Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 22: Xuyên sách rồi, ta suýt xoẹt xoẹt chém chém hết nhân vật trong nguyên tác
Ánh mắt của Cao Hoài Du lạnh lẽo đến tột cùng.
Không hiểu vì sao, mỗi khi có người xúi giục y phục quốc, kích động y phản bội Nguyên Hi, y lại cảm thấy một cơn xúc động muốn giết người. Một ngọn lửa giận vô danh trong phút chốc gần như thiêu rụi mọi lý trí của y, như thể chỉ cần nghe thấy câu nói ấy đã là tội ác tày trời đối với y.
Vậy thì y nhất định phải băm vằm kẻ khiến mình phạm tội ác tày trời này thành ngàn mảnh.
"Huynh trưởng..." Cao Hành dường như bị sát khí bất ngờ của y làm cho hoảng sợ.
Cao Hoài Du khẽ nâng tay, nhưng khi nghe thấy giọng nói của Cao Hành, bàn tay ấy lại thu về. Y xoa nhẹ chuôi thanh đoản đao một lúc, cuối cùng vẫn không ra tay.
Một đứa trẻ chỉ mới mười bốn tuổi, y cần gì phải trách cứ nặng nề.
Hơn nữa, Cao Hành được hoàng đế cho phép rời cung, đến phủ An Dương Hầu rồi chết... Chẳng lẽ lại nói Cao Hành định hành thích y, nên bị y giết? Lần này y không giải thích nổi đâu.
Y hít sâu một hơi, từ từ bình tĩnh lại.
Bình thường y sẽ không nổi giận với một đứa trẻ chẳng biết gì như thế này, nhưng khi Cao Hành thốt ra câu nói muốn phục quốc, trong đầu y hiện lên vô số hình ảnh Cao Hành khởi binh làm loạn, như thể y đã thực sự chứng kiến cảnh tượng kia...
Khoảnh khắc ấy, cơn thịnh nộ và hận thù đủ để khiến y đánh mất vẻ ôn hòa điềm đạm vốn có.
Ngươi thật sự sẽ làm thế sao... Cao Hoài Du nhìn Cao Hành, lại một lần nữa siết chặt chuôi đao trong tay.
Phục quốc... nói thì nói vậy thôi, nếu Cao Hành thực sự dám làm, y sẽ không chút do dự g**t ch*t Cao Hành.
"Huynh trưởng... Đại Yên diệt vong, chẳng lẽ huynh không đau lòng sao?" Cao Hành dưới ánh mắt lạnh lùng của y, vẫn cố lấy hết dũng khí, "Huynh chẳng lẽ không hận Nguyên Hi sao..."
"Hận hắn?" Cao Hoài Du khẽ cười thành tiếng, "Hắn cứu ta, kéo ta từ Quỷ Môn Quan trở về, ta vì sao phải hận hắn?"
"Nhưng huynh là người Đại Yên, là con cháu nhà họ Cao-"
"Đại Yên rơi vào kết cục như hôm nay..." Cao Hoài Du cắt lời y, nụ cười càng thêm châm biếm, nói ra những lời với Cao Hành mà cực kỳ tàn nhẫn, "Ta rất vui."
Nhìn đám ngu xuẩn chỉ biết bổ nhiệm người thân, hại chết trung lương nhận lấy báo ứng, không có gì khiến y sảng khoái hơn thế.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ... Chỉ diệt quốc thôi sao, bọn chúng chẳng phải vẫn đang sống tốt sao? Báo ứng còn chưa xong đâu.
Cao Hành kinh ngạc: "Huynh trưởng..."
Là người nhà họ Cao, vậy mà lại nói ra những lời như thế, rốt cuộc Cao Hoài Du hận hoàng tộc họ Cao đến mức nào?
"Ta cả đời này chỉ mong được phò tá một minh quân, thấy thiên hạ thái bình, dân chúng an vui." Cao Hoài Du cười lạnh, "Mà Đại Yên, không có minh quân như thế!"
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Cao Hành, y phất tay áo đứng dậy, bước thẳng ra ngoài: "Trường Nhạc, tiễn khách."
...
Nguyên Hi đổi một bộ thường phục giản dị mà tao nhã, bước lên nhã gian tầng hai của Hương Mãn Lâu.
Đây là một tửu lâu khá nổi tiếng ở Ngọc Kinh, giá cả phải chăng, giữa đại sảnh còn dựng một sân khấu mời vũ cơ và nhạc nhân nhảy múa, hát khúc để thu hút khách. Đến tối, không ít người sẽ hẹn vài ba bằng hữu đến đây gọi vài món ăn, uống rượu trò chuyện, không khí vô cùng náo nhiệt.
Tuy Nguyên Hi xuất thân danh môn, giờ lại là hoàng đế, nhưng hắn không có thói quen xa hoa kiêu kỳ. Những nơi cực kỳ sang trọng phù phiếm hắn sẽ đến, nhưng những chỗ đông đúc dân chúng như thế này hắn cũng rất thích. Hồi còn dẫn quân ngoài biên ải, hắn từng tự mình xuống ruộng trồng lúa, càng như vậy hắn càng không có cảm giác tự cao tự đại hơn người.
Nhưng hôm nay hắn đến đây, chỉ vì Cao Hành đang ở đây.
Sau khi bị Cao Hoài Du đuổi khỏi phủ An Dương Hầu, Cao Hành đến phủ Ôn Quốc công, lại đi gặp phu nhân Hàn Quốc là Hồ thị. Sau đó, cậu ta gặp Tiêu Tống, thái tử triều Trần đang cải trang thành thương nhân.
Năm đó ở kinh thành Kiến Bình của Yên quốc, Tiêu Tống từng gặp qua Cao Hành khi cậu ta lẻn ra ngoài cung để đi chơi, nhưng giờ đây Cao Hành đã trưởng thành hơn nhiều, hắn nhất thời không nhận ra.
Hai người trò chuyện một lúc, nhanh chóng nhận ra nhau qua thân phận giả năm xưa, Tiêu Tống liền mời cậu ta đến Hương Mãn Lâu ôn chuyện.
Nguyên Hi vốn dùng Cao Hành làm mồi nhử, nên cho cậu ta đủ thời gian và tự do. Khi người giám sát báo lại rằng Cao Hành kết giao với một thương nhân trẻ tuổi, hắn liền lập tức rời cung.
"Công tử, ngài nhìn kia." Ngọc Châu rót trà xong cho Nguyên Hi, rồi chỉ xuống dưới lầu.
Cao Hành cùng một người đàn ông khác từ cửa bước vào, ngồi xuống một bàn không xa sân khấu.
Nguyên Hi nheo mắt: "Tiêu Tống..."
Người đó quả nhiên là Tiêu Tống, Thái tử Nam Trần, kẻ từng chơi xấu hãm hại hắn khi hắn mới ra trận, suýt nữa khiến hắn mất mạng.
Tiêu Tống trong tiểu thuyết này trông giống hệt Tiêu Tống mà hắn biết, thật khiến người ta chán ghét!
Hắn đã sắp xếp người, bắt được Tiêu Tống sẽ đòi Nam Trần tiền chuộc. Giờ chưa phải lúc khai chiến với Nam Trần, giết Tiêu Tống cũng chẳng có ích gì, dùng hắn để khiến hoàng đế Nam Trần chảy máu mới là chuyện quan trọng.
Đây chính là vị Thái tử mà lão hoàng đế Nam Trần dốc lòng bồi dưỡng, lão hoàng đế dù trả giá thế nào cũng phải chuộc đứa con quý giá này về.
Nhưng không ngờ, Cao Hoài Du cũng đang ở trên lầu, lặng lẽ quan sát mọi chuyện.
Không như Nguyên Hi, chẳng ai báo cáo với y rằng Cao Hành đi gặp những ai. Y chỉ cảm thấy có chút rối loạn, luôn có dự cảm chẳng lành, như thể trong đầu y có thêm nhiều ký ức kỳ lạ.
Y cũng chẳng biết đây là thứ mình từng mơ thấy hay mình đã thật sự trở nên hồ đồ nữa.
Giờ nhìn thấy người bên cạnh Cao Hành, y mới hiểu sự bất an của mình từ đâu mà đến. Lúc này y siết chặt chuôi đoản đao, như thể giây tiếp theo sẽ rút đao lao xuống liều mạng với người ta.
"Tiêu... Tống..." Cao Hoài Du thốt ra cái tên này.
Cao Hành không biết thân phận Tiêu Tống, nhưng Cao Hoài Du thì biết. Năm xưa ở nước Yên, y từng giao thiệp với Tiêu Tống, giờ Tiêu Tống lẻn vào Ngọc Kinh, ngoài thân phận ra thì chẳng có gì thay đổi, y đương nhiên nhận ra hắn ngay.
Theo lý, y và Tiêu Tống không hề có thù oán gì, nhưng lúc này nhìn thấy Tiêu Tống, y đột nhiên giận dữ, sát ý bùng lên.
Như thể Tiêu Tống có thâm thù đại hận với y, khiến y hoàn toàn không khống chế được cảm xúc của mình.
Y hận người này, y muốn người này chết.
Gần như ngay khoảnh khắc ý nghĩ ấy xuất hiện, y đã nhảy từ trên lầu xuống, như một con mèo hoang lao thẳng về phía Tiêu Tống.
Tiêu Tống còn đang cười nói với Cao Hành, chưa kịp nói hết một câu, bất ngờ sau lưng đã trúng một nhát dao.
"Ngươi-" Tiêu Tống quay đầu nhìn kẻ đột nhiên xuất hiện bên cạnh.
Đôi mắt phượng tràn đầy sát ý lạnh lẽo, như ác quỷ từ địa ngục nhảy ra đòi mạng.
Đầu óc bị cơn đau chiếm lĩnh ngẩn ra một lát, Tiêu Tống mới nhớ ra đây là ai.
Thanh Hà Vương của nước Yên, Cao Hoài Du!
"Huynh trưởng..." Cao Hành kinh hãi đến không thốt nên lời.
Mọi người xung quanh sau một thoáng sững sờ, bắt đầu la hét bỏ chạy.
Một nơi náo nhiệt thế này đột nhiên có người hành hung, lập tức gây ra hỗn loạn không nhỏ. Nguyên Hi trên lầu cũng thò người ra nhìn, vừa thấy bóng dáng ấy thì ngẩn ra: "Hoài Du? Y đang làm gì?"
Hắn không thấy rõ mặt người đó, nhưng dáng người quá giống Cao Hoài Du. Hắn chẳng biết nên cảm thán là trùng hợp hay lo lắng vì sao Cao Hoài Du lại đột nhiên lao ra giết người.
Hắn biết Cao Hoài Du thân thủ giỏi, nhưng đây không phải lý do để y có thể ngang nhiên xông xuống giết người như vậy!
Tiêu Tống là Thái tử Nam Trần lẻn vào Ngọc Kinh, bên cạnh hắn có biết bao ám vệ đang bảo vệ!
Chớp mắt, ám vệ của triều Trần dốc hết toàn lực, lao về phía Cao Hoài Du.
"Mau! Cho một đội người che chắn dân chúng rút lui trước!" Nguyên Hi hét lớn.
Nguyên Hi vốn không định ra tay ở chỗ này, hắn tính đợi Tiêu Tống đến góc vắng vẻ mới bắt cóc đối phương, nơi đây người đông hỗn tạp, thật sự không tiện hành động. Hơn nữa còn có nhiều dân thường, khó tránh khỏi thương tổn dân chúng vô tội.
Giờ thì hay rồi, Cao Hoài Du một nhát đâm xuống, mấy ám vệ đều lao về phía y.
Dưới lầu loạn thành một đoàn, nhưng người của Nguyên Hi nhanh chóng đuổi hết mọi người đi. Cao Hoài Du đang giao đấu với mấy ám vệ cũng nhận ra còn có người khác, ngẩng mắt lên liền thấy Nguyên Hi đang ra lệnh cho mọi người.
Vừa rồi y không biết mình bị làm sao, hoàn toàn không khống chế được bản thân, giờ tỉnh táo hơn vài phần thì có chút hối hận. Chỗ này đông người như vậy, lẽ ra y nên theo dõi Tiêu Tống, tìm cơ hội rồi mới ra tay...
May mà, bệ hạ cũng ở đây.
Nguyên Hi cúi xuống nhìn, trong một thoáng ánh mắt chạm nhau với y.
Chỉ một khoảnh khắc, tình thế hiện tại của Cao Hoài Du không cho phép y phân tâm quá lâu. Hai ám vệ che chắn cho Tiêu Tống sang một bên xử lý vết thương, mấy kẻ còn lại đều bao vây tấn công Cao Hoài Du.
Người của Nguyên Hi xông vào, nhưng bị Cao Hoài Du mấy cước đá văng.
"Dẫn dân chúng đi trước!" Cao Hoài Du lúc này hối hận không thôi, xung quanh vẫn hỗn loạn, y không thể phân thân, đây là điều lớn nhất y có thể làm để cứu vãn tình thế.
Còn Nguyên Hi trên lầu nhìn cảnh này tức đến mức muốn túm y lại đánh cho mấy cái.
Ngươi muốn lên trời à!
"Bệ hạ cẩn thận! Trên xà nhà có người!"
Nguyên Hi ngẩng đầu nhìn, đẩy vệ sĩ bên cạnh ra, tiến lên phía trước, nghiêm giọng quát: "Cung tên!"
"Bệ hạ!" Vệ sĩ còn muốn ngăn hắn.
"Đừng lại đây!" Nguyên Hi cầm cung tên, không chút phân trần đứng trước lan can.
Vệ sĩ bên cạnh che chở cho hắn kín như bưng, hận không thể lấy thân mình mà bao trọn lấy hắn. Nhưng ám vệ ẩn trên xà nhà lại đang nhắm thẳng vào Cao Hoài Du dưới lầu.
Nguyên Hi tựa người lên lan can, nghiêng mình kéo căng dây cung; một mũi tên lao vút ra, xuyên thủng đầu tên ám vệ.
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Hoài Du: Dám hại bệ hạ của ta, ta giết hết các ngươi! ==
Nguyên Hi: Vợ ta thật l* m*ng... nhưng vẫn đáng yêu quá đi! (lăn lộn)
Ảnh vệ trung khuyển đã lĩnh cơm hộp & thụ chính suýt bị chém chết & thái tử bá đạo bị đâm một nhát: Cái đkm...
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 22: Xuyên sách rồi, ta suýt xoẹt xoẹt chém chém hết nhân vật trong nguyên tác
10.0/10 từ 33 lượt.
