Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 61: Hoài Du: Lịch sử đen tối lại đột nhiên đánh úp...


Cao Hoài Du vừa chui vào chăn, cảm nhận được hơi ấm bên cạnh, đã nghe hơi thở của Nguyên Hi khẽ đổi.


Y hoảng hốt ngẩng mắt, quả nhiên trong bóng tối mịt mùng, đôi mắt hắn đã mở, đang nhìn y.


Người luyện võ vốn nhạy cảm với mọi động tĩnh, y biết hoàng đế chắc chắn sẽ tỉnh, nên đã cố hết sức nhẹ nhàng. Vậy mà cuối cùng vẫn lỡ đánh thức người.


"Bệ hạ..."


Nguyên Hi khẽ cười một tiếng, dịch sát lại, bất ngờ vươn tay ôm lấy y, thấp giọng nói: "Sao giờ mới chịu tới?"


Hắn biết Cao Hoài Du thẹn thùng e lệ, không muốn ép buộc, nên tự mình ngủ trước. Dù sao lời cũng đã nói rồi, tới hay không là chuyện của Cao Hoài Du. Cao Hoài Du không muốn sang, nhất định nằm ở ngoài hứng gió lạnh, hắn cũng chẳng thể cưỡng ép người ta được.


Làm sao thì làm, miễn y thấy lòng thoải mái là được.


Cao Hoài Du có hơi không dám nhìn hắn: "Thần... lạnh."


Nguyên Hi thấp giọng trêu: "Lạnh rồi mới chịu chui vào chăn trẫm sao?"


Lời nói ấy dịu dàng biết bao, khiến Hoài Du nhất thời đầu óc choáng ngợp, bỗng trở nên dạn dĩ hẳn, rúc sâu vào lòng hắn thêm chút nữa: "Thần cũng muốn ngủ cùng bệ hạ."


"Thế sao không sớm lại đây? Cứ cố làm ra vẻ thanh cao với trẫm, lạnh là đáng đời." Nguyên Hi miệng thì trách, song chẳng chút tức giận, còn ghé sát hôn nhẹ lên mày y, khiến y bất giác nheo mắt lại.


"Thần biết tội rồi." Cao Hoài Du giọng trầm trầm, cố ý làm ra vẻ đáng thương, "Cầu bệ hạ tha thứ."


Nguyên Hi nói: "Trông không giống dáng vẻ cầu xin lắm."


Cao Hoài Du bèn ghé sát hôn hắn một cái.


"Bệ hạ tha thứ cho thần đi..." Y mềm giọng nỉ non.


Nhờ có kiếp trước ở bên nhau bao năm, y hiểu rõ hắn thích gì, biết rõ chiêu nào sẽ khiến hắn dễ xiêu lòng nhất.


Lúc này chỉ cần mềm mại quấn quýt làm nũng, Nguyên Hi tuyệt đối sẽ không chống đỡ nổi.


"Thôi được..." Nguyên Hi quả nhiên không giả vờ giận nữa. Không chỉ vậy, hắn còn bị y trêu đến miệng khát lưỡi khô, yết hầu xấu hổ mà lăn một cái.


Cao Hoài Du đưa tay mò mẫm lên xương quai xanh hắn, chỗ lần trước bị y cắn, vết sẹo đã sớm tan, chỉ còn làn da mịn màng.


"Sao thế?" Nguyên Hi thấy y trầm ngâm, không nhịn được hỏi.


Hoài Du khẽ nói: "Thần đang nghĩ... lần trước thần từng cắn chỗ này."


Lần ấy y vừa tỉnh độc, khôi phục ký ức, nhìn thấy người mình nhớ suốt tám năm ròng, tình cảm khó tự kiềm chế.


Y đâu chỉ muốn cắn một cái, y muốn chậm rãi in dấu khắp cổ hắn, còn muốn để thiên hạ biết chính y là thủ phạm.


"Bệ hạ từng nói thần trúng độc chưa khỏi... Giờ thần đã khỏe rồi." Hoài Du cẩn thận ám chỉ.



"Ừ, khỏe rồi." Nguyên Hi bị y cọ vào cổ vai, thấy khoan khoái vô cùng.


Cao Hoài Du thấy hắn cố tình giả ngây, có chút giận: "Thần tưởng bệ hạ sẽ... sủng hạnh thần."


"Ngươi đúng là..." Nguyên Hi đột ngột mở mắt.


Người hắn mơ tưởng bấy lâu nay, vào khoảnh khắc này lại nói "ta tưởng ngài sẽ thế này thế kia ta", rõ ràng là đang làm nũng trách yêu, rõ ràng là đang cầu xin hắn làm gì đó với mình.


Lúc này hắn mới nhận ra, đêm mưa lạnh giá, vậy mà hai người đã toát đầy mồ hôi nóng.


Thế là quân thần hai người đàm luận dưới ánh nến, chậm rãi trao đổi cách dẫn binh đánh giặc.


Nguyên Hi thích nhất là dụ địch tự lộ diện, âm thầm bày mai phục, đợi khi đã nắm chặt cục diện, bắt đúng thời cơ mới tung đòn mạnh. 


Còn Cao Hoài Du thì thích lấy mềm làm mồi, lấy yếu làm thế, từng bước mê hoặc đối phương, đến khi ra tay thì cứng rắn dứt khoát, một kích tất sát.


...


Nguyên Hi lau sạch ngón tay, tiện tay ném chiếc khăn ướt vào bồn. Sau khi nằm lại xuống giường, tinh thần khoan khoái hẳn, dù không ngủ nốt nửa đêm còn lại cũng vẫn thấy rất tỉnh táo.


Trước khi ngủ bị chuyện Ô Hoàn khả hãn và đại ca làm cho tức đến rối bời, giờ thì tâm trạng đã thoải mái vô cùng.


Hừ, cái gì mà trẫm si mê đại ca, si mê Cao Hành mà không được đáp lại, vì yêu sinh hận, đối phương lại khinh thường trẫm, đối với trẫm chỉ có căm hận, khiến trẫm phải hối hận cả đời cơ chứ?


Người trẫm yêu đang ở ngay bên cạnh, vừa ngọt vừa thơm, đáng yêu vô ngần, chưa bao giờ khiến trẫm phải phiền lòng.


Nguyên Hi cúi mắt nhìn Cao Hoài Du, trong lòng ngọt như mật, khóe môi bất giác nhếch lên.


Cao Hoài Du lúc này đang cuộn mình trong chăn, khi nãy luận binh hơi lép vế, y xấu hổ không dám ngẩng đầu. Nghe thấy tiếng người kia đã nằm trở lại giường, y chỉ muốn tự đào hố chôn mình.


Vậy mà tên cẩu hoàng đế này còn chưa chịu buông tha y, cố ý bắt nạt, giả vờ kinh ngạc hỏi: "Cao khanh sao thế này?"


Cao Hoài Du giận đến mức đổi cả giọng: "Bệ hạ rõ ràng biết còn hỏi."


Nguyên Hi nhướng mày: "Ồ, Thanh Hà Vương phong lưu nức tiếng thế mà, sao lại rụt rè thẹn thùng như vậy được?"


Cao Hoài Du ngẩn ra: "Ơ?"


Vừa nghi hoặc xong, y liền hiểu ra.


Hoàng đế đột nhiên đào từ dưới đất lên một hũ giấm chua lâu năm.


Cao, Chương!


Nguyên Hi bóp cằm y, trong đôi mắt híp lại ánh lên vẻ sắc bén như sói đói: "Khanh chẳng phải nổi danh phong lưu khắp thành Kiến Bình sao? Hửm, Thanh Hà Vương?"


Cao Hoài Du: "..."


Quả nhiên là hắn... Cao Chương! Ngươi suốt ngày nói bậy bạ cái gì thế hả? Chờ chết đi! Đợi ta về ta thề sẽ đấm ngươi đến hộc máu!



Y suýt đã quên mất chuyện này, sao hoàng đế vẫn còn nhớ!


Hoàng đế không chỉ nhớ quyển Thanh Hà Vương tập, mà nhớ rõ mồn một, cả cuốn thuộc làu.


Chỉ thấy Nguyên Hi nhìn y, thong dong ngâm: "Mặt ửng đào hồng, rượu ánh vàng. Làn men lay động, tựa thuỷ quang. Mắt liếc khẽ đưa, tình dợn sóng. Khúc xưa nhàn nhạt, chẳng buồn vương."


Cao Hoài Du đau khổ nhắm mắt.


"Tay áo hương vương, hơi xuân ngầm. Môi ngậm đàn trầm, áo hé ngang. Giường thêu màn gấm, cuộn sóng hồng. Anh đào cắn nát, mắt nồng say...." Nguyên Hi cúi xuống ngậm lấy môi y, hôn nhẹ một cái, "Khanh đã biết tình biết ý như thế, sao không để trẫm mở mang một phen?"


"Thần... mấy cái đó đều là tùy tiện bịa đặt cả..."


Giờ nói mấy bài thơ ấy không phải mình viết thì còn kịp không?


"Bịa đặt? Những câu từ hương diễm sống động thế này... Trẫm vẫn luôn tò mò, khanh cùng hoa khôi đùa giỡn tình tứ như thế nào, mới viết ra được thơ như vậy?"


Cao Hoài Du: "..."


Y không thể tiếp tục chối rằng mình không biết gì nữa.


Thực ra, y vốn không phải tên thiếu niên ngây ngô không hiểu chuyện đời. Y cái gì cũng hiểu cả, chỉ là chưa từng có kinh nghiệm thực tiễn mà thôi.


Năm xưa, những bài thơ diễm tình do y viết ra cũng không phải bịa đặt, tất cả đều dựa trên cảnh thật. Y từng mời hoa khôi về phủ, quả thực có cùng người ta trêu đùa tình tứ. Khi ấy y rất bạo dạn, đến cả hoa khôi cũng bị y chọc cho đỏ bừng mặt.


Nhưng diễn trò và đối diện với người trong lòng rốt cuộc vẫn khác nhau. Với Nguyên Hi, y lại không dám. Những điều chất chứa trong lòng, y càng không dám thực hiện.


Nếu dám, thì đâu phải đợi đến tận bây giờ.


Nguyên Hi vén chăn, chậm rãi ngâm nga: "Gối bên tuyết vừa tan... Sóng xuân thấm son hồng."


Cao Hoài Du bịt tai không muốn nghe nữa, nghiêng đầu không dám nhìn vào mắt hắn. Đang trốn tránh thì bị hắn nắm lấy cổ chân, nhất thời cảm giác xương cốt cả bàn chân đều mềm nhũn.


"Tay ngọc nhặt lông gấm...." Nguyên Hi nhẹ nhàng xoa bàn chân y, thầm nghĩ quả nhiên giống như vành trăng khuyết, " Trăng rằm đạp bụi hương."


Cao Hoài Du đã bị lời nói và hành động của hắn đánh cho toàn thân vô lực, tưởng hắn không ngâm nữa là sắp buông tha mình.


Ai ngờ hắn lại đổi sang bài khác...


Lòng bàn chân đột nhiên bị ngón tay hắn nhẹ nhàng cù hai cái, cảm giác vừa tê vừa nhột lập tức khiến cả chân y run lên.


Lòng bàn chân vốn nhiều huyệt, là chỗ nhạy cảm bậc nhất, Nguyên Hi lại cố ý trêu, y đương nhiên là nhột đến không chịu nổi. Ban đầu còn cố nhịn, nhưng cái cảm giác ấy thực sự quá tra tấn, cuối cùng vẫn khiến y vừa khóc vừa cười, không nhịn được r*n r* cầu xin, thậm chí có chút không khống chế được tay chân, hướng về phía Nguyên Hi đá lung tung.


"Bệ, bệ hạ! Tha cho thần đi... ha ha ha..."


Hóa ra cù lét là một kiểu cực hành đáng sợ đến như vậy, y chịu không nổi đâu!


"Trẫm lệnh ngươi... không được cử động." Nguyên Hi dễ dàng khống chế y, chặn hết công kích múa may của y.


Cao Hoài Du thở hổn hển, van lơn: "Bệ hạ chớ hiểu lầm thần, thần chỉ là... Thần chỉ là... năm đó giả bệnh ở nhà, diễn cho người khác xem mà thôi, không phải thật sự phong lưu ph*ng đ*ng."



Y hơi ngẩng đầu, bị cù đến nước mắt lưng tròng, trông đáng thương vô cùng.


"Tốt, trẫm tin khanh." Nguyên Hi đang cùng y triền miên, đầu óc mê muội vì s*c t*nh, Cao Hoài Du nói gì hắn cũng dễ dàng bỏ qua.


Quân thần hai người từ đàm luận dẫn binh đánh giặc, chuyển sang nói về thơ từ ca phú năm xưa của Cao Hoài Du.


...


Nguyên Hi lại ném một chiếc khăn vào bồn, dáng vẻ như vừa thắng lớn trở về, khí thế hệt bậc quân vương khải hoàn, quân lâm thiên hạ.


Vừa ngồi lại mép giường, Cao Hoài Du đã bò dậy từ phía sau ôm lấy hắn, hai tay cực kỳ không an phận sờ loạn khắp nơi.


Đây coi như báo thù. Vừa nãy hoàng đế không cho y động đậy, y cảm thấy rất không công bằng, giờ y cũng phải sờ lại cho hả giận.


"Đừng nghịch." Nguyên Hi nắm lấy bàn tay y đưa tới, lơ đãng v**t v* từng ngón, mái tóc rũ xuống của y khẽ lướt qua da thịt hắn, dấy lên cảm giác ngưa ngứa.


Cao Hoài Du thấp giọng cười: "Thần đâu có nghịch."


Y dùng chút sức ở tay, muốn giãy ra tiếp tục sờ vạt áo hắn, lại bị bắt lại, chỉ đành ấm ức nói: "Chỉ cho bệ hạ phóng hỏa, không cho thần thắp đèn."


Nguyên Hi xoay người kéo y vào lòng, hai người ngả xuống giường, hắn bèn xoa bóp cho y một phen.


"Bệ hạ..." Bị ôm chặt quá, xương cốt cũng sắp bị siết đau.


"Thích trẫm không?" Nguyên Hi ghé sát tai y hỏi.


"Thích." Đương nhiên thích, nếu không thích, y hoàn toàn có thể xoay người bỏ đi, không nhất thiết phải ở lại đây, càng không cần miễn cưỡng đáp lại sự ưu ái của hoàng đế.


Y cũng là thiên hoàng quý tộc, có lòng tự cao của riêng mình, hà tất phải nương nhờ vào người khác?


Nguyên Hi nghe vậy vui mừng, ôm y hôn tới tấp, ngắm cho đến khi mắt y sắp không mở nổi nữa, mới dịu dàng nói: "Ngủ đi."


Cao Hoài Du sớm đã bị hắn xoa đến mơ màng, nửa tỉnh nửa mơ đáp: "Ừm... ngủ..."


...


Nguyên Hi vốn chỉ định ở nơi này tuần sát ba ngày, giữa chừng lại mắc bệnh một trận, khiến thái y đi theo sợ đến mức không dám để hoàng đế đi lung tung. Thế nên nhiều việc đều để quan viên dưới quyền thay mặt xử lý, còn hắn thì cứ ru rú ở trong chỗ nghỉ.


Tình hình địa phương đều đã được ghi chép lại tường tận rồi dâng lên. Hắn xem qua rồi lại triệu quan viên tới bàn bạc kỹ, đại khái cũng chẳng khác gì tự mình đi xem một chuyến. Người ngoài không yên tâm thì thôi, chẳng lẽ đến cả thân tín thay hắn làm việc cũng không yên tâm sao.


Mọi việc xong xuôi, đến lúc này hắn đã đi khắp các châu thuộc đất Yên.


Sau một đêm dài đàm tình giữa quân thần, hai người sáng dậy vẫn còn dính dính nhau. Cao Hoài Du theo Nguyên Hi dùng xong bữa sáng, rồi cùng trở về chỗ của hoàng đế. Trên thư án đã đặt sẵn tấu báo mới gửi tới, hoàng đế ngồi xuống lật xem, còn y thì ở bên vừa nhẹ nhàng ngáp vừa nghiền mực chu sa cho hắn. Ước chừng đủ dùng rồi, y mới đặt thỏi mực xuống, ra ngoài lo việc, trước khi đi còn bị Nguyên Hi kéo lại, ghé sát cắn nhẹ vào vành tai một cái.


Dẹp xong nhà họ Trần, Nguyên Hi liền thẳng một mạch tiến về phương Bắc để tuần sát; nơi này đã không còn cách Ô Hoàn bao xa, nếu không thì Ô Hoàn khả hãn cũng chẳng dễ gì cấu kết với gian tế Nam Trần.


Ô Hoàn là nhắm vào Nguyên Hi mà đến. Vừa mới náo loạn một trận như vậy, không chừng ngày nào đó A Sử Na Bột Tất sẽ dẫn một đám lang thần dũng sĩ tiếng quân xuống phía Nam.


Việc điều tra bọn gian tế Ô Hoàn và gian tế Nam Trần trà trộn ở đất Bắc phải làm, đồng thời cũng cần phái người lên phương Bắc dò la tin tức, đề phòng Ô Hoàn.



Nguyên Hi không sợ Ô Hoàn, nhưng giờ hắn cũng không thể khai chiến hoàn toàn với Ô Hoàn được. Ba năm sau hắn từng là người đuổi theo A Sử Na Bột Tất mà đánh đến gã chạy khắp nơi, còn bây giờ thì thực sự không rảnh tay.


Năm ngoái, ở thảo nguyên Ô Hoàn có vài nơi gặp tuyết lớn, chết không ít người, bọn họ sống không nổi nữa thì gần như phải chạy về phía Nam cướp bóc. Bất quá em trai A Sử Na Bột Tất là A Sử Na Sùng Diên mới tự lập trại riêng, hai huynh đệ đang tranh chấp. Vào lúc này, nếu Bột Tất tới trêu chọc Đại Ngụy cũng không phải nước cờ sáng suốt.


Trước kia, vào thời điểm này, Ô Hoàn cũng chưa phát rồ đến mức đánh nhau với Đại Ngụy. Nhưng tên A Sử Na Bột Tất này lại si mê Nguyên Liệt, biết Nguyên Hi tới phương Bắc liền mua chuộc gian tế Nam Trần hành hung, bày ra bộ dáng báo thù vì người yêu... Giờ Nguyên Hi cảm thấy cái gì cũng có thể xảy ra.


Ngoài cửa có người mang đồ tới, Ngọc Châu ra một lát rồi bưng vào một đĩa nho.


"Bệ hạ, là Thanh Hà Vương kính dâng." Ngọc Châu mặt đầy vẻ ăn cơm chó no căng, "Vương gia nói, nơi này không có thứ quý như anh đào, ngài ăn tạm nho trước vậy."


Nguyên Hi lập tức cười thành tiếng, phân phó: "Để ở đó đi."


Chậc, đúng là nhóc lưu manh.


Xem qua một lượt tấu chương, Nguyên Hi bắt đầu thất thần, chậm rãi cầm đĩa nho ăn từng quả.


Nhớ Hoài Du...


Này cũng không trách hắn được, mới vừa cùng người quấn quýt một phen, sao có thể nỡ nhanh rời khỏi xúc cảm mật ngọt như vậy, đương nhiên là nhớ rồi.


Mực chu sa trong nghiên kia, tựa như còn thoang thoảng hương thơm nhè nhẹ của người ấy.


Buổi trưa Cao Hoài Du không về, không có người bên cạnh cùng ăn, Nguyên Hi cảm thấy cơm cũng chẳng còn ngon.


Chiều tối, Tiết Bình chạy tới đưa mật báo khẩn, hoàng đế còn chưa kịp mở ra, hắn đã vội tóm tắt tình hình: "Thần cùng Thanh Hà Vương tuần sát ở doanh trại biên quân, vừa lúc gặp phải một toán kỵ binh Ô Hoàn xâm phạm biên giới, người dẫn đầu hình như là con trai thứ hai của A Sử Na Bột Tất."


Ô Hoàn và Đại Ngụy chưa từng giao chiến quy mô lớn, nhưng những toán người nhỏ như vậy sang quấy rối, cướp chút đồ của dân thì không phải ít. Dù sao cũng là vùng biên cảnh, chuyện này vốn chẳng lạ.


Nguyên Hi gật đầu, nhàn nhạt liếc bên cạnh hắn một cái: "Thanh Hà vương đâu? Sao không cùng ngươi về?"


Tiết Bình lập tức đổ mồ hôi lạnh: "Bẩm bệ hạ... Thanh Hà Vương dẫn ba trăm người đuổi theo rồi..."


Nguyên Hi ngẩn ra.


Ba trăm người... thật l* m*ng... Thôi được rồi, nếu là Cao Hoài Du thì dẫn từng ấy người đuổi theo con trai A Sử Na Bột Tất cũng đã đủ.


Nhưng mà, hắn vốn còn định tối nay chờ người về để mặn nồng một phen cơ mà.


Giờ thì chạy mất rồi! Vì một tên man tử Ô Hoàn mà chạy mất!


Khi về phải bắt lại đánh mông mới được!


. . . 


 


Tác giả có lời muốn nói:


Nguyên Hi: Trẫm quả là cường công số một thiên hạ!


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 61: Hoài Du: Lịch sử đen tối lại đột nhiên đánh úp...
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...