Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 108: Tiểu Ngư phản kháng


Ngày trước, Cao Hoài Du chỉ nghĩ trả xong ân tình cho Nguyên Hi rồi rời đi, âm thầm liên lạc với bộ hạ cũ, sao có thể không xây dựng thế lực riêng? Ban đầu, y cũng giống "Cao Hoài Du" giả, mang chút ý đồ khác... 


Dù gì y cũng là tông thất Đại Yên, từng ngồi trên long ỷ vài ngày, năng lực đủ đầy, sao có thể không ôm mộng phục quốc?


Nhưng sau này, ý nghĩ của y thay đổi, hết lòng trung thành với Nguyên Hi, không tiếp tục xây dựng thế lực ngầm. Kiếp này, dù khi không có ký ức kiếp trước, y vẫn một lòng vì Nguyên Hi, chẳng màng xây dựng thế lực riêng nữa. Ngay cả khi Nguyên Hi muốn y kết giao với quan viên, y cũng chỉ đến giới hạn là dừng, giữ liên hệ mà không quá thân cận, tránh bị phe phái lôi kéo.


Hai chữ "đã từng" này, "Cao Hoài Du" là kẻ chỉ một lòng muốn giết hoàng đế để đoạt ngôi, phục quốc, làm sao hiểu được ý tứ sâu xa?


Nhưng gã nói cũng chẳng sai... Nếu Cao Hoài Du không tự làm mình quá trong sạch, giờ đâu đến nỗi phiền phức thế này.


Ai ngờ được giờ lại xuất hiện hai Nguyên Hi... Giờ y chẳng có gì trong tay, thật sự rất khó xoay xở. Nếu trước đây y chịu động tay vào cấm quân, mua chuộc vài người, kế hoạch giam lỏng "Nguyên Hi" có lẽ đã trót lọt hơn.


Khi thái y đến, "Nguyên Hi" đã phát bệnh vài lần, đau đớn dữ dội, rồi ngất đi. Sau khi bắt mạch, thái y cũng chỉ châm cứu, sắc thuốc như thường lệ, chứ chẳng có cách nào khác.


Đợi tình trạng ổn hơn, Cao Hoài Du mới nói: "Đưa bệ hạ về Tử Cực Cung..."


Mấy người họ đưa Nguyên Hi về, Cao Hoài Du và Ngọc Châu cũng đi theo.


"Nguyên Hi" chỉ nhốt Cao Hoài Du trong cung, cấm y xuất cung, sai người theo dõi, nhưng không hạn chế y rời khỏi Khánh Phong Cung. 


Trong cung, y muốn đi đâu thì đi.


Giờ hoàng đế phát bệnh, y đích thân hộ tống về cung, ai dám ngăn cản?


Vào Tử Cực Cung, tất cả mọi người ở đây đều biết quan hệ giữa y và hoàng đế, chẳng ai nghi ngờ gì. Y muốn ở lại chăm sóc, chẳng ai phản đối.


Còn Ngọc Châu, vốn là cung nữ hầu cận của hoàng đế, chỉ vì lỗi nhỏ nên bị đày tạm đến Khánh Phong Cung, giờ nàng trở về cũng chẳng ai có gì để nói.


Cách Cao Hoài Du nghĩ ra chính là khiến hoàng đế phát bệnh, sau đó ém nhẹm tin tức, tuyên bố ra ngoài rằng Nguyên Hi bệnh nặng cần tĩnh dưỡng, tạm thời cắt đứt liên hệ giữa hắn và bên ngoài Tử Cực Cung. Sau đó, mọi chuyện sẽ dễ xử lý hơn nhiều. Hoàng đế đã nằm trong tay, những mệnh lệnh truyền ra từ Tử Cực Cung, ai biết được là do chính hoàng đế ban ra, hay là có kẻ giả mạo thánh chỉ?



Trước đây, đám người nhà họ Dương muốn tạo phản, chẳng phải cũng định khống chế Nguyên Hi, rồi nghênh đón Thái thượng HSo? Chỉ tiếc bọn họ chưa vào nổi cung thành đã bị đàn áp. Nếu khi đó bọn họ thật sự xông được vào cung, khống chế Nguyên Hi, mọi thứ còn lại sẽ rất dễ dàng, ngay cả Thái thượng hoàng cũng có thể trở thành con rối của họ.


Cao Hoài Du thì lại đang ở ngay trong cung, muốn khống chế hoàng đế dễ hơn nhiều. Hoàng đế phát bệnh, không có sức phản kháng, hiện giờ y đã có thể tùy ý nắm giữ người trong tay. Chỉ tiếc là y không có cấm quân để phong tỏa Tử Cực Cung, nên chỉ có thể dựa vào Thái Y Viện tung ra vài tin giả để che mắt người ngoài.


Trước đó Ngọc Châu đã được Nguyên Hi phong cho chức vị trong Thái Y Viện, lời nàng nói cũng có trọng lượng nhất định. Nàng gọi mấy vị chủ sự của Thái Y Viện tới, sắp xếp để họ luôn túc trực tại Tử Cực Cung chữa trị cho hoàng đế, khiến bệnh tình của hoàng đế cứ mãi không thuyên giảm, những chuyện này làm ra thật sự không khó. Chỉ là, dựa vào mấy người y và Ngọc Châu lừa gạt được trong đám thái y cung nhân, thì cũng khá dễ bại lộ...


Thành thật mà nói, đã từng có một vị minh quân bị thái giám thân cận đâm chết, tên thái giám đó chẳng hề hấn gì, lại còn có thể đè ép tin tức, giết con của hoàng đế, lập ra tân đế, nắm quyền triều đình. Chuyện như vậy đã từng xảy ra. Việc nhốt hoàng đế trong thâm cung cũng không hẳn là bất khả thi, chỉ cần lá gan đủ lớn.


Ngọc Châu được Nguyên Hi sủng tín, lại là cung nữ thân cận, người khác rất ít khi nghi ngờ nàng, cực kỳ thích hợp đảm nhận vai trò này.


Cao Hoài Du chẳng còn cách nào khác, trong cung toàn là người của Nguyên Hi. Những kẻ trung thành với Nguyên Hi, làm sao tin được chuyện thân xác hắn bị người khác chiếm đoạt? Họ tin Nguyên Hi, và vì Nguyên Hi tín nhiệm Cao Hoài Du, nên họ mới xem y là người mình, tin y không hại Nguyên Hi.


Nếu y nói chuyện hoang đường này ra, e rằng chỉ khiến bọn họ càng thêm nghi ngờ y có mưu đồ. Việc này, y chỉ có thể tự mình thực hiện.


Mục đích của y chỉ là đưa Nguyên Hi trở lại. Dựa vào tình trạng của mình, y đoán Nguyên Hi cũng như "Cao Hoài Du" trong người y, không thể kiểm soát cơ thể, chỉ khi linh hồn kia cho phép mới giành được quyền khống chế.


Chỉ khi "Nguyên Hi" đồng ý, Nguyên Hi thật mới có thể xuất hiện. Nhưng tên bạo quân kia sao có thể chịu giao thân xác? 


Giờ chỉ còn cách cưỡng ép để Nguyên Hi đoạt lại quyền khống chế.


Nhưng phương pháp cưỡng ép đưa Nguyên Hi trở lại, tạm thời chưa ai biết, y cần thời gian tìm tòi. Trước tiên, ít nhất không thể để bạo quân phá hoại cục diện mà Nguyên Hi đã vất vả gầy dựng.


Nguyên Hi không ở đây, y phải bảo vệ tất cả mọi thứ thuộc về Nguyên Hi.


Nhìn hoàng đế nằm bất tỉnh, Cao Hoài Du vẫn lo lắng, nói: "Ngọc Châu, ngươi xem thử... Hắn không sao chứ?"


Ngọc Châu bắt mạch, rồi gật đầu: "Không sao... Trước đây phát bệnh nặng cũng thế, nghỉ vài ngày sẽ hồi phục."


"Vậy là tốt..." Cao Hoài Du thở phào.


Ngọc Châu khẽ nói: "Hàn công công lát nữa sẽ về... Có cần tìm cách đuổi ông ấy đi không?"



Cao Hoài Du lắc đầu: "Không cần, bệ hạ nhất thời chưa tỉnh, ông ấy ở đây hay không cũng chẳng sao."


Ngọc Châu đáp lời, lui ra ngoài.


Giọng nói trong lòng đột nhiên vang lên: "Tai họa sống dai ngàn năm, nếu hắn dễ chết như vậy thì cũng chẳng cần ta phải hạ độc."


Cao Hoài Du nhíu mày. Dù biết hai người nói về hoàng đế chẳng phải cùng một người, y vẫn thấy khó chịu.


Nghĩ lại dáng vẻ "Nguyên Hi" bị chọc tức đến phát bệnh, Cao Hoài Du vẫn thấy đau lòng. Với kẻ sở hữu gương mặt của Nguyên Hi, y vẫn không nỡ xuống tay tàn nhẫn được.


Lúc "Cao Hoài Du" bàn với y cách ra tay với hoàng đế, y còn do dự, sợ làm tổn thương cơ thể Nguyên Hi. Khi ấy, y thả "Cao Hoài Du" ra chỉ vì bị bạo quân chọc tức, để "Cao Hoài Du" làm việc đó thì tiện hơn y nhiều. Mỗi tội gã hành động hơi thiếu chừng mực, suýt nữa đã b*p ch*t "Nguyên Hi".


"Cao Hoài Du" bị suy nghĩ của y làm phiền, nói: "Ngươi vẫn chưa từ bỏ à? Chẳng lẽ thật sự từ bỏ giang sơn trong tầm tay, chỉ vì tên cẩu hoàng đế đó?"


Cao Hoài Du chỉ nhíu mày: "Bệ hạ khác với bạo quân."


"Nhưng ngươi có nghĩ... Nếu hắn cũng như ngươi, không thuộc về thế giới này, thì vì sao vẫn luôn đề phòng ngươi?" "Cao Hoài Du" cười mỉa. "Hắn không mất ký ức, nhưng vẫn cảnh giác ngươi."


Nhớ tới sắc lệnh ban chết kia, Cao Hoài Du chỉ cảm thấy tim nhói đau, mím môi không đáp.


"Cao Hoài Du" nói tiếp: "Ngươi bảo hắn khác bạo quân... Ngươi thật sự nghĩ bạo quân chẳng liên quan gì đến hắn sao?"


Cao Hoài Du sắc mặt trầm xuống. Gã dừng lại một lát, rồi bồi thêm: "Ta vốn một lòng muốn phục quốc, chẳng phải vì ngươi cũng từng muốn phục quốc sao?"


Thậm chí Cao Hoài Du từng định lừa Nguyên Hi xuất binh Nam Trần khi thời cơ chưa tới, hại hắn một vố, rồi nhân lúc hỗn loạn mà rời đi.


Dù không phải cùng một người, "Cao Hoài Du" và "Nguyên Hi" của thế giới này là sự phóng đại một mặt nào đó bên trong họ.


Bạo quân âm độc tàn bạo... Nguyên Hi cũng từng như vậy.


Cao Hoài Du vẫn còn nhớ, hai năm trước khi Nguyên Hi băng hà, sức khỏe của hắn ngày càng tệ, bệnh tật khiến tính tình hắn xấu đi, lúc nào cũng như sắp sụp đổ, nhưng vẫn cố gắng gượng. Hắn biết mình chẳng còn bao nhiêu ngày, nên luôn nôn nóng. Nhiều việc hắn không nghe can gián, thích độc đoán, đôi khi vì chuyện nhỏ mà nổi trận lôi đình, sau đó lại hối hận.



Lúc đó, chỉ Cao Hoài Du mới khuyên được hắn.


"Nguyên Hi" trong thế giới này sở hữu tính cách ấy, cũng không phải vô cớ. 


Nguyên Hi sau khi sống lại, giờ đã trở nên dịu dàng hơn, vì hắn đã chết một lần, nên biết cách buông bỏ nhiều thứ.


Nhưng trước đây, hắn vốn đa nghi, thích diễn kịch mua lòng người... Sắc lệnh ban chết kia chẳng phải là bằng chứng sao?


"Cao Hoài Du" cảm nhận được nỗi đau và uất ức trong lòng y, thở dài: "Sao cứ phải bảo vệ hắn? Chúng ta cùng làm hoàng đế, không tốt sao? Nếu ngươi thật lòng thích hắn... Vậy thì giữ hắn ở bên cạnh chơi đùa, không được sao?"


Sao mà giống nhau được? Cao Hoài Du hít một hơi thật sâu, không để ý đến gã nữa.


...


Đến trưa ngày hôm sau, hoàng đế mới tỉnh lại từ cơn hôn mê.


"Nguyên Hi" phát bệnh, Nguyên Hi cũng chịu khổ, tỉnh lại vẫn thấy khó chịu, đến việc thở cũng hơi khó khăn.


Hắn đã về điện nghỉ ở Tử Cực Cung, bên cạnh không có cung nhân, chỉ có Cao Hoài Du. Bầu không khí rõ ràng bất thường, Cao Hoài Du không giống đang chăm sóc hắn, mà như đang giám sát.


Nguyên Hi nhanh chóng hiểu được tình cảnh hiện tại của hoàng đế.


Cao Hoài Du đích thân canh chừng, "Nguyên Hi" chẳng có cơ hội vượt qua y. Nói tóm lại, hắn bị nhốt rồi.


"Ngươi giỏi lắm." Nguyên Hi bật cười. "Có thể khiến mình bị người khác giam lỏng trong hoàng cung."


Cứ tưởng bạo quân này tàn nhẫn đáng sợ, ai ngờ lại bị Cao Hoài Du hạ gục thế này?


Trong cung toàn là người của mình, vậy mà bị một kẻ nhốt ở Khánh Phong Cung phản sát... Nếu là hắn, sao có thể rơi vào tình cảnh này, dù đột nhiên phát bệnh cũng chẳng đến nông nỗi ấy.


Thật nực cười, đường đường là một hoàng đế, cả hoàng cung đều phải nghe lệnh mình, thế mà lại bị người ta làm cho ra nông nỗi này.



"Nguyên Hi" khó nhọc chống tay lên giường, ngồi dậy.


Cao Hoài Du không tiến lên đỡ, ánh mắt chẳng vương chút quan tâm.


Nguyên Hi suýt bị khí thế lạnh băng của Cao Hoài Du làm lạnh lòng... Có một chuyện hắn rất nghi hoặc: Cao Hoài Du này rốt cuộc là ai?


Hạ độc, soán vị... Lúc Cao Hoài Du đánh nhau với tên giả mạo kia, nói những lời chọc giận hắn ta. Đó là từ chính miệng Cao Hoài Du nói ra... 


Nguyên Hi từng nghi hoặc vì chuyện này.


Nhưng hắn không nghĩ Cao Hoài Du mà mình quen lại hung dữ thế... Bóp cổ người, chửi hoàng đế là cẩu, và dường như còn vui vẻ khi thấy "Nguyên Hi" chìm trong đau đớn... 


Sao đó có thể là Cao Hoài Du?


Nhưng rõ ràng trước đó y vẫn bình thường... Lúc bị tên giả mạo nhục nhã, dù không vui cũng chẳng động thủ. Rồi đột nhiên thoắt cái y liền biến thành người khác... Sau đó, khi đỡ người dậy, y lại trở về với dáng vẻ ôn hòa.


Hai người sao? "Cao Hoài Du" của thế giới này cũng có thể điều khiển Hoài Du?


Hắn thật sự lo cho Cao Hoài Du, nhưng tình hình của y tốt hơn hắn nhiều. "Cao Hoài Du" không chiếm chủ đạo, không có sự đồng ý của Cao Hoài Du, dường như cũng chẳng làm được gì.


"Bệ hạ." Cao Hoài Du trầm giọng. "Bệ hạ tái phát bệnh cũ, nên nghỉ ngơi vài ngày."


"Nguyên Hi" giọng đầy giận dữ: "Tiện nhân, thả trẫm ra."


Cao Hoài Du làm ngơ, tiếp tục: "Ta biết, ngươi không phải bệ hạ của ta."


. . . 


Tác giả có lời muốn nói:


Bệ hạ nóng nảy hai năm cuối kiếp trước: ==


Tiểu Ngư: Trói lại!


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 108: Tiểu Ngư phản kháng
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...