Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Chương 58: Anh không nên để em nhìn thấy cô ta.
Hứa Thư không để ý đến lời trêu chọc của Phó Minh Tùy, suốt cả quãng đường về đều chăm chú vào việc bóc hạt dẻ để chuyển hướng sự chú ý, đồng thời cũng là để chặn ý định nói chuyện của anh.
Cô thầm thấy may mắn vì trước khi đến đã tiện tay mua một túi hạt dẻ ở một quầy rang dạo ven đường.
Nếu không có gì để làm lúc này… thật sự sẽ rất ngại.
Khi dừng xe ở đèn đỏ, Phó Minh Tùy nghiêng đầu nhìn cô đang ăn hết hạt này đến hạt khác, hiếm khi thấy mình cũng có chút thèm ăn:
“Cho anh một hạt được không?”
Hứa Thư không nói gì, lặng lẽ bóc một hạt đưa cho anh.
“Đèn xanh rồi.”
Phó Minh Tùy khởi động xe lại, cười nói:
“Tay anh đang lái xe, không cầm được.”
Hứa Thư im lặng vài giây, cuối cùng vẫn vươn tay đút hạt dẻ vào miệng anh.
Cô biết anh cố ý làm vậy, nhưng bản thân cô cứ ăn một mình mà không cho anh thì… cũng thấy hơi quá đáng.
Phó Minh Tùy chậm rãi nhai, nuốt xuống rồi mỉm cười nói:
“Ngon lắm, chắc tại anh đói, chưa ăn tối.”
… Người này đúng là giỏi “giả bộ ngoan hiền”.
Hứa Thư không ngờ anh lại dễ dãi đến vậy, nói xong rồi thì cô cũng khó mà rút lại, đành cúi đầu tiếp tục bóc hạt.
Cô “hừ” một tiếng, hỏi:
“Vậy có muốn tôi đút thêm cái nữa không?”
Phó Minh Tùy chẳng nói đồng ý hay từ chối, chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Cảm ơn em.”
Đầu ngón tay thon dài, linh hoạt của cô bóc xong, đưa đến bên môi anh. Anh hơi cúi đầu ngậm lấy, môi anh khẽ lướt qua da tay cô.
Trong xe đang bật điều hòa mát lạnh, Hứa Thư cảm thấy đầu ngón tay mình lạnh buốt lại bị một luồng ấm áp bao phủ.
Cô giật mình rụt tay về, vành tai hơi nóng lên.
Phó Minh Tùy vẫn nhìn thẳng phía trước, như thể chẳng làm gì cả, bình tĩnh nhận xét:
“Ngọt thật đấy.”
Hứa Thư không chắc anh có đang nói bóng gió gì không, liền lẩm bẩm:
“Không cho anh ăn nữa.”
Đừng hòng dụ cô đút thêm.
Phó Minh Tùy mỉm cười ngoan ngoãn, cũng không cố gắng ép thêm.
Quãng đường còn lại rất yên tĩnh, chỉ có tiếng sột soạt của Hứa Thư bóc vỏ hạt dẻ vang lên đều đều.
Đợi đến khi xe dừng trước khu nhà ký túc xá, cô mới chìa tay về phía anh:
“Đưa chìa khóa xe đây, anh về đi.”
Phó Minh Tùy giả vờ sờ vào túi quần tây, lông mày khẽ nhíu lại:
“Chết rồi, anh quên mang ví.”
Hứa Thư cố nén cảm giác muốn trợn mắt, lạnh nhạt nói:
“Thời buổi này ai còn dùng tiền mặt? Thanh toán bằng điện thoại là được rồi.”
Giọng cô lạnh tanh, nghe là biết vẫn còn đang giận.
“Anh cũng quên mang điện thoại luôn rồi.” Phó Minh Tùy cười khổ, đối diện với ánh mắt nghi ngờ của cô, trưng ra vẻ mặt vô tội:
“Thật sự không mang, em cho anh tá túc một lúc được không?”
“… Đừng có mà xạo.” Hứa Thư không tin chút nào, tức đến bật cười:
“Ai ra khỏi nhà mà không mang điện thoại chứ!”
“Anh để trong ngăn kéo bàn, thật sự là quên.” Phó Minh Tùy dang tay ra trước mặt cô:
“Không tin em lục thử xem?”
“Không đời nào.” Hứa Thư vẫn còn giận, chẳng buồn phân thật giả, lạnh lùng từ chối ngay:
“Tôi không chứa chấp anh đâu.”
“Vậy em cho anh mượn ít tiền đi?” Phó Minh Tùy lại xích lại gần, ánh mắt long lanh nhìn cô:
“Không thì anh không có tiền bắt taxi.”
Hứa Thư cảm thấy người này rõ ràng là đang cố tình diễn trò.
Dù gì lúc nãy cô cũng vừa mới nói: “Bây giờ ai còn dùng tiền mặt”, trên người cô thật sự không có tiền, chẳng lẽ lại cho anh mượn điện thoại?
Hứa Thư mím môi, dứt khoát không quan tâm nữa, giật lấy chìa khóa xe rồi xuống xe.
Cô chắc chắn Phó Minh Tùy chỉ đang giả vờ, không thể nào ngồi ở đó lâu thật. Đợi cô quay lại thì anh cũng sẽ rời đi thôi.
Cô chỉ vứt lại một câu:
“Vậy anh cứ ngồi ở đó đi.”
Sau khi Hứa Thư về đến nhà, thay đồ ăn và nước cho Lại Lại, rồi mở điện thoại ra xử lý vài tin nhắn của sinh viên gửi tới, cô lại vô thức nhớ đến Phó Minh Tùy – người mà cô “vứt” lại trong xe lúc nãy…
Cũng gần nửa tiếng rồi, chắc là anh đi rồi chứ?
Hứa Thư suy nghĩ một lát, đặt điện thoại xuống rồi bước tới bên cửa sổ.
Cửa sổ phòng ngủ của cô hướng thẳng ra bãi đỗ xe bên ngoài khu chung cư. Xe của cô đậu ở đó, và cô có thể nhìn thấy rất rõ…
Thấy rõ rằng Phó Minh Tùy không những chưa đi, mà còn đang dựa vào xe hút thuốc.
Quanh người anh là không khí bụi bặm của hàng quán ven đường, vậy mà trên người lại chẳng vướng chút bụi trần nào, vẫn là vẻ lạnh lùng, cao ngạo như cũ.
Vậy là… tại sao anh vẫn chưa chịu đi?
Hứa Thư nghẹn thở, cắn môi, cầm chìa khóa chạy xuống lầu.
Phó Minh Tùy vừa hút xong một điếu thuốc, dập tắt rồi ném vào thùng rác bên cạnh, quay người lại thì thấy dáng người mảnh khảnh của Hứa Thư đang chạy tới.
Mái tóc dài của cô buông xõa, không buộc gọn như mọi khi. Gương mặt trắng hồng vì chạy vội, ửng lên màu đỏ.
“Anh bị bệnh hả?” Hứa Thư trừng mắt nhìn anh, hiếm khi thấy vẻ dịu dàng điềm đạm thường ngày biến mất, nghiến răng nghiến lợi hỏi:
“Sao anh còn chưa chịu đi?”
“Anh nói rồi, anh không có tiền về mà.” Phó Minh Tùy mỉm cười:
“Chẳng lẽ em muốn anh đi bộ về thật sao?”
Hứa Thư cảm thấy như đang sống trong thế giới ảo mộng. Cô thật sự không ngờ trong đời lại có lúc được nghe từ “không có tiền” phát ra từ miệng Phó Minh Tùy.
Nếu đi bộ thật, chắc phải đi đến sáng mai mất.
Cả hai lặng im nhìn nhau trong chốc lát. Hứa Thư hít sâu một hơi, lạnh lùng nói:
“Được rồi, để tôi ra siêu thị đổi ít tiền mặt cho anh.”
Nếu đây là cái cớ để anh cố tình ở lì lại, thì cô cũng có cách để xử lý!
Nhưng cô vừa xoay người đi thì liền bị người kia nắm lấy cổ tay.
Ngay sau đó, Hứa Thư cảm thấy cả người bị kéo vào một vòng tay rắn chắc từ phía sau.
Mùi chanh the mát quyện trong không khí bao trùm lấy cô. Rõ ràng là tháng sáu nắng nóng như thiêu đốt, vậy mà người Phó Minh Tùy lại toát ra cảm giác dịu mát lạ thường.
Hứa Thư khẽ ngẩn người, nhất thời quên cả giãy ra.
“Xin lỗi.” Phó Minh Tùy thì thầm xin lỗi bên tai cô:
“Là anh sai, không nên để em nhìn thấy Cố Oánh. Anh biết em không vui là vì chuyện đó.”
“Cho nên… anh đợi ở đây một lát cũng chẳng sao.”
Dù trời rất nóng, nhưng chỉ cần có thể khiến cô nguôi giận một chút cũng đáng.
Hứa Thư im lặng, cơ thể cứng đờ để mặc anh ôm lấy, nhưng cũng không vùng vẫy.
Phó Minh Tùy cảm thấy có gì đó không ổn. Bàn tay thon dài đặt lên vai cô, nhẹ nhàng xoay người cô lại để đối diện với anh.
Và rồi anh nhìn thấy hốc mắt cô đỏ ửng.
Phó Minh Tùy khựng lại:
“Anh nói Cố Oánh là kiểu con gái mà mẹ anh thích.” Hứa Thư ngắt lời anh, nói nhanh:
“Đúng vậy, cô ấy chính là người trước đây từng được sắp xếp để xem mắt với anh.”
Lúc này anh mới hiểu, sự “ghen tuông” của cô không chỉ là giận dỗi đơn thuần nữa rồi.
“Đúng là từng xem mắt. Nhưng…” Phó Minh Tùy dừng lại một chút:
“Anh hoàn toàn không có cảm giác gì với cô ấy cả.”
Nói là coi như em gái cũng chỉ là để nể mặt Bạch Dung mà thôi.
“Không phải anh không có cảm giác với cô ấy,” Hứa Thư cười khẽ, có phần tự giễu:
“Là anh không có cảm giác với bất kỳ ai cả. Mẹ anh vốn dĩ không thích tôi. Nếu anh thực sự chẳng thích ai, thì lúc đầu chi bằng chọn một người mà bà ấy thích đi.”
Như vậy, có lẽ sẽ không ai phải mệt mỏi đến thế.
“Thư Thư.” Giọng Phó Minh Tùy trở nên nghiêm túc trong thoáng chốc, nhưng nhìn thấy ánh mắt ngỡ ngàng của cô, anh lại cố dịu giọng xuống.
“Sao em lại phải nói ra những lời như vậy?” Anh thở dài:
“Anh không còn là đứa trẻ không hiểu chuyện nữa, anh biết rõ bản thân cần gì hơn ai hết.”
Anh đã từng nói rồi — anh thích cô.
“Phó tổng, giống như những gì anh vừa nói, anh chỉ là ‘cần’ tôi mà thôi.”
Hứa Thư không rời khỏi vòng tay anh, nhưng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào anh:
“Anh là thích tôi hay là cần tôi— anh chắc chứ?”
Phó Minh Tùy khựng lại, há miệng định nói gì đó, nhưng lại chẳng thể thốt nên lời.
“Hai người sống cùng nhau, có thể là do tính cách hợp nhau, thói quen sinh hoạt khiến cả hai cảm thấy thoải mái. Lâu dần thành thói quen, khi xa nhau sẽ thấy trống vắng, lạc lõng…”
Giọng Hứa Thư nhẹ nhàng, chậm rãi:
“Nhưng như vậy… chưa chắc đã là yêu. Anh hiểu điều đó mà.”
“Thư Thư.” Phó Minh Tùy gượng cười:
“Em đâu phải người thiếu tự tin như vậy.”
Hứa Thư cụp mắt, trong lòng trầm xuống.
Phó Minh Tùy không trả lời được, nên mới đẩy câu hỏi lại cho cô — cô hiểu rất rõ.
Nhưng… cô không thể giả vờ hồ đồ để phối hợp, cũng không muốn lấp l**m.
Cô đã yêu anh nhiều năm như vậy, điều cô muốn là tình cảm tương xứng, không pha tạp, một thứ tình yêu rõ ràng và thuần khiết.
Vì thế, Hứa Thư khẽ cười, thẳng thắn thừa nhận:
“Trước mặt anh, đúng là tôi chẳng có chút tự tin nào cả.”
Trong ánh mắt kinh ngạc của Phó Minh Tùy, cô nhét chiếc chìa khóa xe vào tay anh, bình thản nói:
“Nếu anh thực sự không mang theo tiền hay điện thoại, thì lái xe của tôi về đi.”
Dù sao cô cũng sống gần trường, đi làm không cần dùng xe.
Nói xong, Hứa Thư đẩy ngực anh ra, định rời đi.
Nhưng Phó Minh Tùy nắm chặt cổ tay mảnh mai của cô, không cho cô đi.
“Thư Thư, anh không biết phải biểu đạt cái gọi là yêu như em nói thế nào, nhưng…” Anh kiên trì giải thích:
“Anh biết em là người khác biệt.”
Anh không phải vì lạnh lùng, mà thật ra là người khá dễ gần. Nhưng chính vì dễ gần, nên lại càng tạo ra khoảng cách, như thể không ai có thể bước vào thế giới nội tâm của anh.
Có lẽ vì đã quen đứng ở vị trí cao, Phó Minh Tùy luôn giữ thái độ dửng dưng với người và sự việc — trong quan hệ nam nữ cũng vậy.
Thậm chí, những cảm xúc dậy sóng mà anh trải qua trong một năm nay vì Hứa Thư, còn nhiều hơn cả ba mươi năm trước cộng lại.
Chỉ có Hứa Thư, là một trong số ít những “rung động” thật sự trong đời anh.
Nhưng Hứa Thư nghe đến đây, vẫn không hề dao động.
Cô dùng những ngón tay mảnh khảnh của mình gỡ tay anh ra một cách kiên quyết.
“Tôi muốn biết, tôi khác biệt ở chỗ nào.” Cô hít một hơi sâu, bình tĩnh nói:
“Phó Minh Tùy, nếu chúng ta đã đi đến bước này… thì tôi không muốn trong mắt mình còn có ‘hạt cát’.”
Giống như cô đã từng nghĩ, hoặc là sống một đời nhẫn nhịn, không cãi vã với Phó Minh Tùy, chỉ cần được ở bên anh, làm một người vợ ngoan ngoãn là đủ.
Nhưng hiện tại đã cãi nhau rồi, thậm chí còn có cả “thời gian tạm xa nhau” Vậy thì Hứa Thư nhất định phải có một câu trả lời trọn vẹn.
Không phải vì thói quen, không phải vì cảm động, mà chỉ khi anh “yêu cô” thật lòng, họ mới có thể tiếp tục.
Hứa Thư biết, bản thân đang đánh một ván cược lớn.
Cũng có thể Phó Minh Tùy sẽ nghĩ thông suốt và nhận ra rằng, thứ anh có với cô chỉ là thói quen, là lòng thương hại giống như đối với một con thú cưng.
Và nếu là vậy… thì cũng chẳng sao cả.
“Phó tổng, anh hãy suy nghĩ kỹ đi.” Hứa Thư cứng rắn nhét chìa khóa xe vào tay anh, đôi mắt đen trắng rõ ràng, trong sáng nhưng kiên định:
“Anh cũng thấy rồi đấy, tôi không phải người dễ chịu như anh từng nghĩ đâu, chẳng qua trước giờ là tôi che giấu kỹ càng thôi.”
“Tôi không dịu dàng, không khéo léo. Ngược lại, tôi lo âu, cầu toàn, hay suy nghĩ quá mức và rất dễ xúc động…”
“Nếu anh có tiếp xúc với những cô gái khác, tôi sẽ khó chịu đến mức không kìm được mà lộ ra mặt, tôi không làm nổi hình mẫu người vợ ngoan hiền đâu.”
“Anh nên suy nghĩ cho kỹ.” Hứa Thư siết nhẹ các ngón tay đang buông thõng bên người, thì thầm:
“Anh thật sự muốn ở bên một người như tôi …hay nên nhân lúc vẫn còn lựa chọn, chọn một người phù hợp hơn, hợp với anh hơn, hợp với nhà họ Phó hơn?”
Những lời tự phân tích đầy tiêu cực này của cô, cũng là một dạng “buông xuôi”.
Dù sao thì cô cũng có rất nhiều khuyết điểm, nếu đã phơi bày hết ra rồi, mà Phó Minh Tùy vẫn còn có thể nói rằng anh “yêu” cô không?
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
