Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 5: Chẳng khác gì một con mèo ngố
Phản ứng của Cao Hoài Du khiến Nguyên Hi nhịn cười. Hắn vừa nói xong, mắt y đã hơi tròn xoe, ngơ ngác một thoáng, rồi mới lộ ra chút kinh ngạc.
Chẳng khác gì một con mèo ngố.
Rồi Nguyên Hi nhìn thấy tai y đỏ lên, rõ ràng vừa xấu hổ vừa tức giận, nhưng không dám bộc phát với hoàng đế, chỉ đành tự nhịn.
Nguyên Hi càng thấy thú vị, đột nhiên nổi lên chút ý xấu, tiếp tục nói: "Ai cũng bảo Cao Hành là đệ nhất mỹ nhân nước Yên, nhưng trẫm thấy... vẫn kém xa ngươi."
Cao Hoài Du mấy lần há miệng định nói gì đó, nhưng chẳng thốt ra được lời nào.
Chắc y rất muốn chạy trốn, nhưng biết rõ chạy không được, nên cũng không làm chuyện vô ích.
"Trẫm đùa ngươi thôi." Nguyên Hi biết dừng đúng lúc, thở dài, "Nhà họ Cao muốn liên hôn tỏ thiện chí, trẫm không tiện từ chối. Để Cao Hành vào cung làm thư đồng cho Nguyên Hồng, cũng coi như nhận lấy ý tốt của nhà họ Cao, khiến họ yên tâm. Ngươi cũng biết, những năm này trẫm bận rộn chiến sự, có vài việc chưa kịp để tâm. Nay phương Bắc thống nhất, cũng nên đón Nguyên Hồng vào cung dạy dỗ cẩn thận."
Cao Hoài Du lập tức thả lỏng: "Bệ hạ anh minh."
Mặt ngoài nói bệ hạ anh minh, trong lòng vẫn có chút nghi ngờ.
Thư đồng mà phong thị quân, ai tin? Nếu hoàng đế thật sự có ý đó, làm thư đồng cũng chẳng khác gì nam sủng, chỉ là nói cho êm tai thôi.
Nhưng y lại cảm thấy lời Nguyên Hi là thật, không lừa y.
"Nhưng đứa trẻ này có chút..." Nguyên Hi ngừng lại, không nói hết, cười tươi nói tiếp, "Tiền Yên Thái hậu gần đây cứ đòi xuất gia, trẫm bảo hắn chép mấy bộ kinh thư để tỏ lòng hiếu thảo, cũng giúp hắn bình tâm tĩnh khí, tránh ngày nào cũng nghĩ đến chuyện hành thích trẫm."
Cao Hoài Du ngẩn ra: "Cao Hành hành thích bệ hạ? Bệ hạ có bị thương không?"
Ánh mắt y lướt qua người Nguyên Hi, đột nhiên thấy cánh tay lộ ra của hắn – tay áo trong lúc cử động khẽ trượt xuống, cổ tay băng vải trắng, chỉ thấy mép vết sẹo đỏ sậm ngoằn ngoèo kéo vào trong tay áo, rõ ràng là bị vật sắc nhọn gây thương tích.
Cao Hoài Du kinh ngạc định đứng dậy quỳ xuống xin tội, Nguyên Hi mắt lanh tay lẹ, nắm lấy cổ tay y trước, ngăn động tác của y, cười nói: "Chuyện này liên quan gì đến Hoài Du? Chẳng lẽ Hoài Du muốn bênh vực hắn sao?"
Lời chất vấn này được hắn mỉm cười mà nói ra, đương nhiên không phải trách tội.
"Thần..."
"Hay là... Hoài Du xót trẫm?" Nguyên Hi nhẹ nhàng ấn y ngồi lại, thuận tay kéo áo che đi vết sẹo.
Chút vết thương này hắn chẳng thèm để ý, chỉ vì Cao Hoài Du dễ mềm lòng, hắn mới cố ý làm ra vẻ để trêu y tí thôi.
Quả nhiên Cao Hoài Du lộ vẻ áy náy, nhưng Nguyên Hi nhìn dáng vẻ kia của y, lại thấy không thoải mái.
Ngủ một giấc tỉnh dậy, sao hai người lại xa cách thế này...
Nếu là Cao Hoài Du trước kia, y chỉ sẽ theo bản năng nắm lấy cổ tay mình xem xét vết thương, chứ không phải quỳ xuống tạ tội như bây giờ.
Y cẩn thận từng li từng tí với người khác, nhưng về sau ở trước mặt hắn, nào có còn cẩn trọng như vậy nữa?
"Hoài Du..." Nguyên Hi khẽ nói, "Chuyện này không liên quan đến ngươi, ngươi hà tất phải... Ngươi biết rõ trẫm không hề trách ngươi chút nào mà."
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du thầm nghĩ, hôm nay bệ hạ lạ quá.
Lại gọi mình là Hoài Du, rõ ràng khi nãy đã cố ý đổi cách xưng hô, rồi lại quên mất, cứ thế gọi mãi...
Bệ hạ từ trước đến nay thái độ vẫn luôn thân thiết như vậy sao? Mình đến nước Ngụy sắp tròn một năm, ngoài lúc được cứu mạng cũng chẳng có mấy dịp ở bên bệ hạ, quả nhiên mình chưa hiểu bệ hạ đủ sâu.
Lúc này, Hàn Tẫn Trung dẫn một lão nhân râu trắng bước vào, cúi người nói: "Bệ hạ, Từ thái y đến thay thuốc cho bệ hạ."
Nguyên Hi gật đầu, ngả người ra sau, lại nói với người đối diện: "Đến lúc thay thuốc rồi... Ngươi giúp trẫm đi."
Cao Hoài Du khẽ đáp: "Vâng."
Hoàng đế đích thân yêu cầu Cao Hoài Du thay thuốc, Từ thái y rất biết điều đặt hộp thuốc xuống, đứng một bên nhìn, chỉ lên tiếng nhắc nhở.
Cao Hoài Du động tác nhanh nhẹn mà nhẹ nhàng, như cố tránh nhìn hắn, cúi mắt không nói gì, chỉ cẩn thận lau rửa vết thương và thay thuốc.
Nguyên Hi không bận tâm, thế này cũng tốt, hắn có thể thoải mái nhìn vị An Dương Hầu mới hai mươi hai tuổi này.
Mẫu thân của Cao Hoài Du là hoàng hậu của Văn Chiêu Đế nước Yên, dung mạo đẹp đến mức sử sách sau này cũng đặc biệt ghi lại vài dòng. Nghe nói Văn Chiêu Đế yêu thương nhất là Cao Hoài Du, con trai thứ thuộc dòng chính, một phần vì y rất giống hoàng hậu.
Khi Văn Chiêu Đế băng hà, Cao Hoài Du mới bốn tuổi, nếu nhỏ thế đã mang bóng dáng mẫu thân, lớn lên chắc chắn là mỹ nam tử.
Cao Hoài Du trước mặt quả nhiên tinh tế tuấn mỹ. Qua gương mặt này, Nguyên Hi nhớ lại hình ảnh y mặc hồng bào cưỡi ngựa tung hoành, lạnh lùng mà rực rỡ, bao lâu cũng không thể quên.
Nhưng đó là Cao Hoài Du sau này. Còn vị trước mặt giờ đây thì có chút... giống một mỹ nhân gỗ.
So với chiến thần Đại Ngụy sau này, tiểu An Dương Hầu giờ đây còn rất non nớt, sự non nớt chỉ thể hiện khi đối mặt với Nguyên Hi. Cao Hoài Du văn võ song toàn, gặp chuyện gì cũng vững vàng như Thái Sơn, chỉ khi ở riêng với người khác mới thế này, không thích nói chuyện, không dễ gần gũi.
Sống hai mươi hai năm, trong đó mười bảy mười tám năm đường đệ cùng mẫu thân đường đệ ngày ngày muốn mình chết, tín thần của đường đệ ba ngày hai lượt vu khống mình. Bị đè nén như vậy, ai mà lòng không u uất, làm sao còn giống hồi ở quân doanh, gặp ai cũng xưng huynh gọi đệ.
Nguyên Hi biết Cao Hoài Du vốn không phải người như thế, chỉ vì nương nhờ nhà kẻ khác nên cố ý thu lại hết khí phách.
Ngoài lạnh trong nóng, phải ủ ấm mới được.
Cao Hoài Du buộc xong băng vải, mới ngẩng mắt nhìn Nguyên Hi, nói: "Bệ hạ, thuốc đã thay xong. Vết thương không nặng, nhưng bệ hạ vẫn nên cẩn thận, không được dính nước, kiêng ăn đồ cay nóng."
Nói xong, y cảm thấy mình nhiều lời. Thái y còn đứng bên cạnh, hôm qua bị thương chắc đã dặn rồi, đâu cần y nói lại làm gì.
Nguyên Hi thấy y lại nghĩ vẩn vơ gì đó, cười rút tay về, nói: "Không đi thăm Cao Hành sao?"
Cao Hoài Du do dự: "Thần còn phải đến Binh bộ lấy vài hồ sơ cũ, nên không đi."
"Cũng tốt." Nguyên Hi mỉm cười nhìn y.
Thật sự không chút hứng thú với Cao Hành sao? Vậy thì tốt. Nếu y thật sự thích Cao Hành, hắn tức chết mất.
Nguyên Hi triệu Cao Hoài Du vào cung chỉ để xem y có giống trong mơ không. Thấy không phải, hắn yên tâm, giữ y dùng bữa xong rồi thả người đi.
Nhưng Cao Hoài Du vừa rời đi, Nguyên Hi nhớ ra vấn đề lớn, không ngồi yên được.
Cao Hoài Du muốn lấy hồ sơ Binh bộ, nhưng Binh bộ giờ do Việt Quốc Công Dương Thao quản. Cao Hoài Du, một người thuộc nước Yên không được giới quý tộc nước Ngụy ưa, nếu đi chắc chắn trở về tay không.
Chậc... lão Dương Thao này... hắn vẫn nên đi xem.
Nguyên Hi nói đi là đi, về điện thay thường phục, dẫn vệ sĩ xuất cung.
Trước hoàng thành là nơi đặt các cơ quan trong kinh, ra khỏi cung là đến đó. Nguyên Hi vẫn ngồi kiệu ra khỏi cung, đồng thời ra lệnh cho vệ sĩ gọi Dương Thao. Vào tới nơi lưu trữ hồ sơ quân sự thì Cao Hoài Du vẫn chưa rời đi.
Thậm chí đúng như hắn đoán, ngay cả hồ sơ quân sự cũng chưa lấy được.
Cao Hoài Du dường như đã quen việc này, không hề nghi ngờ, vẫn theo thói quen hỏi: 'Văn thư ba tháng trước đã được phê chuẩn, ta đã đến nhiều lần, sao giờ vẫn chưa thể lấy?
"Đúng là bệ hạ đã phê, nhưng Dương công không đồng ý, chúng ta cũng không lấy được..." Sai dịch tự mình sắp xếp văn thư, chẳng thèm ngẩng đầu nhìn y, "Trong kinh này đại nhân vật nhiều vô kể, luôn có người phải chờ, ngài cứ hôm khác quay lại đi, hôm nay chưa tới lượt ngài đâu."
Nguyên Hi vừa mới bước vào liền khựng lại. Ba tháng trước? Cao Hoài Du bị mình phái đi rồi trở lại, vậy mà mấy hồ sơ còn chưa lấy được?
"Đã ba tháng, rốt cuộc là chưa đến lượt, hay các ngươi làm việc tắc trách?"
Sai dịch nghe câu này mới ngẩng đầu, thấy người ăn mặc hoa lệ, trẻ tuổi, bên cạnh còn có vệ sĩ, tưởng là thiếu gia nhà nào thân với Cao Hoài Du, hắn ta chẳng kiêng dè, lập tức nổi giận: "Ngài nói gì cơ? Ở Binh bộ, việc điều động hồ sơ quân sự đâu phải chuyện đùa! Dù ngài chỉ muốn xem một chút, cũng phải chờ Dương công cho phép chứ!"
Chưa kịp nói xong, y đã bị Nguyên Hi kéo sát lại, ánh mắt đối diện đôi mắt đen thẳm của hắn.
Nguyên Hi lắc đầu, ra hiệu cho y đừng nói nữa.
Cũng không trách người ta không nhận ra Nguyên Hi. Nơi lưu hồ sơ Binh bộ là chỗ nhỏ, quan viên thậm chí còn chẳng được tính là quan, mấy ai được diện kiến hoàng đế? Nguyên Hi lại cải trang xuất cung, người khác không thể dựa vào y phục đoán thân phận, chỉ lầm tưởng hắn là một thiếu gia ất ơ nào đó.
"Ngươi là người của Việt Quốc Công Dương Thao?" Nguyên Hi quay lại hỏi.
Giọng sai dịch lập tức thêm phần đắc ý: "Đúng vậy."
Có câu tuy hắn ta không nói thẳng ra, nhưng vẻ đắc ý đã nói lên rằng – đã biết Việt Quốc Công Dương Thao, còn không mau cút về nhà mà chờ.
Nhà có quyền thế đến đâu, chẳng phải cũng phải nể mặt phủ Việt Quốc Công sao? Khi Thái thượng hoàng còn là Ngụy Quốc Công, kẻ được sủng ái nhất chính là Dương Thao, nhà họ Dương lại có công phò tá. Có người cho rằng, nếu Thái thượng hoàng không bệnh, cũng chẳng đến lượt Nguyên Hi làm hoàng đế. Thế nên Dương Thao, thần tử được Thái thượng hoàng sủng ái, chẳng ai dám đắc tội, cho nên ngay cả một sai dịch nhỏ dưới trướng cũng đắc ý thế này...
Nguyên Hi cười: "Ừ, nhưng An Dương Hầu là người của hoàng đế."
Cao Hoài Du thở dài. Chuyện này không phải chỉ mình y gặp, quan viên phẩm cấp thấp bị đẩy lùi là thường, không được Việt Quốc Công ưa thì càng bị đẩy xa hơn. Y quen rồi, không muốn làm to chuyện. Nhưng hoàng đế đích thân bắt quả tang, chẳng phải chỉ có thể làm ầm lên sao...
Nguyên Hi ngồi xuống đó, không tranh cãi thêm.
Sai dịch khó hiểu, lườm một cái, hắn ta cũng lười đuổi, thích chờ thì cứ chờ đi.
Hắn ta không ngờ ngay sau đó mình chẳng còn làm được biểu cảm sinh động thế nữa.
Thị vệ bị Nguyên Hi phái đi trước đó dẫn Việt quốc công Dương Thao rất đúng lúc chạy tới, mắng sai dịch một trận tơi bời, mắng đến mặt hắn ta xám như đất, liên tục quỳ xuống xin tha mạng.
Thế là chỉ trong thời gian một nén nhang, nơi lưu trữ hồ sơ đã điều ra hồ sơ mà Cao Hoài Du cần, kính cẩn dâng lên.
Dương Thao cứu nguy xong, lau mồ hôi lạnh trên trán, hướng Nguyên Hi thỉnh tội: "Bệ hạ, bệ hạ! Thần đáng chết!"
Nguyên Hi vẫn cười rất tươi: "Người ta bảo trời không có hai mặt trời, trẫm thấy không đúng. Rõ ràng trên trời treo một cái, bên Binh bộ còn treo thêm một cái nữa, đúng không, Dương khanh?"
Dương Thao chân mềm nhũn, quỳ xuống: "Thần tuyệt không có ý này! Xin bệ hạ minh giám!"
Nguyên Hi lạnh giọng: "Trẫm phê rồi không tính, phải chờ Dương công phê mới tính?"
Dương Thao giận dữ trừng tên sai dịch: "Tên ngu xuẩn này tự tiện làm bừa, thần sao dám xem nhẹ ý chỉ thánh thượng!"
Tên sai dịch kia sợ đến run lẩy bẩy, đầu dán chặt xuống đất.
"Tự tiện làm bừa? Không có ngươi ngầm cho phép, ai dám tự tiện như vậy?" Nguyên Hi cười lạnh, "Còn bao nhiêu hồ sơ bị đè lại nữa?"
Dương Thao khi nãy bị gọi đến đã biết chuyện chẳng lành, sớm có chuẩn bị, lấy ra những thứ hoàng đế muốn xem, vội vàng dâng lên: "Đây là những thứ chưa kịp phê, đều có chút vấn đề, nên phải chậm trễ vài ngày mới kiểm tra xong."
Nguyên Hi ra hiệu cho vệ sĩ, vệ sĩ mang con dấu của nơi lưu giữ hồ sơ đặt bên Dương Thao.
Nguyên Hi ra lệnh: "Phê."
Dương Thao run rẩy cầm dấu, đóng từng cái lên danh sách. Vệ sĩ đưa danh sách cho Nguyên Hi, hắn lướt qua, thấy rằng không ít hồ sơ đã bị đè lại một hai tháng.
Vài vấn đề nhỏ, nên chậm trễ vài ngày kiểm tra? Nguyên Hi thật muốn đấm cho hắn hai quyền.
Nguyên Hi nói: "Cút."
Dương Thao lập tức run rẩy bái tạ, lảo đảo đứng dậy định rời đi.
"Khoan đã."
Dương Thao dừng lại, toàn thân giật nảy.
"Bệ hạ... còn có gì phân phó ạ?" Dương Thao quay lại, cung kính đáp.
Nguyên Hi chỉ vào tay hắn: "Dấu."
Dương Thao cúi đầu nhìn con dấu vẫn bị mình nắm chặt, vội tiến lên đặt lại chỗ cũ.
Nguyên Hi lại nói: "Cút."
Lần này cuối cùng được cút yên ổn.
Nguyên Hi xoa thái dương đang đau vì tức, quay lại, đúng lúc bắt gặp ánh mắt lo lắng của Cao Hoài Du.
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu quả phụ (ngố): Bệ hạ luôn đối đãi với người khác thân thiết thế sao?
Liếc nhìn Dương Thao.
Tiểu quả phụ (ngố): Hình như... không phải?
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 5: Chẳng khác gì một con mèo ngố
10.0/10 từ 33 lượt.
