Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 77: Một cái Tết hỗn loạn – Em thích trẻ con ...vậy tụi mình sinh một đứa nhé?

Một cách kỳ lạ, Phó Minh Luân lại tạm thời ở lại nhà của Phó Minh Tùy và Hứa Thư.
Tuy anh ta biết rõ mình là người không được hoan nghênh cho lắm, nhưng với tư cách là một nghệ sĩ có phong cách hành xử kỳ quặc, da mặt của anh ta xưa nay luôn rất dày.
Đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Phó Minh Tùy, anh ta vẫn ung dung ăn uống như thường, có chuyện gì cũng chẳng để bụng.
Hơn nữa, Hứa Thư lại còn khá tốt với hai bố con họ.
Phó Minh Luân nhìn mâm cơm gia đình đang nghi ngút khói, không kìm được mà cảm khái:
“Chị dâu à, chị thật là người tốt.”
Hứa Thư cười nhẹ:
“Ha ha, cũng không có gì đâu.”
Sau đó bế Đường Đường vào phòng để thay quần áo.
Dù Phó Minh Luân trông có vẻ không đáng tin cậy, nhưng ít ra anh ta cũng mang theo một chiếc vali, bên trong có quần áo dự phòng cho đứa bé.
Với phong cách nghệ sĩ của mình, Phó Minh Luân chọn quần áo cho con cũng chẳng có gì mới mẻ.
Đường Đường chỉ vào bộ đồ ngủ hình khủng long màu vàng bơ lông xù, nói đó là bộ đồ ngủ của mình.
Sau khi Hứa Thư mặc vào cho bé, vốn dĩ cậu bé gầy gò mảnh khảnh nay nhìn như một quả bóng lông mềm mại, lại càng thêm đáng yêu.

Hứa Thư mỉm cười, nhẹ nhàng chạm vào má phúng phính của cậu bé:
“Dễ thương quá đi mất.”
Đường Đường rất lễ phép, ngoan ngoãn đáp:
“Cảm ơn bác ạ.”
Hứa Thư cố nén không xoa bóp mặt bé, dịu dàng hỏi:
“Đường Đường năm nay mấy tuổi rồi?”
Cậu bé giơ tay lên ra dấu số bốn.
Ừm, xem ra Phó Minh Tùy đoán đúng rồi, đúng là đứa nhỏ tầm bốn, năm tuổi.
Tính ra thì, Phó Minh Luân mới 27 tuổi, vậy là đã có con từ năm 23 tuổi rồi sao?
Quả nhiên, nghệ sĩ hành động cũng nhanh thật…
Hứa Thư cảm thán trong lòng, rồi khẽ hỏi một câu:
“Đường Đường, mẹ cháu đâu rồi?”
Bởi theo lẽ thường, đã lập gia đình rồi thì Tết đến nên là cả nhà ba người cùng về quê ăn Tết.
Vậy mà Phó Minh Luân lại dẫn một mình con về, không thấy mẹ bé đâu cả…
Câu hỏi ấy khiến Đường Đường bỗng nhiên trông có chút buồn bã, cái đầu nhỏ của bé cũng cúi gằm xuống.
Hứa Thư giật mình, vội vàng ôm lấy bé:
“Sao thế?”
“Không có…” Đường Đường lí nhí đáp:
“Cháu không có mẹ.”

Không có mẹ? Cái… cái gì vậy… Hứa Thư càng thêm không hiểu nổi tình hình.
Nhưng cô cũng không tiếp tục hỏi nữa , dù sao thì đứa bé đã nói không có mẹ, mà nếu còn gặng hỏi thì chẳng khác nào xát muối vào vết thương.
Hứa Thư vội vàng đổi chủ đề, dỗ dành bé:
“Ăn cơm nha? Có ngon không nè?”
Đường Đường gật đầu thật mạnh:
“Vâng ạ!”

Sau bữa tối, Hứa Thư dẫn Phó Minh Luân đi dạo quanh căn nhà rộng rãi, sau đó thì đuổi hai bố con đi tắm rửa.
Khi cô từ phòng ngoài của nhà tắm bước ra, lờ mờ nghe thấy có người đang nói chuyện, men theo âm thanh đi đến ban công, liền thấy bóng lưng của Phó Minh Tùy.
Anh đang gọi điện thoại, chuyện Phó Minh Luân có con là việc quá lớn, dù thế nào thì anh cũng phải báo trước với Phó Khôn Nghiêu một tiếng, nếu không thì đến mồng Một Tết biến thành chiến trường thì quá là bất ngờ.
Hứa Thư cũng không có ý kiến gì với quyết định này, bèn bước lại gần yên lặng nghe anh gọi.
Kết quả là, vừa mới bước lên ban công, trong không gian yên tĩnh, đã nghe thấy tiếng hét kinh ngạc của người bên kia điện thoại:
“Con á? Không thể nào!”
Giọng của Phó Khôn Nghiêu gần như là gào thét.
Ông ta hoàn toàn đánh mất đi phong thái điềm tĩnh, bao dung thường ngày của một bậc trưởng bối, dù có chuyện gì xảy ra cũng không hề hoảng loạn, mà lúc này trực tiếp nổi bão:
“Tên khốn đó làm sao có thể có con được chứ! Không thể nào!”
Phó Minh Tùy và Hứa Thư liếc nhau, khẽ nhếch khóe môi tỏ vẻ bất lực:
“Chú hai à, chuyện gì cũng có thể xảy ra.”
Huống chi, chuyện đã thành sự thật rồi…
Anh cũng hoàn toàn hiểu tại sao Phó Khôn Nghiêu lại khăng khăng không tin như vậy.
So với việc cứ cứng đầu không chịu chấp nhận, chi bằng nghĩ xem nên thu xếp ổn thỏa cho bố con Phó Minh Luân như thế nào thì hơn.

Nhưng Phó Khôn Nghiêu hoàn toàn mất đi vẻ minh mẫn quyết đoán thường ngày, lúc này trông chẳng khác gì não bị đứng hình, chỉ biết lặp đi lặp lại:
“Không thể nào…”
“Thằng con bất hiếu đó! Đồ khốn nạn!”
Ông ta mắng chửi om sòm:
“Minh Tùy, cháu không hiểu đâu!
Nó tuyệt đối không phải loại người sẽ an phận kết hôn sinh con đâu, lần này chắc chắn là lại dùng chiêu trò gì đó để lừa gạt cháu thôi, chứ làm sao mà tin được!”
Nói xong, ông ta tức giận cúp máy luôn.
Phó Minh Tùy nhìn chiếc điện thoại bị cúp máy với vẻ hơi ngạc nhiên, trong lòng vừa buồn cười vừa thương cảm.
Anh cũng không biết vì sao mối quan hệ giữa bố con Phó Minh Luân lại trở nên “thù địch” nghiêm trọng đến thế, nhưng hiện tại nhìn lại thì có thể thấy cơn giận giữ mấy năm trước khi Phó Minh Luân bị xóa tên khỏi gia phả vẫn còn chất chứa ở đó, không phải chỉ một đứa trẻ là có thể hóa giải được.
Hơn nữa, Phó Khôn Nghiêu thậm chí không nghĩ đứa trẻ của Phó Minh Luân là con của nhà họ Phó, ông vẫn cứng rắn cho rằng đó là một màn lừa đảo…
Về phần mình, Phó Minh Tùy cảm thấy việc này khá khó xử.
Hứa Thư liếc sang hướng nhà tắm, nhìn một lúc không thấy ai ra, mới nhỏ giọng nói:
“Thực ra em nghĩ, chú hai nói cũng không hoàn toàn vô lý.”
Phó Minh Tùy nhướn mày:


Hứa Thư kể lại chuyện Đường Đường nói không có mẹ cho anh nghe.
Ánh mắt Phó Minh Tùy thoáng thay đổi, dưới đôi lông mày rậm là vẻ vừa có chút giận dữ âm ỉ, vừa như đang suy nghĩ.
Một lúc lâu, anh mới nhẹ nhàng nói:
“Chuyện đó, có thể hỏi thẳng con bé.”
Vừa ra ý giữ lễ nghĩa.
Hiện tại, thắc mắc gì thì tốt nhất cứ hỏi trực tiếp.
Hứa Thư mỉm cười:
“Được.”

Khi hai bố con tắm rửa xong đi ra, Hứa Thư nhìn mái tóc ướt nhẹp của Đường Đường dính từng mảng lên mặt, trông thật tội nghiệp như một chú “gà ướt” liền vội bế lên để sấy tóc.
Nói thật, đàn ông chăm sóc con cái thường có phần thô vụng, may mà nhà có sưởi ấm dưới sàn, không thì ra ngoài dễ bị cảm lạnh lắm.
Ngắm nhìn Hứa Thư bế Đường Đường vào phòng tắm, Phó Minh Tùy mới chính thức “thẩm vấn”.
Anh hỏi câu đầu tiên:
“Thằng bé tên gì?”
Phó Minh Luân, mái tóc dài ướt sũng, lấy khăn lau tóc rồi trả lời:
“Thịnh Nhiên.”
“Thịnh? Sao thằng bé lại không mang họ Phó?”
Phó Minh Tùy nhăn mày.
Phó Minh Luân liếc mắt lườm, đáp thẳng thừng:
“Bố đã cho em xóa tên khỏi gia phả rồi mà. Thế thì còn gọi là họ Phó làm gì, sao lại không theo họ mẹ?”
“Con theo họ bố hay mẹ không quan trọng, nhưng…” Phó Minh Tùy nhướn mày:
“Mày giả vờ gì đấy? Đường Đường nói rõ là không có mẹ.”
Nói thật, khả năng bịa chuyện của Phó Minh Luân cũng khá là có bài bản đấy.
“Gì cơ? Nó nói thế à?” Phó Minh Luân hơi giật mình, nét mặt thoáng chút áy náy:
“Thằng bé không có mẹ….”
Phó Minh Tùy:
“Mày đang càu nhàu cái gì đấy?”
Phó Minh Luân:
“À, không có gì đâu, anh ba, Đường Đường thật sự không có mẹ. Em là một mình nuôi lớn thằng bé.”
Phó Minh Tùy hoàn toàn cạn lời với thái độ nửa thật nửa giả mà không chút ngượng ngùng của hắn.
Anh không có thời gian để tán gẫu với hắn, liền hỏi thẳng:
“Đường Đường rốt cuộc có phải con trai của cậu không?”
“Anh ba, sao anh lại hỏi vậy?” Phó Minh Luân ngạc nhiên. “Không phải con của em thì là của ai? Từ trong khe đá chui ra chắc?”
Phó Minh Tùy thấy hắn nói vậy, liền thuận theo mà tiếp lời:


“Được, tôi sẽ liên hệ bệnh viện thành phố, ngày mai cậu dẫn Đường Đường đi làm xét nghiệm quan hệ bố con.”
“… Bệnh viện thành phố siêng năng ghê ha? Mai là Giao thừa mà vẫn có người trực làm xét nghiệm à?” Nụ cười trên mặt Phó Minh Luân đông cứng lại, trông khá gượng gạo. “Cũng đáng tin hơn y tế nước ngoài đấy.”
“Ừ, bệnh viện trong nước đúng là đáng tin, nhưng đừng hiểu lầm, dịp Tết người ta chỉ là trực ban thôi.” Phó Minh Tùy nhìn hắn, nhàn nhạt nói: “Nhưng có bạn trong đó, có thể lo cho một suất đặc biệt.”
“Làm xét nghiệm xong, hai tiếng sau có kết quả.”
Phó Minh Luân cuối cùng cũng bật cười, hai người đối mắt như đang đấu trí, một lúc sau hắn thở dài, vai rũ xuống, có chút bất đắc dĩ:
“Thôi được rồi, em nói thật, Đường Đường đúng là không phải con ruột của em.”
Phó Minh Tùy vốn đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi sự thật được xác nhận thì vẫn bị hắn làm cho tức đến đau đầu.
Anh lạnh giọng hỏi:
“Vậy cậu định giở trò gì đây?”
“Sao có thể gọi là giở trò chứ…” Phó Minh Luân cười gượng: “Dẫn theo một đứa con trai về, chắc bố em sẽ bớt giận chút đúng không?”
Bớt giận? Theo Phó Minh Tùy thấy thì không những không bớt, mà còn tăng lên gấp mấy lần nữa là khác. Cái đầu của tên nghệ sĩ này chắc có vấn đề rồi!
Anh cố kìm nén cơn giận:
“Rốt cuộc chuyện của Đường Đường là sao?”
“Ờ… Thực ra Đường Đường không phải con ruột của em.” Nói đến đây, Phó Minh Luân thu lại vẻ bông đùa, trở nên nghiêm túc:
“Là em nhặt được, tự tay nuôi lớn, với em thì nó không khác gì con ruột cả.”
Thực ra cũng chẳng có gì quá ly kỳ, Phó Minh Luân nhặt được Đường Đường trong một con ngõ nhỏ ở một thị trấn gần Frankfurt.
Một đứa trẻ nằm trong xe nôi thì khó mà bị coi là trẻ bị bỏ rơi. Lúc ấy, hắn còn tưởng là bố mẹ đi đâu gần đó nghe điện thoại rồi quên mất.
Tuy bình thường Phó Minh Luân không phải kiểu thích lo chuyện bao đồng, nhưng hắn nhìn ra được đứa trẻ tầm bảy tám tháng kia là người châu Á, khiến hắn cảm thấy thân thiết, nên đã cố tình nán lại đợi thêm một lúc.
Đợi thêm mấy tiếng đồng hồ, vẫn không thấy ai đến cái hẻm nát đó để nhận lại đứa bé, Phó Minh Luân nhận ra có gì đó không ổn, liền báo cảnh sát.
Sở cảnh sát ở thị trấn nhỏ đó không chỉ là năng lực xử lý kém, mà còn chậm đến mức chẳng coi chuyện này là chuyện gì đáng bận tâm. Thêm nữa, con hẻm đó tồi tàn đến mức thậm chí còn không có camera giám sát, cho nên rốt cuộc là ai bỏ rơi đứa bé, họ thật sự không điều tra ra được…
Phó Minh Luân một mặt thì hối hận vì sao mình lại đi đến cái thị trấn tồi tàn đó để vẽ phong cảnh, lại còn vướng vào chuyện như thế này, mặt khác cũng đành chấp nhận số phận mà chăm sóc đứa trẻ sơ sinh do mình nhặt được.
Ai cũng có thể dễ dàng xác định, đây là một đứa trẻ bị bỏ rơi hơn nữa là loại bị bố mẹ vứt đi rồi cũng chẳng hối tiếc.
Bằng không thì trong mấy ngày hắn ở loanh quanh gần sở cảnh sát của thị trấn, dù cho bố mẹ có hối hận sau khi bỏ rơi con, họ cũng đã đến nhận lại rồi chứ.
Bất đắc dĩ, Phó Minh Luân và đứa trẻ ấy dần sinh ra cảm giác “đồng bệnh tương liên”.
Tuy hắn là một cậu ấm sống trong điều kiện sung túc nhưng lại tự mình chuốc khổ, còn đứa trẻ là bị số phận vứt bỏ, hoàn toàn khác biệt, nhưng có một điểm chung là cả hai đều là những đứa trẻ bị bố mẹ “ruồng bỏ”.

“Có lẽ chính vì lý do đó, Minh Luân mới quyết định nhận nuôi Đường Đường.” Phó Minh Tùy tựa đầu giường, kể với Hứa Thư đang nằm trong lòng mình những gì anh thẩm vấn được tối nay.
Giọng anh trong màn đêm càng thêm trầm lắng và rõ ràng, nhẹ nhàng kể lại, khiến cô có cảm giác như đang nghe kể chuyện, bất giác tưởng tượng ra cảnh tượng Phó Minh Luân gặp đứa bé trong thị trấn hoang vu ấy.
Cô bất giác cảm thán:
“Thì ra là như vậy.”
Chả trách, Hứa Thư luôn cảm thấy dù Đường Đường có vẻ ngoài xinh xắn đáng yêu, nhưng nhìn thế nào cũng không giống Phó Minh Luân.
Chỉ là… cô lại đặt một câu hỏi khác:
“Vậy tại sao tên thật của Đường Đường lại là ‘Thịnh Nhiên’? Có ý nghĩa gì không?”
“Cái đó thì cậu ta không nói.” Phó Minh Tùy lắc đầu, cũng không đoán được: “Suy nghĩ của Minh Luân xưa nay vẫn luôn kỳ quái.”


“Xem ra, Phó Minh Luân là một người em họ không đáng tin cậy, nhưng thực ra bản chất con người cậu ấy cũng không tệ lắm đâu.” Hứa Thư rất có thiện cảm với những người có lòng yêu thương, bình luận: “Chỉ riêng việc thấy một đứa trẻ mà chịu ngồi chờ đã là điều không dễ rồi, sau đó lại còn nhận nuôi khi biết nó là trẻ bị bỏ rơi nữa.”
“Nhưng thực tế, sau khi bị xóa tên khỏi gia phả, cuộc sống của cậu ấy chắc gì đã dư dả? Bằng không thì cũng đâu cần mượn tiền anh để tổ chức triển lãm tranh? Thế mà dù vậy, cậu ấy vẫn luôn nuôi dưỡng Đường Đường…” Hứa Thư rõ ràng là người tinh tế, tám chuyện thôi cũng có thể phân tích ra nhiều điều: “Một người như vậy, tại sao năm đó chú hai lại cãi cọ đến mức tuyệt giao với cậu ấy?”
Phó Minh Tùy không nói gì, chỉ trầm ngâm suy nghĩ.
Thật ra, vấn đề này không chỉ có Hứa Thư thắc mắc, ngay cả trong nội bộ nhà họ Phó cũng không một ai biết rõ nguyên nhân. Hơn nữa, thời điểm Phó Khôn Nghiêu và Phó Minh Luân cắt đứt quan hệ đã là từ rất sớm, và khi cắt thì cũng vô cùng dứt khoát.
Mười năm không qua lại, bố con ruột thịt, nghe thôi cũng đã thấy khó tin.
Phó Minh Tùy không bình luận gì thêm về chuyện này.
Lời đầu tiên anh thốt ra sau một hồi im lặng là:
“Đến giờ ngủ rồi.”
Hứa Thư:
“?”
Cô còn chưa nghe xong chuyện tám nữa mà anh đã định ngủ là sao!
Phó Minh Tùy không để ý ánh mắt tò mò đầy khát khao tìm hiểu của cô, giơ tay tắt đèn lớn trong phòng ngủ, chỉ để lại một chiếc đèn đầu giường ánh sáng mờ mờ, lặng lẽ bao phủ hai người đang nằm trên giường.
“Thư Thư, anh thấy em rất thích Đường Đường đấy.” Anh cúi xuống, nhẹ nhàng cắn lên môi cô, thì thầm: “Anh có đáng yêu như vậy không?”
“Anh làm gì thế…” Hứa Thư không phản kháng, bị anh đè lên gối, nhưng không nhịn được mà cong mắt cười: “Phó tổng à, anh đang ghen với một đứa trẻ à?”
Phó Minh Tùy suy nghĩ một lúc, trả lời nghiêm túc:
“Trẻ con cũng là sinh vật giống đực.”
Ối trời ơi, Hứa Thư chịu không nổi nữa, ôm bụng cười đau cả người.
Chỉ là Phó Minh Tùy vẫn không hề lơ là, trong lòng anh có một linh cảm , nếu như đứa trẻ đáng yêu như Đường Đường cứ tiếp tục ở trong nhà họ một thời gian nữa, thì e là cô vợ nhỏ của anh sẽ hoàn toàn… phớt lờ anh mất thôi.
Hết cách rồi, ai bảo người lớn sao mà đáng yêu bằng trẻ con chứ? Đây là chuyện do hormone sinh học quyết định cơ mà!
Nhưng ở những khía cạnh khác, anh có thể làm việc chăm chỉ…
Phó Minh Tuỳ nghĩ vậy, hôn cô mạnh hơn, cho đến khi Hứa Thư thở không ra hơi, mặc anh muốn làm gì thì làm trong lúc choáng váng. Chỉ đến lúc đó, anh mới cảm thấy được cảm giác thỏa mãn đã mất từ ​​lâu.
“Nếu em thích trẻ con…” Anh nghiêng người vào tai cô và thì thầm, “Chúng ta cũng nên có một đứa nhé?”
Cơ thể mềm mại của cô trong vòng tay anh run lên, không rõ đó là phản ứng với lời nói của anh hay chỉ là phản ứng sinh lý đơn thuần.
Suy cho cùng, tình hình hiện tại của họ không chỉ là chuyện trò dưới chăn. Đôi mắt của Hứa Thư ngấn lệ vì bị k*ch th*ch, giọng nói nhẹ nhàng: “Được rồi… Được rồi.”
Phó Minh Tuỳ sững sờ, dừng lại.
Anh nhấc cô lên cao hơn một chút và hỏi một cách nghiêm túc: “Em có đồng ý không?”
“Ừm…” Hứa Thư liếc mắt nhìn anh: “Không phải anh luôn chuẩn bị để có con hay sao?”
Đã lâu rồi anh không hút thuốc nữa, vậy mà anh cứ nghĩ cô không biết.
Sau khi hòa giải, họ suy nghĩ rất lâu, Hứa Thư cũng nghiêm túc suy nghĩ rất lâu. Cô cảm thấy họ đã sẵn sàng để có con.
Nói cách khác, cô và Phó Minh Tuỳ đều có năng lực làm bố mẹ tốt.
Nhưng Hứa Thư không ngờ lời hứa của mình lại khiến anh vô cùng phấn khích.
Cô rất “chăm chỉ” hết cả đêm.”
Nếu biết sớm hơn, cô đã đồng ý hai ngày sau rồi… Hứa Thư nghĩ trong nước mắt.


Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân Truyện Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân Story Chương 77: Một cái Tết hỗn loạn – Em thích trẻ con ...vậy tụi mình sinh một đứa nhé?
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...