Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 86: Ngọc Châu: Cũng được, kiểu gì cũng mê được hết


Cao Hoài Du đè Nguyên Hi xuống, ỷ say rượu nên làm càn, tuôn một tràng lời lẽ lung tung, đến cả những lời tục tĩu cũng dám nói. Nguyên Hi thì chỉ thấy dáng vẻ y thế này đáng yêu quá, còn cố ý trêu chọc thêm vài câu.


Hai người cũng chẳng làm gì quá đáng, chỉ qua lại vài lời ngọt ngào v* v*n, kẻ bị thương duy nhất chính là Ngọc Châu.


Nàng giờ chỉ có cảm giác như đang đọc truyện, đến nửa chừng phát hiện sai sai, ngoảnh lại nhìn mới tá hỏa: Trời ạ, tác giả ghi CP chẳng thèm ghi công thụ, chỉ viết tên, lại còn đặt tên thụ trước tên công, khiến nàng đu nhầm CP!


Không, không, không... chỉ vài câu nói say rượu, sao có thể chứng minh được nàng đu nhầm chứ?


Có khi chỉ là Thanh Hà Vương say xỉn nên nói bậy bạ thôi!


Dù là trong nguyên tác, cặp đôi tà đạo giả tình giả ý giữa tên hoàng đế 'quỷ súc' Nguyên Hi và tên 'hắc liên hoa' đầy tâm cơ Cao Hoài Du, thì cũng phải là Nguyên Hi công, Cao Hoài Du thụ chứ!


Mà Thanh Hà Vương này, rõ ràng chẳng phải hắc liên hoa có độ công bảy tám phần gì, chỉ là mỹ nhân dịu dàng, độ công chừng năm phần là cùng.


Ở bên bệ hạ, rõ ràng công thụ phân minh!


Sao lại thế này!


"Thôi, thôi, mèo con say rồi, thấy khó chịu thì ngoan ngoãn nghỉ ngơi cho tốt," Nguyên Hi hôn lên má Cao Hoài Du, dịu giọng, "Chừng nào nghỉ khỏe rồi, muốn gì trẫm cũng cho ngươi, được không?"


Cao Hoài Du dụi dụi trong lòng hắn: "Được..."


"Đỡ ngươi lên giường nhé?" Nguyên Hi hỏi.


Cao Hoài Du "ừm" một tiếng, mà mãi chẳng nhúc nhích..


Nguyên Hi đành khó nhọc chống tay đứng dậy từ trường kỷ. Bị một người đàn ông to lớn đè thế này, tư thế này khiến hắn chẳng thể dễ dàng dùng sức.


Cũng khó trách lúc Cao Hoài Du bị hắn đè xuống, gần như chẳng thể phản kháng nổi... Ngay cả bây giờ, y chỉ nằm đè lên hắn mà chẳng làm gì, đã khiến hắn khó nhọc thế này. Huống chi thân hình hắn cao hơn y một chút, lúc ấy lại cố ý dùng sức áp chế... Cao Hoài Du mà phản kháng được mới lạ.


Trước đây, hắn cứ nghĩ nếu Cao Hoài Du không thích thì sẽ phản kháng... Ừm... sau này vẫn phải nên hỏi kỹ hơn một chút. Cao Hoài Du muốn thế nào thì cứ làm thế ấy, hết thảy đều chiều theo y vậy.


Hắn ngồi dậy, bế Cao Hoài Du vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt y xuống giường, cởi áo ngoài, đắp chăn gấm, ngắm dung nhan y khi ngủ thêm vài lần, rồi mới dẫn Ngọc Châu rời đi.


Ra khỏi cửa, Ngọc Châu nghiêng đầu, mượn ánh đèn hắt ra từ trong phòng mà nhìn kỹ hoàng đế.



Hừm, nàng chỉ cao một mét sáu mấy, ngẩng đầu nhìn hoàng đế mà mỏi cả cổ, chiều cao người này chắc cũng phải một mét tám tám... không chừng là một mét chín? Độ công max!


Dáng người của hắn, nàng từng thấy rồi, cơ bắp rắn chắc đẹp mê hồn, đẹp hơn cả đám tập gym, đúng là nam Bồ Tát! Độ công max!


Khí thế mạnh mẽ, cool ngầu đúng chuẩn bá đạo tổng tài. Độ công max!


Còn về nhan sắc... hoàng đế sở hữu gương mặt thật sự rất đẹp, mặt mũi chuẩn chỉnh như mô hình game, mày kiếm mắt sáng, khí chất bá vương, đúng chuẩn gương mặt của cường công!


Một gương mặt cường công đẹp trai ngời ngời thế kia, sao lại là thụ chứ!


Sao lại thành ra thế này! Không khoa học chút nào hết!


Chẳng lẽ nàng hiểu nhầm rồi... Nhưng mọi dấu hiệu đều cho thấy bệ hạ đúng là thụ thật!


Mà nàng cũng không dám hỏi, chỉ đành tự suy đoán... thật khổ tâm quá! Rốt cuộc có nhầm hay không vậy? Có nhầm không!!!!


Ngọc Châu buồn bã hồi lâu, buồn bã mãi, lại bắt đầu tưởng tượng cái CP kỳ quặc Thanh Hà Vương công x Hoàng đế thụ kia sẽ như thế nào.


Rồi nàng đột nhiên cảm thấy... hình như cũng không kỳ lạ lắm?


Thanh Hà Vương nhìn thì dịu hiền như thỏ trắng, thế mà lại là công.


Bệ hạ nhìn thì như tổng tài bá đạo, lại là thụ.


Hì hì hì, hình như cũng ngon...


Thỏ trắng giả heo ăn hổ, đem một cường công chuẩn mực ăn đến không còn xương... cũng được!


Cường công vì yêu mà nguyện ý làm thụ, bị thế này thế kia vẫn không quên cười tà mị, hỏi bé công xinh đẹp nhà mình có thoải mái không... cũng mê!


Ngọc Châu thế là hăng hái thức xuyên đêm, hôm sau đưa cho Nguyên Hi một bài "siêu xe" vạn chữ.


Nguyên Hi xem xong, nghi hoặc hỏi: "Sao ngươi đột nhiên... viết khác trước rồi?"


Ngọc Châu đỏ mặt đáp: "Chỉ là đột nhiên mở ra cánh cửa thế giới mới thôi."


Sự tương phản đáng yêu ấy, nàng nghĩ mà thích mê!



Thái Võ Đế, cỗ máy nuôi dưỡng XP của ta.


---


Đại Ngụy có lệ cứ ngày mùng năm và mùng mười thì vào triều, hôm qua mười sáu, hôm nay mười bảy, chẳng cần dậy sớm vào cung nghe triều thần cãi lộn. Vì sinh thần, hoàng đế còn đặc cách cho y hai ngày không phải làm việc, được ở nhà thong dong.


Tối qua trong tiệc mừng sinh thần, Cao Hoài Du uống hơi nhiều, Trường Nhạc không nỡ như thường lệ gọi y dậy sớm, nên để y ngủ một mạch đến gần trưa mới thức dậy rửa mặt.


Y cảm thấy dạ dày vẫn đầy rượu, chẳng có khẩu vị gì, đồ ăn đưa lên chỉ động vài miếng rồi thôi. Ra sân vận động gân cốt, y bảo Trường Nhạc đi lấy thứ gì đó, rồi bước thẳng vào thư phòng mình.


Chẳng bao lâu, Trường Nhạc ôm một hộp gỗ bước vào, vượt qua ngưỡng cửa, nói với Cao Hoài Du trước án thư: "Vương gia, quà Tề Vương tặng, ta mang đến cho ngài."


Cao Hoài Du vừa dặn nàng lấy quà của Tề Vương, nàng không biết bên trong là gì, thắc mắc tại sao bao nhiêu quà của các đại nhân vật trong kinh thành, y lại chỉ muốn xem quà của Tề Vương. Trong lòng hiếu kỳ, nàng cũng có chút mong chờ được xem món quà ấy.


Cao Hoài Du nhìn kiểu dáng hộp gỗ, đoán được bên trong là gì, khẽ thở phào, nhàn nhạt nói: "Mở ra đi."


"Vâng." Trường Nhạc gật đầu, đặt hộp lên án, mở ra thì thấy bên trong là một cuộn giấy.


Nàng cẩn thận mở cuộn giấy, mới biết quà này là một bức chữ chúc thọ được đóng khung, do chính tay Tề Vương Nguyên Muội viết. Giờ nàng mới hiểu tại sao Cao Hoài Du đặc biệt muốn xem quà của Tề Vương.


Lần này Cao Hoài Du tổ chức tiệc sinh thần, có gửi thiệp mời đến Tề Vương, Ninh Vương và vài người trong tông thất. Thật ra đây chỉ là cử chỉ khách sáo, y phải tỏ chút tôn kính, thiệp mời phải gửi. Nhưng người trong tông thất thường không tiện đến nhà thần tử mừng sinh thần, lại không thể hoàn toàn không nể mặt, nhất là khi đến cả hoàng đế còn sai người tặng quà. Thế nên họ nhận thiệp, gửi quà đến phủ Thanh Hà Vương. 


Tề Vương tặng một bức chữ do chính mình viết.


Nội dung chỉ là lời chúc thọ chẳng có gì mới mẻ, quan trọng là nét chữ phiêu dật, tao nhã, bút ý liền mạch, dẫu có viết gì cũng không quan trọng bằng nét chữ.


Tề Vương là bậc danh gia thư pháp đương thời, bút tích của ông ta vô cùng hiếm. Nghe nói trước kia Thái thượng hoàng thường mời Tề Vương dạy các hoàng tử tập viết, ngay cả hoàng đế thuở nhỏ cũng từng học chép theo chữ của Tề Vương. Bức chữ này e rằng còn quý giá hơn cả những món châu báu người khác mang đến.


Chẳng có giao tình gì sâu đậm, vốn chỉ cần gửi đại món báu vật là được. Vậy mà Tề Vương lại đích thân viết một bức chữ, tấm lòng này châu báu nào sánh được.


Trường Nhạc tuy không quen người trong tông thất hay quan viên triều đình, nhưng cũng biết chữ Tề Vương danh tiếng lẫy lừng, một bức chữ của ông ta  quý giá đến nhường nào. Nàng liền tự hào, không nhịn được khoe: "Vương gia thật có thể diện, Tề Vương tuy không đến phủ dự tiệc, nhưng đích thân đề bút, gửi tặng một bức chữ quý giá như vậy."


Cao Hoài Du chỉ khẽ cười, trầm ngâm một lát, nói: "Giúp ta mài mực."


"Vâng." Trường Nhạc gật đầu.


Nàng xắn tay áo, lấy thỏi mực, mài mực chuẩn bị bút cho Cao Hoài Du. Y đặt bức chữ do Tề Vương viết sang một bên, nhìn kỹ vài lần rồi cầm bút, ngòi bút lướt trên giấy, vài chữ mở đầu đã được y sao chép giống hệt.



Tài bắt chước nét chữ này, năm xưa chính Nguyên Hi đã đích thân cầm tay dạy y. Nhưng hồi đó, Nguyên Hi chỉ hứng thú dạy cho vui, chẳng bảo y dùng kỹ năng này làm gì.


Những chuyện như chặn quân báo, thay tin giả gửi đi, trong quân đã có người làm, không cần y đích thân ra tay. Tướng quân đâu cần biết chơi trò này. Nhưng Nguyên Hi đã dạy, Cao Hoài Du sao dám học qua loa. 


Sau đó, y đã tự luyện kĩ năng này rất lâu, học được tám chín phần bản lĩnh của hắn. Giờ nhiều năm không dùng, cầm bút vẫn khá thuần thục.


Lát sau, Cao Hoài Du viết xong nét cuối, xem xét vài lần, ngẩng đầu hỏi: "Ngươi thấy giống không?"


Y đã chép theo nét chữ của Tề Vương, thoạt nhìn thì gần như y hệt. Nhưng vì chỉ là sao chép, khi viết không được liền mạch, có chỗ phải dừng bút, nên dù hình dáng rất giống, người sành chữ vẫn có thể nhận ra ngay điểm khác thường.


Nhưng lừa người không rành thì thừa sức, ai không nghiên cứu thư đạo bảy tám năm, tuyệt đối chẳng thể nhận ra đây là chữ người khác giả dạng.


Trường Nhạc chính là kẻ ngoại đạo ấy. Nàng nhìn tới nhìn lui, kinh ngạc thốt ra: "Giống... giống y hệt."


"Tề Vương là bậc thánh thủ thư đạo, người học theo chữ hắn rất nhiều... nhưng phần lớn chỉ viết được thế này. Tuy có thể bắt chước giống về hình dáng, nhưng người rành chữ nhìn vào là biết ngay không phải bút tích thật," Cao Hoài Du thở dài, "Vẫn còn chưa đủ giống..."


Trường Nhạc chớp mắt, nhìn y: "Vương gia muốn học chữ Tề Vương sao?"


Cao Hoài Du khẽ cười: "Chữ Tề Vương phiêu dật tiêu sái, quả thật đẹp mắt."


Nhưng y học, chẳng phải vì đẹp.


Trong lòng y, Tề Vương chẳng phải thánh thủ thư đạo hay lão thần tông thất gì cả, mà là tên loạn thần có ý đồ soán nghịch, ôm lòng bất chính.


Năm xưa, Tề Vương chỉ mới một đêm đã đẩy đệ đệ khác mẹ của Nguyên Hi lên ngai vàng, chẳng thể chỉ dựa vào một chiếu thư giả được. Ông ta chắc chắn đã âm thầm mưu tính nhiều năm, được không ít người ủng hộ.


Dù Nguyên Hi không chết, sớm muộn ông ta cũng gây loạn. Năm đó, chỉ vì Nguyên Hi chết quá đột ngột, cho ông ta cơ hội tốt hơn mà thôi. Nếu không phải Cao Hoài Du khi ấy bị tin Nguyên Hi qua đời làm cho phát điên, giận dữ dùng võ lực đàn áp, xông thẳng vào cung giết ông ta một cách bất ngờ, chuyện tông thất giả chiếu thư cũng chẳng thể giải quyết nhanh như vậy. Không diệt trừ ông ta, Cao Hoài Du sao có thể an lòng...


Không sớm tìm cơ hội khiến ông ta lộ đuôi, đợi đến khi ông ta xây dựng được thế lực lớn, sẽ rất phiền toái.


Trường Nhạc nói: "Nghe nói trong kinh có mấy nhà xin chữ Tề Vương để con cái học theo... Điện hạ nếu muốn học, cứ xin Tề Vương vài tập chữ là được."


Cao Hoài Du lắc đầu: "Cũng không cần... Trước đây chẳng có giao tình gì với Tề Vương, lần này vì sinh thần hắn mới gửi quà... Nếu ta đến xin chữ thì có vẻ hơi đường đột. Để sau này vậy."


Trường Nhạc lại nói: "Ta nhớ trước đây An Hoa tự có tấm bia do Tề Vương viết, tiếc là giờ chùa đã bị niêm phong... Trên thị trường chắc có bán bản sao. Mai ta ra ngoài mua đồ, sẽ để ý cho Vương gia."


Cao Hoài Du cười: "Không cần đâu. Chữ trên bia là thể chữ khải, khác với lối hành thư Tề Vương thường dùng. Ngươi cứ làm việc của mình đi, không cần lo cho ta."



"Vâng..." Trường Nhạc gật đầu, "Vương gia còn viết nữa không?"


"Không cần, ngươi đi làm việc đi... Vừa nãy không đói, giờ lại thấy hơi đói rồi," Cao Hoài Du tựa vào lưng ghế, khẽ thở ra.


Trường Nhạc vội nói: "Vậy ta đi bảo nhà bếp mang đồ ăn lên."


Cao Hoài Du gật đầu: "Đi đi."


Trường Nhạc rời đi, y một mình cầm hai bức chữ so sánh, không ngừng nhớ lại kỹ thuật sao chép nét chữ, lại cầm bút viết tiếp. Lâu rồi không dùng, nhiều chi tiết y gần như đã quên mất. Lần này chậm rãi nhớ lại, bức thứ hai còn giống hơn bức đầu.


Buông bút, khóe môi y nở nụ cười.


Kỹ năng này là Nguyên Hi dạy, khi nhớ lại những điểm mấu chốt, y không khỏi nghĩ đến cảnh hắn dạy mình năm xưa.


Lúc ấy, Nguyên Hi nắm lấy tay y, từng nét từng nét hướng dẫn y, để y cảm nhận được lực đạo mỗi nét bút.


Y không quen hoàng đế gần gũi mình như thế, nhưng lại thấy mùi long diên hương trên người hắn thơm ngát, khiến người an tâm... Khi nghe hắn nói, y thường ngẩn ra, người thông minh như y mà phải để hắn dạy mấy lần mới nhớ kỹ.


Có lúc, y cố ý nhớ sai lời hắn, cũng chẳng hiểu vì sao mình lại làm vậy. Mà hoàng đế luôn kiên nhẫn với y, chẳng bao giờ cáu gắt, chỉ cười trêu y, rồi lại nắm tay y viết lại lần nữa.


Hình như... y rất thích hoàng đế đứng ở sau nắm tay dạy mình viết chữ, cảm giác như được bệ hạ ôm vậy. Mà đối phương hình như cũng rất vui vẻ.


Nghĩ đến đây, Cao Hoài Du khẽ cười.


Từ rất lâu, rất lâu trước đây, mình đã thích bệ hạ, và bệ hạ khi ấy, chắc cũng đã thích mình, đúng không?


. . . 


Tác giả có lời muốn nói:


Bệ hạ: Ngươi đoán xem trẫm sao lại dạy ngươi chiêu này?


Tiểu Ngư: Bệ hạ muốn thần học để sau này dùng vào việc lớn?


Bệ hạ: Không, không. Thật ra trẫm chỉ mượn cớ sờ tay ngươi thôi.


---


Editor's note: chương sau công chính thụ chính tái xuất, tác giả nguyên tác lên sàn :v


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 86: Ngọc Châu: Cũng được, kiểu gì cũng mê được hết
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...