Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 62: Cướp mồi từ miệng sói
A Sử Na Sách Đồ Oa còn rất trẻ, năm nay mới mười lăm, song vóc dáng tuấn tú, thân hình rắn rỏi cường tráng. Nghe đồn hắn từng theo cha xông pha chinh chiến, đánh đông dẹp bắc mấy bộ lạc, lập không ít công trạng, rất được Bột Tất yêu chiều.
Năm ngoái tuyết lớn phủ trắng trời, làm chết rét biết bao bò dê, các bộ lạc đều khốn đốn thiếu thốn. Lễ vật dâng lên Khả hãn đương nhiên cũng ít đi. Nếu moi móc kỹ càng thì vẫn đủ để nộp, song ai nỡ để mình đói meo mà mang của ngon vật lạ đi hiếu kính người khác? Ai nấy đều ngóng trông Bột Tất Khả hãn rộng lòng khoan dung, phất tay một cái bảo rằng năm qua thiên tai hoành hành, thôi thì miễn lễ.
Bột Tất không nói miễn, cũng chẳng thúc giục các bộ lạc nộp. Thế mà Sách Đồ Oa vẫn dẫn người chạy đông chạy tây khắp thảo nguyên, cướp đồ cho cha. Bộ lạc nào chưa đủ quy phục thì lập tức bị hắn dạy dỗ một trận. Thỉnh thoảng đi qua vùng biên giới Đại Ngụy phía Nam, hắn cũng quấy nhiễu một phen. Dù sao thì đánh một cái, cướp ít của rồi bỏ chạy, người Hán cũng đâu dám đuổi xa.
Ai ngờ lần này lại đụng phải Cao Hoài Du.
Năm xưa y theo Hoắc Phi, chuyên đánh nhau với Ô Hoàn phía Bắc. Nước Lương khi ấy đã như ngọn đèn lay lắt trước gió: hoàng đế thì yếu kém, trong nước phản loạn nổi lên khắp nơi, kẻ nào cũng tự chiếm núi xưng hùng. Triều đình ngày ngày lo dẹp loạn, căn bản không còn hơi sức đâu để tranh chấp với nước Yên.
Mảnh đất này nay đã thuộc về Đại Ngụy, song xưa kia vốn là biên cương nước Yên. Cao Hoài Du từng mấy phen giao tranh với Ô Hoàn tại đây, đối với chốn này thuộc như nằm lòng. Y vốn là chiến thần ngàn năm khó gặp, kinh nghiệm đầy mình, Sách Đồ Oa so ra chỉ như trẻ con đùa nghịch, sao có thể là đối thủ của y?
Y chỉ mang theo ba trăm kỵ binh, vẫn đuổi được Sách Đồ Oa chạy tán loạn như thỏ rừng. Cuối cùng hắn đành một mình một ngựa tháo thân về trướng đình của Ô Hoàn, chỉ giữ được tính mạng.
Trướng đình chính là nơi Khả hãn ở, tựa như kinh đô một nước, ba trăm kỵ binh ấy dù cho có hung hãn đến đâu cũng không thể đuổi sát tận nơi. Đuổi đến đây là đủ, đuổi nữa e rằng sẽ khai chiến với cả Ô Hoàn mất.
Hắn nào ngờ, ba trăm kỵ binh kia không dám xông vào sâu, nhưng Cao Hoài Du thì dám.
Y bắt sống cả đội kỵ binh Ô Hoàn mà Sách Đồ Oa dẫn theo, cố ý thả hắn chạy thoát. Hắn tưởng không còn ai đuổi theo mình nữa, ai ngờ y cho ba trăm kỵ binh quay về trước, còn mình lặng lẽ bám theo sau. Hắn chạy trốn suốt năm ngày đêm, vậy mà chẳng hề hay biết phía sau vẫn có một bóng người đuổi theo không rời.
Sách Đồ Oa mặt mày xám xịt chạy về trướng đình, vừa bị cha mắng cho một trận, đang định vào trong uống chút rượu ngon trấn tĩnh, thì Cao Hoài Du đã ngồi sẵn trong trướng chờ hắn từ bao giờ.
Y chẳng buồn nín thở trốn trong bóng tối, rón rén chờ người bước vào. Trái lại, y đường hoàng ngồi trên ghế da hổ thuộc về Sách Đồ Oa, khí thế hiên ngang như chủ nhân thực sự của nơi này.
Thịt dê nướng chuẩn bị cho Sách Đồ Oa, y ăn.
Rượu ngon chuẩn bị cho hắn, y uống.
Đuổi theo suốt năm ngày, y cũng đói meo rồi!
Ngoài trướng có chút động tĩnh, y chẳng buồn để ý, vẫn tự nhiên gặm thịt dê nướng. Một con dê con nguyên vẹn, giờ chỉ còn lại nửa con.
Bình thường sức ăn y đã khỏe, y lại đang độ tuổi trẻ cường tráng, luyện võ tiêu hao nhiều năng lượng, nên đối với việc cơm nước y cũng không nhẹ nhàng thanh tao gì. Huống chi năm ngày ròng đuổi người, chỉ kịp nhai lương khô, uống ngụm nước lạnh, cái bụng đói đã kêu vang từ lâu.
Gần đây y ngày nào cũng cùng bệ hạ dùng bữa, ăn những gì chứ? Sơn hào hải vị thì không đến mức ấy, dù sao Nguyên Hi cũng không phải người thích xa xỉ. Thế nhưng, món ăn dù bình thường đến đâu, qua tay ngự trù chế biến cũng trở thành món có hương vị tuyệt trần. Lương khô hành quân sao có thể sánh bằng.
Thôi thì một con dê nướng thơm lừng của Ô Hoàn cũng tạm được.
Màn trướng vừa vén lên, một thiếu nữ tóc xoăn đang dìu Sách Đồ Oa bước vào. Hắn đang ôm nàng ta cười nói vui vẻ, vừa nhìn thấy người trong trướng, sắc mặt lập tức biến đổi.
Tiếng kêu kinh hãi còn chưa kịp thoát khỏi cổ họng, Cao Hoài Du đã ném thẳng xương dê và chén rượu trong tay về phía hai người.
Hai vật ấy được nội lực rót vào, uy lực chẳng kém binh khí, bay vút, một trái một phải trúng ngay đầu hai người, trực tiếp đánh ngất.
Khi hai thân người vừa ngã xuống, Cao Hoài Du đã lướt đến bên cạnh, vững vàng đón lấy chén rượu sắp rơi xuống đất.
Sau đó y kéo hai người vào góc trướng trói lại, cầm chén rượu trở về ghế da hổ, tiếp tục ăn nốt nửa con dê còn lại.
Con dê vốn chẳng lớn, y ăn xong còn rảnh rỗi xếp lại đống xương, rồi ngậm nước tráng miệng, lấy khăn lau tay thật sạch.
Vứt khăn đi, y không nhịn được khẽ ợ một tiếng. Lập tức mặt đỏ bừng, vội lấy tay che mặt – Aaa, thất lễ quá, may mà không ai nghe thấy.
Đợi y xấu hổ xong, mới cầm đao bước tới chỗ Sách Đồ Oa.
Sách Đồ Oa đang ngất thì bị y mạnh tay lay tỉnh, mở mắt ra vẫn còn ngơ ngác.
Hắn ngẩn ngơ hồi lâu, mới nhớ ra gương mặt đẹp đẽ trước mắt này, hình như chính là tên tướng Hán từng dẫn quân đuổi mình chạy thục mạng.
Hắn định kêu to gọi người, cổ họng lập tức bị lưỡi đao lạnh lẽo kề sát.
"Đừng gọi, ta sẽ không giết ngươi." Cao Hoài Du mở miệng nói một câu tiếng Ô Hoàn trôi chảy.
Ngày trước quanh năm ở biên giới đánh nhau với Ô Hoàn mãi, cũng phải học được chút ngôn ngữ của họ. Bằng không ở chỗ tối nghe người ta bàn chuyện cơ mật mà mình chẳng hiểu gì, chẳng phải thành trò cười hay sao.
"Thật... thật sao?" Sách Đồ Oa hơi run, cảm thấy hỏi ra câu này rất mất mặt, nhưng nỗi sợ vẫn át đi tất cả.
Hắn rốt cuộc chỉ là thiếu niên mười lăm, đối diện với người từng chinh chiến sa trường bao năm như y, đã bị sát khí ngút trời trấn áp.
"Thật." Cao Hoài Du mỉm cười.
Sách Đồ Oa nhìn nụ cười ấy, đột nhiên hoa mắt.
Người Hán này... đẹp như Hành công tử trong trướng phụ hãn vậy... Không, còn đẹp hơn cả Hành công tử.
"Nơi các ngươi làm lễ tế... ở đâu?" Cao Hoài Du hỏi.
Cao Hoài Du quả thật không muốn giết hắn. Dù sao hắn cũng là con trai cưng của Ô Hoàn Khả hãn, nếu chết đi sẽ mang đến phiền phức lớn cho Đại Ngụy. Ô Hoàn hiện giờ là sói đói, cắn một phát cũng đủ đau thấu xương.
Y cố ý thả hắn chạy cũng vì lẽ đó, vốn thả người xong là có thể quay về. Sở dĩ đuổi tới đây, là vì một việc khác: vu độc mà bệ hạ trúng phải, cần rắn độc do Ô Hoàn nuôi để giải.
Lão thần tiên Lâm Dật đã biết được cách giải vu độc trong sách: là cho người uống nọc rắn thay đổi thể chất, sau đó lấy máu làm thuốc. Nhưng cách ấy tuyệt đối không thể dùng. Lão thần tiên cũng dự định từ phương pháp ấy tìm ra nguyên lý, rồi nghĩ cách giải độc khác, không cần ai phải uống nọc rắn rồi lấy máu làm thuốc giải.
Y biết lão thần tiên là thánh y đương thế, y thuật tuyệt diệu vô song, rất có khả năng nghiên cứu ra cách giải.
Nhưng nhỡ đâu?
Nhỡ nghiên cứu không ra, hoặc thời gian không kịp... Y nhất định phải giữ lại một con đường sống khác cho bệ hạ.
Từ khi bệ hạ phát bệnh đến nay chỉ còn năm năm, y từng tận mắt thấy thân thể hắn đột nhiên suy nhược, từng ngày một kém đi... Y biết thời gian giải độc cho bệ hạ, e rằng chẳng còn đến năm năm.
Dù thế nào đi nữa, y cũng phải trước tiên lấy được con rắn độc trong sách từ tay Ô Hoàn để dự phòng.
Sách Đồ Oa ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp: "Trướng của tế ti có vẽ hình rắn làm vật tổ, lều của phụ hãn là sói. Chỉ có một chiếc lều là mang hình rắn."
"Các ngươi có một loại độc, chỉ cần chạm vào là ngấm qua da, từ từ ăn mòn xương cốt, ngươi biết không?"
Sách Đồ Oa ngập ngừng: "Không biết..."
Y liếc hắn một cái, thu đao lại. Đao đã rời cổ, Sách Đồ Oa vẫn không dám kêu, hắn biết chỉ cần mình hé miệng, người ngoài chưa kịp chạy tới thì mình đã đầu một nơi thân một nẻo.
Hắn thấy người Hán dung mạo diễm lệ kia đưa tay về phía mình, ngay sau đó cằm đau nhói, miệng bị banh ra.
Hắn vừa định giãy giụa, đối phương đã nhét thứ gì đó vào miệng, ép hắn nuốt xuống.
"Khụ khụ khụ..."
"Ta vừa cho ngươi uống độc dược của Ám Thần Ti nước Yên, bảy ngày sau ngươi sẽ bạo tử mà chết." Cao Hoài Du đổi tư thế, ngồi ung dung như không, "Ta cần một thứ – một con rắn có thể giải loại độc này. Ngươi mang rắn đến, ta đổi cho ngươi thuốc giải."
Y cười cười nhìn hắn ho sặc sụa, tiếp tục nói: "Những chuyện khác đừng hòng thử, ngươi biết hậu quả rồi đấy."
Sách Đồ Oa ho hồi lâu mới định thần, nhìn y hỏi: "Ngươi là người nước Yên? Họ Cao phải không?"
Y nhíu mày không đáp.
"Ngươi rất đẹp." Sách Đồ Oa đột nhiên dùng tiếng Hán vụng về nói một câu như thế, rồi lại đổi về ngôn ngữ Ô Hoàn, "Gần đây cũng có một người Hán tìm đến, cũng là nước Yên, hiện đang ở trong trướng phụ hãn. Ngươi có muốn ở lại không? Ngươi muốn gì ta cũng đều cho ngươi."
Cao Hoài Du nhíu mày không nói.
Tên nhóc Sách Đồ Oa chưa hiểu chuyện này rõ ràng đang nhìn y bằng ánh mắt không đúng. Người sinh ra đã có dung mạo, bị kẻ khác thèm muốn là chuyện quent thuộc. Từ nhỏ đến lớn, y đã thấy quá nhiều ánh nhìn như vậy. Đặc biệt là năm xưa Thái hậu đã để lại một bóng ma trong lòng y, khiến y cực kỳ nhạy cảm với phương diện này, rất dễ nhận ra người khác đang nghĩ gì.
Người Hán thời này, con nhà khá giả mười bốn mười lăm tuổi đã đính hôn thành thân, kéo dài đến hai mươi mấy phần lớn là vì gia cảnh không tốt, không ai chịu gả. Công tử vương tôn như Nguyên Hi, mười mấy tuổi đã lăn lộn nơi quân doanh, đông chinh tây chiến không rảnh lo chuyện hôn sự mới là thiểu số. Còn dân du mục Ô Hoàn thì cưới vợ sớm hơn nữa, mười hai mười ba đã làm cha chẳng có gì lạ.
Sách Đồ Oa sớm đã cưới mấy mỹ nhân, khi rảnh rỗi còn thích chơi đùa mỹ nam. Lúc này đang độ tuổi hễ thấy ai có nhan sắc là nổi tà niệm, lại đang trong trạng thái đầu óc không tỉnh táo, hoàn toàn quên mất trước đó chính người này đã đuổi mình chạy như thỏ ra sao.
Cao Hoài Du cầm chuôi đao, gõ một cái lên đầu hắn.
Sách Đồ Oa "Á" một tiếng kêu đau, nhìn thấy ánh mắt đầy sát khí của y, lập tức rất biết điều giúp y che giấu: "Á! Tiểu tử kia, món đó phải nhẹ tay cho lão tử, làm hỏng thì coi chừng lão tử trừng trị ngươi!"
Vừa ăn đòn vừa phải giúp người ta đánh lừa, đúng là nghẹn khuất đến cùng cực.
"Người nước Yên, là ai?" Y hỏi.
"Hành, em trai của hoàng đế nước Yên." Sách Đồ Oa cẩn thận quan sát dung mạo y, "Ngươi đẹp như Hành công tử vậy, hai người nhìn có phần tương tự."
Hành công tử đẹp như thế, tiếc là phụ hãn thích, hắn không thể tranh với phụ hãn.
Cao Hoài Du mặc kệ ánh mắt Sách Đồ Oa càng lúc càng lộ liễu, đứng dậy.
Em trai hoàng đế nước Yên, lại còn tên Hành?
Ngày ấy, Cao Hành bắt cóc Cao Chương từ chùa Vạn Phúc rồi chạy thoát, sau đó cậu ta bặt vô âm tín. Kinh thành Ngọc Kinh dán bố cáo truy nã khắp nơi, phái người lục soát, tìm đỏ mắt cũng không thấy, cuối cùng đành thôi.
Không ngờ Cao Hành chạy thoát rồi lại đến tận thảo nguyên Ô Hoàn? Vốn định lấy được rắn rồi đi ngay, giờ xem ra phải làm thêm chút chuyện nữa.
"Ta là do ngươi từ biên giới mang về, hiểu chưa?" Y một cước đạp lên ngực Sách Đồ Oa.
...
"Đã năm ngày rồi, thật sự không kẻ nào biết Thanh Hà Vương đi đâu sao?" Nguyên Hi đứng ngồi không yên, điên cuồng vung chân muốn hất tên đang ôm chặt chân mình là Tiết Bình xuống.
"Bệ hạ bớt giận đi mà!" Tiết Bình đại hán khóc lóc thút thít, "Cứ đi tiếp về phía Bắc là đến trướng đình của Ô Hoàn Khả hãn rồi, nơi nào có thể tìm chúng thần đều đã tìm hết!"
Sao hắn lại xui xẻo thế này chứ!
"Bệ hạ, Vương gia để lại thư rồi mới đi, chính là không muốn bệ hạ quá lo lắng. Với bản lĩnh của Vương gia, chắc chắn không sao đâu, xin ngài đừng quá lo lắng, hãy bảo trọng long thể!"
Nguyên Hi nghe mà càng thêm tức.
Hắn chờ Cao Hoài Du trở về, chờ ba ngày, ba trăm kỵ binh đuổi theo đã về, chỉ thiếu mỗi y, lại còn để lại một phong thư.
[Thần xin thứ tội vì tự ý rời đi.]
Ngươi còn biết là tự ý rời đi nữa à! Năm ngày rồi còn chưa chịu lăn về đây!
Tức chết trẫm mất thôi, đợi về nhất định phải tét mông!
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Nguyên Hi: Trẫm còn đang đợi ngươi về dính dính nhau đây!
Tiểu Ngư: QAQ
Nguyên Hi: !%*#!, nợ trẫm thì phải trả cả lãi!!!
Tiểu Ngư: Được luôn nha ~
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 62: Cướp mồi từ miệng sói
10.0/10 từ 33 lượt.
