Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Chương 105: Giả trang thành nữ
Ngọc Châu ngẩn ngơ, đầu óc mịt mù như lạc vào sương. Bạo quân kia, vậy mà lại muốn Cao Hoài Du vào ở Khánh Phong Cung?
Hỏng bét rồi... vai diễn của Cao Hành giờ bị Cao Hoài Du cướp sạch mất rồi sao? Không, không đúng, trọng điểm là bạo quân để Thanh Hà Vương ở Khánh Phong Cung là có ý gì? Thanh Hà Vương đâu phải người nên ở trong hoàng cung. Chẳng lẽ bạo quân định giam lỏng y? Vốn dĩ Ngọc Châu chỉ còn biết trông cậy vào việc thẳng thắn với Thanh Hà Vương, cầu xin y giúp đỡ. Thế mà giờ, bạo quân lại chặn đứng mọi đường đi nước bước của nàng!
"Điện hạ..." Ngọc Châu bối rối nhìn Cao Hoài Du, lòng đầy bất an.
Y mà đi như thế, nàng chẳng biết phải làm sao để liên lạc được nữa. Bạo quân chắc chắn sẽ để mắt tới Khánh Phong Cung, nàng làm sao tìm y để bàn bạc đây? Chỉ e rằng vừa bén mảng tới gần cung, bạo quân đã biết ngay. Rồi thì... một nhát dao kề cổ, đưa nàng về cái kết cục ban đầu của Ngọc Châu.
Trời ơi, sao lại ra nông nỗi này? Tác giả gốc ơi, ta hận mi!
Cao Hoài Du hiểu nàng đang lo lắng điều gì, khẽ gật đầu, ánh mắt dịu dàng như muốn an ủi: "Ngươi cứ dưỡng thương cho tốt, đừng lo lắng cho ta."
Y thở dài, xoay người theo tiểu thái giám rời khỏi đại điện.
"Nha đầu này biết quá nhiều rồi." Một giọng nói lại vang lên, trò chuyện với Cao Hoài Du.
Y đáp: "Ta sẽ bảo vệ nàng."
Giọng nói kia bảo: "Nguyên Hi chẳng nhắm vào nàng ta đâu. Hắn đâu nghĩ một nha đầu như thế có thể làm nên trò trống gì."
Cao Hoài Du lạnh lùng: "Nhưng hễ hắn không vui là lại đánh người."
Giọng nói bật cười: "Cũng đúng... Hắn sẽ không vì nha đầu này làm hỏng chuyện mà ra tay, nhưng chỉ cần Cao Hành nhìn nàng ta không thuận mắt, hắn sẽ giết ngay."
Lại là Cao Hành... Đây đã là lần thứ hai Cao Hoài Du nghe cái tên này từ "Cao Hoài Du" trong thân thể mình. Y không nhịn được, hỏi: "Rốt cuộc giữa bệ hạ và Cao Hành đã xảy ra chuyện gì?"
Giọng nói kia đáp: "Hắn ép Cao Hành làm nam sủng, rồi lại đem lòng yêu Cao Hành. Nhưng Cao Hành hận hắn thấu xương, hắn muốn Cao Hành hồi tâm chuyển ý, cuối cùng lại yêu mà chẳng có được."
Cao Hoài Du nhíu mày: "Hoang đường!"
Thảo nào trước đây Cao Hành bị đưa vào cung phong làm thị quân... Hóa ra chỉ là chuyện bịa đặt!
Trong ký ức của y, Cao Hành được Nguyên Hi nuôi nấng tử tế từ nhỏ. Thấy hắn đầu óc lanh lợi, tính tình thật thà, Nguyên Hi liền thả hắn đi Linh Châu làm quan. Nhà họ Cao có không ít con cháu như vậy, Cao Hành vốn chẳng có gì đặc biệt... càng không thể nói đến chuyện yêu đương.
Ai ngờ sau này, Cao Hành lại cấu kết với Nam Trần, lợi dụng thân phận của mình để giúp Nam Trần giết các quan viên khác ở Linh Châu, khởi binh phản loạn. Vài tháng sau, Cao Hành chết. Nguyên Hi từ đầu đến cuối, e rằng chẳng nói với hắn được mấy câu.
Cũng may... chẳng có chuyện hoang đường nào xảy ra. Nhưng giờ đây, trong cơ thể bệ hạ lại là kẻ yêu Cao Hành, vì hắn mà giết người liên tục, đúng là một bạo quân.
"Ngươi lo hắn yêu Cao Hành à?" Giọng nói hỏi. "Chắc là không đâu. Hắn đã thoát khỏi tác giả gốc rồi."
Tác giả gốc đã bị bạo quân ra lệnh xử tử. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, thế giới này sẽ không còn bị tác giả ảnh hưởng nữa.
"Ta chẳng lo lắm." Cao Hoài Du lạnh lùng phủ nhận. "Hắn thích ai, muốn tìm ai, thì liên quan gì đến ta? Ta chỉ sợ bao năm bệ hạ dốc lòng cai trị, cuối cùng hóa thành bọt biển."
Bệ hạ giờ đã chẳng còn là người y từng yêu mến. Y rảnh đâu mà đi lo chuyện bạo quân "chuyển tình đổi ý"? Y đâu phải kẻ chỉ biết yêu đương sầu muộn. Nghĩ y sẽ vì thế mà oán trách thì đúng là coi thường y quá rồi!
Giọng nói cười khẽ, dường như rất hài lòng, khen ngợi: "Xem ra ngươi vẫn là một người đáng tin cậy."
Cao Hoài Du nghe thế, chau mày.
Giọng nói tiếp tục: "Chúng ta giống nhau. Ta muốn bạo quân đó chết, ngươi muốn bệ hạ của ngươi trở lại, cũng phải giết bạo quân trước. Chúng ta vốn có chung kẻ thù, ngươi cũng không cần phải thù địch với ta như thế."
Cao Hoài Du cười nhạt: "Trong cơ thể mình có thêm một linh hồn lúc nào cũng chực chiếm đoạt, ta không thù địch mới lạ."
"Cũng không hẳn là thế." Giọng nói cười nhẹ. "Thật ra, chỉ cần đạt được mục đích, cơ thể này là của ai cũng chẳng quan trọng."
Nói xong, giọng nói ấy im bặt.
Đi thêm một đoạn dài, Cao Hoài Du bước vào Khánh Phong Cung. Nơi đây đã được dọn dẹp, bày biện lại. Cao Hoài Du thường vào cung hầu bệ hạ, Hàn Tẫn Trung biết rõ sở thích của y, nên đã dặn người dưới sắp xếp chu đáo, khiến cung điện này hợp ý y vô cùng.
Hàn Tẫn Trung cười tươi, bước lên đón tiếp: "Điện hạ xem thử, còn chỗ nào cần sửa đổi không? Ngài cứ nói, lão nô sẽ sắp xếp ngay."
Cao Hoài Du mỉm cười gật đầu: "Chỉ tạm ở thôi, thế này đã rất tốt rồi, đa tạ Hàn công công."
Hàn Tẫn Trung vội đáp: "Vậy lão nô xin lui trước. Điện hạ cần gì cứ dặn, lão nô đảm bảo sẽ chu toàn."
Cao Hoài Du định đáp, bỗng nghe ngoài cung có người báo bệ hạ giá lâm. Cả điện vội ngừng việc, quỳ xuống hành lễ. Cao Hoài Du quay đầu, thấy "Nguyên Hi" bước tới, vội cúi đầu thi lễ: "Thần bái kiến bệ hạ."
Cũng tốt, y đang nghĩ cách gặp bệ hạ để xin Ngọc Châu về đây mà.
"Nguyên Hi" phất tay ra hiệu mọi người đứng dậy, đảo mắt nhìn quanh đại điện, cuối cùng dừng lại trên người Cao Hoài Du: "Khanh thấy nơi này thế nào?"
"Đội ơn bệ hạ ban thưởng, thần vô cùng cảm kích." Cao Hoài Du khẽ cười. "Nhưng... thần muốn xin bệ hạ một người."
Vẻ mặt y chẳng khác gì ngày thường, vẫn mang chút nũng nịu khi xin xỏ Nguyên Hi. Ngay cả "Cao Hoài Du" trong cơ thể y cũng muốn nói, y đúng là giỏi diễn kịch. Biết rõ người này không phải Nguyên Hi, vậy mà vẫn giả vờ như không.
"Ồ?" "Nguyên Hi" nhướn mày. "Ai?"
Cao Hoài Du làm bộ do dự: "Bệ hạ... thần xin người ban Ngọc Châu cho thần, được không?"
"Nguyên Hi" nheo mắt, quan sát y: "Vì sao?"
"Thần không biết Ngọc Châu phạm lỗi gì lớn, khiến bệ hạ trừng phạt nàng ấy như thế..." Cao Hoài Du vẫn giữ vẻ dịu dàng, tiếp tục giả ngây. "Ngày trước bệ hạ đối tốt với Ngọc Châu, thần chỉ sợ bệ hạ sau này hối tiếc. Những ngày này, để Ngọc Châu hầu hạ bên thần đi. Nàng ấy tinh thông y lý, ở bên cạnh cũng tiện chăm sóc cho thần. Bệ hạ không nhìn thấy nàng, cũng khỏi phải phiền lòng."
Nguyên Hi trong cơ thể bạo quân mỉa mai: "Nhìn ngươi dọa người ta sợ rồi kìa... Y nhận ra ngươi là kẻ điên, sợ ngươi không phân trắng đen mà giết người đấy."
"Nguyên Hi" bật cười: "Ta vốn thích kiểu người như ngươi. Nói vòng vo thật khiến người ta khó chịu. Thà như ngươi nói thẳng ra còn hơn."
Nguyên Hi lạnh lùng đáp: "Đa tạ khen ngợi, tên hôn quân chết tiệt."
"Cũng không biết phải ở đây bao lâu... Đợi Ngọc Châu khỏe hơn, thần muốn nàng về vương phủ lấy vài thứ." Cao Hoài Du cúi mắt. "Ngọc Châu thân quen với Trường Nhạc, việc này giao cho nàng sẽ ổn hơn."
"Nguyên Hi" cười: "Được, trẫm chuẩn tấu." Lại định giở trò gì đây? Thôi, cứ để xem.
"Lát nữa trẫm sẽ cho người đưa nàng đến." "Nguyên Hi" nhìn y. "Nếu khanh đã hài lòng, trẫm không làm phiền khanh nghỉ ngơi nữa."
Nói xong, hắn phất tay áo rời đi. Hàn Tẫn Trung vội theo sau, hô: "Khởi giá–"
"Thần cung tiễn bệ hạ." Cao Hoài Du cúi đầu, đợi người đi xa, ánh mắt giả vờ đa tình kia tan biến sạch.
Ngọc Châu cứ thế được đưa đến Khánh Phong Cung, ban đầu còn tưởng bạo quân định tóm gọn cả bọn để giam lại. Đến nơi, nàng hoảng loạn hỏi: "Điện hạ! Sao lại thế này? Sao ta cũng bị đưa đến Khánh Phong Cung?"
"Đừng lo, không sao đâu." Cao Hoài Du dịu dàng trấn an. "Là ta xin ngươi về."
Ngọc Châu ngẩn ra, lập tức hiểu ngay. Là Cao Hoài Du sợ nàng chọc giận bạo quân mà bị giết.
"Điện hạ..." Ngọc Châu nghẹn ngào. "Cảm tạ điện hạ."
Dù tình thế giờ đây hiểm nguy, con đường phía trước mịt mờ, ít ra vẫn còn một người đáng tin cậy.
"Đừng nghĩ nhiều." Cao Hoài Du khẽ vuốt mấy sợi tóc mai rối của nàng, giọng nhẹ nhàng. "Dưỡng thương cho tốt mới là việc chính. Đợi ngươi khỏe lại, ta có việc cần ngươi làm."
Ngọc Châu gật đầu, nén nước mắt lại.
Có Cao Hoài Du che chở, thuốc tốt đều được đưa tới Khánh Phong Cung, nàng hồi phục rất nhanh. Nửa tháng sau, nàng đi lại không còn khó khăn, vết thương trên chân chưa lành hẳn nhưng chẳng còn đáng ngại.
Sau khi thái y đến xem vết thương rời đi, Ngọc Châu hỏi Cao Hoài Du về chuyện trước đó. Y nói: "Bệ hạ đã đồng ý cho ngươi xuất cung đến phủ Thanh Hà. Ngươi lấy một bộ y phục cung nữ kích cỡ lớn một chút, lát nữa ta sẽ cùng ngươi ra ngoài."
Ngọc Châu sững sờ: "Hả?"
Nàng nghe lầm rồi sao? Y phục cung nữ?
"Ngươi đúng là..." "Cao Hoài Du" trong y thở dài đầy bất lực.
Cao Hoài Du phớt lờ, chẳng thèm để tâm.
Ngọc Châu ngây ra, khó tin hỏi: "Vương gia định giả làm cung nữ để xuất cung sao?"
Cao Hoài Du gật đầu rất tự nhiên, như thể một nam nhân như y mặc nữ trang là chuyện thường ngày ở huyện.
Thật ra y chẳng thấy việc giả nữ thì có gì to tát. Hồi theo Hoắc Phi, có lúc y cũng tự mình đi do thám, cải trang là chuyện bình thường.
Nhưng Ngọc Châu thì khó chấp nhận. Nghĩ đến mấy bộ phim truyền hình với những màn giả trai giả gái ngớ ngẩn, nàng suýt nghẹt thở. Cách này chắc chắn sẽ lộ! Người ta đâu có mù!
Song nghĩ lại, dung mạo Thanh Hà Vương đúng là có nét đẹp trung tính, nam nữ đều hợp, thuộc kiểu dễ biến hóa. Nếu là y, có lẽ sẽ thành công. Hồi trước đi triển lãm truyện tranh với bạn thân, nàng từng gặp một "chị gái" xinh đẹp xin chụp ảnh chung, ai ngờ mở miệng... lại là nam. Kẻ từng lừa được đôi mắt nàng cũng không phải không có.
"Vậy... nô tì đi lấy ngay." Ngọc Châu gạt bỏ nghi ngờ, quyết định nghe y thử một lần.
Y phục cung nữ rộng rãi, không lo không mặc vừa. Cao Hoài Du mặc vào dễ dàng. Ngọc Châu giúp y chải kiểu tóc thịnh hành trong cung, cài hai cây trâm gỗ đơn giản, rồi sửa mày, thoa son môi. Nhìn qua, đúng là một mỹ nhân yêu kiều.
Dáng vẻ này, nam hay nữ đều giống, đều đẹp.
Chỉ là... hơi cao quá.
Ngọc Châu thấy y đứng lên cao hơn mình cả cái đầu, không nhịn được nói: "Điện hạ, ngài thế này tuy giống, nhưng cao quá, nổi bật quá. Ít con gái nào cao như vậy, người ta nhìn là nghi ngay."
"Không sao, ra ngoài cẩn thận chút là được." Cao Hoài Du sờ chiếc vòng trên cổ tay, chỉnh lại váy áo. "Đi thôi."
Ngọc Châu gật đầu, đội mũ che mặt cho y, rồi gọi vài cung nữ đi cùng.
Dù là thời cổ đại, nhưng loạn thế này chịu ảnh hưởng phong tục mạnh mẽ của Ô Hoàn phương Bắc, nên sự ràng buộc với nữ tử không quá khắt khe. Qua trăm năm nữa, thậm chí còn có công chúa được lập làm Thái tử, đường hoàng mà kế vị. Phong thái cởi mở của hậu thế đã manh nha từ thời này. Người đời không bắt buộc nữ tử ra ngoài phải che mặt, họ để lộ dung nhan đi đường cũng chẳng bị chê bai là hư phong bại tục.
Tuy vậy, nhiều nữ tử vẫn thích đội mũ che mặt khi ra ngoài, đơn giản vì sợ bị kẻ xấu để ý, hoặc ngại nắng nóng. Dù che hay không che, cũng chẳng ai thấy lạ cả.
Cao Hoài Du đội mũ che mặt, bước đi khom lưng, hòa lẫn giữa đám cung nữ, chẳng ai nhận ra điều bất thường.
Ngọc Châu quay đầu không thấy y, còn tưởng y chưa theo kịp, định gọi thì bị một "cung nữ" phía sau kéo lại.
"Ta đây." Là giọng Cao Hoài Du.
Ngọc Châu lập tức thở phào nhẹ nhõm. Vốn còn hơi thấp thỏm, giờ thì yên tâm hẳn rồi. Như thế này, lính gác không cho vén khăn xem mặt thì căn bản không nhìn ra được! Cho dù phải kiểm tra từng người, họ cũng không thể nhận ra "cung nữ" này là Cao Hoài Du.
"Đi thôi." Ngọc Châu nói với mọi người, dẫn đầu bước về phía trước.
Đi được một đoạn, Ngọc Châu bỗng hạ giọng hỏi: "Vương gia, thế này thật sự không bị bệ hạ phát hiện sao? Trong cung mắt tai của hắn nhiều vô kể, e là ngay cả người ta đưa đi trông thế nào hắn cũng rõ."
Nàng chợt nghĩ ra một lỗ hổng lớn. Dù Cao Hoài Du cải trang hoàn hảo, thị vệ cổng cung không nhận ra, nhưng từ đầu đã có vấn đề: hoàng đế. Hắn sẽ biết nàng lấy y phục cung nữ, biết nàng và Cao Hoài Du lén lút ở trong cung lâu như thế, thậm chí có thể biết họ đang giúp y giả nữ. Kế hoạch xuất cung này chẳng thể giấu hoàng đế, vậy y giả gái đẹp hay không đẹp thì có khác gì đâu?
Cao Hoài Du chỉ cười nhạt: "Hắn dĩ nhiên sẽ biết. Ta làm thế không phải để giấu hắn, chỉ muốn xuất cung thuận lợi hơn thôi."
Y chẳng trông mong trò vặt này qua mắt "Nguyên Hi". Chỉ là, nếu muốn ra ngoài thì phải cải trang thế này. Trong cung ai chẳng biết mặt y? Hoàng đế đã cấm y xuất cung, nếu y đường hoàng mặc nam trang ra cổng, chẳng phải đầu óc có vấn đề sao?
Chỉ có cách này mới khiến thị vệ thả y ra, và y chẳng ngại "Nguyên Hi" biết y rời cung.
Một đoàn người dừng lại trước cổng cung. Ngọc Châu đưa thẻ bài ra, lính gác cho vén mũ che mặt từng người kiểm tra xong mới cho ra ngoài.
Thị vệ trả lại thẻ bài cho Ngọc Châu, lén nhìn Cao Hoài Du, hỏi: "Ngọc Châu tỷ tỷ, vị kia là ai thế?"
Ngọc Châu liếc hắn: "Đừng có mơ tưởng." Đây là Hoàng hậu Đại Ngụy của ngươi đấy!
Thị vệ cười gượng: "Chỉ là thấy xinh quá nên hỏi thử thôi mà!"
Ngọc Châu cầm thẻ bài gõ hắn một cái, hắn vội né đi. Ngọc Châu sau đó liền dẫn cả nhóm người băng qua cổng cung.
. . .
Tác giả có lời muốn nói:
Thử hỏi: Nguyên Hi, "Nguyên Hi", Cao Hoài Du, "Cao Hoài Du", bốn người này có thể lập được mấy nhóm chat?
Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Đánh giá:
Truyện Trẫm Há Có Thể Làm Pháo Hôi Công Sao?
Story
Chương 105: Giả trang thành nữ
10.0/10 từ 33 lượt.
