Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chương 86
Ban đầu Phó Du cũng đã nghĩ đến việc có nên nhân cơ hội uống rượu để tiến thêm một bước không, vì vậy anh đã do dự một thời gian dài trong bếp. Cuối cùng, anh chọn loại rượu ngoại có độ cồn thấp nhất, rót một nửa cốc mang ra.
Nhưng khi thấy Thời Duyệt vô thức uống một ngụm rồi nhăn mặt lại, anh không đành lòng để cậu uống thứ mình không thích nên vội vàng đưa cho cậu cốc nước.
Tuy nhiên, anh không ngờ rằng, cậu nhóc lại có cùng tâm tư với mình! Điều này khiến Phó Du không khỏi vui mừng, trời biết anh đã phải cố gắng giữ bình tĩnh như thế nào.
Không thể hoảng loạn, không thể lộn xộn, không thể làm cậu sợ hãi! Nếu làm cậu sợ đến mức hối hận thì anh có khóc cũng không có chỗ ngồi để khóc.
Thời Duyệt cũng muốn từ từ, vì vậy hai người họ đã đạt được đồng thuận: trước tiên xem chương trình, vừa ăn chút snack vừa nhâm nhi rượu. Chờ khi rượu ngấm dần, bầu không khí đến lúc, thì…..
Vì vậy, cả hai ngồi cạnh nhau, chăm chú xem TV.
Trong chương trình, lúc này ba Thời vừa xuất hiện, bình luận trên màn hình đã bị cuồng loạn.
[Ôi ôi ôi, ba ơi! Ba đẹp quá!]
[Ôi ôi ôi, tôi đơn phương tuyên tôi muốn làm mẹ của Thời Duyệt!]
[Đẹp hết sức! Cảm giác có khí chất mạnh mẽ!]
[Đây rõ ràng là anh em mà, sao lại giống ba con được chứ!]
[Tôi không thể gọi ông ấy là ‘ba Thời’ nữa, quá trẻ không dám gọi. Nhưng tôi rất tò mò ông ấy làm nghề gì mà lại giàu có và có khí chất như vậy.]
Thời Duyệt nhìn thấy bình luận này thì lập tức đồng tình: “Khí chất này giống em.”
Phó Du lập tức chạm nhẹ vào trán cậu: “Ba giống con, em không sợ ba em nghe thấy mà đánh em à?”
“Ha ha, có anh ở đây mà.” Hai mắt của Thời Duyệt sáng long lanh, “Anh sẽ bảo vệ em, đúng không!”
Phó Du nhẹ nhàng cụng cốc với cậu, nghiêm túc nói: “Rất khó để nói không.”
Trong chương trình, khi khán giả thấy cách bài trí bên trong tứ hợp viện, họ lại càng phấn khích khen ngợi. Khi Phó Du từ vali lấy ra một đống quà để Thời Duyệt mang vào cho ba cậu, người xem cũng thốt lên ngạc nhiên.
[Tôi đã nói mà, CP Du Duyệt là thật!]
[Dù sao cũng là lần đầu gặp ba mẹ, mang quà tặng là điều bình thường hihi.]
[Hết rồi, CP Hoa Hồng này có vẻ sắp tan vỡ rồi!]
[Du Duyệt yyds!]
[Không phải đâu, các cậu điên rồi sao? Là bạn bè lần đầu đến nhà bạn tốt, mang quà cho bậc trưởng bối không phải là chuyện bình thường à?]
[Bạn đã thấy ai mang quà tặng cho bậc trưởng bối giá trên triệu không?]
…….
Thời Duyệt không nhịn được nhìn về phía Phó Du: “Nói đi, anh họ Phó, có phải anh đã sớm có ý đồ với em nên mới tặng nhiều quà cho ba em như vậy không?”
Phó Du hiếm khi hiện ra một nụ cười trẻ con: “Anh đang xây dựng nền tảng cho tương lai.”
“Không cần đâu, nếu ba em biết anh có ý đồ từ sớm, chắc chắn sẽ tức giận.” Thời Duyệt cười tít mắt.
Trong phòng của ba Thời không có lắp camera nên câu nói khen ngợi Phó Du đẹp trai cùng với lời châm biếm của ba cậu rằng Phó Du nhìn có vẻ cần bổ sung hơn ông đã không được phát sóng.
Cảnh tiếp theo lập tức chuyển sang nhóm của Phạm Tinh Dương. Họ đang ở trong phòng khách bàn luận về chiếc bình hoa mà Phạm Tinh Dương suýt làm đổ, không biết có phải là đồ cổ hay không. Ngay sau đó, Thời Duyệt xuất hiện. Khi cậu nói chiếc bình đó là giả mạo thời Thanh, Phó Du ở bên cạnh bổ sung giá trị của nó, đoàn làm phim đã khéo léo thêm hiệu ứng hóa đá, sau đó lại là hiệu ứng gió thổi bay.
[Quả thật là hàng giả…. chỉ là giả mạo thời Thanh….]
[Cũng chỉ vài chục trăm vạn thôi….]
[Trời ơi, hóa ra giọng của Nam Nam cũng có thể cao như vậy.]
[Tôi điên mất, đây mới thật sự là nhà giàu không nhân tính!]
[Ha ha ha, bình cổ cũng chỉ là bình thôi QWQ, tôi nhìn chiếc bình chín tệ chín của mình mà khóc.]
[Ôi trời, hóa ra loại bình cổ này không chỉ có một cái, nói thật là tức chết người.]
Thời Duyệt không hiểu, có gì mà phải tức giận? Mấy thứ đó, trước khi chuyển thành tiền, chẳng phải chỉ là một cái bình sao?
Khi chương trình chiếu đến cảnh Âu Dương Tế và La Nam dùng cái rửa bút kia để gạt tàn thuốc, bình luận càng điên cuồng hơn.
[Đồ rửa bút từ đầu Minh đến đầu Thanh….. dùng để đựng nước?!]
[Ôi ôi ôi, ba ba quá giàu rồi, phải làm sao?!]
[Thầy Âu Dương còn run tay nữa ha ha ha.]
[Phó Du thật xấu, học được tinh túy của Thời Duyệt rồi.]
[Quá giàu…… Nếu tôi đến nhà Thời Duyệt, tôi thậm chí không dám ngồi ghế.]
[Tôi cũng không dám, ai mà biết đồ cậu chạm vào có giá trị trăm vạn ngàn không QWQ.]
……. Thời Duyệt nhìn những bình luận này, lại nhớ đến lúc quay chương trình, Triệu Nhân và những người khác cũng đã thể hiện những hành động kỳ lạ như không dám ngồi ghế. Nhưng Phó Du thì không bao giờ, anh vẫn thoải mái như thường.
“Anh họ Phó, sao anh lại bình tĩnh như vậy khi ở nhà em?” Thời Duyệt thật sự rất tò mò.
Phó Du nhìn chương trình, vừa cười vừa nói: “Bởi vì anh luôn sẵn sàng dùng toàn bộ tài sản của mình để bồi thường cho nhà em.”
Vì vậy, anh cứ thoải mái ngồi ghế, dùng đồ cũng không ngại. Có tiền, có tài sản, không quan trọng. Quan trọng nhất là không thể nhút nhát, để ba cậu không chê bai.
Điều anh không nói là, sau chương trình, anh đã cho người tìm hiểu về quá khứ của ba Thời Duyệt, theo trực giác để tìm kiếm những gia đình giàu có ở thành phố B cách đây khoảng hai mươi năm. Một số bộ sưu tập của ba Thời Duyệt có thể truy tìm nguồn gốc, anh đã tìm ra một số thông tin. Đồng thời cũng phát hiện ra rằng lần Thời Duyệt bị chỉ trích nặng nề nhất trước đây có liên quan đến người nhà lúc trước của ba Thời.
Chắc chắn, sau khi tập này phát sóng, một số người xem cũng sẽ tìm ra điều đó. Phó Du nghĩ, ngày mai anh sẽ tìm cơ hội liên lạc với ba Thời. Dù đã nhắc nhở người chú ý đến hướng đi dư luận, cũng đã bảo người theo dõi chặt chẽ những người nhà họ Thời nhưng thành phố B dù sao cũng không phải là căn cứ của anh, có một số việc cần phải có sự ra tay từ ba Thời mới dễ dàng hơn. Rắn độc không thể để tự do, tránh để bị cắn phải.
Ba Thời đã ở ẩn nhưng mối quan hệ vẫn còn, tài sản cũng vẫn còn.
Để ngăn chặn khả năng Thời Duyệt bị tổn thương, anh nghĩ ba Thời chắc chắn sẽ không từ chối.
Chương trình đang chiếu cảnh Thời Duyệt và Triệu Nhân chuẩn bị ra ngoài mua rau, đến cửa thì phát hiện dân làng đã gửi một giỏ đầy đồ ăn cho họ. Cuộc trò chuyện của một bà dì trong làng với cậu cũng được phát sóng.
[Người dân trong làng họ giản dị như vậy sao??]
[Gà, thịt, cá gì cũng có, người dân quá tốt!]
[Theo lời bà dì, có vẻ như ba Thời đã giúp đỡ người dân trong làng để họ có cuộc sống tốt đẹp hơn nên mọi người rất biết ơn và tốt với gia đình họ?]
[Nếu nói như vậy, những điểm bất thường trong ngôi làng nhỏ này đều có thể giải thích. Nhưng, có ai tốt như vậy không?]
Người xem thảo luận rất sôi nổi về điều này, cho đến khi Thời Duyệt gọi ba cậu ra giúp đỡ với bếp gas, bình luận mới dần lắng xuống và chuyển sang khen ba Thời đẹp trai.
[Ha ha, chê bai từ chính ba ruột: Đừng làm gỏng là được.]
[Ha ha ha, ba Thời hiểu rất rõ, chỉ cần tôi phơi bày những khuyết điểm của con trai mình ra trước thì không cần lo lắng về việc hình tượng của cậu ấy bị sụp đổ.]
[Bởi vì đã sụp đổ từ lâu rồi hihi.]
[Phó Du cười trộm bị phát hiện rồi, hai người họ thật dễ thương.]
Khi ba Thời chỉ vào hai chỗ cháy đen trên trần nhà để giới thiệu cho Phó Du biết chỗ nào do Thời Duyệt làm nổ, chỗ nào do vợ ông làm nổ, Phó Du đang xem chương trình lại không nhịn được, cười phá lên.
Kết quả không ngoài dự đoán, anh nhận lại một cú véo 180 độ bên hông từ Thời Duyệt.
[Ha ha ha, tôi cười điên mất, cả mẹ và con đều là những ‘hạt giống’ nổ bếp!]
[Thời Duyệt thật sự thừa kế tài năng từ mẹ, tôi đang nói ở nhiều khía cạnh.]
[Cười điên cuồng, ba Thời: Ồ, chỗ đó là do vợ tôi làm nổ.]
[Thương ba Thời quá hhh.]
[Tôi đã cười đến mức không tìm thấy gì nữa rồi hihi.]
……
Thời Duyệt chỉ biết thở dài: “Gánh nặng thần tượng của em đã mất rồi…….”
Phó Du vò rối tóc cậu: “Tỉnh táo lại đi, em chưa bao giờ có thứ đó.”
Thời Duyệt đang định phản bác thì nghe thấy tiếng ngỗng trong chương trình. Đồng thời, cậu thấy ba mình đang trong bếp, trò chuyện với Triệu Nhân và mọi người, lại tiếp tục lật tẩy những chuyện cũ.
Những câu như ‘Đừng để ý đến nó, nó cũng không dễ bị bắt nạt’ chỉ có ba ruột mới dám nói. Còn việc cậu từng nuôi gà cũng bị lôi ra, khiến Triệu Nhân và Âu Dương Tế trong chương trình cười không ngừng.
Phó Du bên cạnh cũng không nhịn được cười khiến Thời Duyệt muốn quay ngược thời gian, lấy một cái bánh bao bịt miệng ba mình lại.
[Không muốn ra ngoài phải nhớ thương nên bảo ba hầm ăn, phew haha.]
[Quá tuyệt vời Thời Duyệt, tôi cười điên rồi.]
[Ha ha ha, đây chính là ba ruột sao? Tôi đã hiểu.]
[Thời – Tuyệt Tuyệt Tử – Duyệt, khặc khặc khặc.]
Sau chuyện này, bất cứ điều gì Thời Duyệt làm, mọi người đều chỉ nghĩ rằng cậu thật dễ thương. Ví dụ như cảnh cậu học cách hú như sói để đuổi gà, rõ ràng là một khoảnh khắc rất ngầu nhưng khán giả lại đồng loạt kêu cậu dễ thương. Ngay cả việc Phó Du chắn trước mặt cậu, hầu hết mọi người cũng quên mất.
Khi chương trình chuyển sang cảnh ở cửa lớn, chỉ thấy con ngỗng lớn với ánh mắt thù địch, hung hăng mổ vào mông của trợ lý đạo diễn.
Nhìn trợ lý đạo diễn trong chương trình vừa xoa mông vừa khóc lóc xin bồi thường, Thời Duyệt không nhịn được cười. Người xem cũng cười ầm lên nhưng cũng có người bắt đầu lo lắng cho Thời Duyệt, không biết cậu có bị con ngỗng đáng sợ kia làm hại không?
Tuy nhiên, họ cũng không nghĩ rằng, tại sao ngỗng lại đi mổ người khác? Bởi vì nó không đấu lại Thời Duyệt!
Khi con ngỗng quay lại còn mang theo hai người bạn cùng chuẩn bị đánh nhau, Phó Du đã đưa ra một ý tưởng cho Thời Duyệt, nhờ mọi người hợp sức dùng lưới để bắt ba con ngỗng, đoạn đó thật sự rất kịch tính. Đoàn làm phim còn khéo léo thêm một bản nhạc nền đầy cảm hứng, giống như họ đang đối mặt với kẻ thù của giai cấp chứ không phải là bắt ngỗng.
Khi họ hoàn toàn khống chế được con ngỗng, đám ngỗng cũng trở nên ngoan ngoãn, đoàn làm phim còn chỉnh sửa cho chúng biểu cảm mắt rưng rưng, nhìn thật đáng thương.
Thời Duyệt dùng máy tính cho ba con ngỗng xem quá trình làm món ngỗng quay, không cần đoàn làm phim chỉnh sửa, đám ngỗng tự dưng đã bắt đầu run rẩy.
Cảnh này ngay cả Phó Du lúc đó cũng không nhịn được cười. Hơn nữa, những người xem lần đầu thấy cảnh này, bình luận đã tràn ngập màn hình.
[Ha ha ha, quá ngốc nghếch, con ngỗng: Con người đang làm gì vậy?!]
[Đột nhiên cảm thấy thương cho đám ngỗng ha ha ha ha.]
[Ý tưởng của thầy Phó thật tuyệt, ha ha ha.]
[Hahaha, thầy Phó thật sự đáng yêu.]
[Cười đến đau bụng, không thể kiềm chế được.]
[Trời ơi, đám ngỗng run rẩy có nhịp điệu ghê!]
[Ôi ôi, Thời Duyệt, đừng tưởng tôi không thấy cậu lén nuốt nước bọt nhé!]
[Ánh mắt có sát khí của Thời Duyệt: Muốn ăn ngỗng quay hihi.]
[Quyết định rồi, ngày mai ăn ngỗng quay.]
Thấy những bình luận này, Thời Duyệt quay sang nhìn Phó Du: “Ngày mai chúng ta cùng đi ăn ngỗng quay nhé?”
________________________________________________________________________________
Còn 12 chương…..
( ˘˘ )
Tôi Thật Sự Rất Giàu
Đánh giá:
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu
Story
Chương 86
10.0/10 từ 18 lượt.
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu
Story
Chương 86
