Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Chương 69: Ngoại truyện - Chỉ cần có lòng, mỗi ngày đều có thể trôi qua thật lãng mạn.
Vào ngày Đông chí, Hứa Thư đến nhà của Hứa My.
Mấy tháng không gặp, người phụ nữ vốn luôn rạng rỡ tinh anh kia, giờ đây như bị rút cạn sinh khí. Vành mắt hõm sâu, sắc mặt trắng bệch, cả người chẳng khác gì cái xác không hồn. Nhìn thấy Hứa Thư mang đồ đến trước cửa, bà ta ngẩn người đứng im tại chỗ.
“Cô ạ.” Hứa Thư không hề ngạc nhiên trước sự thay đổi của bà, trên mặt cũng không có quá nhiều cảm xúc, chỉ mỉm cười rồi đưa đồ qua: “Có thể cho cháu vào không ạ?”
Hứa My hoàn hồn, vội vàng nghiêng người nhường đường cho cô vào nhà. Bà theo phản xạ lẩm bẩm: “Đến là được rồi, mua gì cơ chứ, trời lạnh thế này con ăn mặc mỏng manh quá…”
Những lời dặn dò kiểu “người nhà” như thế khiến Hứa Thư có chút hoảng hốt — mười mấy năm trước, cô thường xuyên được nghe Hứa My quan tâm như thế.
Bây giờ quan hệ của họ đã hoàn toàn rạn nứt, Hứa My cũng giữ lời hứa, từ đó không tìm đến cô, cũng không gọi điện hay gây phiền toái gì.
Lần gặp này là lần đầu tiên sau khi chuyện của Triệu Thiệu xảy ra.
Hứa Thư chọn đến là vì hôm nay là Đông chí.
Trước đây khi bố mẹ còn sống, suốt nhiều năm liền, họ đều cùng gia đình Hứa My đón Đông chí, ăn sủi cảo.
Dù chuyện của Triệu Thiệu đã xảy ra, nhưng mỗi khi nghĩ đến bố mình, Hứa Thư lại hiểu rằng cô không thể thực sự đoạn tuyệt hoàn toàn với gia đình cô. Thực ra, điều cô mong muốn chưa từng là điều đó.
Hứa Thư mong rằng có thể chung sống bình thường với nhà Hứa My — không phải với tư thế lợi dụng hay cầu xin giúp đỡ, mà cả hai bên đều là như vậy.
Hiện giờ, nhờ những lời của Phó Minh Tùy và chứng cứ rõ ràng về tội của Triệu Thiệu, cô của cô sẽ không còn dùng tình thân để ép buộc cô làm gì nữa. Trạng thái như bây giờ là tốt nhất.
“Cô ạ, cháu đến ăn sủi cảo đây.” Hứa Thư đặt túi đồ xuống ở cửa, tháo găng tay ra rồi cười nhìn bà: “Cô không hoan nghênh cháu ạ?”
“Sao lại không…” Hứa My gượng cười: “Cô còn tưởng cháu không muốn tới nữa.”
Bà cảm thán về những chuyện đã xảy ra, nhưng thấy Hứa Thư đến, trong lòng vẫn không khỏi vui mừng.
“Hôm nay là Đông chí mà.” Hứa Thư cởi áo khoác, mỉm cười nói: “Tất nhiên phải đến ăn ké một bữa của cô rồi.”
“Sao cháu không nói sớm, để cô gọi điện bảo dượng mua thịt xay với cải thảo về.” Nói xong, Hứa My liền tất bật lo liệu.
Bữa sủi cảo ngày Đông chí hôm ấy là do ba người – Hứa Thư, Hứa My và Triệu Việt – cùng ăn với nhau.
Triệu Thiệu không có mặt, khi nhắc đến trong bữa cơm, Hứa My chỉ nói rằng hắn đã đi làm thuê ở nơi khác.
“Ở Giang Thành cạnh tranh dữ dội quá, nó chẳng có cửa để vươn lên. Nó có liên lạc với vài người bạn cũ, họ bảo ở ngoài có đường đi nước bước, kêu nó ra đó thử xem…” Hứa My thở dài, “Đi thì đi. Cái thằng không ra gì ấy, cũng nên học cách tự lập rồi.”
Việc Hứa My có thể nhận ra điều này cũng cho thấy bà đã có chút tiến bộ.
Hứa Thư chỉ im lặng lắng nghe, không nói gì. Đợi bà ấy nói xong, cô mới mỉm cười nâng chén: “Chúc mừng Đông chí.”
Ăn xong, lại ngồi thêm một lát. Mùa đông trời tối nhanh, lúc Hứa Thư xuống lầu cũng đã hơn bảy giờ, bầu trời đêm đã lấp lánh sao.
Cô ngẩng đầu nhìn lên vài lần, rồi bước ra ngoài.
Phó Minh Tùy bước xuống đón cô, mỉm cười hỏi: “Ăn no chưa?”
“Ừ.” Hứa Thư tự nhiên khoác tay anh: “Sủi cảo cô của em làm vẫn ngon như trước.”
Vừa nói, cô vừa lắc lắc hộp cơm trong tay.
Lý do Phó Minh Tùy không đến ăn cùng hôm nay ai cũng hiểu rõ, nên cô đã cố ý mang theo một hộp cho anh.
Vào trong xe, Hứa Thư gắp một cái đưa đến miệng anh, đôi mắt cong cong như cười: “Ăn một cái đi, coi như hưởng ứng tiết khí.”
Phó Minh Tùy nghe lời ăn ngay, không hề do dự.
Nhân bánh cải thảo thịt heo, nước trong nhân vỡ ra lan khắp khoang miệng, đúng là rất ngon.
“Anh ăn tối rồi.” Anh vừa nói, nhưng vẫn không từ chối ý tốt của Hứa Thư, ăn thêm mấy cái nữa.
Sau đó anh lau tay rồi lái xe.
Nhưng anh không đưa Hứa Thư về nhà ngay, mà lái đến Quảng trường Minh Châu ở trung tâm thành phố.
Nơi phồn hoa rực rỡ nhất của Giang Thành – tầng thượng tòa cao ốc 47 tầng của quảng trường – là một nơi dù có tiền cũng khó mà bước vào.
Đứng trên đỉnh, gần như có thể nhìn toàn cảnh thành phố rực ánh đèn.
Phó Minh Tùy chính là muốn đưa Hứa Thư đến nơi đó.
Ngồi trong thang máy bằng kính đi lên, càng lên cao, Hứa Thư càng vô thức siết chặt tay anh hơn, giọng nhỏ dần: “Tự nhiên sao lại đến đây…”
Cô hơi sợ độ cao.
“Xem pháo hoa.” Phó Minh Tùy ôm cô vào lòng, giọng trầm nhẹ bên tai: “Ở đây xem là đẹp nhất.”
Trong chiếc áo khoác màu đen của anh mang theo mùi tuyết tùng lạnh nhè nhẹ, Hứa Thư vùi trong lòng anh, bất giác cảm thấy an tâm hơn nhiều.
Cô lẩm bẩm hỏi: “Là hoạt động gì vậy? Chắc là nhiều người lắm hả?”
Phó Minh Tùy không trả lời trực tiếp, chỉ mỉm cười mơ hồ.
Khi lên đến tầng cao nhất, cảm giác đầu tiên của Hứa Thư là – gió to quá, cô theo bản năng kéo áo khoác sát vào người hơn nữa.
Khi bước ra đến quảng trường, lúc này cô mới phát hiện ra — Tầng cao nhất rộng lớn đến mức gần như trống trải này, chỉ có ánh sao lấp lánh — nơi đây không chỉ là chỗ ngắm pháo hoa lý tưởng, mà còn…
Trong khoảnh khắc đó, Hứa Thư liền hiểu ra sắp xếp tối nay của Phó Minh Tùy là vì điều gì.
Cô quay đầu lại, nhìn anh và hỏi:
“Thì ra là anh tổ chức à?”
“Ừ, anh là người tổ chức.” Anh cười, đáp một cách nhẹ nhàng: “Âm thầm làm thôi.”
Vừa dứt lời, đúng chín giờ đêm, bầu trời đột nhiên sáng rực lên.
Từng chùm pháo hoa rực rỡ muôn màu bắn lên trời, vì số lượng quá nhiều nên bầu trời đen kịt phút chốc rực sáng như ban ngày.
Nhưng hiển nhiên “người tổ chức” rất có gu thẩm mỹ, các loại pháo hoa không những đa dạng mà bố trí còn rất đẹp mắt, lớp lớp chồng lên nhau, rực rỡ lộng lẫy.
Hứa Thư ngắm nhìn, ngửa đầu lên nhìn trời đắm đuối.
Không biết đã bao lâu trôi qua, mãi cho đến khi chùm pháo hoa cuối cùng tắt dần trong đêm tối, cô mới chớp mắt, như vừa tỉnh lại từ một giấc mộng lộng lẫy.
Cô không khỏi cảm thán: “Thật sự rất đẹp.”
Phó Minh Tùy mỉm cười: “Em thích là được rồi.”
Như vậy thì việc anh bỏ công đi nhờ bạn trong ngành xin phép bắn pháo hoa cũng không uổng, dù có phải mang ơn một lần.
“Nhưng sao anh lại nghĩ đến việc bắn pháo hoa cho em xem?” Hứa Thư vòng tay ôm lấy eo anh, cười hỏi: “Ngoài việc hôm nay là Đông chí, còn ngày gì đặc biệt lãng mạn nữa à?”
“Chẳng lẽ nhất định phải là ngày đặc biệt thì mới được bắn pháo hoa à?” Phó Minh Tùy thản nhiên cười, đáp: “Anh chỉ đơn giản là muốn bắn pháo hoa cho em xem, thế thôi.”
Chỉ cần có lòng, mỗi ngày đều có thể trôi qua thật lãng mạn.
Hứa Thư hiểu ý anh, trong lòng như có dòng nước ấm dâng lên, ấm áp vô cùng.
“Phó Minh Tùy, anh từng nói là anh không giỏi mấy lời ngọt ngào để dỗ con gái…” Cô ngẩng đầu nhìn anh, không nhịn được bật cười: “Đó chắc chắn là lời nói dối lớn nhất.”
“Cái này đâu tính là lời ngọt ngào.” Phó Minh Tùy cũng bật cười, nói thật: “Anh chỉ nhớ lại lời em từng nói, rồi muốn làm một chút gì đó thôi.”
Lời mình từng nói?
Hứa Thư suy nghĩ một chút: “Em nói gì cơ?”
“Em từng nói, cuộc sống của em có thể không lãng mạn, nhưng nhất định phải có cảm giác mong chờ.”
Phó Minh Tùy ngừng lại một chút, rồi vòng tay dài ôm lấy vai cô:
“Vậy nên, Thư Thư, em có thể mong chờ ở anh.”
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
