Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 143: CP mà Ngọc Châu đu mê mẩn giờ đã thành đôi lứa!
Việc phong một người nam tử làm Hoàng hậu, chuyện này từ xưa đến nay chưa từng có tiền lệ, khiến cả Lễ Bộ nghe mà ngẩn ngơ, chẳng biết xoay xở ra sao.
Vì chuyện này, Lễ Bộ nháo nhào một phen, cả đám rối như gà mắc tóc. Cuối cùng, nghi thức đại lễ vẫn dựa theo lễ phong hậu, chỉ chỉnh sửa vài chi tiết nhỏ, tất cả đều theo ý hoàng đế mà thay đổi.
Hoàng đế dồn hết tâm tư, từng món đồ dùng trong lễ phong hậu, hắn đều cẩn thận xem xét từng li từng tí. Lại truyền chỉ Ninh Vương, người có đức vọng nhất trong tông thất nhà họ Nguyên, làm chính sứ, còn Thành Đình Hầu Cao Chương làm phó sứ, cầm tiết trượng lo liệu việc phong hậu.
Nói ra thì Ninh Vương và Cao Hoài Du cũng có duyên không nhỏ. Đây không phải là lần đầu ông làm sứ giả phong tước cho y. Lần trước là năm ấy Nguyên Hi vượt chế, phong Cao Hoài Du làm Thanh Hà Vương. Còn lần này, là lập y làm Hoàng hậu.
Năm đó phong vương, nghi thức đã long trọng chẳng khác gì phong hậu. Giờ nghĩ lại, Cao Hoài Du không khỏi thấy buồn cười.
Hồi ấy, y còn chưa nhớ lại chuyện kiếp trước. Mới thoát khỏi nước Yên được một năm, đi theo Nguyên Hi cũng chỉ mới một năm, vậy mà Nguyên Hi đã dùng nghi thức phong hậu để phong y làm vương. Hóa ra, từ lâu hắn đã âm thầm tính toán cả rồi!
Lão Ninh Vương ở phủ Thanh Hà Vương đọc xong chiếu thư phong hậu, sau đó thì cũng đến lúc Cao Hoài Du ngồi lên phụng liễn tiến cung.
Cao Chương, với tư cách là phó sứ, tất nhiên đi cùng lão Ninh Vương. Nét mặt hắn rạng rỡ niềm vui, thật lòng mừng cho Cao Hoài Du.
Chuyện giữa hoàng đế và biểu đệ nhà mình, hắn đã đoán ra từ lâu rồi. Hắn cũng thấy rõ hoàng đế thật lòng yêu thương Cao Hoài Du, nhưng không ngờ tình yêu ấy sâu đậm đến mức đối phương dám lập một nam tử làm Hoàng hậu.
Vì Cao Hoài Du, hoàng đế bất chấp thiên hạ dị nghị, làm ra chuyện động trời như vậy... Ai mà chẳng thấy rõ tấm chân tình của hoàng đế dành cho y?
Cao Chương rất muốn nói với Cao Hoài Du đôi lời, nhưng trong nghi lễ thì đâu có cơ hội chen lời. Hai người chỉ còn cách nhìn nhau, cố bắt lấy chút tâm tình từ ánh mắt đối phương.
Cao Hoài Du khẽ mỉm cười, rồi quay người, bước lên phụng liễn.
Lần này vừa là lễ phong hậu, vừa là đại hôn của đế hậu, nên sứ thần phải đến phủ Thanh Hà Vương, đón Cao Hoài Du từ cổng Chu Tước vào cung. Trước khi vào cung, y chưa được gặp Nguyên Hi. Ngồi trên phụng liễn, lòng y chợt có chút bối rối như khi tân nương sắp về nhà chồng.
Phủ Thanh Hà Vương cách hoàng cung không xa. Năm đó, chính Nguyên Hi chọn phủ này cho y để y tiện ra vào cung. Đội ngũ di chuyển chậm rãi, nhưng cũng chỉ mất hai khắc, phụng liễn đã qua cổng Chu Tước tiến vào thành cung.
Rồi khi đoàn người đến Thái Cực Điện, Cao Hoài Du bước xuống kiệu. Hoàng đế Đại Ngụy đứng trước điện chờ y, nhưng y còn phải trải qua một loạt nghi thức rườm rà.
Tiếng chuông trống vang lên từ lầu thành, báo hiệu giờ lành đã đến. Quan viên Lễ Bộ tấu nhạc, y trong bộ lễ phục Hoàng hậu, theo đội nghi trượng bước đi, từng bước từng bước tiến về phía Nguyên Hi.
Từng bước một, y đến bên Nguyên Hi, chính thức trở thành Hoàng hậu của hắn.
Gương mặt Nguyên Hi từ mơ hồ dần rõ nét, từng đường kim thêu trên áo hắn, y đều nhìn rõ mồn một.
Đến bước cuối cùng, y dừng lại, không tiến thêm.
Nguyên Hi đã bỏ đi nghi thức cuối cùng, khiến y không cần phải quỳ lạy tạ ơn trước mặt hoàng đế.
Bởi lẽ đây là đại hôn của họ, không phải ân huệ từ hoàng đế.
Y đứng trước Nguyên Hi, chợt thấy ánh nắng rực rỡ đến lóa mắt, khiến y có chút choáng váng.
Nguyên Hi mỉm cười, chìa tay ra. Y cũng vươn tay, nắm lấy bàn tay ấy, mười ngón đan chặt, quấn quýt không rời.
"Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"
"Hoàng hậu thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!"
Lễ đã thành, tiếng tung hô vang dội.
Cao Hoài Du đứng bên cạnh Nguyên Hi, cùng hắn nhìn xuống quần thần bên dưới, tai nghe thấy tiếng hoan hô chúc tụng không ngớt.
Ngày xưa, y từng quỳ bái dưới điện, cũng chỉ là một trong muôn vàn người. Khi ấy, y còn chịu được việc Nguyên Hi mãi mãi cao cao tại thượng, cách y một khoảng cách quân thần khó vượt qua.
Nguyên Hi cũng chỉ có thể giữa đám đông tìm hình bóng y, nhìn y nghiêm trang bái lạy, mãi mãi chẳng thể chủ động bước đến bên y.
Sau này, y không chịu nổi nữa, Nguyên Hi cũng không chịu nổi nữa.
Giờ đây, y đứng sóng vai với Nguyên Hi, cùng nhận lấy lễ bái từ muôn người.
Cảnh tượng này khiến Cao Hoài Du, vốn không thích đám đông, có chút không quen. Dường như cảm nhận được sự khác lạ của y, Nguyên Hi khẽ siết chặt tay y, an ủi: "Trẫm ở đây."
Cao Hoài Du mỉm cười không đáp, phóng tầm mắt ra xa, thấy ánh nắng hôm nay rực rỡ đến lạ thường.
Lễ đại hôn phong hậu kéo dài đến tận hoàng hôn. Tối đó, Cao Hoài Du chính thức dọn vào Tử Cực Cung.
Không chỉ đêm đại hôn Hoàng hậu mới được ở Tử Cực Cung, mà sau này cũng vậy, không cần dời cung hay chuyển chỗ.
Điều này lại phá thêm một lệ thường. Nhưng nam Hoàng hậu cũng đã lập rồi, việc Hoàng hậu có ở hậu cung hay cùng hoàng đế chung sống, có còn quan trọng nữa không?
Tử Cực Cung đã được bài trí lại, từ phong cách giản đơn mà xa hoa ngày trước, giờ chuyển sang lộng lẫy, rực rỡ sắc màu của hỷ sự.
Cao Hoài Du bước vào tẩm điện, nhưng giờ đây y chẳng còn tâm trí ngắm nghía cách bày biện mà Nguyên Hi đã chuẩn bị cho đại hôn nữa.
Mệt quá... cả ngày bận rộn mãi, cuối cùng cũng hoàn thành hết nghi thức. Ngồi bên mép giường, cả hai đều lộ vẻ mỏi mệt, nhưng dù mệt, đó là cái mệt của hạnh phúc.
Lúc này, đối diện nhau, cả hai chỉ biết ngây ngô cười.
Nguyên Hi lên tiếng trước, cười hỏi: "Vui không?"
Cao Hoài Du cũng cười, đáp: "Vui." Mà cũng mệt lắm!
Nguyên Hi mỉm cười: "Tình cờ ngày mười sáu tháng Hai là ngày tốt để cưới hỏi, trẫm chọn hôm nay. Sinh thần của khanh, cũng là ngày đại hôn của chúng ta."
Cao Hoài Du khẽ nắm tay hắn, chỉ mỉm cười không nói. Dường như không chịu nổi ánh mắt quá đỗi dịu dàng của Nguyên Hi, y quay đầu nhìn quanh tẩm điện.
Tẩm điện được trang trí ngập tràn không khí hỷ sự, đâu đâu cũng thấy nến đỏ, chữ hỷ, trên bàn còn bày mấy món trái cây, bánh ngọt hợp lễ. Cao Hoài Du liếc mắt, nhìn rõ một đĩa để gì đó, không nhịn được cười: "Táo đỏ, đậu phộng, nhãn, hạt sen... Sao lại có mấy thứ này?"
Nếu là cưới hỏi giữa nam nữ, bày những thứ này để cầu chúc sớm sinh quý tử thì còn hiểu được... Nhưng hai người đàn ông thì sinh được gì đâu!
Y thấy buồn cười, nhưng hốc mắt lại dâng lên một làn hơi ấm.
Ngày đại hỷ, đáng ra không nên khóc, nhưng y chẳng kìm được. Y chưa từng nghĩ sẽ có ngày này...
Kiếp trước, y và Nguyên Hi đến chết vẫn không tỏ tường lòng nhau. Kiếp này, dù đã nên duyên phu thê, y cũng chẳng dám mơ tưởng nhiều hơn... chẳng hạn như được đường hoàng đứng bên cạnh Nguyên Hi.
Vậy mà Nguyên Hi nói muốn lập y làm hậu, rồi thật sự làm vậy.
Y có lẽ nên khuyên hoàng đế đừng hành xử tùy hứng, nhưng trong lòng y, y cũng khao khát. Y muốn cưới Nguyên Hi, muốn danh chính ngôn thuận trở thành người bên cạnh hắn.
Làm một bề tôi tận tụy bao năm, sao không thể cùng Nguyên Hi tùy hứng một lần?
"Sao lại muốn khóc rồi?" Nguyên Hi khẽ cười, ôm lấy eo y, nói: "Đang buồn vì không sinh được cho trẫm tiểu công chúa, tiểu hoàng tử sao?"
Cao Hoài Du bật cười, xua tan nước mắt: "Chẳng phải bệ hạ mới là người nên buồn sao?"
Dù là y "gả" cho Nguyên Hi làm Hoàng hậu, nhưng xét cho cùng, y mới là phu quân của hắn mà!
"Lại còn dám trêu trẫm." Nguyên Hi cười lớn.
Lúc này, Ngọc Châu dẫn người mang rượu vào, vẻ mặt nàng cũng trưng nụ cười ngây ngô không ngớt.
CP mà nàng đu mê mẩn đã thành đôi lứa rùi! Đổi lại là ai thì cũng như nàng, chẳng kìm được nụ cười toe toét thôi!
Ngay cả khi viết truyện, nàng còn chẳng dám tưởng tượng hoàng đế Nguyên Hi lại lập Thanh Hà Vương Cao Hoài Du làm hậu. Chính chủ đã ép nàng mê, nàng sao mà cưỡng nổi chứ?
Nhận khay rượu từ cung nữ, nàng bưng đến trước mặt hai người, cố gắng khiến vẻ mặt mình bớt... dọa người: "Mời bệ hạ và hậu quân uống rượu giao bôi."
Cao Hoài Du là nam Hoàng hậu, dĩ nhiên không thể gọi là Hoàng hậu nương nương, nên cách xưng hô phải khác.
Nguyên Hi ra lệnh gọi y là hậu quân. Cái tên này nghe mới mẻ, đặc biệt, mỗi lần nghe người khác gọi Cao Hoài Du như vậy, Nguyên Hi đều cảm nhận được một niềm vui khó tả.
Cầm chén rượu, uống giao bôi, hai người nhìn nhau mỉm cười.
Ngọc Châu rất biết ý, liếc mắt ra hiệu cho cung nữ bên cạnh, lặng lẽ dẫn người lui ra.
"Hoài Du." Nguyên Hi cất tiếng, chất giọng trầm khàn, lời gọi chất chứa sự nhẹ nhàng mà êm tai, khiến lòng người ngứa ngáy.
Nghe tiếng gọi ấy, Cao Hoài Du bỗng đỏ mặt, tim đập thình thịch.
"Rượu hôm nay hình như hơi nặng." Nguyên Hi chậm rãi ghé sát, môi gần như chạm vào má y: "Trẫm thấy hơi choáng rồi."
"Cũng... có chút..." Cao Hoài Du cảm giác cả khuôn mặt mình đang nóng như thiêu đốt.
Đây đâu phải chỉ là choáng? Chỉ cần nhìn Nguyên Hi thêm vài cái, y gần như mất cả thần trí.
Y muốn lột bộ lễ phục hoàng đế trên người Nguyên Hi, muốn hôn hắn, cắn hắn, trong vòng tay đối phương nghe thấy tiếng th* d*c của hắn, khiến cả hai chẳng còn tỉnh táo.
Thế là Cao Hoài Du khẽ ngẩng đầu, chủ động hôn lên môi Nguyên Hi.
Môi răng quấn quýt, hoàn toàn đắm chìm.
Đây chẳng phải là lần đầu họ làm chuyện thân mật này. Chỉ cần da thịt chạm nhau, những ký ức ngọt ngào, tuyệt diệu ngày trước lại ùa về, rồi dần hóa thành một cơn xúc động khiến người ta mê mải.
Đó chỉ là phản ứng tất yếu khi đối diện với người mình yêu, bị người ấy khơi dậy.
"Bệ hạ..." Cao Hoài Du thở hổn hển, lời muốn nói chìm trong hơi thở, chỉ hai từ ngắn ngủi đã ngập tràn ý vị lẳng lơ.
Họ đã quá quen thuộc lẫn nhau, nên cũng chẳng cần nhiều lời.
Nguyên Hi chợt cười: "Mấy lần?"
Cao Hoài Du ngẩn ra, đầu óc chưa kịp phản ứng, mặt đã đỏ bừng.
Nụ hôn của Nguyên Hi lại quấn tới, Cao Hoài Du khép mắt, dịu dàng đáp lại. Bàn tay hắn vòng qua eo y thuần thục cởi dây lưng, kéo tung lễ phục Hoàng hậu trên người y.
Cao Hoài Du cũng không chịu thua, hai tay nắm lấy vạt áo trên vai Nguyên Hi, mạnh mẽ kéo ra. So với sự dịu dàng kiên nhẫn của Nguyên Hi, y có phần... thô bạo.
Hắn định cười y vội vàng, nhưng rồi lại nghe Cao Hoài Du hậm hực bảo: "Muốn cắn ngươi."
Nói xong, y thật sự há miệng c*n v** c* Nguyên Hi. Chỉ để lại dấu răng nhàn nhạt, không dùng sức nên không đau lắm, nhưng đủ khiến người ta ngứa ngáy.
Y cọ qua cọ lại trên cổ, trên ngực Nguyên Hi, khiến hắn gần như không chịu nổi, ngọn lửa trong lòng càng lúc càng rực trào.
"Đừng đùa nữa..." Nguyên Hi khàn giọng, ôm chặt y, vừa hôn vừa x** n*n, thân thể áp sát.
"Không được động." Cao Hoài Du nhận ra ý đồ của hắn, vội ngăn hắn lại.
Nguyên Hi cười khẽ: "Được."
Cao Hoài Du nghiêng người, cùng Nguyên Hi ngã xuống chăn gối.
Màn lụa buông xuống, đôi nến long phượng dần cháy đến tàn.
...
Trăng rằm mười sáu vẫn tròn vành vạnh, treo lơ lửng giữa màn đêm.
"Nguyên Hi" tựa vào cổng Khánh Phong Cung hoang phế, ngẩng đầu nhìn trời, mặt đầy vẻ u sầu.
Tẩm cung của hắn ta, long sàng của hắn ta, vậy mà bị hai tên kia chiếm mất để động phòng hoa chúc! Hắn ta còn bị đuổi ra ngoài! Còn đạo lý nào nữa không?
Trời dần sáng, "Nguyên Hi" tức tối xông về Tử Cực Cung.
Trong tẩm điện, hai người kia vẫn tóc tai rối bù, quấn quýt bên nhau.
Cả đêm bận rộn, Nguyên Hi mệt đến rã rời, nhưng thần thái lại lười nhác, đầy thỏa mãn.
Hắn hôn nhẹ lên người đang lim dim trong lòng, khẽ nói gì đó.
Cao Hoài Du đỏ mặt, nép vào cổ hắn.
"Nguyên Hi" chỉ muốn tự chọc mù mắt mình.
Tai cũng điếc luôn đi, hắn ta chẳng muốn nghe!
Mà cũng may thật, hắn ta không còn ở trong cơ thể Nguyên Hi, nên hôm qua không bị ép xem cảnh người ta ân ái, hắn ta chẳng biết gì hết!
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Chương sau là kết thúc rồi nha!
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 143: CP mà Ngọc Châu đu mê mẩn giờ đã thành đôi lứa!
10.0/10 từ 33 lượt.
