Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 47: Nguyên Hi – Bị Du câu
Nguyên Hi khẽ lay người Cao Hoài Du:
"Hoài Du."
Thái y vừa cho y uống thuốc xong, Nguyên Hi ngồi bên canh thật lâu. Cao Hoài Du dường như sắp tỉnh, song mí mắt vẫn khép chặt, toàn thân khẽ run, trán nhăn lại, như đang gặp ác mộng, trông chẳng hề yên ổn chút nào.
Mi mắt y đột nhiên run lên, như gom hết sức lực toàn thân mới có thể mở mắt.
Tảng đá đè trong lòng Nguyên Hi cuối cùng cũng rơi xuống. Người đã tỉnh, bí dược tìm được từ kho báu Càn Dương Cung quả nhiên hiệu nghiệm – Cao Hoài Du thoát nạn rồi.
"Bệ hạ..."
Cao Hoài Du mở hẳn hai mắt, ánh nhìn dần rõ ràng, toàn bộ tầm mắt đều dừng lại nơi gương mặt Nguyên Hi.
Rồi nước mắt y bỗng trào ra, từng giọt trong suốt như hạt châu, lăn qua gò má trắng bệch, rơi thẳng xuống.
Y tìm thấy rồi – bệ hạ của y đang ở ngay trước mắt.
Bệ hạ của y đang nhìn y, nhíu mày, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.
Nguyên Hi vừa thở phào nhẹ nhõm, lại bị dáng vẻ ấy siết chặt lấy tim.
"Sao thế?" Hắn khẽ hỏi. Sao lại khóc thành như vậy...
Nguyên Hi vốn sợ nhất là thấy Cao Hoài Du rơi lệ. Đôi mắt phượng xinh đẹp của người kia mở to, bị nước mắt thấm ướt, đỏ hoe, khiến người nhìn thôi cũng thấy xót thay.
Bị ánh mắt ấy dõi theo, hắn cũng thấy lòng mình nặng trĩu. Hắn cũng không hiểu mình vì sao lại buồn, chỉ biết Cao Hoài Du trông đau khổ thế kia, hắn sao nỡ không buồn được chứ?
"Bệ hạ..." Giọng Cao Hoài Du run rẩy, nước mắt như mưa rơi không dứt.
Như vừa tỉnh khỏi một giấc mộng dài.
Trong giấc mộng ấy, y đã chết.
Năm sáu ngày liền, y mê man không tỉnh, đến khi mở mắt, y đã nôn ra máu. Tiểu hoàng đế Nguyên Hồng còn tự mình rời cung đến thăm, y mới gắng gượng cùng cậu đi dạo sân.
Tiểu hoàng đế luôn sai thái y mang thuốc quý đến phủ An Dương Hầu, vừa nghẹn ngào vừa bảo y phải mau khỏe, nói y vẫn còn trẻ, nhất định sẽ qua khỏi, rằng Đại Ngụy cần y - cánh tay đắc lực của hoàng đế.
Nhưng bệnh nặng đã ăn sâu, thái y sớm tính được chẳng còn bao nhiêu ngày. Y biết mình không thể qua khỏi.
Từng nghĩ không biết sẽ phải chịu đựng đến khi nào, hóa ra cũng chẳng bao lâu...
Ngày giỗ tiên đế vừa qua, nay là năm thứ tám kể từ ngày tiên đế băng hà.
Tám năm, không ngắn.
Thời gian y ở bên bệ hạ, dường như còn chẳng được ngần ấy.
Y cũng không thấy chết ở tuổi này là sớm hay đáng tiếc. Tiên đế lớn hơn y năm tuổi, mà nay y đã vượt qua tuổi khi tiên đế mất.
Tiên đế khi đó còn trẻ, có thể thống nhất thiên hạ, thế mà cuối cùng chẳng kịp làm gì. Thiên hạ vừa lóe lên hi vọng, lại vỡ nát như sứ nứt...
Nghĩ mình sắp được gặp lại tiên đế, y lại thấy bất an.
Bao năm nay y cực khổ chống đỡ, chỉ giữ cho Đại Ngụy còn trụ được phương Bắc. Nếu tiên đế vẫn còn, quân thần đồng lòng, sao có thể đến nông nỗi này...
Tiểu hoàng đế nay chỉ là thiếu niên, sao chống nổi cơn bão giông phía trước?
Tiên đế liệu có trách y không? Trách y không phụ tá được người kế vị, khiến Đại Ngụy chưa kịp thống nhất đã tan rã...
Trong lòng đầy nỗi bất an, y ngã xuống dưới gốc phượng già rụng lá trong sân, mãi mãi không tỉnh dậy.
Cuối hè, hoa đỏ phủ đầy đất, giờ đã sang đông, chỉ còn máu y nôn ra, loang đỏ một vạt.
Sau đó chẳng biết gì nữa. Chuông tang vang lên, phủ An Dương Hầu treo đèn lồng trắng. Tin báo tang truyền vào cung, tiểu hoàng đế khóc mấy ngày liền không dứt.
Y không vợ không con, tang sự hoàn toàn do tiểu hoàng đế cùng mấy người thân họ Cao lo liệu. Theo di nguyện của y, tiểu hoàng đế cho y được an táng cùng hắn ở Huy Lăng.
Rõ ràng là y đã chết rồi...
Sao giờ lại sống lại?
Giờ nước Yên vừa diệt, bệ hạ vẫn còn.
Rốt cuộc cái nào mới là thật?
Cao Hoài Du dường như vẫn còn trong cơn hoảng hốt, khẽ nhìn Nguyên Hi, lẩm bẩm nói:
"Không ngờ... thần còn có thể được gặp lại bệ hạ..."
Nguyên Hi chỉ tưởng y hoảng loạn vì nghĩ mình suýt chết, bực bội nói:
"Giờ mới biết sợ à? Trẫm chẳng phải bảo ngươi đừng tự tiện xen vào rồi sao?"
"Bệ hạ..."
Trong lòng Cao Hoài Du ngập tràn nỗi vui sướng và bi thương đan xen, bất giác nhào vào lòng Nguyên Hi, bật khóc nức nở.
Y thế mà vẫn còn gặp được bệ hạ, bệ hạ vẫn còn sống, còn từng nói... thích y. Dù đây chỉ là mộng, y cũng cam lòng.
Rốt cuộc sao thế này?
Vốn định đợi y tỉnh dậy rồi mắng cho một trận, ai ngờ người ta lại ôm chầm lấy mình khóc đến thế... còn biết làm sao nữa?
Thật khiến người ta bó tay. Cao Hoài Du từ trước đến nay đâu có như vậy. Đây là làm nũng... hay là ỷ được hắn sủng ái đến mức chẳng còn coi ai ra gì, nghĩ làm thế là sẽ lừa được hắn?
Cao Hoài Du vẫn dụi đầu vào ngực hắn: "Bệ hạ..."
Nguyên Hi: "..."
Cái này... rốt cuộc là chuyện gì vậy chứ!
Thái y và nội thị quanh đó nhìn nhau, mặt ai nấy đều cứng đờ.
Thì ra lời đồn là thật, hoàng đế và Thanh Hà Vương đúng là có quan hệ mờ ám.
Nguyên Hi cảm thấy ánh mắt quái dị xung quanh, liền quay đầu lại, lạnh lùng liếc một lượt, ra hiệu cho mọi người lui hết.
Bao nhiêu người ở đây, Cao Hoài Du cứ thế không màng thể diện mà khóc... Trước đây đâu có vậy. Hắn tốt xấu gì cũng phải giữ thể diện cho Thanh Hà Vương, để ai cũng biết Thanh Hà Vương là kẻ hay khóc, uy nghiêm kia sẽ giảm sút lớn.
Bao người đi rồi, Cao Hoài Du càng khóc thoải mái hơn.
"Thần... biết lỗi rồi..." Giọng y nghẹn ngào, khóc đến thở không ra hơi, trông đáng thương vô cùng.
Nguyên Hi nghe vậy càng tức. Y càng khóc, lửa giận trong lòng hắn càng bùng lên.
"Cao Hoài Du!" Nguyên Hi giận đến nghiến răng, "Ngươi tưởng khóc vài giọt là xong chuyện à? Ngươi nói biết lỗi, biết lỗi cái gì? Lần nào cũng nói biết lỗi, lần nào cũng làm trẫm nổi giận!"
Hắn nói rồi đẩy người kia ra khỏi ngực, không cho đối phương dựa vào mình nữa.
Rồi hắn hỏi: "Trẫm bảo ngươi đừng xen vào, ngươi không nghe à?"
Cao Hoài Du mặt đỏ bừng, nước mắt còn đọng trên má, cúi đầu đáp khẽ: "Thần xin lắng nghe thánh huấn."
Nguyên Hi: "..."
Câu nói vừa dứt, mọi lời trách cứ nghẹn hết trong cổ.
Người ta không thèm biện minh, chỉ nói "Bệ hạ mắng thần đi".
Nguyên Hi giận đến đau cả đầu, nén giọng rồi lại nói:
"Trẫm đã bảo rồi, có chuyện gì thì phải trực tiếp nói với trẫm, đúng không?"
"Vâng, bệ hạ có nói."
"Thế sao ngươi còn giấu trẫm? Tưởng trẫm không biết à? Trẫm bảo ngươi đừng điều tra Nhữ Dương Trường Chúa, ngươi chẳng thèm nghe, còn cố ý giấu giếm trẫm! Ngươi tưởng vì trẫm thích ngươi nên chuyện gì cũng bỏ qua sao? Trẫm không hỏi là vì tin tưởng ngươi! Nhưng ngươi cứ như thế, trẫm thật sự không dám không hỏi nữa!"
Cao Hoài Du giật mình ngẩng đầu.
Hoàng đế nói trước kia tin y nên không hỏi... vậy bây giờ, là đã không còn tin nữa sao?
Y vội vàng hất chăn, bước xuống giường, quỳ sụp trước mặt Nguyên Hi.
Nguyên Hi chưa kịp phản ứng, y đã khấu đầu ba cái, rồi lại đứng dậy, tiếp tục quỳ xuống hành lễ.
Ba quỳ chín lạy.
Nguyên Hi sững người, quên cả ngăn. Sao lại nghiêm trọng thế này?
Chỉ có Cao Hoài Du hiểu – lễ ấy, với y , có ý nghĩa lớn lao đến nhường nào.
Tám năm rồi, y lại được quỳ trước mặt Nguyên Hi, hành lễ như thế.
"Bệ hạ, thần khi quân phạm thượng, tội đáng muôn chết."
"Thần từng thả thủ lĩnh Ám Thần Ti của tiền Yên là Dạ Hoàng Hôn tại hành cung Ngự Lâm. Sau khi hắn tìm đến phủ An Dương Hầu, mưu tính phục quốc, thần đã tự tay bắn chết hắn."
"Thần vì muốn thu phục Ám Thần Ti, giấu bệ hạ, nói đó là thích khách Cao Vĩ phái đến."
"Thần dùng thế lực Ám Thần Ti hạ độc Thái Hậu nước Yên Hồ thị, khiến bà ta phát cuồng mà chết."
"Thần tra được vụ ám sát Kiến Bình là do Hàn Nhạc và Cao Trân chủ mưu, liền diệt cả nhà bọn họ. Lại giả vờ cùng Ám Thần Ti mưu hại bệ hạ để phục quốc, dụ bọn chúng xuất hiện, mượn tay cấm quân giết sạch, rồi đổ tội cho Cao Trân. Thần làm thế, chẳng màng an nguy của bệ hạ, tội đáng muôn chết!"
"Bệ hạ đã lệnh thần dừng tra, thần lại trái ý chỉ, rồi lại bị trúng độc, khiến bệ hạ lo lắng. Bệ hạ coi trọng thần như thế, thần lại phụ lòng bệ hạ..."
Cao Hoài Du lại cúi đầu lạy sâu:
"Thần biết tội, về sau tuyệt chẳng dám giấu giếm bệ hạ nữa..."
Nguyên Hi vốn đoán được phần nào, nhưng nghe chính y tự nói ra từng chuyện, lòng vẫn chấn động.
Người này thông minh, giỏi toan tính, cũng giỏi lừa người. Từng việc từng việc đều là phạm thượng, dối vua, thậm chí dám lấy chính hoàng đế Đại Ngụy ra làm mồi.
Nhưng ngẫm kỹ – chẳng phải đều là vì hắn sao?
Nguyên Hi khẽ thở dài.
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du ngẩng lên, giọng như khẩn cầu, "Thần thật biết lỗi rồi, xin bệ hạ đừng giận... đừng vì thần mà phẫn nộ."
Chưa đợi Nguyên Hi nói, y đã vừa quỳ vừa tiến lại gần, nhẹ nhàng tựa đầu lên đùi hoàng đế.
Y làm vậy nhưng lại không hề mang vẻ lấy lòng giả tạo, mà động tác tự nhiên đến lạ, khiến Nguyên Hi chỉ muốn đưa tay v**t v* dỗ dành.
Nguyên Hi nhìn y, im lặng một lúc rồi bật cười:
"Đây là cách ngươi tạ tội sao?"
"Không phải." Cao Hoài Du đáp khẽ. "Thần đang làm nũng với bệ hạ."
Trước kia, Nguyên Hi vẫn hay chọc y rằng "đang làm nũng", giờ thì y thật sự làm – lại còn tự thừa nhận nữa chứ.
Nguyên Hi bật cười khẽ – làm nũng gì chứ, rõ ràng là đang giở trò!
"Bệ hạ tha thứ cho thần được không?" Cao Hoài Du ngẩng đầu, đôi mắt vẫn lấp lánh nước.
"Ngươi..." Nguyên Hi bị nhìn thế, lòng mềm nhũn. "Ngươi định ép trẫm à?"
"Không..." Giọng Cao Hoài Du nhỏ nhẹ, "Thần không dám ép bệ hạ, chỉ muốn biết... bệ hạ nói từng thích thần... giờ còn thích nữa không?"
Nếu còn thích, thì đừng giận nữa mà...
Còn nói là không ép! Nguyên Hi thật chẳng biết giận hay buồn cười nữa:
"Ngươi đứng dậy cho trẫm!"
Cao Hoài Du ngoan ngoãn đứng lên.
Khoảnh khắc sau, y bị hoàng đế kéo mạnh, ngã nhào vào lòng người.
Hoàng đế cúi xuống, hôn y.
Một cái, rồi thêm một cái nữa – chậm rãi mà nồng nàn.
Cao Hoài Du chẳng dám phản kháng, cũng không dám đáp lại, chỉ kìm nén xao động trong lòng.
Khi được thả ra, y lại chủ động ôm lấy Nguyên Hi, giọng khẽ khàng tựa hơi thở:
"Bệ hạ... thích thần."
Nguyên Hi khẽ cười lạnh.
"Thần... xin bồi tội với bệ hạ."
Cao Hoài Du mắt vẫn vương lệ, khóe môi lại khẽ cong.
Y nâng mặt Nguyên Hi, chủ động hôn hắn.
. . .
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 47: Nguyên Hi – Bị Du câu
10.0/10 từ 33 lượt.
