Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 6: Thần sẽ ỷ sủng mà sinh kiêu


Cao Hoài Du nói: "Hồ sơ quân sự là cơ mật, kiểm tra nghiêm ngặt cũng không có gì sai, việc trì hoãn tích đọng thực ra chỉ là số ít, bệ hạ không cần quá tức giận."


"Hoài Du, không cần nói nhiều." Nguyên Hi phẩy tay, ra lệnh: "Đưa những hồ sơ này đến phủ An Dương Hầu."


Nói xong, hắn đứng dậy đi ra ngoài, để lại đám sai dịch quỳ đầy đất trong phòng. Cao Hoài Du liếc nhìn một vòng, cũng không nói gì, đứng dậy đi theo hắn.


"Họ luôn đối xử với ngươi như vậy sao?" Ra khỏi cửa, Nguyên Hi hỏi.


Cao Hoài Du là tông thất nước Yên đã đầu quân, lại được hắn trọng dụng, không cần nghĩ cũng biết đám quý tộc bất mãn với y ra sao. Hắn từng nhiều lần trừng trị bọn chúng vì chuyện này, sau đó, đám quý tộc đều phục tùng, cũng không còn ai dám làm khó Cao Hoài Du nữa. Giờ chứng kiến cảnh này, hắn có chút không quen.


Cao Hoài Du nói: "Đã là việc theo lẽ công bằng, thì cũng không thể xem là ai làm khó ai..."


Lời chưa nói hết đã bị cắt ngang, Nguyên Hi nói: "Hoài... Cao khanh, sao không bao giờ chịu nói với trẫm?"


Cao Hoài Du vốn định nói giúp cho Việt Quốc Công đôi câu để sau này gặp mặt khỏi khó xử, nhưng còn chưa kịp mở miệng, Nguyên Hi đã nói tiếp: "Nửa giang sơn Đại Ngụy này là do trẫm tự tay đánh xuống. Chẳng lẽ trẫm còn phải chiều theo ý họ sao?"


Lời này không sai. Nửa giang sơn Đại Ngụy đúng là do hắn dẫn quân đánh xuống. Hắn không hề dựa vào phụ thân mình để trở thành hoàng đế. Ngược lại, nếu không có hắn, e rằng Bắc triều đã bị Nam Trần và vài quân phiệt khác tiêu diệt, chẳng thể cầm cự đến khi hoàng đế tiền triều nhường ngôi. 


Nguyên Dụ chỉ làm hoàng đế ba tháng rồi thoái vị làm Thái thượng hoàng, chẳng phải vì lúc đó Nguyên Hi đã nắm triều đình Ngọc Kinh trong tay sao? 


Chỉ vì phụ thân hắn còn sống nên mới làm bộ làm tịch như thế mà thôi.


Hắn mới là công thần lớn nhất của Đại Ngụy, không phải con rối hằng ngày phải nhìn sắc mặt của đám quý tộc.


Cao Hoài Du ngẩn ra, nói: "Bệ hạ... thần không dám."


Nguyên Hi cười khẽ: "Ngươi nghĩ trẫm còn phải kiêng nể vài kẻ quý tộc kia sao?"


"Không... thần chỉ lo..." Cao Hoài Du khẽ cúi mắt, không dám nhìn hoàng đế, "Bệ hạ trước nay luôn ưu ái thần. Thần sợ rằng chỉ cần thần nói mình chịu chút oan ức, bệ hạ sẽ lập tức nghiêm trị kẻ khác... rồi từ đó thần lại ỷ sủng mà sinh kiêu."


Nụ cười Nguyên Hi càng thêm rạng ngời: "Vậy thì cứ ỷ sủng mà sinh kiêu, sợ gì? Trẫm sủng ngươi đấy."


Cao Hoài Du kinh ngạc quay đầu, Nguyên Hi lại thấy đôi mắt y tròn xoe như mèo.



Nguyên Hi cười, đổi đề tài: "Những hồ sơ quân sự này... đều từ ba năm trước. Ngươi muốn xem để làm gì?"


Hồ sơ mà Cao Hoài Du muốn xem không có gì đặc biệt. Năm đó, hắn nghe y muốn xem liền đồng ý, sau đó không quản nữa, cũng không hề hay biết chuyện Cao Hoài Du đợi ba tháng vẫn chưa lấy được.


Bây giờ biết năm đó Cao Hoài Du chỉ muốn xem vài hồ sơ nhỏ mà phải khó khăn như vậy, hắn vừa hối hận vừa tò mò.


"Thần muốn lấy những hồ sơ này, không phải vì việc công, mà có chút tư tâm." Cao Hoài Du nghĩ một lát, quyết định nói thật, "Trận chiến năm đó, chủ soái nước Yên là Hoắc Phi."


"Sư phụ ngươi..." Nguyên Hi ngừng cười, hiểu ý định của Cao Hoài Du.


Ba năm trước, hoàng đế còn chưa mang họ Nguyên, phụ thân của Nguyên Hi, Ngụy Quốc Công Nguyên Dụ, vẫn rất khách sáo với hoàng đế bù nhìn của tiền triều.


Miền Bắc có triều Lương do nhà Nguyên nắm giữ cùng với nhà họ Cao của nước Yên, miền Nam là triều Trần, cả ba hình thành thế chân vạc. Nhưng Lương và Yên yếu hơn Trần, vậy nên trong tình thế này, Lương và Yên phải liên minh mới chống lại được mối đe dọa từ Nam Trần.


Nhưng nhà họ Cao chẳng phải người bình thường, đám người ấy đầu óc bốc đồng, đã liên minh với Nam Trần đánh vào Khâm Châu. Quân Lương liên tiếp thất trận, phụ thân của Nguyên Hi suýt nữa thì phải đưa vị tiểu hoàng đế bù nhìn dời đô, thậm chí còn tính chuyện cắt đất Khâm Châu.


Lúc đó, Nguyên Hi vì công lao quá lẫy lừng mà bị chính phụ thân mình nghi kỵ, lại bất hòa với huynh đệ và kế mẫu, bị Nguyên Dụ cách chức giam lỏng ở nhà, tình cảnh chỉ tốt hơn Cao Hoài Du ở nước Yên đôi chút. Tốt ở chỗ Cao Hoài Du bị cả nhà họ hàng bức chết, còn Nguyên Dụ thì ít ra cũng từng yêu thương hắn, không đến mức thật sự muốn hắn chết.


Về sau, chiến sự gặp bất lợi, Nguyên Hi xin ra trận, Nguyên Dụ dù lòng trăm ngàn không muốn thấy con trai mình tiếp tục lập công, nhưng cũng chỉ đành miễn cưỡng để hắn đi.


Sau đó, liên quân Yên-Trần bại trận rút lui, chẳng bao lâu, Hoắc Phi bị Yên đế Cao Vĩ lừa vào cung đánh chết. Song kiệt nước Yên chỉ còn lại Cao Hoài Du.


Cao Hoài Du luôn thấy trận chiến năm đó rất kỳ lạ, luôn canh cánh về cái chết của sư phụ mình. Nguyên Hi hơi bất ngờ vì y lại thẳng thắn nói ra mục đích của mình, không kìm được mà hỏi: "Ngươi cứ thế nói với trẫm? Ngoài kia có vài tin đồn, chẳng lẽ ngươi không biết?"


Cao Hoài Du hiểu ý hắn, chỉ lắc đầu: "Thần vốn không tin những lời đồn đó."


Tin đồn là một thuyết âm mưu rất hoang đường, nhưng cũng chứa đựng chút lý lẽ.


Liên quân Yên-Trần vốn thế như chẻ tre, nhưng sau khi Nguyên Hi đến tiền tuyến, không hiểu sao lại sụp đổ. Đó là lần thua thảm bại nhất trong đời Hoắc Phi, còn Nguyên Hi cũng thấy chiến thắng của mình có đôi phần kỳ lạ.


Nguyên Hi biết Hoắc Phi là đối thủ tinh anh, trước trận đã diễn tập không biết bao nhiêu lần. Vậy mà khi giao chiến thực sự, Hoắc Phi lại thua một cách nhẹ bẫng, tựa như chẳng cần hắn tốn chút sức nào. 


Đến giờ, vẫn có người hoài nghi trận Khâm Châu năm ấy là do Nguyên Hi thông đồng với địch để thoát cảnh bị giam lỏng. Để quân địch đánh vào Khâm Châu, rồi mình ra tiền tuyến đánh bại liên quân Yên – Trần, dễ dàng trở thành "cứu tinh" của triều Lương. 


Chính bản thân Nguyên Hi cũng không dám tin mình lại có bản lĩnh đến mức chỉ cần hạ lệnh một câu là có thể khiến Yên – Trần cùng nhau diễn một màn kịch để cứu nguy cho mình.



"Thần chỉ muốn biết năm đó sư phụ rốt cuộc đã trải qua những gì, chỉ vậy thôi." Ánh mắt Cao Hoài Du giao với hắn, rồi nhanh chóng tránh đi, "Thần cũng nghĩ rằng... nếu bệ hạ thực sự thông đồng với địch, năm đó tình cảnh cũng không đến mức khó khăn như vậy."


Ánh mắt Nguyên Hi dịu lại, ôn tồn đáp: "Ngươi tin trẫm là tốt rồi."


Nguyên Hi khẽ thở dài, ra lệnh cho vệ sĩ: "Lấy xe, đưa An Dương Hầu về phủ."


Vệ sĩ chưa kịp đáp, Cao Hoài Du định từ chối, ngẩng lên thấy Nguyên Hi, lại không dám nói ra câu khước từ nữa, chỉ tạ ơn: "Thần... tạ ơn bệ hạ."


Hoàng đế đích thân ban xe đưa về phủ, ân sủng gì thế này? Y muốn từ chối, nhưng Nguyên Hi là kiểu người nếu ngươi không thuận theo, hắn sẽ nổi giận. Hắn tốt với ngươi, ngươi phải nhận!


Nguyên Hi đích thân nhìn Cao Hoài Du lên xe mới quay về cung.


Dùng xong bữa tối, Nguyên Hi do dự hồi lâu, cuối cùng quyết định đến Phúc An Cung thỉnh an. Chuyện lớn như diệt nước Yên, hắn vẫn phải đích thân báo cho người đó.


Phúc An Cung là nơi ở của Thái thượng hoàng, Nguyên Dụ.


Thế nhân đều công nhận Nguyên Hi là hoàng đế khai quốc của Đại Ngụy, nhưng hoàng đế đầu tiên của Đại Ngụy không phải Nguyên Hi, mà là Nguyên Dụ. Năm đó, hoàng đế tiền triều nhường ngôi cho Nguyên Dụ, Nguyên Dụ phong Nguyên Hi làm Thái tử, ba tháng sau, Nguyên Dụ nhường ngôi cho Nguyên Hi.


Tất cả đều do Nguyên Hi sắp xếp. Phụ thân còn sống, dù công lao hắn lớn đến đâu, hắn cũng phải để Nguyên Dụ ngồi lên ngai vàng trước.


Vốn dĩ Nguyên Dụ có thể là hoàng đế khai quốc danh chính ngôn thuận... nếu năm đó Nguyên Hi không bị ép đến mức lật bàn, phản lại phụ thân mình.


Thất bại lớn nhất đời Nguyên Dụ có lẽ là đứa con trai thứ sáu Nguyên Hi quá xuất sắc, vượt qua mọi người. Đám võ tướng chỉ nghe theo hắn, không phục ai khác, ngay cả phụ thân cũng phải kiêng dè hắn.


Nhưng công lao Nguyên Hi dẫu lớn thế nào, hắn vẫn là con trai Nguyên Dụ. Công lao của thần tử là của hoàng đế, công lao của con trai là của cha. Chỉ cần Nguyên Hi còn coi Nguyên Dụ là phụ thân, mọi thứ của hắn đều thuộc về Nguyên Dụ.


Nhưng Nguyên Dụ lại chèn ép hắn quá mức, ngược lại ép hắn đến đường cùng. Nguyên Dụ chưa kịp tiếp nhận ngai vàng mà xưng đế, Nguyên Hi đã ra tay giam lỏng ông. Sau đó, Nguyên Dụ đưa con trai lớn và con trai thứ ba ra đối kháng với Nguyên Hi, thế rồi cũng bị hắn xử lý sạch nốt. Khi Nguyên Dụ nhận ra mình muốn chơi trò cân bằng nhưng Nguyên Hi lại hoàn toàn không chịu khống chế, thì đã muộn rồi.


Từ đó, cha con thành thù, Nguyên Hi đối với Phúc An Cung kính trọng nhưng xa cách.


Nguyên Hi lên ngôi chưa đầy ba năm, ông lão đã qua đời. 


Với Nguyên Hi, đã nhiều năm không gặp phụ thân mình, giờ đứng trước Phúc An Cung, rốt cuộc sự kích động vẫn lấn át tất thảy xúc cảm khác.


Không ngờ âm dương sai lệch, hắn lại được gặp phụ thân mình một lần nữa.



Đã qua nhiều năm, giờ đây hắn đã có thể buông xuống rồi... hẳn là vậy?


"Bệ hạ." Một lão nhân ra đón, hành lễ với Nguyên Hi: "Lão nô bái kiến bệ hạ."


"Hoàng lão miễn lễ." Nguyên Hi nói, "A phụ... gần đây thế nào rồi?"


Lão nhân này tên Hoàng Khánh, vốn là quản gia cũ của phủ Ngụy Quốc Công. Ông xuất thân gia nô, lớn lên bên cạnh Nguyên Dụ nên đến giờ vẫn giữ thói quen tự xưng "lão nô". Sau khi nhà họ Nguyên xưng đế, Nguyên Hi ban cho ông một chức nhàn tản, không phải làm gì, chỉ để an dưỡng tuổi già. Việc duy nhất ông cần làm là thường xuyên vào cung bầu bạn với Nguyên Dụ, để vị Thái thượng hoàng đáng thương ấy còn có người trò chuyện.


Thái thượng hoàng tuy không muốn nói chuyện với Nguyên Hi, nhưng lại sẵn lòng trò chuyện với bạn cũ. Nguyên Hi vẫn trông cậy Hoàng Khánh khuyên nhủ phụ hoàng mình, thế nhưng suốt hai năm kể từ khi đăng cơ, dường như việc đó chẳng có chút tác dụng nào.


Hoàng Khánh không muốn thấy cha con họ thù địch, bất đắc dĩ nói: "Thái thượng hoàng mọi thứ đều tốt, nếu bệ hạ thường xuyên đến thăm, Thái thượng hoàng chắc chắn sẽ cảm thấy thoải mái hơn."


Thoải mái? Hễ thấy mình là ôm một bụng tức thì đúng hơn. Nguyên Hi tự giễu cười, nói: "Phiền Hoàng lão chiếu cố..."


Hoàng Khánh cúi người hành lễ, biết Nguyên Hi muốn nói chuyện với phụ thân, chỉ tiễn hắn vào chứ không đi theo.


Nguyên Hi vừa bước vào điện, một tiếng quát lớn đã phá tan ảo tưởng của hắn. Lão nhân ngồi sau bàn trừng mắt nhìn hắn: "Nghịch tử! Ngươi còn dám đến đây!"


Nguyên Hi run lên, ngọn lửa giận đã bị thời gian dập tắt nay lại bùng cháy lần nữa.


Nếu không phải đã qua nhiều năm, hắn đã học được cách giữ bình tĩnh trước Nguyên Dụ, có lẽ lúc này hắn lại không kìm được mà gào thét với ông.


Nguyên Hi bình tâm một lát, cuối cùng quỳ xuống trước lão nhân, giọng trầm khàn: "A phụ."


Lão nhân kích động đến mức mắt ngấn lệ: "Nghịch tử!"


Nguyên Hi nhẫn nhịn, nghiến răng đáp: "Là a phụ quá mức thiên vị. Nếu a mẫu biết sau khi người đi, a phụ để con cái của nữ nhân khác ức h**p con trai mình, để Đại ca và Tam ca ra tay độc ác với nhi thần, thậm chí a phụ cũng hối hận vì đã không để nhi thần chết... a mẫu làm sao có thể cam lòng? Còn Ngũ ca... Ngũ ca chắc chắn cũng sẽ không chấp nhận cách làm của a phụ."


"Ngươi câm miệng cho ta!" Nguyên Dụ giận dữ, "Ngươi còn mặt mũi nhắc đến Ngũ ca ngươi ư! Các ngươi là song sinh, nhưng thân thể nó yếu ớt, sớm qua đời, chẳng phải vì ngươi – tên họa tinh – cướp hết tinh khí của nó sao? Nếu người sống là nó, nó tuyệt sẽ không thể ra tay với huynh đệ mình! Nguyên Hi, ngươi thật độc ác, Đại Lang, Tam Lang nếu có một nửa sự độc ác của ngươi, cũng không đến mức bị ngươi..."


Ông như nhớ lại cảnh huynh đệ tương tàn năm đó, không thể nói tiếp được.


"A phụ luôn nói nhi thần độc ác..." Nguyên Hi càng nghe, lòng càng giá buốt, hắn không nhịn được cười lạnh, "Nhưng chẳng phải điều này chứng minh nhi thần thích hợp làm thế tử, làm Thái tử, làm hoàng đế hơn cả đại ca sao?"


Nguyên Dụ nghẹn họng: "Ngươi!"



"A phụ không đủ độc ác, nếu không năm đó có thể trực tiếp giam nhi thần đến chết, chứ không phải thả nhi thần ra..." Nguyên Hi châm biếm, "Nhưng nếu a phụ giết nhi thần, lấy ai đánh bại liên quân Yên-Trần? Lấy đám phế vật chỉ vì thân cận với a phụ mà được phong quốc công, được trao cho đại quyền sao?"


Nguyên Dụ quát: "Ngươi quá tự cao!"


Nguyên Hi từng bước ép sát, giọng vẫn lạnh lùng: "A phụ tự nghĩ, có phải vậy không? Nếu a phụ không thả nhi thần, Khâm Châu một khi thất thủ, ngài dẫn tiểu hoàng đế dời đô, Ngọc Kinh sẽ lập tức rơi vào đại loạn. Làm sao được như bây giờ, an ổn ngồi trong Phúc An Cung?"


Nguyên Dụ bị con trai vạch trần, không kìm được cơn phẫn nộ, nhưng cũng dấy lên tia xấu hổ tột độ. Ông muốn phản bác, liếc thấy ánh mắt lạnh lùng của Nguyên Hi, lập tức cảm thấy kinh hãi, không nói nên lời.


Đôi mắt Nguyên Hi bình tĩnh không gợn sóng, không giận dữ, cũng chẳng chút áy náy.


"A phụ, nhi thần đã diệt nước Yên, thống nhất phương Bắc. A phụ vẫn không thừa nhận nhi thần là người thích hợp nhất sao?" Nguyên Hi chậm rãi nói, "Giao giang sơn Đại Ngụy cho nhi thần, chẳng lẽ là sai ư? Nếu là Đại ca hay Tam ca... hoặc chính ngài làm hoàng đế Đại Ngụy, giờ tông thất nước Yên có bị bắt giữ đến kinh thành không?"


Nguyên Dụ bị từng lời của hắn giáng xuống làm hoa mắt, không khỏi lùi lại, lưng đập vào ghế gỗ lạnh ngắt. Qua hồi lâu, ông ngã người ra sau.


"Sau này trong cung mở tiệc, tông thất nước Yên đều tham dự. A phụ nhất định phải đi, tận mắt chứng kiến công tích diệt Yên của nhi thần." Nguyên Hi đứng dậy, cung kính hành lễ, lạnh giọng, "Hồi Tử Cực Cung."


Ngồi lên kiệu rồng, Nguyên Hi ngực đau nhói. Tay nắm chặt vạt áo, hắn cố kìm nén nhịp thở gấp, không để ai phát hiện, hồi lâu mới bình tĩnh lại.


Lần đầu gặp lại phụ thân từ kiếp trước, rốt cuộc vẫn không vui mà chia tay.


. . .


 


Tác giả có lời muốn nói:


Hoài Du: Thần sợ mình sẽ ỷ sủng mà sinh kiêu.


Nguyên Hi: Trẫm cho phép ngươi ỷ sủng mà sinh kiêu.



Nguyên Hi daddy cũng như tiểu quả phụ, trước kia bị điên cuồng chèn ép, nhưng tiểu quả phụ thì tính tình như thiên sứ, còn daddy thì độc ác, tàn nhẫn ăn miếng trả miếng.


Nghi kỵ đa nghi, độc đoán chuyên quyền, bệnh hoàng đế cái gì ổng cũng có! Cũng có hết í! =.=


(Vậy nên mới cần một hiền hậu.)


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 6: Thần sẽ ỷ sủng mà sinh kiêu
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...