Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 85: Tiểu Ngư cố gắng học cách ve vãn bệ hạ
Chiều tà, ánh hoàng hôn len qua song cửa, rải vàng lên lồng ngực để ngỏ của Nguyên Hi.
Cao Hoài Du tựa vào lòng hắn, hàng mi dài ánh lên sắc vàng dưới nắng. Hơi thở y hơi gấp, lồng ngực phập phồng rõ rệt, hàng mi cũng run rẩy theo từng nhịp.
Hoàng thượng mà nổi điên lên thì thật đáng sợ.
Còn kéo theo cả y phát điên theo.
Lúc đầu, khi biết Hoàng thượng có chút ý nghĩ "ấy" với mình, y cứ ngỡ hắn muốn mình làm "phi tần" trong chốn màn the. Thế nên, dù bản năng đàn ông là muốn chinh phục, y chẳng dám để lộ chút h*m m**n nào với hắn. Chuyện này, y sẵn lòng nhường nhịn. Ai ngờ hôm ấy, hoàng đế cầm thước đánh y một trận, đè y xuống, lại hoàn toàn khác với những gì y từng tưởng tượng.
Hoàng đế rõ ràng chẳng phải trời sinh đã thích kiểu ấy. Ban đầu, y còn thấy hắn có chút gượng gạo, không chịu mất quyền chủ động, cứ nhất định phải dẫn dắt chuyện này. Y dè dặt hỏi thử xem hắn có muốn đổi tư thế không, vì y không muốn hắn phải chịu thiệt. Ai dè hắn dứt khoát từ chối, còn hỏi ngược lại y rằng chịu thiệt chỗ nào, rằng hắn thích thế này.
Lúc đó, biết hoàng đế chỉ mạnh miệng, y cũng không dám vạch trần... Giờ thì hắn bắt đầu thấy việc kiểm soát mọi thứ hơi mệt, nên bắt đầu lười biếng nằm dài tận hưởng. Y cũng được dịp vui vẻ làm những điều từ lâu muốn làm với hắn, thay vì bị hắn đè ra bắt nạt. Cả hai thế là dần hòa hợp trong chuyện này.
Rồi hoàng đế càng ngày càng quấn chặt y, khiến y cứ cảm thấy con rồng này giống như chú chó to, hễ thấy mình là vẫy đuôi mừng rỡ chờ được thưởng.
Ý nghĩ này quả thật đại nghịch bất đạo, nhưng y thấy quá đỗi chính xác.
Hoàng đế thế này cũng đáng yêu lắm. Cao Hoài Du đưa tay chạm lên sống mũi hắn, khóe môi không kìm được nụ cười.
"Có gì mà vui thế?" Nguyên Hi hỏi xong, khẽ thì thầm vài chữ bên tai y.
Cao Hoài Du đang cười tươi chợt khựng lại, không phục: "Rõ ràng đã là lần thứ..."
Nguyên Hi cắt lời: "Dùng tay không tính."
Cao Hoài Du: "..."
Quá đáng thật! Sao lại không tính! Hắn sao có thể dám không đếm!
"Tính hay không tính?" Cao Hoài Du nổi máu thắng thua, dọa dẫm.
"Không tính! Ư..."
Cao Hoài Du há miệng cắn mạnh hắn một cái, tức giận bảo: "Bệ hạ cứ tìm cớ mà bớt đi một lần, bệ hạ bất công lắm! Thiên tử mà không công bằng thế này, sao làm gương cho thiên hạ được!"
Dưới sự can gián mãnh liệt của trung thần, cuối cùng hoàng đế cũng chịu khó lắng nghe, quyết định xử sự công bằng.
Cao Hoài Du mừng rỡ khôn xiết, nhưng thấy hoàng đế bất đắc dĩ chấp nhận lời can rồi bỗng nở nụ cười.
"Miệng ngậm đàn trầm, áo hé ngang." Nguyên Hi thong thả ngâm xong, cúi xuống hôn nhẹ lên môi người trong lòng.
"Bệ hạ... đừng lấy mấy thứ này trêu thần nữa... đã bao nhiêu năm rồi." Vừa nãy còn đắc ý xuân phong, giờ Cao Hoài Du phải hít sâu, nhắm mắt lại, cố lấy dũng khí để không chạy trốn...
Đã bao lâu rồi, sao Nguyên Hi vẫn cứ lấy mấy bài thơ tình diễm lệ ngày xưa của y ra trêu chọc vậy!
Nguyên Hi cười khẽ: "Thôi được... trẫm đổi bài mới. Thiếp chờ ngày tháng vui tươi, son phai mặc kệ, rượu vơi lại đầy... Thế nào?"
Cao Hoài Du: "..."
Sao mình viết thơ du xuân mà cứ vô thức nghiêng về kiểu tình tứ thế này? Hối hận quá đi mất!
Thấy y đang phát điên, Nguyên Hi biết đủ thì dừng, không lấy thơ trêu y nữa.
"Xin nghỉ bệnh mấy ngày nay, nhớ trẫm chứ? Có phải cũng đã đợi lâu lắm rồi không?" Giọng Nguyên Hi dịu đi, ôm y chặt hơn.
Cao Hoài Du đáp: "Thần dĩ nhiên nhớ bệ hạ... nên muốn mau khỏi bệnh để vào cung gặp bệ hạ."
"Chờ ngươi khỏi bệnh phải mất mấy ngày, trẫm đợi không nổi," Nguyên Hi khe khẽ, "Ngươi không đến, trẫm tự đến."
Lời này đầy vẻ trách móc làm nũng, Cao Hoài Du bật cười: "Thần hiểu rồi... Sau này bệnh nhẹ thế này, thần sẽ không 'lạnh nhạt' bệ hạ nữa."
Nguyên Hi hài lòng, lại nói: "Bằng không, một ngày không gặp như cách ba thu, phải bù lại hết."
Cao Hoài Du cười lớn: "Biết rồi... Bệ hạ tính toán chi li thật đấy."
"Trẫm cứ thích tính toán đấy," Nguyên Hi cười, "Khanh này... sao sách truyện cứ thích viết người nằm dưới đau eo thế nhỉ? Rõ ràng người trên mới là người vận động eo suốt. Eo ngươi có đau không?"
Đây thật sự là thắc mắc của hắn. Tác giả đồng nhân đáng ghét kia thích viết thế, Ngọc Châu cũng thích viết thế, hắn thật sự không hiểu. Rõ ràng hắn chẳng bao giờ thấy eo mình đau.
Cao Hoài Du lườm hắn một cái, y đã gần như miễn nhiễm với độ trơ trẽn của Nguyên Hi. Những lời tục tĩu của hắn giờ khó mà khiến y đỏ mặt ngượng ngùng được nữa.
Nguyên Hi tiếp tục: "Vất vả rồi, bảo bối." Hắn vừa nói vừa sờ lên eo y, nhẹ nhàng xoa bóp.
"Thần không có đau eo," Cao Hoài Du che mặt, "Bệ hạ nên hồi cung đi!"
Ghê gớm thật, bắt đầu biết đuổi người rồi.
Nguyên Hi giả vờ giận: "Dám không giữ trẫm ở lại ăn tối à?"
"Sao thần dám," Cao Hoài Du bực bội, "Vậy thần sẽ bảo nhà bếp chuẩn bị thêm mấy bát canh kỷ tử dương nhục cho bệ hạ."
Nguyên Hi bật cười, cũng chọc lại: "Ngươi cũng uống thêm vài bát nhé."
Cao Hoài Du vừa thẹn vừa tức, lười cãi cọ với hắn, mặc quần áo xong chạy thẳng đi tắm.
Trong cung, hắn đã ngoan ngoãn ăn mấy thứ này để bồi bổ thân thể. Chạy sang chỗ Cao Hoài Du, chỉ muốn nếm chút món đậm đà cho đã thèm, vậy mà cũng không được!
Hoài Du thay đổi rồi, dám giống đám hỗn láo ở Thái Y Viện và Ngự Thiện Phòng, ép hắn suốt ngày ăn mấy thứ này! Trước kia, Hoài Du còn chuẩn bị vài món cay thơm ngon miệng cho hắn cơ mà!
"Bệ hạ, mời dùng," Cao Hoài Du mỉm cười dịu dàng, múc cho hắn một bát canh.
Nguyên Hi thở dài, ngoan ngoãn uống.
"Thần không phải cố ý dỗi bệ hạ đâu," Cao Hoài Du giải thích, "Ngày nào thân thể bệ hạ khỏe mạnh, muốn ăn gì chẳng được."
Nguyên Hi khẽ nhíu mày: "Trẫm biết... chỉ là trong cung ngày nào cũng bị ép uống đồ đắng nghét..."
Cao Hoài Du cười khẽ: "Vậy thần sẽ chuẩn bị nhiều kẹo cho bệ hạ."
Nguyên Hi dở khóc dở cười: "Thôi được, ăn cơm trước đã."
Chẳng mấy chốc, hai người ăn no, súc miệng, dọn bàn. Cao Hoài Du đợi mọi người lui hết, quay lại hôn lên môi Nguyên Hi.
Nguyên Hi chưa kịp phản ứng, ngây ra để y hôn, đến khi y rời đi vẫn còn sững sờ.
"Kẹo này ngọt không?" Cao Hoài Du cười.
Nguyên Hi bị trêu, hiếm hoi đỏ mặt, có chút chịu không nổi: "Ngươi..."
Cao Hoài Du dịu giọng: "Thôi nào... bệ hạ đừng giận. Thần đang học làm món bệ hạ thích... Bệ hạ chờ thần một chút, đợi thân thể bệ hạ khỏe, thần cũng học xong, lúc đó sẽ tự tay nấu cho bệ hạ ăn."
Được dỗ dành, chút hờn dỗi của Nguyên Hi tan biến. Hắn ôm Cao Hoài Du, được "đút" thêm vài miếng kẹo, rồi mới lưu luyến rời đi.
Sáng hôm sau, Nguyên Hi tỉnh dậy, phát hiện mình nói hơi sớm.
Hừ... hình như eo hơi đau thật.
Ngọc Châu cẩn thận nhìn hắn nhíu mày, hỏi: "Bệ hạ? Ngài sao thế?"
"Không sao," Nguyên Hi đáp, "Tác phẩm của ngươi viết xong chưa?"
"Chưa..." Ngọc Châu ủ rũ.
Mấy ngày kẹt văn, Ngọc Châu cố dùng mấy đoạn H để qua ải, nhưng nàng không hề hay biết rằng mình đã chèo ngược CP, mấy "chiếc xe" mà nàng viết trong mắt Nguyên Hi rất kỳ cục. Thực tế là Thanh Hà Vương là bá đạo công, chứ không phải mỹ nhân dịu dàng thụ của Nguyên Hi.
Thôi, cứ đổi tên khi đọc là được, Nguyên Hi buồn bã nghĩ.
Nhưng sao mình lại bị làm đến khóc lóc cầu xin chứ? Giờ có đổi tên cũng chẳng đúng!
Nguyên Hi mặc quần áo, dùng bữa sáng, rồi theo thường lệ lên triều.
Hôm qua nói với Cao Chương, hôm nay hắn chủ động nhắc đến chuyện đó trên triều. Cả buổi sáng, triều thần cãi nhau ầm ĩ về việc có nên cho dân lưu vong Nam Trần nhập tịch hay không.
Nguyên Hi nghĩ chuyện này rất hay, nhưng khi thực hiện thì rủi ro lớn. Lỡ để cho vài ngàn, vài vạn gián điệp Nam Trần trà trộn vào, chẳng phải tự mình chuốc họa hay sao?
Nhưng hắn đã quyết cướp người của Nam Trần, ai phản đối cũng vô ích. Chẳng mấy chốc, đề tài từ "có làm hay không" chuyển thành "làm thế nào". Nếu sợ Nam Trần nhân cơ hội cài gián điệp, cứ đặt điều kiện nhập tịch nghiêm ngặt, kiểm tra kỹ càng, bình thường giám sát chặt là được.
Cuối cùng, không ngoài dự đoán, việc này thế là được định đoạt. Nguyên Hi yêu cầu mọi người sớm trình ra quy định chi tiết, đến tháng Ba sẽ thi hành.
Ngày mười sáu tháng Hai, tiệc mừng sinh thần Thanh Hà Vương diễn ra, quan viên triều dã ùn ùn kéo đến phủ tặng quà, đường gần phủ kẹt cứng cả ngày. Người hoàng đế sai đến tặng quà cũng bị chặn cả buổi.
Đến tối khai tiệc, các nhân vật được mời đều đến dự, phủ Thanh Hà Vương lần đầu náo nhiệt thế này.
Phủ vốn ít người, để chuẩn bị tiệc sinh thần hôm nay, họ đã đặc biệt thuê thêm vài đầu bếp và cả trăm người hầu. Hoàng đế sợ y thiếu người, cũng gửi thêm đầu bếp và cung nhân từ trong cung sang. Trong sân bày trăm bàn tiệc, người qua kẻ lại, làm Cao Hoài Du đau cả đầu.
Khai tiệc, mọi người ùa đến kính rượu y. May mà y chuẩn bị trước rượu ngọt, uống vào không dễ say, nên còn đối phó được. Y cố cầm cự đến khi mọi người kính rượu xong, không đến mức tiệc chưa tàn đã bất tỉnh. Người vẫn tỉnh táo, chỉ là uống đến bụng no căng.
Dẫu vậy, cuối cùng Cao Hoài Du vẫn say đến quay cuồng, khi tiệc tan thì được dìu về phòng, nằm sấp xuống.
Sau đó, trong cung lại gửi đến một bình canh giải rượu.
Cao Hoài Du mơ màng bò dậy tạ ơn, Hàn Tẫn Trung cười tươi: "Bệ hạ có khẩu dụ, 'Vương gia miễn lễ, cứ nghỉ ngơi cho tốt'. Điện hạ uống canh giải rượu rồi ngủ một giấc, mai sẽ ổn thôi."
"Tạ bệ hạ..." Cao Hoài Du cả người mềm nhũn, nói xong là ngã vật ra sau.
Thân thể không đập xuống trường kỷ, lại bất ngờ được ai đó ôm lấy.
Hoàng đế đột nhiên xuất hiện, Cao Hoài Du không ngờ khuya thế này hắn còn đến, cứ ngỡ mình say đến hoa mắt.
"Hoài Du," Nguyên Hi thở dài.
"Ư... khó chịu quá," Cao Hoài Du nhìn rõ rồi, mới ngã nhào vào lòng hắn.
Nguyên Hi đỡ y ngồi lại, Ngọc Châu đi theo sau mở hộp thức ăn, rót nửa bát canh giải rượu. Nguyên Hi nhận lấy, tự tay đút cho y.
"Bệ hạ... Bệ hạ không nên khuya thế này rời cung..." Cao Hoài Du mắt say mèm, vẫn không quên bổn phận trung thần.
"Trẫm biết," Nguyên Hi cười, "Dù gì cũng là sinh thần của ngươi, trẫm phải đến xem."
Đích thân dự tiệc sinh thần thì không thích hợp, nhưng lén lút đến thăm con mèo say này chẳng lẽ cũng không được?
"Chóng mặt quá..." Cao Hoài Du nuốt một ngụm canh, có lẽ thấy vị không ngon, nhíu mày, "Không uống cái này đâu."
Không ngờ Cao Hoài Du bất ngờ dùng sức, đè Nguyên Hi dưới thân mình. Hoàng đế chẳng thèm so đo với mèo say, không động tay, mặc y đè lên người, đưa tay vuốt dọc sống lưng y, xoa dịu từ trên xuống dưới.
Cao Hoài Du ngốc nghếch cười: "Muốn ngủ với ngươi."
Gan to thật, Nguyên Hi bật cười: "Bản thân thế này rồi mà còn muốn ngủ với trẫm?"
Cao Hoài Du cười: "Thần không sao... Eo bệ hạ còn đau không?"
Nguyên Hi: "..."
Cao Hoài Du vẫn cười ngây ngô: "Bệ hạ có muốn thêm vài bát canh kỷ tử dương nhục... Ư!"
Còn có người bên cạnh, Nguyên Hi đành lấy tay bịt miệng y.
Ngọc Châu đứng đó từ nãy giờ đã ngây ra, lời hai người này nói sao mà k*ch th*ch quá vậy.
Nguyên Hi nói: "Không uống."
Cao Hoài Du hừ hừ: "Hừ... đó là cho người đàn ông của ta uống, muốn uống cũng không cho ngươi."
Nguyên Hi câm nín, người này say không nhẹ...
Nhưng câu "người đàn ông của ta" khiến hắn lâng lâng.
"Ngươi nhìn kỹ đi, trẫm không phải người đàn ông của ngươi sao?" Nguyên Hi nâng mặt y, ép y nhìn thẳng mình.
Cao Hoài Du nhìn hồi lâu, mới nói: "Bệ hạ... thích bệ hạ..."
"Được rồi, được rồi, biết rồi."
"Lần sau bệ hạ đến, phải đè bệ hạ bên bể nước mà làm. Ưm... muốn thấy bệ hạ khóc."
Nguyên Hi: "..."
Cái gì cũng dám nói!
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Ngư: Không bao giờ mạnh miệng nữa đâu huhu.
Bệ hạ: Châm thuốc.jpg
Ngọc Châu: Tận mắt chứng kiến mình đã chèo ngược CP...
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 85: Tiểu Ngư cố gắng học cách ve vãn bệ hạ
10.0/10 từ 33 lượt.
