Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 48: Thiên tử chi nộ, phục... Thôi thôi thôi, ngươi đừng khóc nữa
Nụ hôn nhẹ rơi giữa đôi mày Nguyên Hi, rồi chậm rãi lướt xuống đôi môi.
Cao Hoài Du chỉ chạm nhẹ môi hắn hôn vài cái, động tác vô cùng chừng mực, vậy mà lại khiến Nguyên Hi bị trêu đến mức sắp phát điên.
Hắn vốn định mắng y một trận ra trò, cho y biết thế nào là nặng nhẹ, để sau này đừng dại dột mà liều lĩnh nữa. Ai ngờ mới bị hôn vài cái, đầu óc hắn đã choáng váng, mơ hồ.
Vừa rồi hắn còn lạnh lùng cười, định mở miệng, nhưng bỗng thấy người kia vừa rơi lệ vừa hôn lên mặt mình. Nguyên Hi cảm nhận rõ sự ẩm ướt trên da mặt, đều là do nước mắt y quệt qua khi hôn.
Nguyên Hi lập tức bị đánh bại, chẳng còn chút sức chống trả nào.
Thiên tử chi nộ, phục... Thôi thôi thôi, ngươi đừng khóc nữa.
"Không được khóc nữa..." Nguyên Hi cuối cùng không nỡ trách mắng nặng lời, đưa tay lau đi nước mắt trên má y, "Trẫm không trách ngươi đâu."
Giọng Cao Hoài Du vẫn nghẹn ngào: "Bệ hạ..."
Thần nhớ ngài lắm.
Tám năm... tám năm dài đằng đẵng trong kiếp trước, trong quãng đời ngắn ngủi ấy, y sống mà không có Nguyên Hi.
Nay lại có thể trở về, bao nỗi niềm tích tụ suốt tám năm như vỡ đê, chẳng sao khống chế nổi.
Má vừa lau khô lại ướt đẫm, nước mắt chảy xuống tận đầu ngón tay Nguyên Hi, từ ấm nóng dần hóa lạnh.
Nguyên Hi bỗng mỉm cười, năm ngón tay luồn vào tóc sau gáy y, hơi dùng sức ấn xuống.
Hắn hé mở đôi môi Cao Hoài Du, rồi thô bạo bịt kín, dạy y thế nào mới là hôn thực sự.
Cao Hoài Du là người mà kiếp trước hắn nhịn đến chết cũng chẳng dám chạm tới, chỉ dám thỉnh thoảng triệu y vào cung để bầu bạn, chỉ dám lén lút tìm cớ để gần gũi với y thêm chút nữa, nhưng nhiều hơn thế thì chưa từng.
Vậy mà giờ đây, người mà hắn luôn mơ tưởng bấy lâu nay đang ngồi trên đùi hắn, hôn hắn.
Tình cảm bị dồn nén ở kiếp trước, đến lúc này tuôn trào, hắn dĩ nhiên không thể giữ bình tĩnh được nữa.
Cao Hoài Du vừa mới khóc một trận, khiến gương mặt y đầm đìa nước mắt, trông như vừa mới đứng dưới cơn mưa tầm tã, khiến Nguyên Hi bỗng nhớ lại lần đầu gặp gỡ y.
Khi ấy, y ướt sũng từ đầu đến chân, mưa hòa lẫn máu loang khắp thân, trông thê thảm không thể tả. Y yếu ớt đến nỗi tiếng r*n r* cũng không phát ra được, sắc mặt trắng bệch, môi tím tái, trên mặt đầy bùn đất lẫn máu.
Năm đó, Nguyên Hi đang tự mình bố trí binh mã nơi biên cảnh, chuẩn bị chinh phạt nước Yên, tự mình dẫn một đội quân do thám khắp nơi, không chỉ để khảo sát địa hình mà còn đến các thôn trấn thăm hỏi dân tình. Lúc ấy đất Yên đã rối loạn, hắn mang người vào biên giới cũng chẳng ai ngăn.
Trời đổ mưa lớn, làm lỡ hành trình, hắn đành tạm tìm chỗ trú mưa, rồi liền nhìn thấy có người nằm ngã trên đất.
Lúc đó, Nguyên Hi cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, lập tức bảo ngự y cứu giúp, rồi mang người về theo.
Khi Cao Hoài Du tỉnh lại, y không hề giấu giếm, trực tiếp nói mình là Thanh Hà Vương của Đại Yên.
Thanh Hà Vương, chính là một trong song kiệt Đại Yên từng không ít lần gây khó dễ cho nước Ngụy.
Nguyên Hi hiểu rõ, y đang cố ý chọc giận mình.
Y có lẽ đã nghĩ hoàng đế nước Ngụy đang định chinh phạt nước Yên, hẳn sẽ giết y để chấn chỉnh quân tâm. Vừa hay y cũng đã quá mệt mỏi, không muốn sống nữa, nên chẳng cần giấu giếm gì thêm.
Nhưng Nguyên Hi chỉ thấy đau lòng. Tin tức hoàng đế nước Yên hạ độc giết Thanh Hà Vương hắn đã biết từ lâu, thật lòng cảm thấy tiếc thay cho Thanh Hà Vương. Thế là hắn mang người về quân doanh. Khi trở về lãnh thổ nước Ngụy, đám thích khách truy sát y cũng không dám tới gần nữa.
Từ đó, Cao Hoài Du luôn ở bên hắn – dịu dàng, thuận phục, nhưng vẫn mang một tầng xa cách.
Mà khoảng cách nhàn nhạt ấy, cũng khiến hắn không dám đến gần.
Nay nhớ lại chuyện xưa, nhìn người trước mặt đang ôm mình không ngừng hôn, lòng hắn bỗng dâng lên vị chua xót.
Cao Hoài Du bị hôn đến mềm nhũn, thân mình run rẩy, càng thêm dùng sức bấu chặt lấy cánh tay hắn.
Đến khi tách ra, Cao Hoài Du vẫn còn chút thất thần, đồng thời cảm nhận được niềm thỏa mãn khó tả thành lời.
"Hoài Du..." Đôi mắt Nguyên Hi như phủ một tầng sương mỏng, ánh nhìn kia khiến Cao Hoài Du có phần chột dạ.
Trên gương mặt tái nhợt của Cao Hoài Du nổi lên chút sắc ửng hồng, y lại bắt đầu hôn hắn từng cái từng cái một.
Ánh mắt y buông xuống, thấy cổ áo Nguyên Hi đã hơi xộc xệch...
Cao Hoài Du bỗng dấy lên xung động muốn cắn Nguyên Hi một cái, thế là y liền dùng sức cắn lên môi hắn, rồi lại chợt nhớ hoàng đế còn phải gặp người, môi rách da thì không hay.
Thế là y chậm rãi vùi đầu vào cổ hoàng đế, đột nhiên há miệng cắn mạnh một phát, đầu lưỡi thoáng lan tỏa mùi máu tanh nhàn nhạt.
Nơi cổ hoàng đế lưu lại một dấu răng mảnh khảnh nhưng vô cùng rõ ràng, ai nhìn vào cũng nhận ra đó là vết răng.
Cao Hoài Du hơi ngẩn ngơ nhìn dấu răng ấy, sau mới nhận ra cắn chỗ này hình như cũng rất lộ liễu. Mùa hè áo cổ thấp, người ngoài liếc một cái là thấy ngay.
Mặt y nóng bừng như lửa đốt.
Mình vừa làm gì vậy? Thế mà lại dám cắn hoàng đế...
Lấy đâu ra lá gan lớn đến thế...
Y len lén ngẩng mắt liếc hoàng đế một cái, lại thấy trong mắt hoàng đế nhuốm đầy ý cười.
"Bệ hạ... bệ hạ!"
Chưa kịp phản kháng, y đã bị Nguyên Hi ôm chặt lấy, cúi đầu cắn trả y.
Y không biết đau, nên không cảm nhận được đau đớn khi bị cắn, song lại cảm nhận được rõ ràng phần răng nghiến lên da thịt.
"Trẫm đã bảo không trách ngươi, thế mà ngươi dám cắn trẫm," hắn thấp giọng trêu đùa, "Đúng là đồ vô lương tâm."
Nguyên Hi ôm y, y cũng thuận theo rúc vào lòng Nguyên Hi như chú mèo lười, ngoan ngoãn để Nguyên Hi từng đợt v**t v* thuận chiều lông.
...
Đại khái là Cao Hoài Du bị v**t v* đến mức biến thành mèo con mà duỗi lưng, vẻ mặt vô tội như đang muốn bảo rằng: tâm tư của bệ hạ y đều biết cả, chỉ là bệ hạ nhịn không khó chịu sao?
Mèo con lại chủ động tìm bệ hạ đòi cọ cọ, đòi dán dán, lại còn duỗi móng câu lấy thắt lưng của hoàng đế mà chơi đùa.
Bệ hạ chỉ bảo mèo con vừa mới khỏi bệnh, không được chơi mấy trò hoang dã này, rồi dỗ mèo con mau mau ngủ đi.
Mèo con gật đầu, tỏ ý mọi thứ đều nghe theo lời bệ hạ.
---
Cao Hoài Du nằm lại giường, mặt vẫn đỏ hây hây. Nguyên Hi cúi xuống hôn khẽ, đắp chăn lại cho y rồi ra ngoài.
Khi bước ra khỏi cửa, hắn vẫn còn cảm thấy mơ màng.
Vừa rồi hắn chắc là bị ma ám, bị Cao Hoài Du câu dẫn đến mức suýt không giữ nổi chừng mực.
May mà còn nhịn được.
Đây là di chứng giải độc sao? Người vốn lạnh nhạt xa cách như thế, sao đột nhiên lại nhiệt tình đến vậy...
Nhưng lần này, khi hắn giải độc cho Cao Hoài Du, rõ ràng không có "ngoài ý muốn" nào xảy ra như trong nguyên tác. Dù là vậy, hắn vẫn không thể tin đây là vì Cao Hoài Du quá nhớ mình, nên đành quy hết cho việc cái "ngoài ý muốn" kia rốt cuộc vẫn xảy ra.
Sau đó, Cao Hoài Du ngoan ngoãn tĩnh dưỡng trong viện thêm vài ngày nữa. Mỗi ngày, Nguyên Hi đều tranh thủ đích thân đến thăm y. Khi hai người ở riêng với nhau cũng chỉ hôn hôn ôm ôm vài cái, trêu đùa nhau dăm ba câu.
Đến khi Cao Hoài Du cuối cùng được hắn cho phép rời khỏi giường bệnh, một đạo cấp báo quân tình biên cảnh liền được đưa đến trước mặt Nguyên Hi.
Tin báo khẩn đến từ Mộc Bình: quân Nam Trần đang đánh tới.
Hai châu phía Nam Mộc Bình vốn là đất nước Yên, ba mươi năm trước bị Nam Trần đánh chiếm. Khi ấy, quân Trần một đường đánh lên phía Bắc đến Mộc Bình, Mộc Bình nhờ địa thế hiểm trở mới chặn được. Chiến sự cứ thế dây dưa đến tận mùa đông.
Thời buổi ấy, ít có tướng lĩnh nào dám hành quân đánh trận vào mùa đông, trời lạnh đất đóng băng, binh sĩ dưới trướng dễ mắc bệnh vì lạnh, nhẹ thì còn đỡ, nặng thì có kẻ thậm chí bị cóng rụng tay chân.
Nhất là người phương Nam chưa từng trải qua cái rét nơi đất Bắc, càng không chịu nổi cơn buốt lạnh. Muốn giảm bớt thương vong vì trời lạnh, để tướng sĩ tác chiến mùa đông, thì phải tiêu tốn rất nhiều vàng bạc, mà như vậy lại chẳng đáng. Dù có tiêu bao nhiêu tiền bạc thì cũng chỉ giảm bớt, chứ không giải quyết được. Ở thời đại này, con người vẫn chưa có bản lĩnh lớn đến mức chống lại thiên nhiên, thế là bên Nam Trần đành rút quân.
Sau đó hai nước đình chiến, hai châu phía Nam Mộc Bình lại trở về tay nước Yên. Nhà họ Trần từ đó lập đại công, ở vùng biên giới này bắt đầu ôm quân tự trị, khiến hoàng đế Nam Trần đau đầu không thôi.
Dân chúng hai châu này vốn là dân nước Yên, dưới sự cai trị của Nam Trần thì sống cũng chẳng sung sướng gì, ngày ngày bị đám binh lính côn đồ ức h**p, sơ sẩy một chút là mất mạng, thế nên thường có người lén lút trèo non vượt núi chạy về địa giới nước Yên.
Dần dà, ở đó cũng chẳng còn lại bao nhiêu người, ruộng đất đều bị nhà họ Trần chiếm hết, binh sĩ dưới trướng cũng theo đó mà hưởng lợi, càng ở lì không muốn đi.
Nhà họ Trần giờ đây cũng rơi vào thế khó: hoặc là tạo phản, hoặc là chờ bị hoàng đế thu thập.
Hoàng đế Nam Trần hàng năm phải tiêu một khoản lớn để nuôi quân nhà họ Trần, sớm đã bất mãn, lại không dám động đến họ. Kết quả là mùa đông năm ngoái lương thực không vận chuyển tới được, trùng hợp là năm trước nữa việc khai khẩn ruộng đất cũng thu hoạch không tốt.
Rõ ràng hoàng đế Nam Trần đang cố ý ép nhà họ Trần tạo phản, rồi lấy cớ đó giết sạch cho xong.
Nhà họ Trần dĩ nhiên không mắc mưu, nhưng đã đói thì phải cướp. Cướp ở phía Nam, ngay tại lãnh thổ nhà họ Trần mình thì là phản nghịch, nhưng nếu cướp ở phía Bắc, cướp của người khác thì không.
Kho lương nước Yên vẫn còn tích trữ lương thực, không biết vì sao trước đó hoàng đế nước Yên cứ khăng khăng không chịu lấy ra dùng, lưu dân thì ở khắp nơi, lương trong kho lại để mốc meo.
Nước Yên chỉ mới bị diệt trong vài tháng ngắn ngủi, các vùng thường xuyên xảy ra bạo động. Nước Ngụy chưa hoàn toàn tiếp quản, nên lương thực vẫn còn chưa phân phát được.
Lần này Nguyên Hi tự mình dẫn binh mã tới, chẳng phải chính là để triệt để khống chế đất Yên hay sao.
Kết quả việc mới làm được một nửa, Nam Trần đã đánh tới.
Nguyên Hi nghe xong thì lại rất bình thản, chuyện này hắn đã sớm dự liệu từ lâu, thực chẳng có gì đáng kinh ngạc.
Chỉ là thời điểm quân Nam Trần xuất binh có hơi sớm hơn kiếp trước một chút...
Trong chính sử không có đoạn Tiêu Tống chạy tới Ngọc Kinh bị Nguyên Hi bắt được, Nam Trần cũng không tổn thất lớn đến thế, nên hoàng đế Nam Trần vẫn còn sẵn lòng tiếp tục dây dưa với nhà họ Trần, nhà họ Trần cũng chưa đến mức cấp bách phải tự nghĩ cách nuôi sống mười vạn người dưới trướng mình.
Mà hoàng đế nước Ngụy đã đích thân dẫn người tới xử lý mớ rối ren ở đất Yên. Một khi cục diện địa giới nước Yên ổn định lại, muốn cướp lương thực sẽ rất khó.
Nguyên Hi nhận được cấp báo khẩn lập tức triệu người tới nghị sự, một đám người cãi nhau cả buổi sáng, cuối cùng cũng cãi ra được chút kết quả.
Đợi mọi người đi rồi, Cao Hoài Du liền tới gần Nguyên Hi mà làm nũng. Từ hôm ấy về sau, hai người thân mật hơn trước rất nhiều, hễ không còn người ngoài là phải dính lấy nhau.
Cao Hoài Du tựa vào vai Nguyên Hi, miệng vẫn còn nhắc chuyện chính sự: "Bệ hạ đã nghĩ xong sẽ phái ai xuất chinh chưa?"
Nguyên Hi thong thả đáp: "Trẫm muốn phái vị soái anh dũng vô úy nhất Đại Ngụy, túc trí đa mưu, tựa như thiên thần giáng thế, dẫn binh dẹp loạn."
Vừa nói, hắn vừa nghiêng mặt nhìn Cao Hoài Du, ý tứ ám chỉ rõ ràng.
Cao Hoài Du bị khen liền đắc ý, khẽ cười:
"Bệ hạ định phái thần đi sao?"
Chiến sự cấp bách, nhưng y thật sự không nỡ rời xa bệ hạ sớm như vậy. Y vừa nhớ lại chuyện kiếp trước, tám năm sinh ly tử biệt đã khiến y đối với Nguyên Hi sinh ra trăm nghìn nỗi quyến luyến, đâu dễ gì cắt đứt ngay được.
Nguyên Hi vui vẻ vuốt má y, khóe môi cong lên: "Không, là trẫm."
Cao Hoài Du: "..."
Y lập tức không vui, đôi mắt vừa như trừng vừa như không nhìn Nguyên Hi, vừa kinh ngạc vừa tức giận, cực kỳ bất mãn với việc hoàng đế đem y ra trêu chọc như vậy.
Nguyên Hi thấy vậy bật cười lớn, kéo y vào lòng: "Trẫm là chiến thần Đại Ngụy, ngươi không phục sao? Trẫm có anh dũng vô úy không?"
Cao Hoài Du bị ôm đến mức đỏ mặt, gật đầu: "Có."
"Trẫm có túc trí đa mưu không?"
"Có."
"Trẫm có giống thiên thần giáng thế không?"
Cao Hoài Du gật đầu, trong lòng lại thầm nghĩ, danh xưng chiến thần Đại Ngụy trước đây là của bệ hạ, nhưng sau này lại thuộc về y cơ mà. Bệ hạ sao ngay cả cái này cũng muốn tranh với y chứ, thật đáng ghét!
. . .
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 48: Thiên tử chi nộ, phục... Thôi thôi thôi, ngươi đừng khóc nữa
10.0/10 từ 33 lượt.
