Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 85


Bữa tối vẫn do Phó Du nấu, Thời Duyệt đề nghị giúp đỡ anh.



Phó Du do dự, nếu như Thời Duyệt biết anh nấu ăn như thế nào, liệu có ảnh hưởng đến hình tượng hoàn hảo của anh trong lòng cậu không?


Nghĩ đến việc khi quay chương trình ở tứ hợp viện của Thời Duyệt, bếp bị cậu làm hỏng, anh lập tức xua tay: “Không cần, việc nhỏ này để anh làm là được.”


Thế nhưng Thời Duyệt như thể biết anh đang nghĩ gì, nói: “Em giúp anh cân đo, thái rau, chỉ cần không đụng đến lửa thì không thể làm hỏng bếp được.”


Phó Du ngẩn ra, xem lời này, cậu có vẻ biết anh nấu ăn thế nào. Thôi thì, biết sớm muộn cũng chẳng sao, miễn là cậu không cảm thấy hình tượng của anh bị hủy hoại là được.


Thời Duyệt thấy anh ngẩn người, lập tức nắm lấy tay anh lắc lắc: “Em không muốn để anh một mình vất vả.”


Ai mà chịu nổi sự nũng nịu của người mình thích chứ, Phó Du ngay lập tức đầu hàng: “Được rồi, vậy chúng ta cùng làm bữa tối. Nhưng trước tiên phải nói rõ, không được động đến những thứ liên quan đến lửa, nhé?”


Thời Duyệt điên cuồng gật đầu: “Vâng vâng vâng!”


Chẳng bao lâu sau, trong bếp vang lên cuộc đối thoại như sau.


“Anh họ Phó, muối bao nhiêu gram thì đủ?”


“Ba gram là đủ.”


“Thịt heo phải cắt thành hai centimet, em cẩn thận tay nhé.”


“Thịt heo này cắt không được!”


“Ngốc quá, em chưa lột da, sao có thể cắt được…..”


……….



Âu Dương Tế nghiêng đầu nhìn vào bếp, nhưng cửa bếp quá nhỏ, không thấy rõ. Anh ta quay lại phòng khách, dùng khuỷu tay đẩy Triệu Nhân: “Này, hai người làm bữa ăn mà nghe âm thanh kỳ quái thế?”


Triệu Nhân liếc mắt nhìn anh ta: “Anh quan tâm đến họ làm gì, giới trẻ có thế giới của giới trẻ, chúng ta đã già rồi.”


“Đi đi đi, anh mới già ấy…….”


Dưới sự quan tâm và nỗ lực của Phó Du, bữa tối cuối cùng cũng được làm xong mà không gặp sự cố gì. Thời Duyệt cũng có chút tự tin vào con đường học nấu ăn trong tương lai, mặc dù cậu chưa bao giờ chạm vào lửa. Nhưng điều đó không ngăn cản cậu tưởng tượng mình thành một đầu bếp tài ba, có thể khiến ba cậu phải nghiêng mình nhìn nhận.


Bữa ăn vẫn được làm rất hoàn hảo, có lẽ vì cậu đã giúp đỡ, Thời Duyệt còn ăn nhiều hơn nửa bát so với bữa trưa.


Thấy cậu ăn ngon miệng, Phó Du cũng vui vẻ, ăn thêm hai miếng so với bình thường.


Thời tiết nóng, lại không có điều hòa, mọi người cũng không muốn ngâm chân nữa. Họ chuyển bàn ghế ra ngoài, ngồi một chút cho mát và trò chuyện. Ngôi làng này không có nhiều hoạt động, đến khoảng 9 giờ là dân làng gần như đã nghỉ ngơi. Thấy vậy, Thời Duyệt và mọi người cũng lần lượt về nhà.


Phó Du là người đầu tiên vào tắm. Ngôi nhà không có máy nước nóng, trời nóng nên anh cũng lười đun nước, chỉ tắm nước lạnh. Thời Duyệt theo sau, cũng tắm nước lạnh.


Khi cậu bước ra với cơ thể đầy hơi nước, cậu thấy Phó Du mặc bộ đồ ngủ lụa đen, tựa lưng vào đầu giường, tay ôm một quyển sách đang lật trang.


Màu đen khiến anh trông có phần tái nhợt, giữa hai hàng lông mày cũng có chút lạnh lùng, tạo cảm giác xa cách. Thời Duyệt liếc nhìn camera, thấy không chỉ tắt mà còn bị che lại bằng quần áo nên yên tâm tiến đến bên giường.


Phó Du vừa đúng lúc ngẩng đầu, mỉm cười dịu dàng với cậu, ánh mắt lập tức trở nên ấm áp. Anh vỗ vỗ giường: “Lên đây.”


Thời Duyệt lập tức nhảy lên người anh, chọc ghẹo anh một chút, ý muốn xóa bỏ khoảng cách giữa hai người. Phó Du cũng không thể chịu thua, cùng cậu đùa giỡn, trong phòng chỉ còn lại tiếng cười rộn rã.


“Được rồi được rồi, anh họ Phó, em đầu hàng!” Thời Duyệt nhanh chóng thua cuộc, thở hổn hển, mặt đỏ bừng, giơ hai tay đầu hàng.


Phó Du đang đè cậu lại mới dừng tay, hơi thở dồn dập, nhìn vào mắt cậu.


Một người ánh mắt mờ ảo, một người ánh mắt lấp lánh không rõ. Không khí giữa họ bỗng trở nên căng thẳng. Một lúc lâu, anh đột nhiên nắm lấy mặt Thời Duyệt, cúi xuống hôn….


…….


Ngày hôm sau, hai người bị Phạm Tinh Dương gọi dậy.



Thời Duyệt không chịu nổi cách cậu ta đứng ngoài kêu la như đang khóc, cậu chỉnh sửa lại quần áo rồi chạy ra mở cửa, tức giận nói: “Gào cái gì mà gào, làm hỏng giấc mơ của người khác.”


“Giấc mơ gì chứ, hai người có nhìn xem bây giờ là mấy giờ không, thật là!” Phạm Tinh Dương không vui nói, “Hai người tối qua làm gì mà đến giờ này còn chưa dậy.”


Thời Duyệt ngượng ngùng nhìn về phía Phó Du đang tìm quần áo cho cậu, thật ra không phải làm gì linh tinh, chỉ là hỗ trợ lẫn nhau thôi.


Hôm nay khá thuận lợi, tiền cũng đủ tiêu, mọi người chỉ đi dạo xung quanh. Thỉnh thoảng cũng trò chuyện với dân làng, tìm hiểu văn hóa đặc trưng của địa phương.


Thời Duyệt và Phạm Tinh Dương vẫn thường xuyên cãi nhau, thỉnh thoảng còn tạo ra những điểm hài hước. Thường thì lúc này, Phó Du sẽ ra mặt bênh vực, nhưng không phải đứng về phía em họ mà là Thời Duyệt.


Hai ngày qua thời tiết đặc biệt nóng, đến chiều, đạo diễn Dư nhận được thông báo rằng tối nay sẽ có cơn mưa lớn bất ngờ. Gần một nửa thành viên của đoàn làm phim đang ở trong những lều tạm dựng, nhà của Phạm Tinh Dương và La Nam cũng chỉ là một căn nhà tranh bỏ hoang được cải tạo, có chút nguy hiểm.


Đạo diễn Dư vò đầu bứt tai một hồi lâu, cuối cùng quyết định dứt khoát kết thúc ghi hình sớm. So với chương trình, an toàn cho mọi người vẫn là quan trọng hơn. Hơn nữa, tập này cũng đã ghi hình gần xong, nội dung và những điểm hài hước cũng đủ để phát sóng.


Khi biết sẽ được nghỉ sớm, mọi người đều vui vẻ, Thời Duyệt càng đặc biệt phấn khởi. Cậu đã lâu không có cơ hội về sớm như vậy.


Trở về thành phố S khi đã hơn chín giờ tối, cậu không nỡ để Lâm Sâm bỏ vợ con xa xôi đến đón mình. Thay vào đó, cậu kéo hành lý theo anh họ Phó về nhà anh.


Đúng lúc tối nay là thời gian phát sóng chương trình của họ, Thời Duyệt nghĩ rằng mình và anh họ Phó có thể cùng xem. Cậu đã rất tiếc vì không thể xem tập trước cùng anh họ Phó.


Suy nghĩ của Phó Du hoàn toàn khác với cậu, Thời Duyệt ở lại nhà anh? Tuyệt quá!


Tối đó, Thời Duyệt tắm xong, gọi Phó Du đang bận làm gì đó trong bếp: “Anh họ Phó, xem TV thôi!”


Giọng Phó Du vọng ra: “Em xem trước đi, một lát nữa anh sẽ ra.”


Vì vậy, Thời Duyệt lấy một túi snack, thả mình lên sofa, nhanh chóng mở máy chiếu, phát tập thứ hai của chương trình , cũng chính là tập đi đến nhà Thời Duyệt.


Cách quay phim của đoàn làm rất tốt, mở đầu là những cảnh quay từ trên không của một ngôi làng bên sông núi. Những ngôi nhà xếp ngay ngắn, đường phố sạch sẽ, cư dân giản dị nhưng luôn nở nụ cười cùng với những cây hoa ngọc lan được trồng theo hàng khiến khán giả bất ngờ.


[Đây là làng của Thời Duyệt à?]


[Ôi trời, đây thật sự là một ngôi làng nhỏ? Rõ ràng là chốn bồng lai tiên cảnh!]



[Tôi nhận thấy không khí của người dân rất tốt, giản dị và tốt bụng.]


[Đột nhiên nhớ lại những gì mọi người đã định nghĩa về Thời Duyệt: cậu bé nghèo từ nơi núi non hẻo lánh……]


[Cậu gọi nơi này là nghèo hẻo lánh? Gọi cậu ấy là nghèo khổ?]


……..


Những bình luận này khiến Thời Duyệt không khỏi bật cười, hồi trước cậu đã nói với fans rất nhiều lần rằng mình có tiền nhưng không ai tin cả.


Khi thấy Thời Duyệt dẫn mọi người đi trên con đường của làng, được nhiều cư dân chào hỏi, người xem càng cảm thán rằng cậu thật sự là một ‘cục cưng’ được mọi người yêu quý. Nhưng cũng có một số người cảm thấy lạ lùng, một người dù có dễ mến đến đâu cũng khó mà được nhiều cư dân yêu quý đến vậy.


[Nhà Thời Duyệt ở nơi nào vậy?]


[Ôi ôi, sắp được gặp ba Thời rồi, hồi hộp quá!]


[Nhà cậu ấy ở đâu, sao còn chưa đến vậy?]


Cho đến khi mọi người được Thời Duyệt dẫn đến cửa một tòa tứ hợp viện, bình luận bỗng thay đổi.


[Tứ, tứ hợp viện?!]


[Trời ơi, tôi không hoa mắt chứ? Nhà Thời Duyệt là tứ hợp viện?]


[Thời Duyệt, cậu gọi đây là nhà không đẹp bằng nhà của người dân sao???]


[Hai từ ‘kinh ngạc’ đã không đủ để diễn tả cảm xúc của tôi lúc này.]


[Lại còn chỉ là chỗ để che mưa chắn gió hả? hhh]


[Đây chính là lúc cho câu nói: ‘nghèo khổ đã giới hạn trí tưởng tượng của tôi’?]


…… Trong bình luận, phần lớn mọi người cảm thán rằng nhà Thời Duyệt lớn và giàu có, trong khi một phần nhỏ còn lại châm biếm rằng gu thẩm mỹ của cậu rất kỳ lạ.



Thời Duyệt vừa ăn khoai tây chiên vừa nghĩ, nhà cậu thật sự không đẹp bằng nhà người khác.


Lúc này, Phó Du từ bếp đi ra, tay cầm hai chiếc cốc, đưa một chiếc cho Thời Duyệt.


Cậu không để ý nhìn, nhận lấy rồi đưa lên miệng. Chẳng bao lâu, cả mặt cậu nhăn nhó lại, nhìn về phía Phó Du: “Cái này là gì vậy?”


Phó Du vội vàng đưa cốc nước cho cậu: “Rượu ngoại. Nếu không uống được thì em uống chút nước đi, không uống cái này nữa.”


Thời Duyệt nhìn anh rồi lại nhìn cốc rượu màu nâu trong tay, ngẫm nghĩ một chút. Đột nhiên cậu ngẩng đầu, kiên quyết nhìn vào Phó Du, nói: “Chỉ uống cái này thôi, không uống cái khác!”


Phó Du hơi ngạc nhiên, nhíu mày: “Em không thích thì đừng cố, ngoan nào, anh lấy đồ uống khác cho em nhé?”


“Không, em chỉ muốn uống rượu!” Thời Duyệt rất kiên trì.


“Nhưng rõ ràng em không thích, sao lại….” Phó Du vừa nói vừa chợt nhận ra điều gì, dần dần nuốt ngược nửa câu sau.


Anh nhìn đôi mắt sáng long lanh của cậu, thận trọng hỏi: “Là, ý anh nghĩ đó sao?”


Hai mắt của Thời Duyệt sáng lên, nhẹ gật đầu.


Uống rượu rồi làm chuyện đó chẳng phải rất tự nhiên sao!


Trong mắt Phó Du tràn đầy ánh sao, nụ cười rạng rỡ. Anh nâng cốc lên, nhẹ nhàng chạm vào cốc của Thời Duyệt.


________________________________________________________________________________


Tác giả có lời muốn nói: Lần trước say rượu, Thời Duyệt đã tưởng mình là một cây nấm mọc ở góc tường. Lần trước nữa say rượu, Thời Duyệt đã bảo ba mình nhận một chú chó con làm em.


________________________________________________________________________________


Còn 13 chương…..


  ) ~→


Tôi Thật Sự Rất Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Story Chương 85
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...