành cho tốt. Tao cực khổ muốn chết là vì ai? Hả? Tao là vì ai? Rốt cuộc mày làm cái gì, sao lại thi không được?”
Minh Nguyệt hoang mang: Phải đó, cô bé đã làm gì vậy?
Dương Kim Phượng thấy cô bé có vẻ không biết xấu hổ, nhéo tai cô bé: “Nói!”
Minh Nguyệt không nói nên lời. Cô bé bị bà nhấc bổng lên bằng cánh tay lành lặn, tai bị xếch lên.
“Mày muốn làm gì, nói xem? Không lo học hành cho tốt thì chờ đi làm công nhân rồi lấy chồng đi. Vào nhà máy làm cày cuốc mệt chết mày, người ta muốn mắng mày thì mắng, muốn trừ tiền thì trừ tiền, mày cứ chờ đợi sống cái cuộc sống như thế đi!”
Dương Kim Phượng mắng đến khi tức phát bệnh. Sáng hôm sau bà đau đớn dữ dội, đau đầu, tức ngực. Trạm y tế cử người đến đòi tiền, bà thều thào bảo Minh Nguyệt cùng ông Lượng đến chợ Hoa Kiều Tử bán hai con gà thả vườn đó.
“Tiền kiếm được đưa cho ông Lượng xem qua, bà đã nói với ổng rồi.”
Gà đã được cân ở nhà để Minh Nguyệt nắm rõ, nhưng cô bé không biết cách nhận biết cân. Cô bé vác lồng gà, ngồi trên chiếc xe ba bánh của ông Lượng đến chợ Hoa Kiều Tử. Ông Lượng bán cây giống, còn có những người khác cũng đi chợ, trên thùng xe ngồi rất đông.
Trăng Sáng Ngàn Vạn Dặm – Tung Hổ Khứu Hoa
Đánh giá:
Truyện Trăng Sáng Ngàn Vạn Dặm – Tung Hổ Khứu Hoa
Story
Chương 9
10.0/10 từ 31 lượt.
