Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 76: Một cái Tết náo loạn – Vị khách không mời mà đến

Trong gia tộc họ Phó, có một “nghệ sĩ” – đó là Phó Minh Luân, con trai thứ hai của chú Phó Khôn Nghiêu, cũng là anh trai của Phó Hoàn.
Phó Khôn Nghiêu có tổng cộng ba người con, hai đứa đầu là con trai, đến đứa thứ ba mới có được một cô con gái nhỏ – chính là công chúa cưng trong nhà.
Phó Minh Luân là người nhỏ tuổi nhất trong thế hệ con trai của dòng họ Phó, chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, luôn ở nước ngoài, sống biệt lập với thế giới bên ngoài, cả ngày đắm chìm trong thế giới của riêng mình, đúng chuẩn một “nghệ sĩ” chuyên vẽ tranh.
Nhưng… việc cậu ta có nổi tiếng hay không thì gần như chẳng ai muốn nhắc đến nữa.
Thời nay, chín trong mười người làm nghệ thuật đều là con nhà giàu “có mỏ”, nhưng dù có nhiều tiền cũng không thể mua được khí chất nghệ thuật thật sự, hầu hết đều là hời hợt, chỉ có bề ngoài mà thôi.
Tóm lại, bao nhiêu năm nay, từ chỗ còn cố gắng dạy dỗ đứa con “không ra gì” này, chú Phó Khôn Nghiêu cuối cùng cũng buông bỏ luôn, thậm chí không còn nhắc tới nữa.
Việc lần này Phó Minh Luân được nhắc lại, cũng là vì “nghệ sĩ lớn” vốn sống biệt lập này năm nay lại hiếm hoi về nước ăn Tết.
Cả nhà họ Phó đều ngạc nhiên, nhưng thật sự cảm thấy vui hay mong đợi thì… không có mấy người.
Cũng khó trách, ngay cả những người thân thiết như bố ruột hay anh ruột của cậu ta cũng chẳng thân thiết gì, huống hồ là những người khác…
Chỉ có Phó Minh Tùy là tỏ ra có chút hứng thú với người em họ ở nhánh bên của mình lần này trở về.
Buổi tối, lúc trò chuyện với Hứa Thư, anh còn kể cho cô nghe về “dị nhân” trong gia tộc mình.
“Chú anh từng nói điều thất bại nhất trong đời ông ấy chính là sinh ra đứa con như Minh Luân.” Phó Minh Tùy vừa ôm cô trong lòng, vừa nắm lấy tay nhỏ của cô, vừa kể:

“Vì nhiều năm mâu thuẫn, cãi vã, thậm chí là động tay chân, mấy năm trước, chú đã mời tất cả các bậc trưởng bối trong họ đến làm chứng, rồi chính thức xóa tên Minh Luân khỏi gia phả.”
Bị xóa khỏi gia phả?! Chuyện này… phải làm gì tội tày trời lắm mới bị như vậy chứ?!
Bảo sao cô đã gả vào nhà họ Phó gần hai năm rồi, mà chưa bao giờ nghe nói tới có người tên Phó Minh Luân trong nhà này.
Thậm chí từ trước đến nay, cô chỉ biết thế hệ của Phó Minh Tùy có năm anh em không hề có tên người này.
Nghe đến đây, Hứa Thư thực sự kinh ngạc, tò mò nhìn anh.
Phó Minh Tùy chớp mắt, cười nói:
“Lợi hại nhỉ? Cậu ta mà cũng có thể bị đuổi khỏi gia phả nhà mình.”
“… Có gì mà lợi hại?” Hứa Thư bị câu hỏi của anh làm bật cười: “Rốt cuộc cậu ta đã làm gì vậy?”
“Ừm, nói đơn giản thì là không học hành gì nên hồn, còn trẻ đã phớt lờ sự phản đối của gia đình, bỏ học ra nước ngoài, quyết tâm dùng cây cọ vẽ để tạo nên sự nghiệp. Kết quả thì chẳng ra sao mà vẫn không chịu thừa nhận sai lầm…”
Phó Minh Tùy nói đến đây thì dừng lại một chút:
“Có thể còn có lý do nào đó khác, nhưng chỉ riêng mấy điều đó thôi cũng đã đủ để không xứng làm người nhà họ Phó rồi. Chú anh là người nghiêm khắc trong việc dạy con, tất nhiên không thể chịu nổi những thói tật xấu của Minh Luân.”
Những chuyện kiểu như “bí mật gia tộc” thế này, anh cũng biết bảy tám phần, nhưng bình thường lười nói. Chỉ khi ở bên Hứa Thư, anh mới chịu kể ra một chút.
Hứa Thư nghe mà vô cùng hứng thú, còn nghiêm túc nhận xét:
“Em thấy chỉ mấy chuyện đó thì chưa đến mức phải đuổi khỏi gia phả nghiêm trọng như vậy.”
“Ừm… cho nên có lẽ còn lý do khác nữa.”
“Lý do khác?” Cô tò mò: “Ý anh là gì?”
“Cái đó… anh cũng không chắc lắm.” Ánh mắt Phó Minh Tùy lóe lên, mỉm cười nói:
“Nhưng lần này cậu ta về, có thể điều tra thử xem.”

“Điều tra á?” Hứa Thư ngạc nhiên chớp mắt, thì thầm hỏi:
“Không sợ chú anh tức giận à?”
Kết hôn với Phó Minh Tùy đã lâu, cô cũng dần hiểu rõ mối quan hệ phức tạp trong đại gia tộc nhà họ Phó, quan trọng nhất là thái độ của Phó Minh Tùy đối với người thân, đặc biệt là với chú anh, Phó Khôn Nghiêu- anh luôn rất tôn trọng.
Mà Phó Khôn Nghiêu vốn nổi tiếng là một doanh nhân uy tín, được kính trọng cả trong lẫn ngoài gia tộc. Nếu giờ đây “đứa con bị ruồng bỏ” do chính ông ấy đuổi khỏi gia phả muốn quay về, liệu ông có chấp nhận không?
Nếu đến cả người làm bố cũng không chịu chấp nhận Phó Minh Luân trở lại, thì Phó Minh Tùy sẽ phải đối mặt và cư xử với người em họ này như thế nào?
“Không sao cả.” Nhìn ra được Hứa Thư đang lo lắng điều gì, giọng Phó Minh Tùy bình thản nhưng đầy tự tin:
“Chú anh cũng không quản nổi anh.”
“Hơn nữa, nếu thật sự có ai có thể chăm lo cho Minh Luân một chút, dù chú anh không nói ra, trong lòng cũng sẽ vui.”
Mà nếu người đó là anh, thì lại càng vui hơn nữa.
Hứa Thư một lúc sau mới phản ứng kịp, như bừng tỉnh.
Cô hiểu ra rằng bản thân vẫn còn quá ngây thơ.
Việc “đứa con bị ruồng bỏ” Phó Minh Luân quay về nhà là chuyện lớn, cả họ Phó trên dưới đều đã nhận được tin, Phó Khôn Nghiêu cho dù có đuổi người đi, thì sao có thể thật sự mặc kệ?
Nhưng ông ấy lại giữ một tư thế quá cao ngạo, vậy thì làm sao ra mặt giúp được?
Lúc này, người có thể ra tay giúp đỡ một chút, đương nhiên là người cháu trai có địa vị tuyệt đối trong nhà họ Phó – Phó Minh Tùy.
Phó Minh Tùy hôm nay bỗng nhiên nhắc đến chuyện của Phó Minh Luân với cô, rất có thể là vì hai người họ đã sớm âm thầm bàn bạc, đạt được thỏa thuận nào đó rồi.
Nghĩ đến đây, Hứa Thư càng tò mò rốt cuộc cái người “nghệ sĩ” tên Phó Minh Luân kia là dạng người thế nào, mà còn cần người dọn đường giúp?
Cô tò mò, liền hỏi thẳng luôn.
“Khó mà nói rõ lắm, anh cũng hơn chục năm không gặp cậu ta rồi, chỉ mới liên lạc lại vào năm ngoái.” Phó Minh Tùy nghe cô hỏi thì lắc đầu trả lời thành thật:
“Còn về bây giờ cậu ta ra sao, thật sự anh cũng không biết. Hồi nhỏ thì cũng từng tiếp xúc.”
“Hơn mười năm không gặp? Cậu ta ra nước ngoài từ sớm thật.” Hứa Thư cảm khái, rồi lại hỏi:
“Lần đó liên lạc là vì chuyện gì?”
“Xin tiền.” Phó Minh Tùy nhớ lại: “Cậu ta mở triển lãm tranh, tìm anh mượn tiền.”
“…”
Gặp lại anh họ đã hơn mười năm không liên lạc, mở miệng ra câu đầu tiên là xin tiền đúng thật là phong cách “nghệ sĩ lớn”, Hứa Thư không nhịn được bật cười:
“Thế anh có cho mượn không?”
Thật ra cô cảm thấy mình hỏi câu này cũng hơi thừa, với tính cách của Phó Minh Tùy, chắc chắn là cho mượn rồi, thậm chí không trông mong được trả lại, coi như cho không.
Quả nhiên, anh gật đầu.
Hứa Thư hỏi tiếp:
“Vậy buổi triển lãm của anh ta tổ chức thế nào rồi?”
“Tổ chức rồi, nhưng hình như chỉ có chưa tới hai chục người đến xem.” Phó Minh Tùy nói có chút không chắc chắn.

“Sau đó cậu ta bảo người Đức không hiểu nghệ thuật, phải về nước mở lại một cái nữa.”
Có lẽ đây mới chính là lý do chủ yếu khiến Phó Minh Luân về nước căn bản không phải vì muốn thăm họ hàng.
Hứa Thư dở khóc dở cười, nhưng trong lòng lại càng thêm tò mò về “vị đại nghệ sĩ” này.
Ban đầu cô còn tưởng phải đợi đến mùng Một, khi cả nhà họ Phó tụ họp mới có thể gặp được Phó Minh Luân, nào ngờ chưa đến giao thừa, ngay trước cửa nhà cô và Phó Minh Tùy đã xuất hiện hai người đàn ông tóc xoăn vàng, một lớn một nhỏ.
Cậu bé thì quấn chặt trong áo phao, tròn như một quả bóng; còn người đàn ông lớn hơn thì trong cái giá rét giữa mùa đông lại không hiểu là vì muốn ra vẻ hay chơi trội mà mặc mỗi chiếc áo khoác mỏng, tóc xoăn dài đến vai, nhìn giống như một chú chó hoang gầy guộc lang thang…
Phản ứng đầu tiên của Hứa Thư khi thấy người lạ là tránh đi, định lờ luôn mà đi vào nhà. Nhưng chưa kịp bước vào thang máy, phía sau đã vang lên một tiếng nhẹ nhàng:
“Là chị dâu phải không?”
“???” Cô kinh ngạc quay đầu lại, thấy hai người kia cũng đi theo vào.
Người đàn ông tóc xoăn nhìn cô, lắc đầu một cái cho tóc rũ xuống trông có vẻ phong lưu, rồi mỉm cười:
“Chị dâu, tôi là Phó Minh Luân.”
Đúng là nghệ sĩ thật!
Đó là cảm xúc đầu tiên trong lòng Hứa Thư khi gặp anh ta.
Không còn cách nào khác, Hứa Thư đành phải đưa một lớn một nhỏ này về nhà, sau khi chào hỏi sơ qua thì vội trốn vào phòng ngủ gọi điện cho Phó Minh Tùy.
Anh vừa nghe xong đã nói ngay: “Anh về ngay bây giờ.”
Nghe được câu hứa hẹn này, cô mới thấy an tâm đôi chút ,gặp phải chuyện kỳ quái gì đi nữa, chỉ cần có giọng nói chắc chắn của Phó Minh Tùy bên tai, nói rằng “anh sẽ đến ngay”, thì cô sẽ thấy ổn cả thôi.
Sau một lúc suy nghĩ, Hứa Thư bước ra khỏi phòng.
Người lớn và trẻ nhỏ kia vốn đang ngồi trên ghế sofa, giờ đã tự do hoạt động mà không cần chủ nhà tiếp chuyện.
Cậu bé còn ngoan ngoãn ngồi chơi bộ Lego mà Phó Minh Tùy mua mấy hôm trước, nhưng người lớn kia…
Hứa Thư bước tới bên cạnh Phó Minh Luân, ngạc nhiên nhìn anh ta:
“Anh đang làm gì vậy?”
Ngay lúc đó, anh ta đang cầm chiếc bình hoa thủy tinh trong nhà cô, dùng bút lông màu đen vẽ nguệch ngoạc lên đó…
“Vẽ tranh thôi.” Phó Minh Luân trả lời rất đàng hoàng, nói xong còn quay sang nhìn Hứa Thư, chớp mắt đầy vô tội:
“Chị dâu,cho tôi mượn cái bình hoa dùng tạm được không?”
“……Cứ dùng đi.”
Thật ra Hứa Thư chỉ thấy tò mò tại sao anh ta lại lấy bình hoa để vẽ nguệch ngoạc lên đó? Dù gì trong nhà cô cũng đâu thiếu giấy vẽ, huống chi anh ta còn đeo cả ba lô đến.
Chỉ có thể nói thế giới của nghệ sĩ mà thôi, Hứa Thư thì không hiểu lắm.
Nhưng cô có thể nhận ra, đứa con bị khai trừ khỏi gia phả sớm như Phó Minh Luân thì đường nét khuôn mặt vẫn mang rõ nét “dòng máu Phó gia.”
Nói đơn giản, đó là cảm giác thanh lịch, tao nhã truyền đời của gia tộc, chỉ có điều người nghệ sĩ này vì ngoại hình quá gầy gò, nên trông lại có thêm chút vẻ sắc sảo, lạ lùng.
Còn cậu bé mà Phó Minh Luân mang theo thì…
Hứa Thư quan sát một lúc, thấy cậu nhóc dáng vẻ thanh tú, dễ thương, lại không giống lắm kiểu “con nhà Phó” truyền thống.

Hứa Thư chưa kịp suy nghĩ lâu thì đã có câu trả lời, bởi vì khi Phó Minh Tùy nhanh chóng trở về, nhìn thấy đứa nhỏ theo cùng, anh nhíu mày hỏi thẳng:
“Đứa trẻ là con ai?”
“Con em.” Phó Minh Luân nghịch tóc, trả lời rất tự tin: “Con của em đó.”
Lúc này, trong lòng Hứa Thư và Phó Minh Tùy đều nảy ra ngàn vạn dấu chấm.
Phó Minh Tùy tự cho mình là người khá điềm tĩnh, nhưng nhìn cảnh một lớn một nhỏ trước mắt, vẫn thấy thật phi lý.
“Đứa bé ít nhất cũng phải bốn năm tuổi rồi.” Anh vẫn giữ lý trí, cau mày hỏi tiếp:
“Làm sao có thể mà cậu đã có con từ mấy năm trước như thế?”
“Làm sao mà biết được?” Phó Minh Luân nhún vai: “Em chưa từng hỏi.”
Lời đáp ấy làm Phó Minh Tùy cạn lời, không biết nói gì.
Im lặng một lát, anh hỏi:
“Lần này về có ý định gì?”
“Anh ba, em có con rồi mới biết làm bố mẹ không dễ dàng gì.” Phó Minh Luân thở dài một cách có vẻ nghiêm trọng, rồi nói quyết định vĩ đại của mình:
“Vậy nên em định về giải hòa với bố mẹ.”
“……Con của cậu đã bốn tuổi rồi đấy.” Phó Minh Tùy cố nhịn, trán căng cục gân nổi lên:
“Giờ mới nhận ra à?”
“Nhận ra sớm hay muộn cũng thế thôi.” Phó Minh Luân chớp mắt: “Anh nghĩ bố mẹ em sẽ vui mừng lắm sao?”
Vui mừng? Phó Minh Tùy bật cười vì tức giận:
“Chỉ mong đừng tức đến ngất xỉu là được rồi.”
Nói xong, anh cũng không định quan tâm đến anh ta nữa, kéo Hứa Thư về phòng.
Phó Minh Luân nằm dài trên ghế sofa kêu gào: “Anh ba! Cho em ở nhờ hai hôm đi, em phải đợi đến mùng Một mới có thể lăn về nhà…”
Đến lúc đó còn có thể dùng ba chữ “tết nhất mà” để đánh lạc hướng, bằng không anh ta cũng biết chắc chắn mình sẽ bị đá ra khỏi cửa.
Phó Minh Tùy không buồn quay đầu lại, ném cho anh ta một chiếc gối ôm, lạnh lùng nói: “Lăn vào phòng khách ngủ.”
Trong phòng, Hứa Thư bị kéo vào, có chút bất an hỏi:
“Thật sự không quản hai người họ sao?”
“Quản thế nào?” Phó Minh Tùy dùng ngón tay thon dài ấn ấn huyệt thái dương, rõ ràng là đang đau đầu vì tức, một lúc sau anh bật cười:
“Hay là đuổi họ ra ngoài?”
“Thôi đừng mà.” Hứa Thư rụt rè nói ra ba chữ vàng: “Tết nhất mà…”
Đuổi đi thì chắc họ cũng chẳng có chỗ nào mà ở đâu? Nhìn Phó Minh Luân ăn mặc rách rưới, trên người cũng chẳng có vẻ gì là có tiền…
“Cảm ơn em.” Phó Minh Tùy bật cười, cúi xuống hôn nhẹ lên má cô:
“Cảm ơn vì em chấp nhận những người thân kỳ quặc của anh.”

“Người thân của anh chẳng phải cũng là người thân của em sao.”
Huống hồ, cái anh chàng nghệ sĩ bị khai trừ khỏi gia phả kia, thì liên quan gì đến Phó Minh Tùy chứ… Nhìn bộ dạng Phó Minh Luân, rõ ràng là không còn nơi nào để đi nên mới đến đây “ăn vạ” thôi.
Hứa Thư nghĩ vậy, nhẹ giọng nói:
“Hay là mình ra nấu chút gì cho họ ăn đi.”
Phó Minh Tùy nhướng mày: “Cưng chiều anh ta thế à?”
“Ra thôi.” Cô nhịn cười, kéo anh cùng ra ngoài: “Vì đứa nhỏ ấy.”
Ở trong mắt Phó Minh Tùy, loại người vô trách nhiệm như Phó Minh Luân tất nhiên là chẳng có “mặt mũi” gì để nể cả, nhưng cậu bé bốn tuổi kia thì lại khác.
Đứa trẻ ngoan ngoãn, có lẽ được Phó Minh Luân chỉ dạy, nên khi nhìn thấy Phó Minh Tùy và Hứa Thư thì đã biết gọi “bác”.
“Dễ thương quá.” Hứa Thư vốn dĩ đã thích trẻ con, nay nhìn thấy cậu nhóc sạch sẽ, ngoan ngoãn chớp mắt nhìn mình thì không nhịn được mà ngồi xổm xuống.
Cô cong mắt, dùng tay ấm áp sưởi ấm gương mặt lạnh của cậu bé, mỉm cười hỏi:
“Con tên là gì nào?”
Cậu bé bốn tuổi, đầu óc nhanh nhẹn, tự trả lời:
“Đường Đường (, Đường là kẹo).”
“Đường Đường?” Hứa Thư sững sờ.
Tên này… nghe giống tên con gái ghê.
“Tên thật thì chưa đặt, chỉ có tên ở nhà là Đường Đường.” Phó Minh Luân kịp thời giải thích:
“Bởi vì lúc mang thai… à không, lúc nó sắp sinh thì đặc biệt thích ăn đồ ngọt, nên đặt tên nó là Đường Đường luôn.”
Toàn chuyện gì đâu không…
Hứa Thư vừa buồn cười vừa bất lực, bế Đường Đường đi đến tủ lạnh:
“Bé con, bác nấu gì ngon cho cháu ăn nhé, cháu thích ăn gì nào?”
Lúc cô dỗ trẻ con, toàn thân như toát lên một cảm giác mềm mại khó tả.
Phó Minh Tùy nhìn một lúc, bỗng thấy việc cho Phó Minh Luân ở nhờ vài ngày cũng không hẳn là điều xấu.
Ít nhất, có thể nhìn thấy một phiên bản khác của Hứa Thư, ví như bây giờ, rạng rỡ trong ánh sáng của tình mẫu tử.
Đang nghĩ thế, Phó Minh Luân như hồn ma lướt đến, cười “hề hề”:
“Anh ba, nói thật đấy, anh phải cảm ơn em đó.”
“……”
“Con của em – Đường Đường đáng yêu như thế, ai nhìn mà chẳng muốn có con chứ.”
“……”
“Nếu anh và chị có tin vui, nhớ mời em uống rượu đầy tháng của cháu đó nha.”
Phó Minh Luân, tên thần kinh này, đúng là loại người “mới gặp đã nghĩ tên cho con người ta” kiểu phi truyền thống.
Phó Minh Tùy lười để ý đến anh ta, chỉ khẽ lắc đầu.


Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân Truyện Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân Story Chương 76: Một cái Tết náo loạn – Vị khách không mời mà đến
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...