Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 44: Thật sự chỉ còn thiếu mỗi đêm cũng hầu hạ bên cạnh
Nắng gắt như đổ lửa, cây cối trong sân dù xanh mướt nhưng vẫn như bị nung khô đến héo hon.
Mùa hè oi bức, giữa ban ngày, đường phố trong thành thưa thớt bóng người. Cao Chương lang thang ngoài trời một lúc đã nhễ nhại mồ hôi. Dặn thái giám canh cửa vào bẩm báo xong, hắn không nhịn được lấy khăn tay lau mồ hôi, rồi giơ tay quạt quạt gió, dĩ nhiên chẳng ích gì, mồ hôi hắn vẫn cứ tuôn như suối.
Lát sau thái giám mời hắn vào, hắn vội chỉnh trang y phục, lau sạch mồ hôi trên trán lần nữa, rồi mới bước chân vào trong.
Chỉ vài bước đã thấy làn gió lạnh ập tới, khiến hắn run cả người, cứ như đột ngột lạc vào hang tuyết.
Trong phòng mát mẻ như thế, chắc chắn Thanh Hà Vương lại đang ở cạnh hoàng đế.
Hoàng đế vốn sống tiết kiệm, thường không dùng đá lạnh nếu không cần thiết, chỉ khi Cao Hoài Du bên cạnh mới sai người đặt băng hạ nhiệt.
Cao Chương vừa nghĩ thế, rẽ qua bình phong đã thấy Cao Hoài Du ngồi cạnh hoàng đế, đang giúp hoàng đế mài chu sa.
Vị trí bên hoàng đế, vốn dành cho hoàng hậu hoặc sủng phi. Cao Hoài Du cứ ngồi đó hoài, thật chẳng hợp lễ nghi chút nào hết.
Hơn nữa, khi thì rót trà cho hoàng đế, khi thì mài mực cho hoàng đế, những việc ấy cũng chẳng hợp với thân phận y.
Thế mà những việc lẽ ra hạ nhân phải làm, Cao Hoài Du làm lại vô cùng tao nhã tự nhiên, chẳng mang chút dáng vẻ xu nịnh.
Trông cứ như... một vị hiền thê.
Cao Chương cũng chẳng còn ngạc nhiên nữa, cảnh tượng này hắn quen rồi. Năm xưa hắn l*m t*nh nhân của Thái hậu, cũng suốt ngày ở bên Thái hậu với dáng vẻ ngoan ngoãn.
Trực giác mách bảo Cao Hoài Du với hoàng đế chắc chắn không trong sạch. Trong mắt hắn, Cao Hoài Du hẳn là đã tiến đến mức độ nào đó với hoàng đế rồi – mức độ 'không biết đã lăn lộn trên giường với nhau bao nhiêu lần'.
Thật ra cũng không thể trách Cao Hoài Du được, y luôn biết mình phải giữ phận không vượt lễ, nhưng hoàng đế lại thích y phá cách. Nếu y thật sự cứng nhắc giữ lễ, hoàng đế ngược lại sẽ thất vọng vô cùng. Lần trước y giữ phận thần tử khuyên hoàng đế mới vài câu, chẳng phải đã chọc hoàng đế giận đến phát bệnh, còn bị hoàng đế mắng cho một trận sao.
Hoàng đế đã yêu chiều y đến thế, y sao nỡ để hoàng đế thất vọng.
Cao Chương hành lễ xong, được hoàng đế ban ngồi, bèn lặng lẽ ngồi một bên, chờ hoàng đế lên tiếng.
Nguyên Hi đề bút chu phê lên tấu chương: "Loạn lạc ở Vân Xuyên vừa mới được dẹp yên, nước Yên vẫn còn biết bao lưu dân, các kho lương khắp nơi chẳng còn bao nhiêu thóc. Lương vận từ đất Ngụy đưa sang lại dọc đường bị cướp..."
Lương thực ở đất Ngụy tất nhiên đủ nuôi dân nước Ngụy, nhưng nay phải gánh thêm dân Yên đông đúc, nếu năm nay lương thực không đủ, mọi người ăn no còn không xong, tất sẽ lại sinh sự. Hai năm trước, nước Ngụy gặp nạn châu chấu, mùa màng cũng chẳng khá khẩm là bao, đều nhờ có lương thực tích trữ từ trước mới chống đỡ nổi.
Nước Yên bị diệt vào cuối năm ngoái, hoàng thất bị giải về Ngọc Kinh, nhưng chiến sự chưa hẳn đã kết thúc, nơi nơi vẫn loạn. Đúng lúc này, mảnh đất nước Yên rộng lớn thế kia nhiều nơi bị bỏ hoang, cày cấy mùa xuân lỡ dở không ít. Giờ Nguyên Hi đích thân dẫn một đám quan lại đến khuyến nông, phân chia ruộng đất lại, vài nơi tương đối yên bình hẳn còn kịp gieo mùa thu.
May thay với Nguyên Hi, việc này đã trải qua một lần, cứ theo năm xưa mà làm, còn rút được kinh nghiệm, tránh lặp lại sai lầm cũ, nói chung vẫn dư sức xoay xở.
Nguyên Hi dừng bút, nhìn Cao Chương: "Đất Yên quá rối loạn, vẫn phải mạnh tay chỉnh đốn. Năm xưa khanh làm Thượng Thư Lệnh của tiền Yên, từng muốn sửa luật, lập lại phép tắc chính đạo, chỉ tiếc chưa kịp toại nguyện. Nay trẫm giao khanh ban hành lại bộ luật ấy, tạm thời dùng để trị đất Yên.'"
Cao Chương nghe xong ngẩn ra, rồi lòng dâng trào, xúc động thưa: "Thần tuân mệnh! Bệ hạ thánh minh!"
Năm xưa hắn cũng có tâm chỉnh đốn triều cương, mới cam chịu nhục nhã làm nam sủng của Thái hậu.
Thái hậu từng sủng ái hắn, nên Cao Vĩ cho hắn làm quan. Khi ấy, hắn liền cùng đám hiền tài bên cạnh dựa theo luật cũ mà chỉnh sửa, soạn ra bộ luật mới. Vừa khởi đầu đã bị bọn ghét phép tắc nghiêm minh vu cho đủ điều, hắn đành cáo quan để tự giữ mình. Nay Nguyên Hi lại cho phép hắn bắt tay làm lại, hắn đương nhiên xúc động – xúc động đến mức chỉ muốn ôm lấy Nguyên Hi cắn cho hai cái.
Cao Chương hớn hở lao ra cửa, chẳng còn vẻ mệt mỏi khi bị nắng nóng hành thành chó.
Nguyên Hi lúc này đưa một tờ danh sách cho Cao Hoài Du: "Hoài Du, mấy người này..."
"Thần..." Cao Hoài Du khẽ nhíu mày, có phần không vui, "Bệ hạ mấy ngày nay bắt thần đi khắp nơi bái kiến tiếp đãi bao người... thần thật sự hơi mệt."
Y thật sự rất sợ giao tiếp, việc này đáng lí ra phải giao cho Cao Chương mới đúng!
Ngày nào y cũng phải ra ngoài lo liệu đủ việc cho hoàng đế, khi về còn phải hầu bàn chính sự, không có việc thì như bây giờ lại giúp hoàng đế xử lý tấu chương, mài mực. Lúc nào cũng có việc cho y làm, hoàng đế chẳng hề cho y nhàn rỗi chút nào cả.
Thật sự chỉ còn thiếu mỗi đêm cũng phải hầu hạ bên cạnh!
Thỉnh thoảng y nghi ngờ, hoàng đế đối tốt với y như thế, kỳ thực chỉ để lừa y làm việc.
Nguyên Hi từ lời than vãn nghe ra chút mùi vị đặc biệt, khẽ cười: "Ngươi mệt đến mức muốn làm nũng với trẫm, xem ra đúng là mệt thật rồi."
Cao Hoài Du uể oải ngẩng mắt nhìn hoàng đế: "Thần làm nũng với bệ hạ có ích gì không?"
"Không." Nguyên Hi vô lương tâm đáp.
Dù là người trong lòng, cũng phải làm việc cho hắn!
Đến tận đêm khuya, Cao Hoài Du vẫn ở bên Nguyên Hi.
Hai ngày nay việc quá nhiều, Nguyên Hi phải để Cao Hoài Du hầu ở bên cạnh, như vậy mới hiệu quả.
Kiếp trước hai người cũng thường ở Ngự Thư Phòng đến tận tối mịt, hắn tin tưởng Cao Hoài Du, Cao Hoài Du cũng thật sự giúp hắn gánh vác. Tấu chương qua tay Cao Hoài Du một lần, lại qua tay hoàng đế lần nữa, có thần tử nào làm được đến thế, việc của hoàng đế đều để y làm.
Nhiều người từng bảo rằng Nguyên Hi là đại hoàng đế, còn Cao Hoài Du là nhị hoàng đế.
Nguyên Hi cũng chẳng để tâm, cứ dùng thì dùng, hoàn toàn không vì thế mà kiềm chế. Có lúc còn sai người trước khi dâng tấu phải hỏi ý An Dương Hầu trước.
"Tần Tương nói quân Nam Trần ở vùng Mộc Bình đang có động tĩnh, e là muốn tấn công đất Yên." Nguyên Hi gấp tấu chương, xoa xoa đôi mắt hơi nhức.
Đất Yên còn đang loạn, bên Nam Trần lại muốn nhúng tay.
Mộc Bình nằm ở biên giới giữa tiền Yên và Nam Trần. Vốn phía Nam còn mấy vùng đất thuộc Yên, nhưng ba mươi năm trước đã mất, bị Nam Trần ép lùi đến tận Mộc Bình. Nhờ địa thế dễ thủ khó công, Mộc Bình mới ngăn được quân Nam Trần tiến lên phương Bắc.
Một khi qua được Mộc Bình, sau này muốn Bắc phạt sẽ dễ dàng hơn.
Giờ Mộc Bình loạn lạc, chính là thời cơ Nam Trần xuất binh. Nam Trần không muốn dễ dàng khai chiến với Đại Ngụy, nhưng đánh mấy mảnh đất Đại Ngụy chưa kịp nuốt trọn cũng chẳng tốn sức.
Nước Ngụy vừa tiếp nhận cái mớ bòng bong của nước Yên, giờ bận tối mắt, chưa chắc đã rảnh mà để tâm, cũng không nhất thiết phải tiếc mấy mảnh đất vốn chẳng thuộc về nước Ngụy.
Khả năng Nam Trần xuất binh rất lớn, hắn phải nhanh chóng quyết định.
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du bỗng hạ giọng, "Có thích khách."
Nguyên Hi cũng nhận ra chút khác lạ, khẽ nói: "Trẫm biết."
Bên ngoài yên ắng, không một tiếng động, cấm vệ quân chưa bị kinh động. Thích khách lén lút đột nhập, nắm rõ bố trí phòng bên này như lòng bàn tay.
Hắn thầm nghĩ, hoặc là thích khách mới vài ngày đã tìm hiểu rõ bố trí phòng, hoặc là có người tiết lộ.
Là Cao Hoài Du làm.
Dù hắn không có chứng cứ để xác nhận phỏng đoán này, nhưng hắn rất chắc chắn.
Y đã quyết hôm nay dùng cấm quân hộ vệ Nguyên Hi để dọn sạch Ám Thần Ti, lừa Ngọc Kim Phong ra tay với Nguyên Hi. Bản thân y ở cạnh Nguyên Hi canh giữ, không phải để phối hợp với Ngọc Kim Phong, ngược lại là để bảo vệ Nguyên Hi.
Y tự tin giết được Ngọc Kim Phong, nhưng vẫn sợ Ngọc Kim Phong thật sự làm Nguyên Hi bị thương.
Nguyên Hi khẽ thở dài, đột nhiên ghé sát, thì thầm bên tai y: "Ngươi lại dọa trẫm rồi."
Hắn đã biết hết rồi? Cao Hoài Du giật mình, nhưng thấy hoàng đế vẫn cười, chẳng chút giận dữ.
Hắn biết, nhưng tin tưởng y sẽ không hại hắn? Hay hắn đang cố ý thử y?
"Ngươi muốn làm gì, cứ nói thẳng với trẫm." Nguyên Hi nói.
...
Trường Nhạc vội vã chạy đến trước tướng quân cấm vệ quân trực đêm Tiết Bình, hét lên lời mà Cao Hoài Du đã dặn nàng nói: "Tướng quân! Không xong rồi! Có thích khách lẻn vào!"
Điển Khách Thự vốn yên ắng, giờ vì một câu của nàng mà nổ tung.
Ba trăm cấm quân hộ vệ bên trong lập tức xuất động bắt thích khách, trong Điển Khách Thự loạn cả lên.
Tiết Bình là thân binh theo Nguyên Hi năm xưa, trong đám người nguyện lấy thân báo đáp Nguyên Hi có hắn. Khi nghe có thích khách lẻn vào định hại hoàng đế, hắn lập tức như bị giật đuôi.
Hắn tự dẫn đội truy bắt, nhanh chóng tóm hai tên thích khách vừa chạy vào.
Ngọc Kim Phong núp trong bóng tối nhìn người của mình bị bắt, không hề dừng lại mà tiếp tục tiến tới.
Đêm nay đã dốc toàn lực Ám Thần Ti, nhất định phải giết được hoàng đế Đại Ngụy. Thật ra chỉ có nàng ta và Cao Hoài Du ra tay với Nguyên Hi, những kẻ khác chỉ để thu hút sự chú ý của cấm quân.
Nàng ta luồn qua đám cấm quân đang đầy sân bủa vây bắt thích khách, thuận theo những điểm phòng thủ lỏng mà Cao Hoài Du đã đánh dấu, nhanh chóng lẻn vào sân của Nguyên Hi.
Lúc này cấm quân bên ngoài chưa kịp tăng viện trợ, phòng vệ chỗ Nguyên Hi vẫn giữ nguyên như thường ngày.
Nàng ta dùng khinh công áp sát gian phòng, nép mình vào tường quan sát, thấy không ai chú ý liền lặng lẽ chui vào.
Nguyên Hi và Cao Hoài Du vẫn ngồi trước án chưa nhúc nhích.
Cao Hoài Du buông tấu chương, rồi một tiếng động. Ngọc Kim Phong lập tức lao xuống, xông thẳng vào Nguyên Hi.
Gần như cùng lúc, trong tay áo Cao Hoài Du lóe lên vệt sáng lạnh.
Chỉ cần hai người hợp sức, Nguyên Hi dù thế nào cũng không tránh nổi!
Nhưng ánh đao ấy lại nhắm vào nàng ta. Nàng ta không ngờ Cao Hoài Du lại đổi hướng, đương nhiên không kịp tránh.
Ngọc Kim Phong theo bản năng hô: "Chủ..."
Cao Hoài Du không do dự, một đao cắt đứt cổ họng nàng ta, lời sau của đối phương không thốt ra được.
Ngọc Kim Phong lập tức mất sức, ngã xuống đất ôm lấy cổ, máu phun không ngừng, thân thể giật nảy vài cái, rồi bất động.
Đôi mắt vẫn còn ngỡ ngàng kinh hãi, nhìn chằm chằm Cao Hoài Du.
Giết Ngọc Kim Phong là xong, những kẻ ở bên ngoài cấm quân lo được. Cao Hoài Du thở phào một hơi dài, nhưng tay đã bắt đầu run rẩy.
Đây là sợ hãi muộn màng, y rất sợ mình không kịp ra tay, thật sự để Ngọc Kim Phong đến gần Nguyên Hi.
Khi quyết định dùng Nguyên Hi làm mồi nhử, y không do dự, nhưng đồng thời cũng rất sợ.
Dù có tính toán kỹ lưỡng đến đâu, y vẫn sợ.
Y chưa bao giờ thất thố như thế, đao suýt cầm không nổi, đành vội đặt lên án.
Nguyên Hi nhẹ nhàng ôm lấy y, dịu giọng an ủi: "Không sao rồi."
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Hoài Du: Ông chủ tàn ác bóc lột nhân viên!
Nguyên Hi: Trẫm còn chưa bóc lột ngươi triệt để đâu!
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 44: Thật sự chỉ còn thiếu mỗi đêm cũng hầu hạ bên cạnh
10.0/10 từ 33 lượt.
