Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Chương 59: Nhìn thấy ánh mắt sững sờ của Phó Minh Tùy, cô thậm chí còn có cảm giác sảng khoái như đã vỡ bờ.
Hứa Thư đem hết những lời trong lòng như trút hết ra, cứ thế mà nói ra hết, ban đầu còn nghĩ sẽ xấu hổ không chịu nổi, nhưng thật sự nói xong thì mới thấy… cũng chẳng có gì ghê gớm.
Nhìn thấy ánh mắt sững sờ của Phó Minh Tùy, cô thậm chí còn có cảm giác sảng khoái như đã vỡ bờ.
Có những chuyện đã kìm nén trong lòng suốt nhiều năm, giờ thay vì tiếp tục giày vò bản thân, chẳng bằng kéo người khác xuống “chìm cùng”.
Hứa Thư nói đến đó thì dừng lại, để lại cho Phó Minh Tùy không gian để “nghĩ cho kỹ”, rồi dùng hết sức giằng tay ra, chạy lên lầu.
Cô chạy một mạch, tim đập như trống, đầu ngón tay còn có chút tê dại.
Nhưng đến tối khi nằm trên giường ngủ, lại bất ngờ cảm thấy bình yên.
Sáng hôm sau đi làm, tinh thần cô sảng khoái, phấn chấn vô cùng.
Buổi chiều tan lớp, trên đường quay lại văn phòng, cô bạn thực tập cùng khoa nhìn điện thoại rồi hớn hở quay sang nói với cô:
“Chị Hứa Thư ơi, nghe nói hôm nay có vận động viên của đội tuyển tỉnh đến nhà thi đấu của trường mình đấy! Mình đi xem chút nha!”
Nhà thi đấu của Đại học Ngoại ngữ Giang Thành được xây dựng theo tiêu chuẩn quốc gia, lúc rảnh rỗi cũng thường có các hoạt động thể thao quy mô nhỏ tổ chức tại đây, việc đội tuyển tỉnh tới luyện tập cũng là bình thường.
Chỉ là… cô không hứng thú mấy với mấy chuyện đó.
“Em đi đi.”
Hứa Thư cười, từ chối nhẹ nhàng:
“Chị về văn phòng chuẩn bị bài.”
“Chị Hứa Thư~~ đi cùng đi mà, chị đâu còn lớp nào nữa đâu!”
Cô em thực tập nhỏ kéo tay áo cô làm nũng:
“Một mình đi ngại chết!”
Hứa Thư dở khóc dở cười. Nghĩ bụng đúng là mấy cô gái mới tốt nghiệp thường còn rụt rè, làm gì cũng muốn có người đi cùng.
Cô nghĩ lại thấy mình cũng không có việc gì, thôi thì đi theo cho vui.
Nhưng đến khi thật sự vào nhà thi đấu, Hứa Thư lại có chút hối hận.
Hôm nay trong nhà thi đấu… là đội bơi nam của tỉnh!
Vừa bước vào trong là mùi thuốc khử trùng đặc trưng của hồ bơi xộc thẳng vào mũi, xung quanh thì toàn là những chàng trai c** tr*n.
Cô mới liếc qua một cái thì vô tình nhìn trúng cơ bụng của một vận động viên, giật nảy người như bị điện giật, vội vàng quay mặt đi.
Còn cô bé Phụ Thiên kéo cô đến thì lại phấn khích đến mức hét lên khe khẽ:
“Aaaa chị ơi aaaa——Dáng người bọn họ quá đỉnh, ai cũng có cơ bụng 8 múi, thân hình chuẩn không cần chỉnh…”
Mấy từ ngữ mới lạ kiểu gì thế này?
Hứa Thư cảm thấy “mỹ sắc” kiểu này thật sự không phải thứ cô có thể tiêu hóa nổi, vừa định tìm cớ rút lui thì sau lưng vang lên một giọng nam đầy ngạc nhiên: “Thư Thư?”
Cô lập tức quay đầu lại.
Quả nhiên là giọng nói khá quen.
Thật không ngờ, lại gặp được Dung Dã – người đã lâu không gặp – ở nơi này.
Dung Dã cũng rõ ràng có chút bất ngờ, nhưng rất nhanh đã mỉm cười: “Trước đây biết cô làm việc ở đây, nhưng không nghĩ lại gặp được cô đúng lúc thế này.”
Hứa Thư cũng mỉm cười đáp lại, hỏi anh ta: “Sao anh lại đến đây?”
“Bạn tôi thi đấu.” Dung Dã đứng cạnh cô, chỉ vào mấy vận động viên bên cạnh hồ bơi: “Một người bạn trong đội tuyển tỉnh, hôm nay có vòng loại, mượn nhà thi đấu trường cô.”
Phụ Thiên đứng bên nghe một lúc, cảm thấy Hứa Thư gặp người quen, mình ở đây có vẻ “vướng víu”.
Cô ấy nhanh trí chỉ xuống cầu thang, cười hì hì: “Chị cứ nói chuyện với bạn đi, em xuống dưới xem chút.”
Hứa Thư biết cô bé lanh lợi, đồng thời cũng muốn lại gần mấy chàng vận động viên hấp dẫn kia hơn, nên chỉ khẽ gật đầu, không ngăn cản.
Đợi người đi rồi, Dung Dã mới tiếp tục lên tiếng, hỏi thăm: “Thư Thư, dạo này cô vẫn ổn chứ?”
Hứa Thư nhìn đám vận động viên phía dưới đang khởi động trước khi thi đấu, mỉm cười: “Vẫn ổn.”
Nhưng ánh mắt Dung Dã lại dừng lại ở gương mặt nghiêng dịu dàng và thanh tú của cô, hơi ngập ngừng hỏi: “Tôi nghe nói… dạo gần đây cô chuyển vào ký túc xá giáo viên ở trường, cô không vui à?”
Hứa Thư hơi nhíu mày, cảm thấy câu hỏi này có chút khiếm nhã.
Cô là người đã có gia đình, vui hay không thì liên quan gì đến anh ta?
Huống hồ chuyện riêng tư thế này, một người đã lâu không gặp như Dung Dã, sao lại biết được?
Hứa Thư vừa định hỏi, chợt nhớ đến đội ngũ thư ký và trợ lý đông đảo của Phó Minh Tùy.
Trong số đó có một người tên là Kiều Việt, hình như có họ hàng gì đó với Dung Dã?
Xem ra bên cạnh Phó Minh Tùy, cũng không phải “tường đồng vách sắt” gì cho cam.
“Không có gì, chỉ là…” Hứa Thư ngập ngừng một chút, nhìn anh ta mỉm cười: “Tôi có vui hay không, là chuyện của riêng tôi.”
Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, dịu dàng như làn gió xuân, nhưng lời nói ra lại rất mạnh mẽ, rõ ràng là muốn anh ta “đừng can dự”.
Dung Dã có chút lúng túng giải thích: “Tôi không có ý đó, tôi chỉ là…”
Anh ta im lặng một lát, như hạ quyết tâm, nói: “Tôi chỉ muốn xin lỗi cô một câu.”
“Xin lỗi tôi?” Hứa Thư ngạc nhiên: “Vì chuyện gì?”
“Lần cuối cùng chúng ta gặp nhau trước đây, tại tiệc cuối năm của Cảnh Huy.” Dung Dã cười khổ: “Lúc đó tôi đã nói vài lời quá đáng. Thật sự xin lỗi, tôi vốn không nên nói như vậy.”
Hứa Thư không ngờ anh ta lại còn nhớ chuyện từ nửa năm trước, cô im lặng một lúc, trong lòng có chút cảm khái.
Thật ra, cô luôn dùng thái độ phòng bị, như thể đang từ chối người theo đuổi, để đối xử với Dung Dã. Nhưng có lẽ… thái độ đó là sai.
Dung Dã không phải người không tốt, ngoài lần mất kiểm soát trong buổi tiệc đó thì anh ta cũng chưa từng làm gì quá đáng.
Nhưng, họ không phải là người cùng một đường.
Huống chi, ánh mắt của Dung Dã lúc này, cùng với những câu hỏi của anh ta, cũng không giống như đã hoàn toàn “buông bỏ”.
Nghĩ một lúc, Hứa Thư bỗng mỉm cười hỏi: “Dung Dã, anh có thích ăn khoai tây không?”
“Khoai tây?” Dung Dã không hiểu sao cô lại hỏi vậy, ngẩn người ra một chút, nhưng vẫn thật thà trả lời: “Cũng khá thích, sao vậy?”
“Tôi rất thích khoai tây. Đây là loại rau tôi thích nhất, có thể kết hợp với mọi món ăn, cách nấu nào cũng ngon.” Hứa Thư nói, rồi nghiêng đầu nhìn anh ta: “Anh cũng vậy sao?”
Dung Dã không hiểu cô muốn nói gì, do dự một chút rồi cũng gật đầu.
“Nhưng anh có từng ăn món khoai tây xào khoai tây chưa?” Hứa Thư mỉm cười hỏi: “Ở một góc độ nào đó, chúng ta giống nhau, cùng một loại nguyên liệu, có thể kề bên nhau. Nhưng nếu thực sự xào chung thành một món, thì sẽ nhạt nhẽo vô vị.”
Họ đều là những người sống có chút thể diện, bình thường mà ôn hòa, cũng được xem là lương thiện. Nhưng nếu ở bên nhau, cuộc sống sẽ chỉ là một con đường có thể nhìn thấy tận cùng ngay từ đầu.
“Ừ.” Dung Dã dường như hiểu ra lời khuyên nhẹ nhàng ấy, cố gắng nhếch môi cười: “Cô… cô nói đúng.”
Anh ta hiểu, Hứa Thư đang cố an ủi anh ta bằng cách hạ thấp chính bản thân mình, như thể nói rằng họ vốn không thể cùng nhau.
Bản thân anh ta không có năng lực như cô, cũng không có lòng thấu cảm như cô. So sánh từ bất cứ khía cạnh nào, anh ta cũng đều kém xa cô…
Thật sự không nên ôm mộng hão huyền.
Dung Dã cuối cùng cũng thu lại ánh mắt, chuyển tầm nhìn xuống hồ bơi bên dưới.
Trận đấu đã bắt đầu.
Môn bơi lội vốn thi đấu nhanh, các lượt thi vòng loại diễn ra vài lần, chưa tới một tiếng đã kết thúc.
Bán kết và chung kết sẽ tiếp tục vào ngày mai, các vận động viên nhanh chóng rời khỏi để đi thay đồ, lúc này Phụ Thiên mới quay lại tìm Hứa Thư, vẫn còn tiếc nuối nói: “Tuyệt thật đấy, em vẫn còn chưa xem đã mắt đâu.”
Hứa Thư không nói gì, thật ra trong lòng cũng có chút đồng cảm.
Bình thường cô không mấy khi xem các môn thể thao, dù lúc còn ở Ý từng bị bạn bè kéo đi xem vài trận bóng.
“Em thấy tuyển thủ số 5 là đẹp trai nhất!” Phụ Thiên hăng hái thảo luận với cô: “Chị Hứa Thư, chị có để ý không? Dù anh ấy đeo kính bơi không thấy rõ mắt, nhưng đường nét khuôn mặt đẹp lắm!”
Số 5 à… Hứa Thư quay sang hỏi Dung Dã: “Số 5 có phải là bạn anh không?”
Lúc nãy trong lúc trò chuyện, Dung Dã có giới thiệu với cô về một số vận động viên trong đội.
“Hả? Hả? Bạn tôi hả?” Dung Dã còn chưa kịp trả lời thì Phụ Thiên đã hào hứng reo lên: “Soái ca, anh có bạn trong đội tuyển hả?”
“Á á á.” Phụ Thiên cố kiềm chế, nhưng vẫn không nhịn được mà hét nhỏ: “Có thể xin chữ ký được không?”
Dung Dã gật đầu.
Tuy giờ họ chỉ là tuyển thủ cấp tỉnh, nhưng biết đâu một ngày nào đó vào được đội tuyển quốc gia, thì chữ ký này cũng sẽ có giá trị.
Dung Dã vừa định mở miệng trả lời thì đúng lúc đó, vận động viên đã thay đồ xong chạy đến tìm anh ta, tháo kính bơi ra, đúng là người số 5.
“Đấy, người đến rồi.” Dung Dã cười nói: “Để anh ấy ký cho em.”
Dưới ánh mắt nghi hoặc của anh chàng số 5, Phụ Thiên vội vàng lục lọi khắp người xem có gì để ký tên không.
Hứa Thư thấy cô ấy sắp phát khóc vì không tìm được, liền vội vàng an ủi: “Đừng lo, chị có giấy và bút đây.”
Cô vốn có thói quen mang theo giấy bút trong túi, lúc này đúng là có ích thật.
Vận động viên số 5 tuy không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng thấy Phụ Thiên tự nhận là “fan hâm mộ” thì vẫn mỉm cười ký tặng cho cô ấy một chữ ký.
“Gặp nhau là có duyên.” Phụ Thiên vui vẻ cất chữ ký đi, rồi hào hứng đề nghị: “Hay để em mời mọi người ăn cơm nhé? Gần trường có nhiều quán ngon lắm!”
“Được đấy, được đấy!” Vận động viên số 5 bơi mấy vòng nên đang đói, lập tức đồng ý: “Vậy cùng nhau ăn nhé! Hôm nay tâm trạng em tốt, em mời luôn!”
Hứa Thư và Dung Dã liếc nhìn nhau, cũng không nỡ phá hỏng sự hào hứng của hai người trẻ tuổi kia.
Tuy mọi người không quen thân lắm, nhưng vừa đúng giờ ăn tối, đi ăn cùng nhau cũng là chuyện bình thường.
Tan tầm, ánh chiều tà phủ xuống, cả khuôn viên trường như được bao phủ bởi một lớp ánh sáng dịu nhẹ.
Thế là cả nhóm liền quyết định cùng nhau ra ngoài trường tìm quán ăn.
Từ nhà thi đấu có điều hòa bước ra, lập tức bị luồng hơi nóng ngoài trời ập vào mặt.
Vừa ra đến cổng trường, một bàn tay thon dài đưa cho cô một chiếc quạt nhỏ.
“Cầm lấy mà giải nhiệt đi.” Là vận động viên số 5 đưa cho cô, anh ta cười: “Bọn em sợ nóng nên lúc nào trong túi cũng có mang theo quạt mini.”
“Cảm ơn.” Hứa Thư nói, nhưng lại hơi ngập ngừng không biết có nên nhận hay không, đang do dự thì điện thoại trong túi reo lên.
“Xin lỗi nhé.” Cô tranh thủ lấy cớ rút điện thoại, mỉm cười áy náy với anh ta: “Tôi nghe điện thoại một chút.”
Trên màn hình là cái tên quen thuộc: “Phó tổng.”
Ánh mắt Hứa Thư dừng lại vài giây, rồi bấm nút nghe.
“Thư Thư.” Giọng nói trầm ấm dịu dàng vang lên từ đầu dây bên kia: “Ngẩng đầu, nhìn sang bên trái.”
Theo phản xạ, Hứa Thư lập tức quay đầu nhìn về hướng đó. Phó Minh Tùy đang tựa vào chiếc xe của cô, thì ra là đến trả xe.
Thấy cô nhìn sang, anh mỉm cười vẫy tay.
Sau đó anh cúp máy, rồi bước về phía cô.
“Phó, Phó tổng.” Dung Dã nhìn thấy Phó Minh Tùy, hơi hoảng hốt chào hỏi.
“Xin chào.” Phó Minh Tùy nhận ra anh ta, gật đầu lịch sự: “Lâu rồi không gặp.”
Thái độ của anh điềm đạm, vẻ mặt không có chút kinh ngạc, nhưng Hứa Thư lại nhận ra trong ánh mắt và đuôi mày của anh có chút nghi hoặc mơ hồ.
Phó Minh Tùy đang không vui, cô hiểu rõ điều đó, và phát hiện ra mình lại thấy… hơi hả hê.
Cũng nhờ cô hiểu quá rõ những biểu cảm vi mô của anh.
“Chúng tôi tình cờ gặp nhau trong nhà thi đấu.” Nhìn thấy vẻ mặt tái nhợt như sợ bị hiểu lầm của Dung Dã, Hứa Thư mở miệng giải thích giúp: “Hôm nay đội bơi Giang Thành đến đây thi đấu, trong đó có bạn của Dung Dã.”
Vừa nói, cô vừa chỉ về phía vận động viên số 5.
Nghe lời giải thích, chân mày Phó Minh Tùy hơi giãn ra, sắc mặt cũng như bầu trời âm u chuyển nắng một chút.
Anh liếc mắt nhìn vận động viên với vẻ mặt khó hiểu cùng Phụ Thiên, rồi nhàn nhạt hỏi: “Mọi người cùng ra ngoài, định đi đâu vậy?”
“Ban đầu định cùng nhau đi ăn tối, vì tình cờ gặp nên tiện thể thôi.” Dung Dã vội vàng đáp: “Nhưng nếu Phó tổng đã đến đón Hứa Thư rồi, vậy bọn tôi…”
“Không sao.” Phó Minh Tùy ngắt lời anh ta, dường như không để bụng gì cả, khẽ nhếch môi: “Có thể cùng nhau đi ăn.”
“Để tôi mời.” Một cơ hội quá tốt để cùng ăn tối với Hứa Thư.
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
