Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?

Chương 106: Nguyên Hi thật sự rất uất ức.


Cao Hoài Du lặng lẽ buông tay khỏi mành che, lại che kín dung nhan, theo đường xuất cung, thẳng đến phủ Thanh Hà Vương.


Rời phủ đã lâu như vậy, trước thì truyền ra tin y đêm khuya xông ra khỏi cung rồi hôn mê bất tỉnh, sau đó tỉnh lại nhưng không trở về phủ, mà bị giữ luôn trong cung. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chẳng ai mang nổi một lời nhắn ra ngoài. Trường Nhạc sớm đã lo đến mất ăn mất ngủ, đêm nào cũng trằn trọc, ngày ngày sai người dò la tin tức trong cung, vậy mà đã lâu như thế vẫn không biết gì hơn.


Nghe nói cung nhân đến, nàng lập tức chạy ra đón, thấy Ngọc Châu thì mừng như điên, chẳng kịp hành lễ đã vội hỏi: "Ngọc Châu, có phải bệ hạ sai ngươi mang tin của vương gia ta đến hay không?"


Ngọc Châu khẽ nói: "Vào trong rồi nói."


Thấy nàng ra hiệu bằng mắt, Trường Nhạc vội dẫn mọi người vào tiền sảnh. Ngọc Châu bảo mấy cung nữ lui đi, Trường Nhạc định mở miệng hỏi, bỗng thấy "cung nữ" bên cạnh cởi mũ che mặt, để lộ dung mạo.


"Ngươi..." Trường Nhạc ngẩn ra, gương mặt này sao quen thế... Nhưng nghĩ mãi vẫn không nhớ nổi từng gặp cô gái nào như vậy.


Lúc này, "cô gái" ấy lên tiếng: "Trường Nhạc, là ta."


Giọng đàn ông rõ mồn một.


Trường Nhạc như được khai sáng, kinh ngạc: "Vương gia?"


Thảo nào thấy quen mà không nghĩ ra... Cao Hoài Du là nam nhân, làm sao nàng có thể liên tưởng một người ăn mặc như cung nữ đến y được? Giờ nhìn kỹ, mới nhận ra gương mặt phấn son kia chính là Cao Hoài Du.


Xác nhận xong, nàng lại nhìn chằm chằm, hỏi: "Vương gia, sao ngài lại..."


Cao Hoài Du đáp: "Xuất cung bất tiện, đành dùng cách này."


Trường Nhạc lập tức nhận ra điều bất thường, sắc mặt đổi hẳn: "Vương gia, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"


Chẳng lẽ ngay cả xuất cung cũng không được, thời gian qua vương gia bặt vô âm tín là do hoàng đế cố ý?


"Không có gì đâu..." Cao Hoài Du nói, đưa cho nàng một quyển sách. "Đây là bản ta lâm mô chữ (*) của Tề Vương. Vốn định đích thân đến bái kiến, xin ngài ấy chỉ điểm, nhưng mãi chẳng có dịp. Hôm nào ngươi ra ngoài mua sắm, tiện đường ghé phủ Tề Vương, đưa bản lâm mô này cho ngài, nhờ ngài giúp chỉnh sửa."


Trường Nhạc vội nhận sách, gật đầu: "Thần nhớ rồi, ngài yên tâm."


Cao Hoài Du gật đầu: "Lấy mấy cây bút ta hay dùng luyện chữ, thêm bộ y phục tiện luyện võ, và vài thứ ta thường dùng, gói gọn lại. Ta phải ở lại cung một thời gian, không có những thứ này không được."


Trường Nhạc gật đầu, quay đi dặn người chuẩn bị. Cuối cùng, nàng gom một ít đồ dùng thường ngày, cho người mang về cung.


Dù biết hoàng đế chắc chắn đã biết chuyện xuất cung, Cao Hoài Du vẫn không muốn để lại quá nhiều sơ hở. Chỉ cần không bị bắt tại trận, vẫn có thể nói là người khác nhìn lầm. Hoàng đế dù gì cũng khó vin vào chuyện không có thật để làm khó y. Vì thế, y không nán lại lâu, lấy đồ xong lập tức quay về, tổng cộng thời gian đi về chưa đầy nửa canh giờ.



Về tới Khánh Phong Cung, mọi thứ vẫn bình thường, hoàng đế không đến, cũng chẳng sai người tới. Ngọc Châu thở phào, vội che chắn cho Cao Hoài Du vào điện nghỉ ngơi.


Cao Hoài Du không thích có người hầu hạ, tự mình vào điện thay y phục, tẩy trang. Ngọc Châu đứng canh bên ngoài, chưa kịp tựa tường thở vài hơi thì nghe có người đến đưa đồ.


Nàng ra xem, thấy người dẫn đầu là tiểu đồ đệ của Hàn Tẫn Trung, bèn nói: "Bệ hạ ban thưởng, không phải Thanh Hà Vương thất lễ... Điện hạ hiện tại đang nghỉ ngơi, xin công công đợi chút, ta đi mời điện hạ ra."


Hoàng đế ban đồ, theo lẽ thì Cao Hoài Du phải ra tạ ơn... Nhưng y còn đang trong điện thay ra bộ nữ trang kia!


"Ngọc Châu cô cô xin dừng bước." Người kia nói. "Bệ hạ chỉ sai tiểu nhân mang ít đồ đến, ngài ấy dặn không được quấy nhiễu điện hạ nghỉ ngơi. Đồ để ở đây, cô cô đợi vương gia tỉnh rồi báo sau cũng được. Tiểu nhân xin cáo lui."


Ngọc Châu thở phào: "Cảm ơn công công."


Gần một nén hương sau, Cao Hoài Du mới ra khỏi điện, liếc nhìn mấy rương lớn đặt dưới đất. 


Ngọc Châu nói: "Là do bệ hạ gửi tới... Ngài muốn xem không?"


Cao Hoài Du gật đầu, Ngọc Châu ra lệnh mở rương. Sắc mặt mọi người biến đổi hẳn, kẻ không biết thì ngơ ngác, Ngọc Châu thì sợ hãi như thấy ma.


"Đây đều là... ngài xem..." Ngọc Châu chẳng biết phải mở lời thế nào.


Trong rương toàn là trang sức vàng ngọc, váy lụa, khăn choàng, son phấn.


Ý tứ quá rõ ràng: hoàng đế biết Cao Hoài Du hôm nay giả cung nữ xuất cung, gửi những thứ này là cố ý.


Hơn nữa, mấy bộ y phục này e là có vấn đề...


Ngọc Châu cầm lên một chiếc váy thêu hoa văn bảo tướng đỏ thẫm, nói: "Hình như đây là bộ y phục tháng trước Trương nương nương đặt may ở Thượng Y Cục."


Nàng thỉnh thoảng đến xem Thượng Y Cục may thường phục cho hoàng đế, nên hơi nhớ chiếc váy này... Phiền rồi.


Để tiết kiệm, Nguyên Hi đã cắt giảm một nửa nhân lực Thượng Y Cục, y phục mới cũng ít làm hơn. Hoàng đế dĩ nhiên không phải dân thường, chẳng cần tính toán ăn mặc. Những gì người ngoài cho là xa xỉ, với hoàng thất vốn chẳng đáng là gì. Riêng Tử Cực Cung đã có cả trăm người hầu hạ Nguyên Hi, mà đó là sau khi hắn cắt giảm vì tiết kiệm. 


Theo lệ trước khi Nguyên Hi đăng cơ, chỉ riêng y phục thôi, một ngày hắn cũng có thể thay một hai bộ mới, mặc một lần là bỏ. Quần áo nhiều đến mức mặc không xuể, có bộ may xong còn chưa kịp mặc lần nào.


Với hoàng thất, bớt may quần áo đã đủ để được khen là cần kiệm. Nhưng Nguyên Hi thì lại tiết kiệm quá đà, mỗi tháng chỉ may mười mấy bộ đồ mới, thường xuyên mặc đồ đã giặt. Thái thượng hoàng bên kia không dám phô trương, các phi tần mỗi tháng cũng chỉ được chừng ấy bộ. So với trước đây một tháng mấy chục bộ, rõ ràng thua xa. Cộng thêm đủ loại cắt giảm khác, đời sống hoàng thất lập tức tụt xuống ngang hàng nhà phú hộ bình thường, thậm chí còn kém hơn khi ở phủ nhà mình. Chẳng trách mấy vị thứ mẫu của hắn oán trách đến thế.


Hoàng đế chưa lập hậu, trong cung chỉ có vài phi tần của Thái thượng hoàng. Nữ trang do Thượng Y Cục may đều dành cho các nương nương. Nhất thời sao có thể may riêng cho Cao Hoài Du nhiều bộ như vậy được? Mấy bộ đồ này chắc chắn là đồ chuẩn bị cho các phi tần. Không biết các nương nương có lại chạy đến Thái thượng hoàng than vãn không, quan hệ cha con vừa hòa hoãn của Nguyên Hi với Thái thượng hoàng liệu có vì chuyện nhỏ này mà lại trở nên căng thẳng không?


Chắc là không đâu... Họ cũng chẳng làm gì được hoàng đế. Nhưng oán khí bị cướp đồ liệu có trút lên Thanh Hà Vương không?



Trời ơi, sao tên bạo quân này lại giỏi gây chuyện đến thế! Có lẽ hắn ta không cố ý lấy đồ của người khác để Cao Hoài Du bị phi tần oán thán, nhưng vẫn khiến y gặp phiền toái!


Còn nữa... Hắn ta đã biết chuyện, sẽ xử trí thế nào?


"Ngài nói... Bệ hạ có ý gì..." Ngọc Châu bỗng thấy sợ hãi.


Nàng hối hận rồi. Nàng thật sự đã ở bên cạnh Nguyên Hi thật quá lâu, đến mức vô thức quên mất bạo quân đáng sợ đến mức nào. Giúp Cao Hoài Du liên lạc với phủ Thanh Hà Vương là chuyện hệ trọng, nhưng cũng không thể liên lụy người khác quá mức. Nàng đã cân nhắc rất kỹ mới dám hạ quyết tâm. 


Nàng dám giúp Cao Hoài Du cải trang xuất cung vì nghĩ dù bại lộ, bạo quân cùng lắm đánh nàng vài cái rồi đuổi ra khỏi cung.


Nhưng đó là do nàng bị ảnh hưởng bởi Nguyên Hi, xem nhẹ độ tàn nhẫn của một bạo quân thật sự. Suy đoán của nàng sai rồi. Với phong cách của bạo quân, hắn ta có thể giết sạch người trong Khánh Phong Cung.


Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra... Hồi Cao Hành tìm chết để dọa bạo quân, bạo quân đã giết hết cung nhân trong Khánh Phong Cung ngay trước mặt Cao Hành.


"Cao Hoài Du" bị đống đồ "Nguyên Hi" gửi tới làm tức đến mức chửi cẩu hoàng đế không ngớt. Cao Hoài Du thật thì lại chẳng phản ứng gì, chỉ gật đầu: "Cất hết đi."


Dặn xong, y nói với Ngọc Châu: "Ngươi lo lắng chuyện hôm nay sao?"


Ngọc Châu gật đầu: "Bạo quân đáng sợ lắm... Hồi trước hắn đã tùy tiện giết sạch cung nhân Khánh Phong Cung. Chuyện hôm nay... Người trong cung liệu có bị liên lụy không..."


Nàng không sợ bạo quân giết mình, vì giờ Cao Hoài Du đã bảo vệ nàng, cùng lắm hắn ta chỉ đánh nàng vài cái. Nhưng những người khác thì sao? Họ rất có thể sẽ bị vạ lây, chết oan uổng, giống như năm xưa chỉ vì Cao Hành tìm chết mà cả Khánh Phong Cung bị giết sạch.


Nàng càng nghĩ càng sợ, lòng bàn tay túa mồ hôi.


Cao Hoài Du điềm tĩnh nói: "Bệ hạ được lòng người vì khoan hậu, nhân từ. Thần dân kính phục ngài ấy, chứ không phải khiếp sợ ngài ấy. Giết chóc quá nhiều mà lòng người không phục, ngôi vị sớm muộn ắt lung lay. Nếu ngay từ đầu hắn đã hành xử như vậy, thiên hạ sợ hắn, tạm thời phẫn nộ nhưng không dám nói, thì còn có thể nhẫn nhịn. Nhưng giờ đã khác... Bệ hạ đã dùng lòng nhân từ tự trói buộc chính mình. Chỉ cần hắn chưa mất trí, còn muốn thống nhất thiên hạ, thì dù trước kia có tàn bạo đến đâu, bây giờ cũng buộc phải kiềm chế."


Nguyên Hi chẳng phải thánh nhân, chỉ muốn làm hoàng đế tốt, tiết chế d*c v*ng. Hắn tự đặt gông cùm, tạo luật lệ để trói buộc chính mình. Giờ dù trong thân xác là kẻ khác, cũng phải chịu ràng buộc ấy.


Ngọc Châu nghẹn ngào: "Nhưng chúng ta chỉ là mấy cung nữ nhỏ bé..."


"Đại Ngụy là Đại Ngụy của bệ hạ, không phải nơi hắn có thể tùy tiện giết chóc." Cao Hoài Du trầm giọng. "Hôm nay hắn dám giết một người, ngày mai Tần tướng quân sẽ dẫn nửa triều thần liều chết để can gián."


Bao năm Nguyên Hi dốc lòng trị quốc, chính là chỗ dựa của Cao Hoài Du giờ đây.


Vì một chuyện nhỏ mà giết người, để rồi khiến một nửa triều đình đứng ra chỉ trích? "Nguyên Hi" không sợ người đời mắng hắn ta là bạo quân, nhưng hắn ta còn muốn thống nhất thiên hạ, còn muốn thay đổi kết cục cũ. Hắn ta cần những con người này làm việc cho mình.


Những thần tử dám theo Tần Vũ liều chết để  can gián, đều là do Nguyên Hi một tay bồi dưỡng. Họ không phải loại người như trước kia, trước mặt bạo quân chỉ biết cúi đầu run sợ, giận mà không dám nói.


"Nguyên Hi" hiểu rõ điều này, nên dù muốn giết người dằn mặt Cao Hoài Du, hắn ta vẫn phải kiềm lại.



Giờ hắn ta chỉ có thể sai người gửi đống trang sức, y phục, son phấn nữ nhân để cảnh cáo y.


"Ngươi lại định phát điên gì nữa?" Bên kia, Nguyên Hi thấy bạo quân lên kiệu đến Khánh Phong Cung, không khỏi lo cho Cao Hoài Du.


Vừa nãy "Nguyên Hi" sai người gửi đồ tới Khánh Phong Cung, đã khiến Nguyên Hi tức đến nổ phổi. Không ngờ vẫn chưa xong! Hắn ta còn muốn đến Khánh Phong Cung làm gì nữa?


"Nguyên Hi" chẳng buồn đáp lời, phớt lờ câu hỏi.


"Bệ hạ giá lâm–"


"Nguyên Hi" bước vào điện, thấy Cao Hoài Du ra nghênh đón: "Thần bái kiến bệ hạ."


"Miễn lễ." "Nguyên Hi" tự ngồi xuống, ra hiệu cho Cao Hoài Du ngồi bên cạnh mình.


Cao Hoài Du cố ý giữ khoảng cách, chưa kịp ngồi đã bị "Nguyên Hi" kéo mạnh, ngã vào lòng hắn ta, buộc y phải gần gũi.


"Thanh Hà Vương, khanh thấy quà của trẫm thế nào?" "Nguyên Hi" siết chặt cổ tay y.


Ánh mắt Cao Hoài Du phẳng lặng như giếng cổ, nhìn thẳng vào hắn: "Thần... không hiểu ý bệ hạ lắm."


Rồi y cảm thấy cằm đau nhói, "Nguyên Hi" bóp chặt cằm y, ngón cái còn ch*m r** v**t v*.


Cao Hoài Du gần như nín thở, chỉ có thể nhìn hắn ta, chẳng thể làm được gì khác.


Một lúc sau, "Nguyên Hi" nửa khen nửa mỉa, trêu đùa: "Thanh Hà Vương, quả nhiên sở hữu gương mặt tựa mỹ nữ."


Gương mặt y vốn không mang nét cứng cáp. Khi mặc nam trang là mỹ nam tuấn tú, chỉ cần trang điểm sửa sang một chút liền có thể biến thành giai nhân rực rỡ. Khi nãy, để giảm bớt vẻ cương nghị của nam tử, y đã cố ý tỉa mày mỏng, vẽ lông mày liễu, trông vô cùng thanh nhã. Giờ dù đã tẩy trang, trở lại dáng vẻ nam nhân, đôi mày không son phấn vẫn đậm nhạt vừa vặn, dáng mày mềm mại, bớt đi vẻ anh khí của Cao Hoài Du, thêm chút dịu dàng quyến rũ.


Lúc này y còn vì bối rối mà thoáng hoảng loạn, đôi mắt lộ chút kinh hoàng khó nhận ra, trong mắt "Nguyên Hi" lại cực kỳ mê hoặc.


"Nguyên Hi" ngắm nghía một hồi, bỗng mỉm cười nói: "Ngọc Châu, lấy cây trâm phượng vàng đeo cho vương gia. Cả chiếc váy đỏ nữa, vương gia ngày thường thích mặc đồ đỏ."


Cao Hoài Du khẽ nhíu mày, mắt lóe lên lửa giận.


Ngọc Châu không dám trái lời, cắn môi: "Vâng."


"Sao? Giận rồi?" "Nguyên Hi" siết cằm y mạnh hơn, ép y nhìn mình, trêu chọc: "Chẳng phải thích giả làm nữ nhân sao?"


"Ngươi đừng phát điên nữa được không!" Nguyên Hi thật sự muốn lao ra b*p ch*t tên giả mạo kia. Hắn mỗi lần nặng lời với y còn phải cân nhắc, làm sao vừa khiến Cao Hoài Du hiểu thái độ hắn, vừa không khiến y quá tổn thương. Còn tên bạo quân này thì sao? Hết lần này đến lần khác sỉ nhục Cao Hoài Du như vậy!



Tên bạo quân chết tiệt! Đồ súc sinh!


"Nguyên Hi" bị hắn chửi trong lòng đến máu chó văng đầy đầu, bực hết cả mình, mỉa mai đáp trả: "Ngươi chẳng phải cũng rất muốn nhìn sao?"


Nguyên Hi: "..."


"Nguyên Hi" cười lạnh: "Thái Võ Đế, ngươi đừng nghĩ ta là nhân vật tiểu thuyết thì chẳng liên quan gì đến ngươi."


Hắn ta là hình tượng đồng nhân, dù cách bản gốc cả vạn dặm, thì vẫn chịu ảnh hưởng từ nhân vật lịch sử thật.


Nguyên Hi trong đầu "Nguyên Hi" ngẩn ra, im lặng một lúc. Rồi hắn thấy hơi uất ức. Hắn đúng là đôi khi có mấy ý nghĩ kỳ quặc thật, nhưng luôn kiềm chế. Ai mà chẳng có lúc nảy ra những ý nghĩ lưu manh, chỉ nghĩ thôi cũng không được sao?


Hơn nữa, hắn muốn nhìn là vì chút tình thú, sao có thể giống tên giả mạo này, cố ý nhục nhã người ta!


"Bệ hạ..." Cao Hoài Du giọng run rẩy, đơn thuần là vì phẫn nộ.


"Ngươi còn định giả vờ tới khi nào?" "Nguyên Hi" cười lạnh. "Hận trẫm thấu xương, muốn trẫm chết, vậy mà ngày nào cũng diễn trò này cho trẫm xem. Ngươi uất ức lắm đúng không?"


"Cao Hoài Du", kẻ im lặng từ nãy giờ, cuối cùng cũng bùng nổ: "Chờ ta ra ngoài được, ta thề sẽ g**t ch*t ngươi!"


Cao Hoài Du nghe giọng nói ấy, ngược lại bình tĩnh hẳn.


Hừ, hai con chó này cắn xé nhau, sao phải để mình chịu khổ chứ? Các ngươi tự mà đấu với nhau đi!


Đột nhiên, "Nguyên Hi" bị "Cao Hoài Du" nắm lấy cổ tay xoắn mạnh. Hắn ta trở tay không kịp, lập tức ngã sang một bên, đến khi hoàn hồn thì đã bị đối phương đè xuống.


"Cao Hoài Du" hai tay bóp cổ hắn ta, nghiến răng ken két: "Cẩu... hoàng... đế!"


Nguyên Hi thấy mà sốc.


Nguyên Hi gào thét.


A a a a a, cái tên bạo quân chết dẫm này, mới vài ngày đã chọc tức Hoài Du đến mức chửi trẫm là cẩu hoàng đế rồi sao!!


. . .


Tác giả có lời muốn nói:


Tiểu Ngư: Kẻ ác có kẻ ác trị, ta xem kịch trước, hê hê hê hê hê hê.


Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao? Story Chương 106: Nguyên Hi thật sự rất uất ức.
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...