Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 70: Ngoại truyện - Ghen

Dĩ nhiên, cuộc sống cũng không phải lúc nào cũng ngọt ngào êm đềm, thuận buồm xuôi gió.
Thỉnh thoảng họ cũng sẽ “cãi nhau nhỏ để thêm phần tình cảm”.
Nguyên nhân là do lễ khai mạc một liên hoan phim. Ban tổ chức hết gọi điện bên này đến bên kia để liên lạc với Phó Minh Tùy, cứ khăng khăng muốn anh nể mặt tham dự một chút.
Không liên lạc được với anh, họ liền trực tiếp gọi cho Giản Tiết.
Nói cho cùng thì bên tổ chức lần này là một người quen của Phó Minh Tùy, nếu không thì cũng không đến mức không biết điều như vậy mà cứ cố chấp ép anh đi.
Từ chối nhiều lần không có kết quả, anh cũng không tiện tiếp tục làm căng, đành miễn cưỡng đồng ý.
Với những khách mời như Phó Minh Tùy, được mời đến để xem trước các trích đoạn của phim, đương nhiên không cần phải đi thảm đỏ — tuy ban tổ chức rất mong anh xuất hiện trên thảm đỏ để giúp tăng độ nổi bật cho liên hoan phim, nhưng họ cũng biết rõ việc anh chịu xuất hiện đã là một điều rất quý giá rồi.
Thế nên, vào ngày khai mạc, Phó Minh Tùy dẫn theo Hứa Thư cùng tham dự, xem như nể mặt bên tổ chức.
Ngồi ở ghế VIP xem trích đoạn phim chưa công chiếu, Hứa Thư lại rất chăm chú, thỉnh thoảng còn nghiêng đầu lại nói nhỏ với anh.

Phó Minh Tùy khẽ vòng tay qua vai vợ, mỗi khi cô nói gì thì anh lại nghiêng người lắng nghe, vô cùng phối hợp.
Cảnh tượng ân ái của hai người lọt vào mắt những người xung quanh, khiến không ít người cảm thán: vị Phó tiên sinh này quả là một người chồng tốt — dù trong giới có nhiều đại gia chỉ kết hôn để làm hình thức, còn bên ngoài thì sống buông thả, ai cũng biết cả.
Tình cảm thật sự không thể diễn được, và không khí mà Phó Minh Tùy và Hứa Thư thể hiện ra, rõ ràng không phải thứ mà mấy kẻ giả tạo có thể bắt chước.
Chỉ là, có một số người trời sinh đã không biết điều.
Rõ ràng thấy Phó Minh Tùy dẫn vợ theo dự sự kiện, mà vẫn cứ háo hức tìm cơ hội tiếp cận.
Đặc biệt là vài tiểu minh tinh đã nhắm tới việc kết nối với anh từ lâu nhưng mãi không có cơ hội.
Ví dụ như Thôi Nhiễm, một “tiểu hoa” đang lên trong giới.
Thôi Nhiễm trẻ trung xinh đẹp, khuôn mặt yêu kiều. Cô ta nổi tiếng nhờ đóng vai phụ trong phim cổ trang, mấy năm gần đây cũng bắt đầu đảm nhận vai chính, tuy vẫn chủ yếu hoạt động trong mảng truyền hình, nhưng cũng bắt đầu tìm đường chen chân vào giới điện ảnh.
Cô ta không muốn chờ đợi tích lũy kinh nghiệm lâu dài, mà muốn tranh thủ lúc còn trẻ để tiến vào giới điện ảnh, có được đẳng cấp và tiếng nói cao hơn.
Nhưng cô ta biết, muốn gõ được cánh cửa của giới điện ảnh không dễ như vậy. Dựa vào tài nguyên của công ty thôi thì không đủ, nhất định phải tìm một chỗ dựa mạnh hơn… mà Phó Minh Tuỳ trước mắt – chẳng phải chính là lựa chọn hoàn hảo sao?
Tên tuổi của Phó Minh Tùy, ở Giang Thành này ai mà chưa từng nghe qua?
Chỉ cần bám được vào cành cao như anh, sau này muốn có tài nguyên tốt đến đâu cũng là chuyện dễ như trở bàn tay. Dù biết Phó Minh Tùy đã có vợ, nhưng trong mắt Thôi Nhiễm, điều đó chẳng phải trở ngại gì cả — đàn ông có tiền vốn dĩ rất thích chơi bời, hôn nhân chẳng qua cũng chỉ là cái bình phong.
Cô ta đã gặp nhiều rồi, nên càng tin rằng mình rất “thấu hiểu”.
Ngoại hình và dáng người của vợ Phó Minh Tùy quả thật không tệ, Thôi Nhiễm tuy có phần ghen tị nhưng cũng phải công nhận là thật. Sau khi thấy được người thật – Hứa Thư, cô ta bắt đầu hơi chột dạ với kế hoạch ban đầu của mình, nhưng… vẫn cảm thấy đáng để thử một phen.

Dù gì thì “hoa nhà không thơm bằng hoa dại”, câu nói cũ ấy chính là một chân lý nào đó rồi.
Thôi Nhiễm cực kỳ tự tin vào nhan sắc và vóc dáng của mình. Dù gì thì trong giới giải trí đầy rẫy mỹ nhân, cô ta vẫn dựa vào nhan sắc mà vươn lên.
Chỉ là, cô ta vẫn còn trẻ, cũng chưa định liều lĩnh đến mức không cần thể diện — cũng không định trắng trợn quyến rũ ngay trước mặt “hoa nhà”.
Cô ta tính toán sẽ chọn cách uyển chuyển hơn một chút. Khó khăn lắm mới kiếm được cơ hội chen chân vào buổi lễ khai mạc, ánh mắt gần như suốt cả tiếng đồng hồ chỉ dán chặt lên người Phó Minh Tùy – mặc dù cách nhau mười mấy hàng ghế.
Cuối cùng, khi thấy anh đứng dậy, cầm điện thoại rời ghế, hình như đi ra sau sân khấu nghe điện thoại…
Cơ hội đến rồi!
Mắt Thôi Nhiễm sáng rực lên, cô ta thấp giọng dặn dò người đại diện bên cạnh một câu, rồi xách váy, cúi người chạy vội về phía Phó Minh Tùy.
Nhưng vừa mới xuống cầu thang, cô ta mới phát hiện – không chỉ mình cô ta có ý định đó.
Nói cách khác, cô ta nghĩ được thì người khác cũng nghĩ được.
Vừa mới xuống được bậc thềm, Thôi Nhiễm đã đụng phải một nữ minh tinh khác trong giới – người mà cô ta vốn chẳng ưa gì – mà phía trước còn có… hai người nữa.
Mấy người mặt đối mặt nhìn nhau, ngoài mặt đều hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt.
Thôi Nhiễm phát hiện mình đã hơi sơ suất.
Với nhân vật như Phó Minh Tùy, những minh tinh hạng thường như cô ta trong giới gần như không có cơ hội tiếp cận. Gặp được cơ hội tốt như thế này, nghĩ đến chuyện phải nắm lấy không chỉ riêng cô ta mới có suy nghĩ đó.
Mọi người đều quá sốt ruột, kết quả là ai cũng không chen được vào bắt chuyện.
Thôi Nhiễm cau mày, vô thức siết chặt tấm danh thiếp trong túi xách, trong lòng hơi thất vọng.
Cô ta không phải vì việc muốn trèo cao mà xấu hổ – trong giới này, tìm kim chủ, leo lên cành cao là chuyện quá đỗi bình thường, gần như ai cũng làm, chẳng ai còn thấy xấu hổ gì.
Cái khiến cô ta bực là một cơ hội khó khăn mới có được lại không đem lại kết quả gì.
Phó Minh Tùy sau khi cúp điện thoại quay đầu lại, thấy khu vực hậu trường vốn yên tĩnh của lễ khai mạc phim giờ bị một đám “anh anh em em” bao vây, khẽ nhướn mày một cái.
Nhưng anh không nói gì, chỉ thu điện thoại lại rồi chuẩn bị rời đi.
Thôi Nhiễm liếc mắt nhìn nữ minh tinh đối đầu với mình trong giới, hai người chẳng ưa gì nhau, nhưng đều làm bộ làm tịch mà bước lên phía trước.
Lúc này cũng có vài người khác cùng xông đến.
Danh thiếp trong tay được đưa ra, như đang quảng cáo:
“Đây là danh thiếp của tôi, Phó tiên sinh.”

Phó Minh Tùy suýt bật cười, đưa tay cầm lấy một tấm với vẻ hứng thú, tay thon dài, động tác nhàn nhã, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.
Xem ra vụ việc với Mạnh Kiều trước đây lan truyền vẫn chưa đủ rộng, đám người này vẫn chưa rút được bài học gì cả.
Quay lại chỗ ngồi, Hứa Thư nghiêng đầu hỏi:
“Sao đi lâu thế?”
“Nghe điện thoại, Lão Ngụy nói chuyện dài dòng.”
Phó Minh Tùy ôm lấy cô, thuận miệng hỏi:
“Phim có hay không?”
Anh vốn chẳng có hứng thú gì với chuyện xem phim cả.
“Cũng có cái hay…”
Hứa Thư hít hít mũi, mẫn cảm ngửi thấy mùi nước hoa trên áo vest của anh, nhíu mày:
“Sao trên người anh thơm thế? Có phải vụng trộm đi gặp cô em nào không đấy?”
Cô nói thế, dĩ nhiên là trêu chọc.
Nhưng Phó Minh Tùy lại nghiêm túc trả lời:
“Không biết có phải là ‘cô em’ không, nhưng đúng là… một đám cô gái.”
Nói rồi, anh giơ lên một xấp danh thiếp cầm trong tay, lắc lắc:
“Đúng lúc gặp mấy người đi phát tờ rơi quảng cáo.”
Hứa Thư nhận lấy xấp danh thiếp, nhìn qua thì không nhịn được vừa tức vừa buồn cười — những tấm này toàn là danh thiếp của các nữ minh tinh nổi tiếng trong giới giải trí, bao nhiêu người muốn có mà không được, vậy mà lúc này lại tự mình đem đến trước mặt Phó Minh Tùy, còn bị anh trêu thành “tờ rơi quảng cáo”.
Điều đáng nói là, đám người này có thể không biết anh đã có vợ sao?
Rõ ràng là biết, nhưng lại chẳng coi ra gì.
Hứa Thư mím môi, nhét lại xấp danh thiếp vào tay Phó Minh Tùy, sau đó đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
Lúc đó, buổi chiếu thử của liên hoan phim cũng mới được một nửa.
Phó Minh Tùy thấy vậy, không do dự một giây lập tức đi theo.
Ban tổ chức và không ít phóng viên ngồi gần đó đều ngơ ngác nhìn cảnh này, không ai dám chạy theo.

Tin chắc rằng ngày hôm sau, khắp nơi sẽ tràn ngập những tiêu đề kiểu như: “Tổng giám đốc Phó rời hội trường đuổi theo vợ”.
Nhưng thực ra, tất cả đều nằm trong tính toán của Phó Minh Tùy.
Anh đuổi theo Hứa Thư ra đến bên ngoài hội trường, nhanh chóng nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng xoa bóp rồi hỏi:
“Giận rồi à?”
“Không giận.” Hứa Thư cố rút tay lại, giằng co mấy lần không thoát, đành hừ lạnh một tiếng:
“Em biết Phó tổng được săn đón lắm.”
“Ừ, mà anh cũng biết em đang ghen đấy.” Phó Minh Tùy cười híp mắt, chưa để Hứa Thư nổi nóng thì đã hỏi tiếp:
“Còn nhớ Mạnh Kiều không?”
Hứa Thư cảm thấy cái tên đó quen quen.
Hình như từng nghe ở đâu đó, nhưng cô chắc chắn chưa từng gặp qua.
Phó Minh Tùy cũng chẳng vòng vo, nói thẳng:
“Cũng là một nữ minh tinh, người trước kia ở buổi tiệc đã liên lạc với paparazzi để chụp hình đấy.”
Anh vừa nói vậy, Hứa Thư mới nhớ lại chuyện đó.
Chuyện xảy ra khá lâu rồi, cũng là khởi đầu cho những hiểu lầm giữa cô và Phó Minh Tùy.
Hồi đó, sau buổi tiệc, cô ta cố tình đỡ lấy Phó Minh Tùy, rồi thuê phóng viên chụp lại khoảnh khắc ấy để tung lên mạng.
Tất cả đều là màn kịch do cô ta đạo diễn, sau đó còn lợi dụng để lăng xê một thời gian. Nhưng rồi…
“Phải rồi, em nhớ ra rồi.” Hứa Thư hơi nghi hoặc:
“Dạo này hình như không nghe gì về cô ta nữa.”
Mấy chuyện về minh tinh thì lên xuống theo thời, cô gái đó bị chìm rồi sao?
Phó Minh Tùy thản nhiên nói:
“Anh đã cảnh cáo cô ta một chút.”
Dĩ nhiên là anh không rảnh đến mức ban lệnh phong sát nhưng một khi bị anh cảnh cáo, thì trong giới giải trí chẳng khác nào bị đánh dấu đỏ – nghệ sĩ nguy hiểm.
Không công ty nào dám ký hợp đồng, chẳng có tài nguyên nào dám trao, vì vậy, tình trạng của cô ta giờ chẳng khác gì bị phong sát.

Nhưng bây giờ xem ra, cách đó hoàn toàn không đủ…
Luôn có vài người cho rằng mình là đặc biệt, hoàn toàn không để ý đến thể diện.
Ngay cả khi vợ anh đang ngồi ngay bên cạnh, bọn họ cũng dám chủ động bắt chuyện.
Phó Minh Tùy cười lạnh, đối diện với ánh mắt ngạc nhiên của Hứa Thư, anh dùng ngón tay thon dài gõ lên xấp danh thiếp trong tay.
Giống như đang chọn hàng ngoài chợ, anh lẩm bẩm:
“Có cần chọn hai người ra để ‘xử lý’ một chút không?”
Một Mạnh Kiều vẫn chưa đủ, cần thêm vài vụ “giết gà dọa khỉ” nữa để răn đe những ai thích giở trò lén lút.
“Đừng!” – Hứa Thư không còn tâm trí đâu mà giận nữa, hiểu rõ ẩn ý trong lời của Phó Minh Tùy thì vội vàng ngăn lại:
“Từ chối là được rồi, cần gì phải dọa người ta?”
Đặc biệt là cái kiểu ‘dọa’ của anh, đâu có đơn giản như lời nói suông — mà là có thể cắt đứt đường sống của người ta thật.
“Vậy sao được.” – Phó Minh Tùy cười:
“Bọn họ làm vợ anh giận mà.”
“…Đẩy hết lên đầu em làm gì!” – Hứa Thư vừa thẹn vừa giận.
“Ừ, việc anh xử lý bọn họ không liên quan gì đến em hết.” – Phó Minh Tùy vừa nói vừa cúi đầu xem qua đám danh thiếp trong tay, lẩm bẩm:
“Là anh muốn lo trước khỏi hoạ, giảm bớt những khả năng khiến bà xã giận.”
“…Em thật sự không có giận mà!” – Hứa Thư vội vã giật lấy xấp danh thiếp trong tay anh, một mạch ném hết vào thùng rác bên cạnh:
“Là em ghen đấy, được chưa!”
Cô dứt khoát thừa nhận luôn.
Phó Minh Tùy cũng chẳng né tránh, ngoan ngoãn để cô giật lấy, uể oải nói:
“Thật sự là đang ghen đấy à?”
Hứa Thư ngượng ngùng gật đầu.
“Vậy thì anh phải…” – Phó Minh Tùy mỉm cười, cúi người hôn nhẹ lên khóe môi đang mím chặt của cô.
Mang theo mùi chanh thanh mát, thoang thoảng vờn quanh, giọng anh vang lên với vẻ hài lòng lười biếng:
“Ghen cũng đáng yêu thật.”

 


Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân Truyện Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân Story Chương 70: Ngoại truyện - Ghen
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...