Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 45: Hoài Du – Đau đầu
Lúc này cấm quân đã kịp tăng viện trợ, mấy nơi khác đang truy bắt thích khách. Những kẻ còn sót của Ám Thần Ti không thể đến gần chỗ Nguyên Hi ở, bị Tiết Bình dẫn người đuổi bắt khắp nơi, phần lớn đã bị cấm quân chém chết.
Ngoài cửa, tiếng huyên náo quát tháo vang lên không ngớt, Cao Hoài Du được Nguyên Hi ôm lấy, lòng vẫn khó yên.
"Bệ hạ..." hắn thấp giọng, "Thần biết lỗi rồi."
Y thật sự đã phụ lòng tin của Nguyên Hi, thân là thần tử, lại lấy hoàng đế ra làm mồi nhử, vốn đã là việc không nên.
Khoảnh khắc Ngọc Kim Phong lao đến Nguyên Hi, y mới nhận ra kế hoạch này đáng sợ đến nhường nào. Dù y có tự tin đến đâu, một khi liên quan đến an nguy của hoàng đế, y lẽ ra không nên mạo hiểm.
Y sao có thể lấy mạng Nguyên Hi ra đánh cược chứ?
"A..." Cao Hoài Du đột nhiên đau đầu như búa bổ.
Nguyên Hi đang định mở lời an ủi lập tức quên mất mình định nói gì, vòng tay ôm người siết chặt hơn: "Hoài Du, sao vậy?"
Cao Hoài Du không nói nên lời, đầu đau dữ dội, như có thứ gì đó đột ngột chui vào, căng phồng, tưởng chừng muốn nổ tung.
Hoàng thượng bị hành thích, y ở ngay bên cạnh... hoàng thượng nôn ra bao nhiêu máu...
Không phải ở đây, cũng không phải bây giờ.
Rõ ràng là việc chưa từng xảy ra!
Không thể nào... nếu chưa từng xảy ra, cớ sao ký ức lại rõ ràng đến thế!
"Đau quá..." Cao Hoài Du đau đến rã rời, nửa người đổ vào lòng Nguyên Hi, cố gắng tự chống đỡ.
Nguyên Hi đỡ y nằm sang một bên, chừng hai khắc sau, Tiết Bình dẫn người vào phòng, hành lễ: "Khởi bẩm bệ hạ, ba mươi sáu thích khách trong Điển Khách Thự đều đã bị diệt trừ!"
Cao Hoài Du nửa tỉnh nửa mê mơ hồ nghe lời hắn, còn cố gắng tính nhẩm. Ba mươi sáu người, cộng Ngọc Kim Phong, xem ra vẫn có kẻ ngửi thấy điều bất thường, đã chạy thoát hai tên. Nhưng chỉ hai kẻ ấy, cũng sẽ chẳng làm nên trò trống gì.
Thế lực Ám Thần Ti trong tay Nhữ Dương Trường Chúa đã bị Ngọc Kim Phong diệt gần hết, mấy kẻ của Ngọc Kim Phong cũng bị cấm quân bắt giết, từ nay Ám Thần Ti đã không còn có thể dấy nổi gió tanh mưa máu.
Thân thể căng cứng của Cao Hoài Du cuối cùng cũng thả lỏng, để mặc bản thân chìm vào giấc ngủ.
...
Điển Khách Thự loạn nửa đêm, thích khách đã dọn sạch, nay an toàn tuyệt đối, song mọi người đã chẳng còn tâm trạng ngủ nghê gì nữa.
Thái y theo hầu đến xem bệnh cho Cao Hoài Du, xác nhận y không thương tích, sẽ mau chóng tỉnh lại, Nguyên Hi nghe vậy mới bớt lo. Đắp kín góc chăn cho y, hắn bước ra ngoài.
Ngọc Châu hiếm hoi ngủ sớm lại bị thích khách đánh thức, giờ hoàn toàn không muốn ngủ nữa, mặt đầy lo âu, thấy Nguyên Hi bước ra liền ghé sát thì thầm: "Bệ hạ... không phải là do Cao Hành chứ?"
Có thể sai khiến bao nhiêu người của Ám Thần Ti xuất động... Thụ chính nhanh thế đã thu phục được Ám Thần Ti rồi sao? Không hợp lý lắm. Dạ Hoàng Hôn đã chết rồi, Cao Hành muốn nắm trọn Ám Thần Ti trong tay vốn phải gian nan hơn nhiều. Trừ phi cậu ta bật hack, chứ chỉ ngần ấy thời gian thì làm cách nào được? Chẳng lẽ đây chính là hào quang nhân vật chính?
Phỏng đoán này cũng khiến sắc mặt Nguyên Hi trầm xuống. Hắn không tin Cao Hành có bản lĩnh lớn đến vậy, nhưng nghĩ đến việc Cao Hành là vai chính thì lại thấy cũng hợp lý. Trầm ngâm một lúc, hắn chỉ nói: 'Tiếp tục điều tra.
...
Sự thật vụ ám sát chính là: Cao Hoài Du dùng chuyện bản thân muốn tự lập phục quốc và ám sát Nguyên Hi làm mồi, lừa Ngọc Kim Phong điều động toàn bộ Ám Thần Ti, rồi dùng cấm quân quét sạch một lượt, cuối cùng đổ tội cho Nhữ Dương Trường Chúa – kẻ chủ mưu vụ ám sát Càn Dương Cung trước đó.
Là Nhữ Dương Trường Chúa giả chết, phái người ám sát hoàng đế. Sau đó lại giết Hàn Nhạc – kẻ đầu tiên xin hàng khi quân Ngụy công phá Kiến Bình – để trút giận, thị uy với Nguyên Hi. Cuối cùng khi đã tìm hiểu bố trí phòng ở Điển Khách Thự, nàng ta bèn phái hơn ba mươi thích khách liều chết đánh cược.
Nguyên Hi sẽ không nghi ngờ Cao Hoài Du, việc điều tra dĩ nhiên cũng chỉ đi theo con đường đã được y vạch sẵn. Dưới sự dẫn dắt có chủ ý của Cao Hoài Du, mọi manh mối cuối cùng đều quy về một người – Nhữ Dương Trường Chúa, kẻ năm xưa được đồn là đã gieo mình xuống sông tự vẫn.
Toàn bộ tộc nhà họ Cao đều bị giải về Ngọc Kinh, tay chẳng thể nào với xa được như thế. Người không ở Ngọc Kinh mà còn có thể điều động Ám Thần Ti, tổng cộng chỉ có bốn người: Cao Chương, Cao Hoài Du, Cao Hành chạy thoát, và Cao Trân mất tích từ ban đầu.
Tiểu thuyết vốn không nhắc nhiều đến Cao Chương, Nguyên Hi chỉ có thể dựa vào hiểu biết năm xưa về Cao Chương để phán đoán hắn có đáng tin hay không.
Nguyên Hi trùng sinh rồi xuyên vào tiểu thuyết đã mấy tháng, cũng dần lần ra vài quy luật. Thực ra ngoài những chi tiết kỳ quái do tác giả bịa ra, thế giới này vẫn vận hành rất bình thường, gần như không khác gì những gì hắn từng trải qua.
Trong cuốn tiểu thuyết này, Cao Hành là nhân vật chính, còn những người không được tác giả mô tả kỹ, khả năng cao đều bám theo lịch sử thật để lấp vào chỗ còn trống.
Vì thế với Cao Chương, hắn hoàn toàn trao đi tín nhiệm.
Hai ngày đầu sau khi sống lại, hắn đã thử dò Cao Hoài Du. Khi nhận thấy Cao Hoài Du khác với công ba trong nguyên tác, cũng giống như hắn không bị tác giả thay đổi, hắn cũng tin Cao Hoài Du này.
Còn lại là Cao Hành và Nhữ Dương Trường Chúa – Cao Trân.
Nhưng dưới sự dẫn dắt của Cao Hoài Du, mọi manh mối đều chỉ về Cao Trân.
Nghĩ kỹ cũng hợp lý, Dạ Hoàng Hôn chưa kịp tìm Cao Hành thì đã chết, Ám Thần Ti vốn tan tác bị Cao Trân còn ở Kiến Bình cuốn đi một phần cũng là bình thường. Đều là tông thất nước Yên, đều muốn phục quốc, Ám Thần Ti không tìm được Cao Hành, tìm Cao Trân cũng giống nhau thôi.
Cao Hoài Du ngồi trên giường, nghe nói đã tra ra đường tỷ Cao Trân, bèn nói với Nguyên Hi bên cạnh: "Thần nguyện đi bắt..."
Y hiểu tính tình Cao Trân, trước đó qua lời Ngọc Kim Phong cũng nắm được nơi Cao Trân có thể ẩn náu, có xác suất tìm được Cao Trân cao nhất.
Nhưng Nguyên Hi lại lắc đầu, không đồng ý.
"Ngày ấy khanh đột ngột đau đầu rồi ngất đi, mấy ngày nay cũng hay đau đầu hôn mê, nghỉ ngơi vài ngày đã..." Nguyên Hi thở dài, "Trẫm thật sự đã để khanh lao lực quá rồi."
"Thần không sao, việc liên quan tông thân nhà họ Cao, thần vẫn muốn..."
Nguyên Hi vẫn lắc đầu: "Khanh đừng lo."
Cao Hoài Du muốn giúp tìm tung tích Cao Trân, hắn sao lại có thể cho Cao Hoài Du đi.
Cao Hoài Du mấy ngày nay hay đau đầu là một chuyện, Cao Trân quá nguy hiểm là chuyện khác.
Trong nguyên tác, khi thấy vị đệ đệ Cao Hành mà mình từng yêu thương nay sa đọa, nguyện vào hậu cung Nguyên Hi làm nam sủng, nàng bắt đầu căm hận cậu ta, quyết g**t ch*t cậu ta để 'thanh tẩy môn hộ'. Đã vậy, với Cao Hoài Du, kẻ bị xem là 'phản quốc đầu địch', nàng ta cũng muốn một đao chém cho hả giận.
Thế là Cao Trân bày kế lừa thụ chính Cao Hành và công ba Cao Hoài Du đến gặp nàng ta đang giả chết, định ra tay giết sạch đôi cẩu nam–nam này. Nhưng muốn giết vai chính đương nhiên là không thể. Cao Hành thì một bụng uất ức không thể nói ra, để mặc tỷ tỷ hiểu lầm mình, cuối cùng còn phải cầu xin Cao Hoài Du tha cho Cao Trân một mạng
Trong ký ức Nguyên Hi, mọi chuyện ở Kiến Bình đều không liên quan đến Cao Trân, vị trường chúa này trong chính sử tuy có thể giả chết, nhưng tuyệt đối không thể điều khiển Ám Thần Ti gây ra bao chuyện ở Kiến Bình được.
Nguyên Hi từ đó kết luận Cao Trân này tuyệt đối sẽ muốn giết Cao Hoài Du, nên hắn tuyệt đối không thể để Cao Trân gặp Cao Hoài Du.
...
Vào ngày thứ ba toàn thành truy lùng Nhữ Dương Trường Chúa, Cao Trân đang ẩn náu trong mật thất. Nàng ta ung dung kẻ lông mày, điểm son, rồi khoác lên người bộ lễ phục hoa lệ nhất.
Ngoài kia đã có tiếng người, nàng ta biết mình không trốn nổi nữa.
Không có Ám Thần Ti giúp, nàng ta không thể tìm cơ hội tẩu thoát trong tình thế này.
Cửa mật thất vẫn bị mở ra, nàng ta lưu luyến ngoảnh nhìn nơi ẩn thân sau khi "chết", cuối cùng chủ động bước ra cửa.
Ngoài cửa, một nam tử trẻ tuổi, dáng người anh tuấn, dung mạo tuấn mỹ đang đứng đó.
Giữa đôi mày cũng mang phong thái độc đáo của nhà họ Cao tương tự nàng ta.
Cao Trân nhìn người nọ, lạnh lùng cười: "Cao Lãng, ngươi đúng là đồ tiện nhân."
Cao Hoài Du khẽ nhướng mày nhìn vị đường tỷ này.
Cao Trân lớn hơn y bốn tuổi, thuở nhỏ thường được Văn Tuyên Đế còn là thân vương đưa vào cung, hai người hay chơi cùng. Sau này, khi Cao Hoài Du bị Văn Tuyên Đế đoạt vị, phong Thanh Hà Vương, Cao Trân vẫn đối tốt với y. Trẻ con mới vài tuổi thì làm gì có thù hận sâu.
Sau này, họ không còn là trẻ con nữa.
Hồ Thái hậu không thích trưởng nữ do thiếp thất sinh ra, nên khi Văn Tuyên Đế băng hà, Cao Trân cũng bị Thái hậu chèn ép. Kỳ thực hai người họ tình cảnh rất giống nhau. Chỉ là Cao Trân dù không được Thái hậu yêu thương, Cao Vĩ vẫn xem nàng ta là người nhà họ Cao.
Cao Trân không cho rằng Cao Vĩ xứng làm hoàng đế Đại Yên, đồng thời cũng khinh thường Cao Hoài Du đầu hàng trước Ngụy.
Nàng ta vốn định nhảy sông tuẫn quốc ngày thành bị công phá, nhưng lại may mắn sống sót. Nếu ông trời đã không cho nàng ta chết, nàng ta nhất định phải khôi phục Đại Yên.
Thế là nàng ta ẩn náu trong phủ Hàn Nhạc, miễn cưỡng thu thập Ám Thần Ti, chờ cơ hội ra tay với hoàng đế Đại Ngụy.
Nhưng mọi kế hoạch của nàng ta đều bị Cao Hoài Du phá hủy, Cao Hoài Du giờ đây đã hoàn toàn hướng về Nguyên Hi, một lòng làm trung thần Đại Ngụy.
Ánh mắt nàng ta nhìn Cao Hoài Du tràn đầy hận thù khắc cốt, đến mức khiến Cao Hoài Du cũng cảm thấy hơi khó chịu.
Cao Hoài Du bước tới, nhíu mày: "Trường Chúa điện hạ..."
"Im miệng!" Cao Trân giận dữ, "Ngươi muốn nói gì? Dồn bản cung vào bước đường cùng, ngươi giờ đây rất đắc ý, phải không?"
Cao Hoài Du nhíu mày không nói gì.
Cao Trân tiếp tục mắng: "Ngươi lên giường với tên cẩu hoàng đế ấy, có được chút thế lực lại giúp hắn trừ khử Ám Thần Ti, giờ còn đến trước mặt bản cung vênh váo? Ngươi có còn nhớ mình mang họ Cao không?"
Lời đồn kiểu này Cao Hoài Du đã nghe quá nhiều, giờ lại từ miệng nàng ta nghe ra, cũng chỉ thầm nghiến răng, chẳng buồn giải thích.
Nàng ta đột nhiên ôm ngực, phun ra ngụm máu, gương mặt kiều diễm lập tức méo mó vì đau đớn.
Cao Hoài Du giật mình, đầu chưa kịp phán đoán, thân đã theo bản năng tiến tới đỡ nàng ta.
Là độc.
Cao Trân đã uống thuốc độc từ trước, giờ đúng lúc phát tác. Y trong lúc đang xem xét tình trạng Cao Trân, nàng ta đột nhiên nở nụ cười đắc chí.
Cao Hoài Du kinh ngạc, rồi đột ngột quay nhìn, thấy trên mạch môn nơi cổ tay mình có một cây kim cắm thẳng vào, sắc đen nhanh chóng lan ra.
Bẩm sinh không cảm thấy đau đớn, y có thể dựa vào cảm giác khác để tránh mũi tên bắn tới, nhưng không tránh nổi cây kim nhẹ nhàng mà chậm rãi đâm vào ngay bên cạnh. Y chẳng hề cảm nhận được chút đau đớn nào khi kim xuyên vào da thịt.
Y lập tức rút kim, nặng nề điểm vào huyệt trên cánh tay mình.
"Nhà họ Cao sao lại có thứ không biết liêm sỉ như ngươi." Khóe miệng nàng ta cong lên nụ cười lạnh lẽo. "Có thể giết được đứa nào thì hay đứa đó."
Nói xong, nàng ta phun máu, cười to, chẳng bao lâu lại ho sặc sụa, rồi thân nghiêng ngả, hoàn toàn tắt thở.
"Vương gia!"
Đám thị vệ phía sau đồng loạt lao tới, đỡ lấy Cao Hoài Du cũng đang ngã xuống.
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Đúng, mấy cưng đoán không sai, Tiểu Ngư sắp khôi phục ký ức rồi.
Editor's note:
Ngư () với Du () đồng âm nên tác giả đặt nickname cho bé Du là Tiểu Ngư (aka cá con) nhá :3
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 45: Hoài Du – Đau đầu
10.0/10 từ 33 lượt.
