Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 23: Môi vô ý lướt qua nhau, hắn như bị lửa táp, ngẩn người tại chỗ.
Thi thể tên ám vệ ngay lập tức từ xà nhà rơi xuống, máu thịt be bét.
Nguyên Hi không chút do dự lắp mũi tên thứ hai, lần này nhắm vào tên ám vệ đang vây đánh Cao Hoài Du dưới lầu.
Hắn cực kỳ tự tin vào độ chuẩn xác của mình, nhưng lúc này lòng bàn tay vẫn toát mồ hôi lạnh. Dù sao đó cũng là Cao Hoài Du, hắn không thể bắn mà chẳng màng hậu quả, chỉ cần lệch một chút thôi, người bị thương sẽ là Cao Hoài Du.
"Vút–"
Mũi tên như sao băng lao xuống, xuyên thẳng qua đám người đang hỗn chiến, cắm phập vào lưng một tên ám vệ. Lực đạo mũi tên này mạnh đến kinh người, khiến tên ám vệ ngã nhào, gần như bị đóng đinh xuống đất.
Cùng lúc đó, Cao Hoài Du một đao cắt đứt yết hầu kẻ bên cạnh, máu bắn tung tóe, làm bẩn mái tóc dài tung bay của y.
Nguyên Hi thả lỏng hơn nhiều, hắn và Cao Hoài Du quả nhiên có chút ăn ý, giờ hắn có thể thoải mái ra tay.
Thế là một mũi tên nữa b*n r*, trúng ngay tên ám vệ đang lao tới sau lưng Cao Hoài Du. Cao Hoài Du xoay người bổ thêm một đao, rồi lao về phía trước.
Lúc này cổng cung đã đóng, với tư cách hoàng đế, lẽ ra Nguyên Hi nên ở trong cung thành, nhưng giờ lại dẫn theo nhiều người đến đây, tuyệt không phải ngẫu nhiên.
Nếu là vì Thái tử Nam Trần, hắn tuyệt đối không thể để Tiêu Tống có cơ hội chạy thoát.
Ngọc Châu ban đầu căng thẳng sợ hãi, trốn sau lưng đám vệ sĩ, lúc này không nhịn được thò đầu ra xem tình hình chiến trận.
Phải công nhận, thân thủ của An Dương Hầu thật sự xuất sắc, bị nhiều người vây đánh mà vẫn chiến đấu đẹp mắt như vậy... đẹp hơn nhiều so với mấy đoạn võ thuật giả trân trong phim truyền hình rác rưởi!
Còn dáng vẻ bệ hạ giương cung lắp tên cũng cực kỳ anh tuấn. Hai người này như đang đóng phim, nếu zoom được cận cảnh, chắc chắn sẽ thành cảnh viral khắp mạng xã hội cho mà xem.
Trong khoảnh khắc căng thẳng thế này, trái tim thích xem kịch của nàng lại không kìm được. Đánh đánh giết giết thế này hình như cũng chẳng đáng sợ mấy, có Thái Võ Đế trong lịch sử và Cao Hoài Du với giá trị võ lực bùng nổ ở bên cạnh, chết gì nổi!
Nàng rụt rè trốn một bên thò đầu quan sát, thưởng thức màn trình diễn của hai mỹ nam Cao Hoài Du và Nguyên Hi, đột nhiên muốn lấy điện thoại ra chụp vài tấm làm kỷ niệm, nhưng sờ vào ngực áo thì trống không.
Điện thoại bị tên hoàng đế đáng ghét kia tịch thu rồi!
Mà hoàng đế thì đang tập trung phối hợp với Cao Hoài Du, một cận chiến sát thủ, một cung thủ tầm xa, hai bên phối hợp cực kỳ ăn ý.
Lúc này mà đòi điện thoại thì cũng không tiện... Lần sau nhất định phải lấy lại mới được!
Dưới lầu, Tiêu Tống lúc này ngồi ở góc, máu từ lưng chảy không ngừng. Cao Hành bên cạnh vẫn chưa hiểu rõ tình hình, lòng đầy kinh hoàng. Cao Hoài Du đột nhiên đâm một nhát vào người bạn cũ vừa đoàn tụ hôm nay, ma quỷ mới hiểu được tại sao.
Cao Hoài Du thân hình như quỷ mị, chớp mắt đã lao đến trước mặt Tiêu Tống. Thấy nửa khuôn mặt y dính đầy máu tươi, Tiêu Tống càng thêm kinh hãi.
"Huynh trưởng!" Cao Hành hét lên với Cao Hoài Du, nhưng không ai để ý cậu ta, cậu ta lại nhìn sang Tiêu Tống.
Đám ám vệ quanh Tiêu Tống ùa lên, chắn trước mặt hắn.
Cao Hành lo lắng nói: "Trần huynh, đó là huynh trưởng của ta... có phải có hiểu lầm gì chăng..."
Lời chưa dứt, Tiêu Tống phun ra một ngụm máu.
Cao Hành kinh ngạc: "Trần huynh...! Vết thương của huynh..."
Tiêu Tống cố sức ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua người đang tiến về phía mình, khó nhọc giơ tay trái, để lộ mũi tên giấu trong tay áo, nhắm thẳng vào Cao Hoài Du.
Món đồ chơi dùng để tự vệ của một Thái tử, uy lực đương nhiên cực lớn, trúng là chết.
"Cẩn thận!" Nguyên Hi trên lầu căng thẳng quan sát tình hình, chính xác bắt được động tác của Tiêu Tống.
Hắn lại giương cung, sát tâm nổi lên.
Thái tử Nam Trần đúng không? Tiêu Tống đâu có nói mình là Thái tử Nam Trần, chạy lung tung bị giết thì cũng đáng đời. Thái tử của ngươi lén lút đến đất của ta rồi mất tích một cách bí ẩn, liên quan gì đến ta!!
Nguyên Hi hạ quyết tâm, ngay trước khi bắn tên, lại thấy Cao Hoài Du như hồng nhạn lướt qua, thân hình mờ ảo, chớp mắt đã hạ gục mấy người.
Tiêu Tống chưa kịp bấm nút tay áo, chỉ cảm thấy cổ tay đau nhói, không biết bị thứ gì đập trúng.
Ngay sau đó, yết hầu hắn bị Cao Hoài Du siết chặt.
Viên ngọc bích đập trúng cổ tay hắn rơi xuống đất vỡ tan, dải lụa thiếu một viên ngọc ở thắt lưng Cao Hoài Du nhẹ nhàng rũ xuống.
Nguyên Hi buông cung tên trong tay.
"Ngươi..." Tiêu Tống không nhịn được ngẩng đầu, cảm giác lực đạo của Cao Hoài Du mạnh đến mức như muốn b*p ch*t hắn ngay lập tức.
Đám ám vệ bên cạnh đâu dám động đậy nữa.
"Đừng nhúc nhích." Cao Hoài Du ánh mắt u tối, năm ngón tay dính máu khẽ siết chặt.
Bắt giặc trước bắt vua, Tiêu Tống đã nằm trong tay y, trận chiến coi như kết thúc.
Tiếng đánh nhau dần biến mất, bên ngoài càng nhiều binh sĩ ùa vào. Đám ám vệ của Tiêu Tống bị áp giải, một viên quan quân chạy đến trước mặt Cao Hoài Du hành lễ, ra lệnh cho tả hữu: "Kẻ này chắc chắn là gian tế Nam Trần lẻn vào Ngọc Kinh, bắt lại thẩm tra nghiêm ngặt."
"Khoan đã!" Một ám vệ bị binh sĩ đè chặt hét lên, "Chủ nhân của ta là Thái tử đương triều Nam Trần, Tiêu Tống!"
Đã bị bắt, việc cấp bách là phải công khai thân phận, ít nhất nước Ngụy không thể giết Thái tử Nam Trần.
Cao Hành ngồi dưới đất sắc mặt đại biến, không thể tin nổi nhìn Tiêu Tống: "Trần huynh?"
Thái tử Nam Trần? Người thương nhân năm xưa từng gặp ở kinh thành Kiến Bình của nước Yên, hóa ra là Thái tử Nam Trần?
Cao Hành chỉ kinh ngạc vì thân phận Tiêu Tống, nhưng lại không để ý lắm việc vì sao một Thái tử Nam Trần năm đó lại lẻn vào Kiến Bình, cũng như hôm nay đến Ngọc Kinh.
Tiêu Tống miễn cưỡng cười với y, an ủi: "Không sao... ngươi không cần lo cho ta, hắn không thể làm gì ta."
Nguyên Hi lúc này mới được đám vệ sĩ hộ tống đi xuống, ra hiệu cho vệ sĩ kéo Cao Hoài Du đi xử lý vết thương.
Cao Hoài Du nhẹ nhàng thở ra, bước đến bên Nguyên Hi, lập tức có vài người vây quanh băng bó cho y.
Vũ khí trên người y chỉ có một thanh đoản đao chẳng mấy nổi bật, vốn đã bất lợi, lại bị nhiều người vây đánh, sao có thể không bị thương.
Nguyên Hi ở trên nhìn mà tim đập chân run, chỉ sợ chiến thần Đại Ngụy mà hắn trân quý sẽ ngã xuống đây. Nếu không, vừa rồi hắn đã chẳng nổi sát tâm với Tiêu Tống.
Ngọc Châu cố gắng vượt qua nỗi sợ hãi trước đống thi thể dưới đất, chậm rãi đi theo xuống. Thật ra nàng vẫn sợ từ xà nhà lại nhảy ra người nào đó, ở bên hoàng đế vẫn là an toàn nhất.
Nguyên Hi thấy Cao Hoài Du đã được xử lý vết thương, mới quay lại nhìn Tiêu Tống, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh: "Thái tử điện hạ, đường xa đến đây, sao không báo với trẫm một tiếng?"
Tiêu Tống sắc mặt âm trầm, nhìn chằm chằm Nguyên Hi: "Bệ hạ Đại Ngụy chẳng phải đã biết rồi sao... bổn điện hạ cần gì phải nói lại?"
"Đó là chuyện khác." Nguyên Hi khẽ cười, "Nếu Thái tử điện hạ báo trước một tiếng, trẫm tất nhiên phải làm trọn đạo chủ nhà, mở tiệc khoản đãi. Còn giờ... e là phải để Thái tử điện hạ chịu thiệt thòi rồi."
Tiêu Tống lộ vẻ khinh miệt: "Bổn điện hạ rơi vào tay ngươi... hừ... muốn giết muốn chém, tùy ngươi." Nhưng ngươi dám giết sao? Ta đường đường là Thái tử Nam Trần.
– Thật ra Nguyên Hi dám lắm chứ. Chỉ là giờ Tiêu Tống không chĩa mũi tên tay áo vào Cao Hoài Du, hắn không cần thiết phải làm vậy.
"Trẫm sao phải giết Thái tử điện hạ chứ?" Nguyên Hi cười nhạt, "Hoàng đế triều Trần sẽ đau lòng lắm đấy. Thái tử quý như châu báu của ngài ta, lại lẳng lặng chạy đến Ngọc Kinh, bị nhận nhầm là gian tế mà g**t ch*t... nói ra thì thể diện hoàng gia để ở đâu?"
"Ngươi! Ư..." Tiêu Tống cuối cùng không chịu nổi, không thể tiếp tục giả vờ bình tĩnh, gương mặt vì đau đớn mà méo mó.
Cao Hành đưa tay: "Trần huynh..."
Vết thương của hắn chỉ được ám vệ xử lý sơ qua, giờ máu vẫn chảy không ngừng. Nhát dao của Cao Hoài Du đâm quá ác, hắn giờ tuy chưa chết nhưng cũng đã mất nửa cái mạng, thêm một lúc nữa e là tiêu thật.
Đủ rồi, nếu chết thật thì chẳng còn giá trị gì. Nguyên Hi hừ lạnh, nói: "Đưa Thái tử điện hạ đi nghỉ ngơi, hầu hạ cho cẩn thận."
"Vâng!"
Nguyên Hi liếc nhìn Cao Hành ở góc, nói: "Ngươi..."
Lời vừa thốt ra, đã bị Tiêu Tống ngắt lời: "Y không biết thân phận của ta! Ngươi dám động đến y, Nam Trần tuyệt đối sẽ không bỏ qua!"
Ngọc Châu nghe vậy mà trợn tròn mắt, như vừa nhớ ra Tiêu Tống và Cao Hành là nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết này.
Nàng thấy Cao Hành vì sự che chở của Tiêu Tống mà lòng rung động, ánh mắt cậu ta đắm đuối nhìn hắn.
Còn Tiêu Tống thì đáp lại cậu ta bằng một nụ cười khổ sở, nói: "Bổn điện hạ nhất định sẽ bảo vệ ngươi bình an..."
Ngọc Châu nhất thời nghẹn họng, có chút cạn lời.
Ngươi đang ở trong tình cảnh gì mà còn dám thốt ra câu "ngươi dám động đến y, Nam Trần tuyệt đối không bỏ qua" vậy hả!
Thái tử bá đạo bảo vệ thê tử à? Ngọt ngào gì nổi?! Nàng chỉ thấy xấu hổ muốn chết!
Nàng hiểu ra rồi: muốn làm vẻ cool lòi thì phải có thực lực. Bị người ta đè ra đánh mà giờ còn làm bộ làm tịch... thật sự chỉ khiến người ta thay mình xấu hổ đến điếng cả người.
Trong nguyên tác, sau khi Cao Hành và Tiêu Tống gặp lại, Tiêu Tống sai người điều tra thân phận Cao Hành, định đưa cậu ta về Nam Trần. Nhưng khi biết Cao Hành là nam sủng của hoàng đế Đại Ngụy Nguyên Hi, hắn chỉ khẽ cười, không hề để tâm, còn thầm quyết tâm sẽ đoạt Cao Hành từ tay Nguyên Hi. Rồi hắn nhẹ nhàng trở về Nam Trần.
Giờ thì vị Thái tử Nam Trần này rơi vào tình cảnh khác xa tiểu thuyết, bị người của Nguyên Hi vây chặt, không có chút cơ hội phản kháng.
Ngọc Châu đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt lướt qua Cao Hành, Tiêu Tống, Cao Hoài Du và Nguyên Hi.
Thái tử bá đạo công 1, đường huynh phúc hắc công 3, thêm một hoàng đế pháo hôi công, ngoài ảnh vệ trung khuyển công 2 đã chết, các nhân vật chủ chốt đều tề tựu rồi đây.
Cảnh tượng các nhân vật tụ họp thế này, lẽ ra phải là một trận tranh phong đạt sủng rối rắm, nhưng giờ thì... Công 3 đã giết công 2, giờ lại đâm công 1 một nhát, pháo hôi công bắt được công 1, còn công 1 từng hô mưa gọi gió giờ chỉ có thể thảm hại bảo vệ thê tử.
Đây là cảnh tượng quỷ quái gì thế này! Công 1 thảm hại như vậy, đọc mà chẳng có chút sảng khoái nào hết! Quá uất ức! Nếu tác giả nguyên tác mà viết thế này, bình luận chắc chắn náo nhiệt lắm.
Nhưng giờ nàng chỉ muốn hét lên rằng: bệ hạ và Hầu gia quá đẹp trai!
Ngàng nhìn về phía người chiến thắng lớn nhất trận này – Nguyên Hi, chỉ thấy hắn khẽ nhướng mày, khóe môi mang theo vài phần châm chọc.
Nguyên Hi nghĩ, Tiêu Tống quả không hổ là công chính, đã bắt đầu bảo vệ người ta rồi sao?
Chậc, nhưng trẫm thấy đầu óc ngươi quả là có vấn đề!
"Khụ khụ..." Tiêu Tống dường như hơi nóng nảy, khí huyết dâng trào ho khan hồi lâu, mới có chút sức tiếp tục nói, "Việc này... không liên quan đến y! Ngươi muốn làm gì thì làm, cứ nhắm vào bổn điện hạ!"
"Trần huynh, huynh..." Cao Hành cắn môi, mắt vẫn đong đầy lo lắng.
Tiêu Tống hít sâu một hơi, dịu dàng nói: "Đừng lo cho bổn điện hạ, còn có Nam Trần... bổn điện hạ sẽ không sao đâu."
Cao Hoài Du bên cạnh lạnh lùng liếc hai người họ một cái.
"Tốt." Nguyên Hi đã xem đủ màn đối thoại tình cảm của hai con người này, nghiêng đầu, "Thái tử điện hạ, mời."
Tiêu Tống không nói thêm câu nào, bó tay chịu trói, bị vài binh sĩ vây quanh áp giải ra ngoài. Khi đứng dậy còn rất quật cường không để người đỡ, mang theo vết thương tự mình từng bước đi ra.
Cao Hành nhìn theo bóng hắn rời đi, ánh mắt như muốn đốt cháy đối phương.
Nguyên Hi cười lạnh, giơ tay ra hiệu kéo cả Cao Hành đi.
---
Nguyên Hi cùng đám người đưa Tiêu Tống và Cao Hành ra ngoài, rồi mới quay lại nhìn Cao Hoài Du.
Y vẫn im lặng không nói gì, đôi mắt cụp xuống, giống hệt vẻ thường ngày khi ở trước mặt hắn.
Điềm tĩnh dịu dàng, kèm theo chút ngoan ngoãn chỉ dành riêng khi đối diện với hắn.
Vẻ này của Cao Hoài Du, không hiểu sao lại khiến người ta không nỡ nổi giận dù cho trước đó y đã làm ra chuyện động trời gì... cứ như giờ mà mở miệng mắng mỏ y, chính là đang bắt nạt người ta vậy.
Nguyên Hi chẳng biết mở lời thế nào, nhíu mày trầm ngâm hồi lâu, mới nói: "An Dương Hầu, hôm nay... sao ngươi lại ở đây?"
Hắn thật sự không ngờ còn có biến số Cao Hoài Du... Cao Hoài Du ngày thường nếu không có việc gì là không ra khỏi cửa, suốt ngày ở phủ An Dương Hầu, không thích chen vào chốn náo nhiệt nào, cũng chẳng dự tiệc tùng gì. Sao hôm nay lại đến nơi sôi động như Hương Mãn Lâu, còn công khai giết người?
Cao Hoài Du dĩ nhiên không phải đến Hương Mãn Lâu nghe khúc dùng bữa, tình cờ thấy Tiêu Tống rồi tiện tay giết... y chính là cố ý đến để giết người.
Nguyên Hi thấy Cao Hoài Du điên cuồng lao lên đánh nhau với bao nhiêu kẻ, thật sự tức muốn chết! Rốt cuộc là vì lý do gì? Có cần thiết không?
Chẳng lẽ Cao Hoài Du từng kết oán với Tiêu Tống?
Nhưng dù giữa hai người có thù, đây cũng không phải phong cách hành sự thường ngày của Cao Hoài Du.
Nguyên Hi lại nhìn vết thương trên người y – toàn thân đầy vết chém, máu me be bét. Có chỗ thậm chí khó cầm máu, vết máu vẫn lan nhanh.
Nguyên Hi nhìn mà càng tức hơn.
"Thần..." Cao Hoài Du suy nghĩ một lúc, vẫn quyết định nói thật, "Hôm nay... Cao Hành đến phủ bái kiến vi thần, thần hơi lo lắng, nên theo chân hắn đến đây."
Việc này Nguyên Hi biết, Cao Hành bị hắn phái người giám sát, hôm nay cậu ta đi đâu hắn rõ như lòng bàn tay.
Đúng rồi, Cao Hành có người theo dõi, Cao Hoài Du lại đi theo Cao Hành, sao chẳng ai phát hiện ra Cao Hoài Du chứ! Nếu sớm phát hiện mà báo với hắn một tiếng, thì đã chẳng có tình huống nguy hiểm ban nãy rồi! Đôi khi thân thủ quá giỏi cũng thật phiền phức!
"Sau đó thần thấy vài kẻ Nam Trần... thần sợ những kẻ Nam Trần này lẻn vào Ngọc Kinh làm chuyện bất chính, nên muốn ra tay trừ khử. Thần không biết bệ hạ đã sắp xếp từ trước... thần biết tội."
Y nói toàn là sự thật. Tiêu Tống chẳng phải người Nam Trần sao? Y thấy Tiêu Tống, sợ hắn sẽ gây bất lợi cho Nguyên Hi, nên muốn giết Tiêu Tống. Chẳng phải chỉ vì lo Nam Trần làm chuyện bất chính, nên ra tay trừ khử sao?
Y không hề nói dối.
Nguyên Hi im lặng hồi lâu, nói: "Dù gặp người Nam Trần... sao ngươi phải mạo hiểm tự tay làm?"
Phát hiện gian tế Nam Trần, chạy đến phủ Kinh Triệu Doãn báo một tiếng, ném việc cho người khác làm chẳng phải là được rồi sao. Đột nhiên kích động đến thế, lao thẳng lên giết người, lời giải thích này hắn không tin!
Cao Hoài Du như đứa trẻ phạm lỗi sợ bị hỏi tội, né tránh ánh mắt, không trả lời hắn, mà khẽ đáp: "Nhát dao ấy không chí mạng, hắn ta sẽ không chết, nhưng đủ làm hỏng nền tảng thân thể."
Nhát dao của y không phải đâm bừa, tìm rất chuẩn, một dao giáng xuống, dù vết thương lành hẳn, cũng để lại di chứng.
Nguyên Hi: "..."
Y muốn bắt sống người để đàm phán với lão hoàng đế Nam Trần, hắn biết, nên dù Tiêu Tống không chết, nhưng cũng chẳng còn khỏe mạnh như xưa.
Mà đường đường là Thái tử một nước, thân thể lại hỏng căn cơ, lúc nào cũng có thể mệnh vong, thì cũng chẳng khác gì bị phế, lão hoàng đế có thể sẽ phải chuẩn bị nuôi dưỡng cháu trai. Với Nam Trần mà nói, đây chính là đòn đánh lớn.
Nguyên Hi hít sâu một hơi.
Cao Hoài Du quả thật hành động quá mức l* m*ng, nhưng y cũng chẳng phải hoàn toàn bất chấp. Nhát dao này giáng xuống, trực tiếp đâm Tiêu Tống thành kẻ bệnh tật có thể mệnh vong bất cứ lúc nào, lão hoàng đế Nam Trần hẳn là sẽ tức đến thổ huyết.
Còn về Thái tử Nam Trần bị thương nặng như thế, Nam Trần liệu có mượn cớ khai chiến không... Nam Trần chỉ là lạc đà gầy, hơi to hơn ngựa Đại Ngụy một chút, giờ Nam Trần nội bộ rối ren, sẽ không dám manh động mà khai chiến, lão hoàng đế dù muốn cũng chẳng có lá gan ấy.
Kiếp trước Nam Trần nhân lúc Nguyên Hi bệnh, mượn tay Cao Hành phục quốc mà chen chân vào, còn Đại Ngụy giờ vừa thống nhất phương Bắc, như mặt trời ban trưa, dù nhiều mặt còn kém Nam Trần, cũng chẳng phải đối tượng mà Nam Trần có thể cắn nổi.
Nam Trần chỉ có thể nuốt lấy quả đắng này.
Hơn nữa, Thái tử nhà ngươi đường lớn không đi, lại lén lút chạy đến kinh thành ta là sao? Giả mạo giấy thông hành chạy vào lãnh thổ nước Ngụy, đây là hành động ngoại giao bình thường sao? Giờ bị coi là gian tế đâm một dao thì đã thế nào? Đáng đời.
Có giỏi thì giải thích trước xem các ngươi lẻn vào thế nào? Giấy thông hành giả từ đâu ra? Quả nhiên muốn dùng thủ đoạn bỉ ổi cài cắm người vào chỗ ta chứ gì?
Thái tử nhà ngươi quý giá như thế, mà lại dám mạo hiểm lớn đến Ngọc Kinh. Chắc chắn các ngươi đang ấp ủ âm mưu lớn, nên mới cần Thái tử thân chinh. Ngươi dám giải thích không?
Nam Trần trong chuyện này không thể dây dưa nhiều với Đại Ngụy, bọn họ giờ chỉ muốn nhanh chóng chuộc Thái tử về.
Cao Hoài Du chính là thế, thông minh lanh lợi, dù xung động vẫn giữ một phần lý trí, tiện tay tính kế một phen.
Hoài Du của hắn thật giỏi giang! Nhưng hắn vẫn rất tức!
"Ngươi..." Nguyên Hi chẳng biết nói gì, giận quá hóa cười, "Thôi, theo trẫm về trước."
Vết thương của Cao Hoài Du chỉ xử lý sơ sài, phải xem xét kỹ. Nguyên Hi giận dữ túm y về phủ An Dương Hầu, trực tiếp gọi thái y đang trực tại Thái Y Viện xuất cung đến phủ An Dương Hầu, bận rộn một hồi, khi xác định cơ thể y toàn là ngoại thương, không trúng độc, hắn mới yên tâm.
Gọi thái y đi rồi, Nguyên Hi cho người đóng cửa, chỉ còn lại hai người họ.
Trước đó không tính, giờ đã xác định Cao Hoài Du chỉ ngoại thương, đều đã băng bó xong xuôi rồi, vậy giờ hắn phải tính sổ kỹ.
Hắn là hoàng đế, phủ An Dương Hầu thực ra cũng là của hắn, hơn hai mươi người trên dưới phủ ai có bản lĩnh chạy đến bảo hộ chủ nhân vào lúc này? Đến phủ An Dương Hầu, trên dưới phủ chẳng phải đều nghe hoàng đế sai khiến sao?
Cao Hoài Du cảm nhận được hoàng đế không vui, đột nhiên đứng dậy, quỳ trước mặt hắn.
Ngọn đèn bên cạnh lập lòe vài cái, y cúi đầu, che giấu vẻ mặt càng thêm tối tăm mơ hồ.
Nguyên Hi vốn định gọi y dậy, nhưng vừa nhớ đến dáng vẻ chẳng màng sống chết của y lúc nãy liền nổi giận, dứt khoát không lên tiếng, ngồi trên ghế cao nhìn xuống y, ánh mắt đầy thẩm vấn.
Cao Hoài Du lúc này vô cùng ngoan ngoãn dịu dàng, đâu còn sát khí hung ác khi đâm Tiêu Tống lúc nãy.
Toàn thân thương tích, khắp nơi quấn băng... vốn nên nằm nghỉ dưỡng thương, giờ lại quỳ đó, trông thật quá đáng thương.
Đáng thương? Đúng là đáng thương! Nhưng cái tính tình hư hỏng này, giờ bị thương cũng phải quỳ cho trẫm! Nguyên Hi cắn răng, đè nén lòng thương xót.
Phải để Cao Hoài Du biết mình giận. Chứ nếu không biết mình giận, y sau này sẽ còn dám liều mạng, phát điên đánh nhau với người khác! Lần này bình an... nhưng lần sau thì sao? Nếu y có mệnh hệ gì...
Mới hai mươi hai tuổi, vừa đến bên hắn chẳng bao lâu mà Cao Hoài Du đã ngã xuống, thì hắn biết tìm ai đòi lại đây?
"Bệ hạ, vi thần biết lỗi rồi... xin bệ hạ bớt giận." Giọng Cao Hoài Du vang lên trong không gian yên tĩnh, mang theo chút se lạnh của gió đêm.
Nguyên Hi thở dài một hơi, nói: "Ngươi biết lỗi? Ngươi biết trẫm giận vì điều gì không?"
Cao Hoài Du không do dự chút nào, lập tức khẽ đáp: "Thần nhất thời l* m*ng, quấy rối kế hoạch của bệ hạ."
Quấy rối thì quấy rối, có gì đâu chứ. Hắnmuốn bắt Thái tử Nam Trần, đương nhiên không chỉ bám theo duy nhất một kế hoạch, cái này không được thì còn cái khác, lúc hành động sẽ luôn có khả năng xảy ra vấn đề ngoài dự liệu, cũng không thể trách y được.
Hắn dĩ nhiên giận không phải vì chuyện này!
Khi nãy hắn phái bao nhiêu người xuống giúp y, bảo vệ y rời đi, kết quả y lại đẩy người ra, nhất định lấy thân mạo hiểm?
"Ngươi biết lỗi? Ngươi biết gì chứ?" Nguyên Hi nhớ lại cảnh ấy, liền tức đến phải bật cười, "Dao kiếm đâm vào người, ngươi không biết đau sao?"
Cao Hoài Du đột nhiên ngẩn ra: "Thần..."
Cao Hoài Du do dự một cách kỳ lạ.
"Ngươi gì chứ?" Nguyên Hi bực bội nói.
Sao, rõ ràng không giải thích nổi còn vô thức mở miệng, muốn cãi lại hắn sao?
Lần này Cao Hoài Du không đáp, im lặng.
Nguyên Hi đột nhiên nhướn mày, tim đập thình thịch.
Hắn chợt nhớ ra mấy chuyện. Cao Hoài Du từ trước đến nay dường như lúc nào cũng mang bộ dạng liều mạng, chẳng màng sống chết. Khi giao đấu thì như không biết đau, toàn thân đầy thương tích mà vẫn làm như chẳng có gì.
Y thần dũng như thế, nhẫn nhịn giỏi đến thế, hay là...
Nguyên Hi đột ngột đứng dậy.
Hắn đi đến trước mặt Cao Hoài Du, đột nhiên cúi người, nắm lấy cổ tay y.
"Ngươi..." Nguyên Hi nhìn khuôn mặt hơi tái nhợt của y, giọng run run.
Vừa rồi Nguyên Hi đột ngột dùng sức kéo cổ tay Cao Hoài Du, thế nào cũng kéo động vết thương, vết thương khi bị kéo, sẽ đau.
Nhưng Cao Hoài Du ngay cả mày cũng chẳng nhíu, chỉ ngẩn ngơ ngước lên nhìn hắn. Dù động đến vết thương như thế hẳn phải đau, Cao Hoài Du lại không hề phản ứng.
Nguyên Hi nhìn chằm chằm y, tay dùng sức, năm ngón siết chặt cánh tay y, vết thương có máu tràn ra, chớp mắt thấm ướt băng vải.
Cao Hoài Du chưa hiểu ý hắn, ánh mắt hơi nghi hoặc, không như hắn mong lộ ra nửa phần khó chịu.
Dường như đối phương thật sự không thấy đau.
Giọng Nguyên Hi vô thức run lên: "Ngươi... luôn như thế? Hay là từ khi nào?"
Hắn lại hoàn toàn không hay biết... đến tận giờ mới biết!
Bao lần trước đây giao chiến, máu me đầm đìa... Cao Hoài Du đều không cảm nhận được đau đớn.
Hắn vẫn tưởng Cao Hoài Du là không sợ đau, không ngại thương tích; nhưng có lẽ... chỉ vì y vốn chẳng cảm nhận được đau đớn mà thôi.
Thực ra dưới vẻ mặt bình thản ấy, đã là trăm vết ngàn thương.
Cao Hoài Du cũng không rõ là bị hắn dọa hay chưa hiểu được ý hắn, chỉ khẽ nói: "Thần... không hiểu..."
"Ngươi không có cảm giác đau... phải không?" Nguyên Hi trầm giọng, "Ngươi chưa từng nhắc với ta."
Cao Hoài Du lúc này mới hiểu hắn đang nói đến chuyện gì, ngẩn ngơ hồi lâu, cuối cùng cúi đầu.
"Thần sợ đau..." Cao Hoài Du cười khẽ, thấp giọng bảo, "Nên không có cảm giác đau, cũng tốt..."
Tốt sao?
Không cảm nhận được đau đớn... nên y chưa từng biết yêu quý bản thân, mỗi lần giao chiến đều là mỗi lần tự hủy.
Đây đâu phải chuyện tốt, rõ ràng thân thể y đang khiến y tự hủy hoại bản thân.
"Ngươi..." Đứng dậy đi.
Nguyên Hi chưa nói hết câu, thân thể Cao Hoài Du đột nhiên không chống trụ nổi, nghiêng về phía trước.
Nguyên Hi nhanh chóng ôm lấy y, giọng khản đặc: "Ngươi sao thế?"
"Bệ hạ, thần chỉ đột nhiên hơi chóng mặt..." Cao Hoài Du khép hờ mắt, cố gắng chống người dậy, kết quả trực tiếp ngã vào lòng Nguyên Hi.
Nguyên Hi ôm chặt y, cảm nhận sức nặng đè tới, dường như nhớ ra điều gì đó, giơ tay sờ trán y.
Rất nóng...
Phát sốt rồi.
Trước đây Nguyên Hi từng nghe vài chuyện lạ, nhớ những người mắc chứng không biết đau thường dễ phát sốt, thân nhiệt lúc nào cũng khác thường. Nhiều người từ nhỏ đã sốt hỏng não, trở thành kẻ ngốc nghếch, sống không qua trưởng thành.
Cao Hoài Du... luôn thế sao?
Nhà họ Cao biết không? Có coi y là dị loại, là điềm xấu không? Năm xưa đẩy y lên ngôi đế rồi kéo xuống, có phải vì tưởng y dễ bắt nạt dễ khống chế?
Nguyên Hi càng nghĩ càng giận, càng cảm thấy những năm qua nhà họ Cao bức hại y, e rằng nhiều hơn những gì hắn đã biết.
Những năm tháng ấy y rốt cuộc đã chống chọi thế nào...
"Ưm..." Cao Hoài Du uể oải, "Thần chóng mặt quá..."
Nguyên Hi: "Rất nóng sao?"
"Không biết..." Cao Hoài Du lẩm bẩm, "Thần không biết..."
Đầu óc y hỗn loạn, dường như đã hơi không tỉnh táo... nhưng cảm giác cũng không quá khó chịu. Y không cảm nhận được, thân thể vẫn phản ứng như bình thường.
Nguyên Hi cẩn thận tránh vết thương trên người y, bế y lên, bước nhanh về giường.
---
Đêm khuya thế này, Nguyên Hi suýt nữa đã sai người lùng sục khắp phố phường mua băng vì Cao Hoài Du đột nhiên sốt cao, hôn mê bất tỉnh.
May phủ An Dương Hầu còn lưu trữ chút ít băng lạnh. Cao Hoài Du vốn không cảm nhận được lạnh nóng, đến mùa hè oi bức cũng chẳng cần băng đá giải nhiệt, nhưng hạ nhân vẫn trữ đá mùa đông phòng lúc cần.
Thái y lưu lại phủ An Dương Hầu lại đến chẩn bệnh cho Cao Hoài Du, kê thuốc hạ sốt. Nguyên Hi ngồi bên chờ hồi lâu, thấy người đút thuốc cho y uống xong mới yên tâm.
"Bẩm bệ hạ, An Dương Hầu bị ngoại thương nên sốt cao, tình trạng bình thường. Chỉ cần chườm ngoài hạ nhiệt, uống thuốc hạ sốt là được, bệ hạ chớ lo lắng quá." Thái y thấy hoàng đế luôn bên giường im lặng nhưng sốt ruột, bèn lên tiếng.
"Tốt." Nguyên Hi nhắm mắt, hơi mệt mỏi xoa trán, "Lui trước đi."
"Vâng, vi thần xin cáo lui."
Nguyên Hi ngồi rất lâu, đến khi thị vệ chạy vào nói vài câu với Ngọc Châu, nàng lại do dự báo hắn nên hồi cung, hắn mới tỉnh thần.
"Bệ hạ, nếu muộn hơn, bị người biết thì không hay." Ngọc Châu thuật lại lời của thị vệ.
Theo thường lệ giờ này, cung môn đã đóng từ lâu. Hoàng đế không ở yên trong cung, đêm khuya lại chạy đến nhà thần tử là sao?
Đừng bảo là hoàng đế bệ hạ muốn lưu lại đây một đêm đấy nhé? Bỏ qua chuyện khác, đường đường là thiên tử, chỉ vì thần tử bị thương bệnh, mà ở ngoài suốt một đêm? Lý do ấy thật quá yếu ớt.
"Biết rồi... ngươi ra trước đi." Nguyên Hi thở dài, lại vươn tay sờ má Cao Hoài Du.
Vẫn nóng hổi, khuôn mặt vốn mất máu tái nhợt giờ có chút sắc đỏ của bệnh tật, môi lại trắng bệch. Lông mi dài thi thoảng run rẩy, xem ra giấc ngủ không hề yên bình.
Dù cảm nhận không được đau, triệu chứng nên có thì vẫn có.
Nguyên Hi lấy khăn lau mặt cho y, do dự một lúc, lại lau toàn thân y.
Y sốt cao, chỉ mặc áo mỏng mát mẻ, Nguyên Hi khó tránh lòng dạ rối loạn.
Cao Hoài Du so với hắn mảnh mai hơn, nhưng không hề gầy yếu, mà là cơ bắp đẹp đẽ săn chắc mạnh mẽ.
Nguyên Hi cảm thấy Cao Hoài Du như một con mèo nhỏ xinh đẹp, đồng thời cũng là con báo con thon dài đẹp đẽ nhưng hơi hung tợn, là loại chỉ cần nhảy một phát là lên được xà nhà.
Hắn duỗi ngón tay, vẽ vời trên gương mặt Cao Hoài Du.
Vuốt qua lông mày, sống mũi, đôi môi...
Cao Hoài Du quả thật rất đẹp, chẳng biết giống cha hay mẹ nhiều hơn.
Chẳng phải nghe đồn rằng y rất giống dung mạo Hoàng hậu Văn Chiêu đế, nên được Văn Chiêu đế vô cùng sủng ái sao?
Nếu Thái tử Văn Chiêu đế còn sống, hoặc Văn Chiêu đế băng hà muộn vài năm, có cha anh bên cạnh, liệu y có phải sẽ được lớn lên trong tình yêu thương hay không?
Sẽ không bị Văn Tuyên đế kéo lên ngôi làm bù nhìn, rồi bị phế làm Thanh Hà Vương, cũng không bị nghi kỵ đến thế, kết cục bị ép đến đường cùng.
Có lẽ y đã có thể vô tư thi triển tài hoa, không cần giả bệnh lui bước, không cần vì đám phế vật mà lao tâm khổ tứ, đổi lấy kết cục bị phế làm thứ dân, rượu độc ban chết.
Thế thì y đã không bị ép phải chạy trốn, cũng không theo mình đến Ngọc Kinh... nhưng như vậy cũng tốt, y có thể sống tiêu dao tự tại.
Có lẽ khi ấy hai người sẽ trở thành đối thủ... vậy thì mình sẽ đi chinh phục y.
Hoặc là... mình có thể sống thêm vài năm nữa?
Kiếp trước mình băng hà sớm thế, sau đó y thế nào?
Ngọc Châu từng nói, Đại Ngụy không thống nhất thiên hạ.
Vậy y...
Nguyên Hi đột nhiên không dám nghĩ tiếp.
Chết thì chết, cũng chẳng còn cảm nhận được gì. Ký ức của hắn dừng lại ở trận chiến Linh Châu, hắn còn chưa biết Linh Châu rốt cuộc ra sao, cũng chẳng rõ đám phản quân của Cao Hành có kết cục thế nào.
Mười mấy năm sau, Đại Ngụy không còn nữa. Nghe thì chỉ là một câu giản đơn, nhưng đằng sau là bao nhiêu bi thương... hắn nghĩ đến, chỉ thấy xót xa mà bất lực.
Ngón cái Nguyên Hi nhẹ nhàng xoa môi y, cuối cùng thương tiếc nhìn vài cái, chậm rãi đứng dậy.
Phải đi rồi.
"Bệ hạ... đừng đi..."
Nguyên Hi nghe thế dừng bước, quay lại thấy Cao Hoài Du nhắm mắt, chưa tỉnh, vẫn đang hôn mê. Nhưng y lại gọi mình... đang mơ thấy những gì?
Nguyên Hi do dự trong chốc lát, lại trở về, ngồi bên cạnh y.
Mắt y hé một khe, cũng không biết có thấy rõ người bên cạnh là ai không.
"Bệ... hạ?"
"Ừ." Nguyên Hi đáp.
Cao Hoài Du dường như muốn ngồi dậy, nhưng không còn sức lực, lảo đảo, eo chưa ngồi thẳng đã ngã trở về.
Nguyên Hi định đỡ, nhưng Cao Hoài Du để giữ thăng bằng, trực tiếp vươn hai tay ôm lấy cổ hắn.
Trong khoảnh khắc ấy, hơi thở nóng từ mũi đối phương như thiêu đốt hắn.
Môi vô ý lướt qua nhau, hắn như bị lửa táp, ngẩn người tại chỗ.
Sau đó Cao Hoài Du cạn kiệt sức lực, hai tay buông ra, nặng nề ngã về giường.
Vừa rồi... vừa rồi sao thế?
Cao Hoài Du nằm đó, trông như không biết vừa xảy ra chuyện gì lại khiến cho Nguyên Hi đỏ mặt tim đập.
Ngẩn ra một lúc, Nguyên Hi dứt khoát cúi đầu, thật sự hôn lên.
Hắn nghĩ thầm, hắn đây không phải nhân lúc y gặp nguy mà lợi dụng.
Là y động tay trước, sao lại trách hắn được?
Truy cứu tận gốc thì cũng là y thừa cơ trục lợi hắn trước!
Nguyên Hi càng thêm vẻ đường hoàng, nhẹ nhàng ngậm môi Cao Hoài Du, cẩn thận hôn hôn, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Không tiến xa, chỉ tách môi y, hôn y thật tỉ mỉ.
Cao Hoài Du đầu óc mơ hồ, không nhận thức được hành vi của hoàng đế, cứ ngoan ngoãn để hoàng đế hôn, xong rồi cũng chẳng biết chuyện gì vừa xảy ra.
"Hoài Du..." Khóe môi hắn nở nụ cười, dịu dàng nhìn y chẳng hay biết gì.
Cao Hoài Du khép mắt, hơi ngẩng đầu, như cá rời nước lại nằm vật ra.
Trộm hôn y một cái xong, hoàng đế phấn khích vô cùng.
Tình niệm này, kiếp trước Nguyên Hi đã có, nhưng hắn thật sự không dám động vào Cao Hoài Du.
Thích thì thích, nhưng chỉ thế thôi. Hắn chỉ có thể đè nén những ý nghĩ ấy, dù sao hắn là hoàng đế, nếu hắn nói ra hắn có chút tâm tư khác thường với y, hoặc là y không dám không thuận theo, hoặc là sẽ xấu hổ giận dữ bỏ chạy.
Khả năng sau còn nhiều hơn.
Cao Hoài Du vì cảm niệm ơn cứu mạng năm xưa của hắn, nên nguyện mặc hắn tùy ý sai khiến, bao năm trung thành tận tụy vì nước. Tất cả chỉ để báo ơn, không có nghĩa rằng y sẽ luôn phục tùng một cách vô điều kiện.
Nguyên Hi cũng không muốn y miễn cưỡng phục tùng mình. Thích là thích, cũng không phải hắn nhất định phải có được y, có thể giữ nguyên quan hệ quân thần mãi như vậy cũng tốt.
Đến sau cùng, hắn mới phát hiện mình có chút không cam lòng, hối hận vì chưa từng có được người ấy trong tay. Mà những điều ấy, cho đến tận thời khắc lâm chung hắn mới nghĩ thông.
Lần này...
"Bệ hạ... thần phải g**t ch*t chúng..." Cao Hoài Du đột nhiên lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ hắn.
Nguyên Hi ngẩn ra, chúng? Chúng nào?
"Hức..." Giọng Cao Hoài Du nghẹn ngào, không nói nữa, chỉ phát ra âm mũi.
Cao Hoài Du khóc.
Nước mắt không ngừng trượt khỏi gò má, rơi vào tóc và gối, rồi biến mất không dấu vết.
Nguyên Hi không biết y đang khóc vì điều gì.
Xưa nay hắn chưa từng thấy y thất thố thế này, dù là trong lúc mê man.
Cảm xúc Cao Hoài Du luôn bình ổn, chẳng mấy dao động, dù gặp chuyện gì cũng thế.
Nguyên Hi thật ra biết đó chỉ là lớp vỏ ngụy trang, nhưng Cao Hoài Du cứ thế mà giả cả một đời, rồi giả cũng thành thật.
Nhiều lúc, Nguyên Hi cũng chẳng rõ y nghĩ gì. Kiếp trước hai người đến cuối cùng vẫn cách một lớp sa mỏng cũng vì lẽ ấy.
Hắn rất hiểu Cao Hoài Du, nhưng cũng chưa đủ hiểu.
Ví như, đây là lần đầu tiên hắn thấy Cao Hoài Du khóc như thế.
Nhưng thật ra, kiếp trước sau khi hắn chết, y đã một mình khóc suốt đêm, bỏ hết mọi lớp ngụy trang mà gào khóc. Sau đó, y mắt đỏ hoe hành quân về Ngọc Kinh, không còn rơi thêm giọt nước mắt nào nữa.
Ví như, Cao Hoài Du không biết đau là gì, nhưng biết cảm giác lòng đau như dao cắt.
Cũng may mà Nguyên Hi đã sớm ra đi, nên cũng chẳng hay biết chi, như cách mà hắn hiện tại không biết Cao Hoài Du đang thấy gì, đau lòng vì điều gì.
"Hoài Du..." Nguyên Hi nắm chặt tay y, lên tiếng an ủi, "Trẫm ở đây."
"Bệ hạ..." Mắt Cao Hoài Du ngấn nước, không thể thấy rõ người trước mắt.
Y chớp chớp mắt, lệ trào ra, rồi lại nhanh chóng lấp đầy vành mắt, rốt cuộc vẫn không thấy rõ cảnh vật phía trước.
"Thần không phải là kẻ bội nghịch..." Y nắm ngược lấy tay Nguyên Hi, nức nở nói, "Thần sẽ không phản bội ngài..."
Nguyên Hi dịu giọng: "Trẫm biết, trẫm tin ngươi."
Y dường như yên lòng hơn, dịu lại hồi lâu, thì thầm: "Thần không có bắt giữ ấu chúa... Thần không..."
Nguyên Hi: "..."
Y nói gì? Ấu chúa gì cơ?
Là ý gì? Y rốt cuộc mơ thấy gì vậy, nói ra những lời mê sảng như thế?
Cao Hoài Du nói mê chưa dứt, lại bảo: "Bệ hạ... Sao ngài lại rời đi?"
"... Trẫm ở đây. Trẫm không đi." Tim Nguyên Hi đập mạnh, hắn đại khái đoán chữ "đi" ấy không phải nghĩa mà hắn nghĩ bây giờ.
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du nhìn hắn hồi lâu, lại khóc, "Bệ hạ... bệ hạ không còn... hức... thần không gặp lại bệ hạ nữa..."
Đồng tử Nguyên Hi co rút, càng kinh ngạc.
Không còn gì chứ! Mình chẳng phải còn sống sờ sờ ở đây sao! Y mơ thấy gì vậy?
Những giấc mơ mình thấy...
Chẳng lẽ y cũng thấy?
Trong nguyên tác, Cao Hoài Du khống chế ấu chúa, nắm giữ triều chính, cuối cùng cướp ngôi tự lập mình làm hoàng đế. Y có phải đã trông thấy những chuyện ấy hay không?
Nhớ lại những tình tiết hoang đường mình mơ... quả thật là cơn ác mộng! Cao Hoài Du nếu cũng thấy, hẳn cũng sẽ xem đó là ác mộng.
Cái quyển tiểu thuyết rác rưởi kia, hại Hoài Du phải khó chịu như thế!
Nguyên Hi rất muốn lay y tỉnh dậy.
"Hoài Du! Hoài Du!" Ngươi tỉnh lại đi!
"Bệ hạ, Cao Hành chết rồi... nhưng ta chưa tự tay giết hắn báo thù cho bệ hạ... ta bắn Tiêu Tống một mũi tên, hắn cũng không còn sống được lâu nữa..." Cao Hoài Du chậm rãi nghiêng người, dựa vào Nguyên Hi, "Nam Trần cũng sẽ không sống được lâu..."
...
Y nói đây là... chuyện sau khi mình chết?
Y còn nhớ? Chẳng lẽ y cũng có ký ức kiếp trước? Khó trách hắn luôn cảm thấy y hơi khác lạ.
Nguyên Hi cúi đầu trầm tư, ngẫm nghĩ một lát rồi trực tiếp đỡ y nửa ngồi, để y dựa vào lòng mình.
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du cuộn vào lòng hắn, "Bệ hạ, thần xin lỗi..."
"Xin lỗi gì..." Nguyên Hi trầm giọng, "Ngươi không có lỗi với ta."
Mình sớm ra đi, để y phải một mình chịu đựng bao nhiêu... y nếu cũng có tâm với mình, hẳn sẽ đau khổ biết bao.
Những năm sau đó, y đã vượt qua thế nào?
"Hoài Du, không sao rồi." Giọng Nguyên Hi nhẹ nhàng dịu dàng, ôm y an ủi, "Ngủ một giấc... những gì ngươi thấy đều là giả."
"Giả sao..."
"Ừ, trẫm đang ở bên ngươi, trẫm đang ôm ngươi đây."
"Bệ hạ..." Ôm ta.
Cao Hoài Du dường như cảm nhận nhiệt độ thân thể bên cạnh dần chậm rãi bình tĩnh lại.
Bên ngoài, Ngọc Châu đột nhiên thò đầu vào: "Bệ hạ?" Khi nào đi đây, đợi lâu lắm rồi.
Nguyên Hi đang ôm Cao Hoài Du nói: "Chờ một chút."
"Ồ..." Ngọc Châu chớp mắt.
Hoàng đế bệ hạ lại đối An Dương Hầu động chạm tay chân nữa rồi, thôi xem như nàng chưa thấy gì hết.
Hắn đợi Cao Hoài Du hoàn toàn bình tĩnh, mới thở phào, để y nằm lại giường.
Nhìn thêm vài cái nữa, hắn vẫn hơi không nỡ. Hắn sửa tóc mai rối cho Cao Hoài Du, thở dài một hơi, rồi mới quay người ra cửa.
"Mấy ngày nay mỗi ngày phái thái y đến hỏi bệnh, An Dương Hầu ở nhà dưỡng thương, không cần tham triều ." Hắn nói với thị vệ nghênh đón và quản gia Trường Lạc của phủ An Dương Hầu.
"Tạ bệ hạ long ân." Trường Lạc cung kính hành lễ, "Cung tống bệ hạ."
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Ngọc Châu: Trả điện thoại cho tuiiii!
Editor's note:
Tác giả quên tách chương à, sao mà dài bằng 3 chương cộng lại vạiiiii
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 23: Môi vô ý lướt qua nhau, hắn như bị lửa táp, ngẩn người tại chỗ.
10.0/10 từ 33 lượt.
