Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 109: Kịch bản nam sủng lên ngôi, làm sao hấp dẫn bằng hoàng đế bị giáng xuống làm nam sủng?


Nguyên Hi bị tên bạo quân kia giam cầm trong thân xác, điều hắn lo lắng nhất chính là kẻ đó hồ đồ làm càn, làm tổn thương Cao Hoài Du. Giờ nghe y nói vậy, trong lòng hắn mới thật sự nhẹ nhõm.


Cao Hoài Du biết bạo quân không phải hắn, vậy những việc bạo quân làm sẽ không khiến y đau lòng.


Nguyên Hi không khỏi đắc ý. May mà Hoài Du thông minh, tin tưởng hắn. Bằng không hắn sợ rằng chẳng có cơ hội nào giải thích rõ ràng, để y hiểu lầm, khiến y buồn bã chết mất.


Cao Hoài Du nghiêm giọng: "Ta biết ngươi không thể nhường cơ thể này. Ta cũng không thể đứng nhìn ngươi chiếm cứ thân xác của ngài ấy. Giữa chúng ta chẳng có gì để thương lượng cả. Trước khi ngài ấy trở lại, trong thời gian này đành phải... làm khó bệ hạ rồi."


Trong người "Nguyên Hi" vẫn còn dư âm của cơn đau đớn ngạt thở, hồi lâu hắn ta mới mở miệng, lạnh lùng bảo: "Ngươi dám uy h**p trẫm?"


Cao Hoài Du khẽ cúi mắt, tư thế vẫn là vẻ cung kính nhu thuận như xưa, song chẳng hề có chút kính trọng nào: "Thần không dám."


Đáp lại y là một tiếng hừ lạnh.


Nguyên Hi rất bất mãn trước thái độ của bạo quân với người hắn yêu, không nhịn được nói: "Ngươi đừng có ngày nào cũng bày ra bộ mặt đó được không? Thái tử Nam Trần còn chẳng đáng ghét bằng ngươi."


Bình thường mình đáng ghét đến vậy sao? Dù sao thì đối với Hoài Du, hắn chưa bao giờ như thế.


"Nguyên Hi" vốn đã chướng mắt dáng vẻ của Cao Hoài Du, trong mắt hắn ta, người này chỉ đang đóng kịch. Nghe Nguyên Hi bênh vực y, hắn ta càng phẫn nộ. Rõ ràng người này ngoài mặt một đằng sau lưng một nẻo, âm hiểm xảo trá đến cùng cực, vậy mà Nguyên Hi – tên ngốc này – lại chẳng nhìn ra chút nào, cứ một mực bênh vực y?


Ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua Cao Hoài Du, "Nguyên Hi" nói: "Hôm qua chẳng phải muốn giết trẫm sao? Giờ lại giả vờ ôn hòa cái gì?"


"Nguyên Hi" tin chắc Cao Hoài Du là kẻ ngày ngày giả đáng thương, âm mưu thâm độc, cũng như cách mà "Cao Hoài Du" cho rằng Nguyên Hi là tên hoàng đế ích kỷ, vô tình. 


Nguyên Hi và Cao Hoài Du tin tưởng yêu thương nhau, thấy đối phương có gì lạ đều chọn tin rằng ắt hẳn có nguyên do. Còn hai kẻ này thì khác hẳn, tuyệt đối không tin trong thân xác đối phương lại có hai linh hồn.


Nguyên Hi nghe hắn nói xong, cười to: "Ta hiểu rồi. Y bộ dạng dịu dàng thế này ngươi không thích, ngươi chỉ thích y bóp cổ ngươi thôi phải không?"



Vẻ dịu dàng này rõ ràng chính là Hoài Du của hắn. Ừm, tên bạo quân không ưa cũng là chuyện thường tình.



"Nguyên Hi" cảm thấy mình sắp bị hai người này chọc tức chết, hít sâu một hơi mới kiềm được, không để ý đến lời khiêu khích của Nguyên Hi.


"Hôm qua... cũng là bất đắc dĩ." Cao Hoài Du nhàn nhạt nói. "Thần cũng không muốn thấy bệ hạ phải chịu đau đớn như vậy."


"Bệ hạ" này dĩ nhiên không phải chỉ bạo quân.


"Nguyên Hi" đột nhiên cười khẩy: "Ngươi cho rằng khiến trẫm phát bệnh, rồi ngồi đây canh chừng, là có thể giam cầm trẫm mãi mãi sao?"


Cao Hoài Du đáp: "Bệ hạ yên tâm, vệ binh Tử Cực Cung đã đổi. Hàn công công có việc khác, e rằng không thể hầu hạ bên cạnh bệ hạ nữa."


"Nguyên Hi" nheo mắt, lại lộ vẻ xét nét khó chịu: "Ngươi đúng là trung thần tốt của trẫm, dám thay hết cả cấm vệ Tử Cực Cung?"


Việc này tuyệt đối không phải điều Cao Hoài Du hiện tại có thể làm được. Cấm quân canh giữ cung thành, liên quan đến tính mạng hoàng đế, quan trọng cỡ nào chứ. Những kẻ thống lĩnh cấm quân đều là thân tín của Nguyên Hi... 


Cao Hoài Du làm sao có thể điều động cấm quân thay đổi lính gác?


Ngay cả Nguyên Hi cũng ngẩn ra. Hành động này ẩn chứa ý nghĩa gì, hắn không thể không nghĩ nhiều.


Nếu chỉ là giả mạo thánh chỉ để sai người làm, bên Tiết Bình chắc chắn không qua mặt được... Vậy là y đã âm thầm mua chuộc một phần cấm quân từ trước?


Nhưng Cao Hoài Du chẳng có lý do gì để mua chuộc cấm quân cả, trừ phi y thật sự muốn hại hắn, đoạt quyền soán vị.


Trong lúc Nguyên Hi còn kinh ngạc, tên bạo quân đã đắc ý, nói với hắn: "Trẫm đã bảo rồi, hắn chính là kẻ âm hiểm xảo trá."


Nguyên Hi liên tục tự nhủ rằng không thể nào, hẳn chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên. Nhưng hắn lại không thuyết phục nổi chính mình.


Dù có một "Cao Hoài Du" khác tồn tại, dù "Cao Hoài Du" từng mua chuộc cấm quân, nhưng hai năm nay người ở bên cạnh hắn đều là Cao Hoài Du thật sự. "Cao Hoài Du" trong sách dù có giỏi bày mưu tính kế đi nữa, thì làm sao có thể lên kế hoạch khi không điều khiển được cơ thể?



Nếu không phải tính toán từ trước, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, tuyệt đối không thể.


"Bệ hạ trước tiên hãy dưỡng thân cho tốt." Cao Hoài Du chẳng biện minh gì, "Mọi việc còn lại, giao cho thần là được."


"Dưỡng thân." "Nguyên Hi" càng thấy buồn cười. "Ngươi đốt thứ gì trong tẩm điện này vậy?"


Từ khi tỉnh lại, hắn ta thấy cơ thể mình yếu ớt lạ thường, cảm giác này càng lúc càng rõ rệt.


Cao Hoài Du chẳng hề giấu giếm: "Chỉ là chút mê hương mà thôi, khiến bệ h* th*n thể vô lực, sẽ không gây tổn hại gì."


"Khụ khụ..." "Nguyên Hi" cố chống người, đầu óc mơ hồ, thấp giọng chửi: "Đồ tiện nhân!"


"Có một việc thần cần thương nghị với bệ hạ." Cao Hoài Du cúi mắt. "Long thể bệ hạ bất an, yến tiệc Trung Thu vài ngày tới, chi bằng để Thái thượng hoàng và Tấn Vương thay ngài chủ trì."


"Ngươi..." "Nguyên Hi" tức giận đến bật cười.


Cao Hoài Du thật sự không chừa cho hắn ta chút cơ hội nào.


Yến tiệc hoàng gia, xưa nay do hoàng đế chủ trì, việc lớn như vậy, Nguyên Hi nếu không xuất hiện thì không hợp lẽ. Giờ tâm phúc bên cạnh Nguyên Hi đã bị Cao Hoài Du cách ly, muốn truyền tin ra ngoài, chỉ còn cơ hội ở yến tiệc này. Nhưng Cao Hoài Du không hề cho hắn ta cơ hội, mọi đường hắn ta nghĩ tới đều đã bị y chặn đứng.


Nguyên Hi thì chẳng có ý kiến gì. Không đi thì thôi, hắn cũng chẳng mặn mà gì với mấy yến tiệc này cả. Thỉnh thoảng vì bệnh mà vắng mặt cũng bình thường. Hơn nữa, Cao Hoài Du để Thái thượng hoàng và Tấn Vương thay mặt, điều này rất tốt.


Phải biết rằng sau khi đăng cơ, Thái thượng hoàng chẳng thèm đoái hoài đến Nguyên Hi, mọi dịp lớn nhỏ đều không xuất hiện, dù hắn có cầu xin, tỏ ý nhún nhường thế nào, ông cũng chẳng màng. Cứ như chỉ cần hắn còn làm hoàng đế, ông sẽ chống đối tới cùng. Mãi đến năm ngoái, sau vụ nhà họ Dương mưu phản, quan hệ cha con mới hòa hoãn, Thái thượng hoàng mới chịu lộ diện. Nếu ông đồng ý chủ trì, sau này ai dám lấy quan hệ cha con họ ra làm lá bài chống lại hắn nữa?


Còn Tấn Vương, vốn là người thừa kế Nguyên Hi đã chọn, để cậu chủ trì dịp này cũng là ngầm ám chỉ với triều đình.


Với Nguyên Hi, hắn chẳng thiệt thòi gì mà còn được lợi, đương nhiên khá hài lòng. Dù sao Cao Hoài Du không nhắm vào hắn, mà hắn cũng muốn tên bạo quân giả mạo kia ăn quả đắng, thậm chí còn muốn khen Hoài Du của hắn giỏi lắm.


Về chuyện cấm quân... trong lòng hắn đúng là có nghi hoặc, nhưng định sau này sẽ hỏi rõ Cao Hoài Du, hiện tại không phải là lúc tùy tiện nghi ngờ. Quan trọng bây giờ là tìm cách thoát ra. Hoặc nếu thoát không được, Cao Hoài Du ngăn được tên bạo quân làm càn cũng tốt.



Lúc này, Ngọc Châu đột nhiên bước vào, khẽ nói với Cao Hoài Du: "Điện hạ, Tề Vương nghe tin long thể bệ hạ bất an, muốn vào cung thăm."


Cao Hoài Du gật đầu, chẳng giải thích thêm, hành lễ với hoàng đế: "Bệ hạ, thần xin cáo lui."


Ngọc Châu xoay người theo sau, khóe mắt liếc thấy "Nguyên Hi", lòng vẫn còn sợ hãi, vội vã bước nhanh hơn.


Trong điện lại tĩnh lặng đến mức rơi kim cũng nghe thấy, ngoài hoàng đế ra chẳng còn ai nữa. Nhưng "Nguyên Hi" biết rõ, hắn ta không thể rời khỏi tẩm điện nửa bước.


Mê hương này khiến hắn ta cảm thấy buồn nôn, lúc Cao Hoài Du và Ngọc Châu rời đi, góc áo tung bay để lại bóng mờ trong mắt hắn ta, màu sắc xoáy tròn, khiến đầu óc hắn ta choáng váng. Hắn cố giữ mình tỉnh táo, thở mạnh từng nhịp.


Hồi lâu sau, "Nguyên Hi" đột nhiên nói: "Hắn khống chế được cả Tử Cực Cung."


Lời này là đang nói với Nguyên Hi.


"Ngày trước trẫm đề phòng đủ đường, mà hắn vẫn có thể thần không biết quỷ không hay hạ độc trẫm... Ngươi thì giỏi thật, để hắn phong tỏa Tử Cực Cung kín như bưng. Bước tiếp theo là định nhường ngôi sao?"


Nguyên Hi lười tranh cãi: "Y đối phó ngươi, không phải trẫm, đừng châm ngòi ly gián."


"Ha... Giờ hắn đã khống chế được một quân vương, chắc chắn đã âm thầm chuẩn bị từ lâu. Hắn làm thế, lẽ nào để bảo vệ ngươi?"


"Ngươi muốn nói y sớm đã có lòng phản nghịch, lấy thần mưu quân?" Nguyên Hi cười khẩy, "Dù y thật sự có lòng đó, thì cũng chẳng sao cả."


Soán vị hay không, Nguyên Hi đã chẳng để tâm. Kiếp trước trước khi chết, hắn chọn đốt sắc lệnh ban chết kia, chính là đã buông bỏ rồi.


Nguyên Hồng vốn đủ làm một vị vua giữ nghiệp, nhưng không đủ sức hoàn thành đại nghiệp thống nhất thiên hạ, Nguyên Hi luôn hiểu điều này. Điều hắn muốn chỉ là hoàn thành việc mình cần làm, dọn đường cho Nguyên Hồng, cho Đại Ngụy.


Nhưng hắn không làm được. Trước khi chết, hắn vô cùng tiếc nuối, thậm chí còn hy vọng Cao Hoài Du sẽ rời đi phục quốc sau khi mình chết, hoàn thành tâm nguyện thống nhất thiên hạ. Đáng tiếc, thân phận Cao Hoài Du quá khó xử, nếu y là con cháu nhà họ Nguyên, Nguyên Hi sẵn sàng truyền ngôi cho y.


"Nguyên Hi" sốc trước ý nghĩ này, nghẹn lời không nói nên câu nào.



"Trẫm cả đời chỉ mong chấm dứt loạn thế, dân chúng an bình." Nguyên Hi nói. "Giang sơn giao cho y cũng chẳng sao."


"Nguyên Hi" cười lạnh: "Nhường cả giang sơn cho kẻ khác, Thái Võ Đế nói nghe nhẹ nhàng thật."


"Ngươi đương nhiên không hiểu." Nguyên Hi mỉm cười. "Nhưng... dù sao ngươi đã bị Cao Hoài Du của thế giới này giết một lần, giờ vừa thấy y đã sợ hãi cũng là thường tình. Trẫm thật sự rất tò mò, nếu vị kia thật sự giam lỏng ngươi, soán vị, thì ngươi còn sống sót được không?"


Lúc này, trong đầu Nguyên Hi khó tránh nhớ tới lời "Cao Hoài Du" nói.


Gã bảo sau khi đoạt giang sơn từ tay "Nguyên Hi", khi gã lên ngôi, sẽ nhốt "Nguyên Hi" lại làm nam sủng. 


Nghe thì giống như lời gã cố ý nói để nhục nhã, trả thù "Nguyên Hi", nhưng dường như cũng không phải không có khả năng thực hiện.


Hiện tại sự việc chưa đến mức ấy, nhưng "Nguyên Hi" đã bị giam cầm.


Nguyên Hi mỉa mai: "Cao Hành từ nam sủng trở thành hoàng đế, ở hậu thế thu hút bao người... Theo trẫm thấy, cái đó tính là gì chứ? Người vốn thân phận thấp kém, chịu đủ nhục nhã, cuối cùng trở thành hoàng đế cũng có mấy người, còn gì hiếm lạ nữa."


"Nguyên Hi" mới nghe nửa câu đầu, mặt mày đã xanh mét.


Nguyên Hi tiếp tục: "Nam sủng làm hoàng đế, sao bằng hoàng đế bị biến thành nam sủng hấp dẫn người ta? Haha..."


May mà hắn bị giam trong thân xác tên bạo quân, cười sảng khoái thế nào cũng chỉ chọc tức được một mình hắn. Bằng không chắc chắn sẽ làm kinh động Cao Hoài Du vừa mới rời đi.


Hắn thật sự thấy vui vô cùng, nghĩ thôi đã thấy buồn cười. Nhất là nhìn tên bạo quân tức đến tím mặt, hắn càng thấy thú vị hơn.


Một vị hoàng đế hung tàn bạo ngược, ai cũng khiếp sợ, lại háo sắc phong lưu, luôn muốn chiếm đoạt mỹ nhân. Kết quả lại bị mỹ nhân cướp ngôi, mình thì bị giáng xuống làm nam sủng. 


Hậu thế hẳn cũng chưa ai viết như vậy đâu nhỉ?


. . . 


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 109: Kịch bản nam sủng lên ngôi, làm sao hấp dẫn bằng hoàng đế bị giáng xuống làm nam sủng?
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...