Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 63


Đáng tiếc thay, ông trời không định trao cho Phó Du cơ hội để làm ‘anh hùng cứu mỹ nhân’.



Trước khi Thời Duyệt – người chơi ‘Versailles’ bất khả chiến bại – bị đánh, cánh cửa lớn của tứ hợp viện đã mở ra. Từ trong bước ra một người đàn ông mặc áo thun nâu không cổ giản dị kết hợp với quần kaki sáng màu.


Người đàn ông trông chỉ hơn ba mươi tuổi một chút, da trắng, môi mỏng, sống mũi cao, một đôi mắt đào hoa vừa sâu sắc vừa lãnh đạm. Dù ngoại hình rất thu hút nhưng lại toát lên cảm giác khó gần. Quanh thân phủ đầy khí chất từng trải, chín chắn và mang một sự uy nghiêm mạnh mẽ.


Ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông lướt qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Thời Duyệt. Một giây sau, đôi mắt ấy không còn trống rỗng nữa mà dần dần nở nụ cười ấm áp. Người đàn ông khẽ mỉm cười, nói với tất cả mọi người: “Chào mừng mọi người, chắc các vị đã vất vả rồi.”


Cả nhóm kinh ngạc không nói nên lời. Ngoại trừ La Nam và Âu Dương Tế thì Phó Du, Phạm Tinh Dương và Triệu Nhân đều là những người từng quan tâm đến Thời Duyệt. Họ biết đến vụ ‘hot search’ ngớ ngẩn của Thời Duyệt gần đây và cũng biết người đàn ông này chính là ba ruột của cậu.


Nhưng khi đó, bức ảnh do fans chụp không quá rõ nét, chỉ thấy rằng ông ấy rất trẻ và rất đẹp trai. Giờ được thấy tận mắt, mấy người vẫn không khỏi sững sờ____ba Thời trẻ quá đáng! Không lạ gì khi các tay săn ảnh ngày trước không hề nghĩ đến mối quan hệ ba con, nếu không biết trước, có lẽ họ cũng sẽ nhầm rằng đây là anh trai của Thời Duyệt thôi!


La Nam và Âu Dương Tế thì lại không biết gì về vụ hot search hay ba Thời Duyệt, giờ đang hoang mang cực độ. Đúng lúc đó, Thời Duyệt đã hét toáng lên một cách đầy phấn khích: “Ba! Con nhớ ba muốn chết luôn!”


Cậu vừa nói vừa dang rộng hai tay, gần như lao thẳng vào lòng người đàn ông.


Ba Thời chuẩn xác đón lấy đứa con trai không nhỏ bé gì của mình, miệng không nhịn được mà trêu chọc: “Nhớ ba? Ba thấy con chỉ mong ba chết thôi thì có! Sáng sớm gọi điện bắt ba nấu cơm cho con đã đành, còn dám gọi cả một bàn món nữa chứ.”


Mặc dù lời nói vậy nhưng ai cũng thấy rõ nụ cười đầy yêu chiều trên môi ông.


“Hehe, lâu rồi con chưa được ăn cơm ba nấu mà…”


Hai ba con thoải mái đấu khẩu, Phó Du nhìn một lúc rồi cúi đầu che đi sự ghen tị ngập tràn trong mắt mình. Anh đã không còn cơ hội để tranh cãi với ba mình nữa.


Và, đến bao giờ Thời Duyệt mới có thể đối với anh giống như với ba cậu, không ngần ngại lao vào lòng anh, làm nũng và đưa ra mọi yêu cầu đây?


Liệu ngày đó có đến không?


La Nam và Âu Dương Tế ngạc nhiên đến nỗi đờ đẫn. La Nam kéo áo Phạm Tinh Dương hỏi: “Anh Phạm, ông ấy thật sự là ba của anh Thời? Nhìn trẻ quá trời luôn!”


Âu Dương Tế cũng không nhịn được mà hỏi Triệu Nhân: “Hai người đó thật sự không phải là anh em sao?”


Phạm Tinh Dương và Triệu Nhân đồng loạt nhún vai, xác nhận với họ. Vừa ý khi thấy cả hai trố mắt ngơ ngác, dáng vẻ thật buồn cười.


Hai ba con chưa nói chuyện được bao lâu thì ba Thời đã lên tiếng mời mọi người: “Mời vào nhà, để hành lý và đồ đạc vào đúng chỗ trước đã. Còn bữa trưa, đoàn chương trình nói mọi người phải tự lực cánh sinh nên tôi chỉ có thể đứng ngoài xem thôi.”


Thời Duyệt lập tức than vãn: “A… Con vượt ngàn dặm trở về nhà chỉ để ăn cơm ba nấu, sao có thể như thế chứ…”


“Đứa ngốc, con về đây là để làm việc, không phải để hưởng thụ đâu…”


Hai ba con vừa nói vừa dẫn đầu bước vào nhà, những người khác thấy thế cũng vội vàng đi theo.



Vừa bước qua cổng lớn, mọi người kinh ngạc phát hiện đây là một tứ hợp viện hai lớp, có phân khu tiền viện và hậu viện. Khi đi qua tiền viện, họ nhận ra một số nhân viên của chương trình đã được sắp xếp ở lại trong các phòng tại đây. Ba Thời vừa đi vừa giải thích: “Tiền viện ít phòng quá, không đủ chỗ. Một số người trong đoàn phải sắp xếp vào ở nội viện.”


Nói xong, mọi người đi qua cánh cửa lớn nối giữa tiền viện và hậu viện để vào nội viện. Trong nội viện có đặt một chiếc chum lớn chứa nước, bên trong có lá sen, hoa sen, thậm chí còn nhìn thấy vài chú cá chép đỏ trắng bơi lội bên dưới. Góc sân có một giàn bầu bí, dù chưa rõ đang trồng loại quả gì, chỉ thấy lá xanh um và những bông hoa nhỏ màu trắng. Dưới giàn có một chiếc bàn gỗ nhỏ cùng một ghế xích đu, trông thật khiến người ta muốn nằm lên thư giãn một lát.


Ba Thời chỉ vào hai dãy phòng bên trái và bên phải nội viện, nói: “Mỗi bên có ba phòng, trừ phòng ngoài cùng bên trái đã dành cho đạo diễn và trợ lý của ông ấy, những phòng còn lại thì mọi người có thể tự chọn.”


Vậy là còn lại năm phòng. Phó Du nhìn về chính viện phía trước, không kìm được tò mò đoán xem phòng của Thời Duyệt là phòng nào. Cả nhóm nhanh chóng bàn bạc và chia nhau phòng. Sau khi chào hỏi ba Thời, họ chuẩn bị về phòng cất hành lý.


Lúc này, một nhân viên tiến tới, yêu cầu kiểm tra hành lý của họ. Thấy vậy, ba Thời cũng không ở lại lâu, chỉ cười rồi quay về phòng mình.


Trước đó, đạo diễn Dư đã dặn rằng, ngoài việc không được giúp Thời Duyệt gian lận, ông vẫn có thể sống cuộc sống bình thường mà không cần lo lắng gì. Tuy nhiên, điều này đồng nghĩa với việc ông không thể tránh khỏi việc lên hình, điều mà ông không mấy thoải mái, bởi ông chỉ là một người bình thường.


Lần trước, chương trình cũng từng kiểm tra hành lý, mà mọi người đều không mang theo vật phẩm cấm nên cũng không ai phản đối. Nhân viên lần lượt mở từng vali của nhóm, đặc biệt chú ý đến vali của Thời Duyệt.


Thời Duyệt nhăn nhó đầy bất lực: “Các anh chị quên mất đây là nhà tôi rồi sao? Tôi về nhà mình mà cần mang đồ ăn và tiền à?”


Phó Du đứng bên cạnh bật cười: “Nếu nói vậy, sao em còn mang cả vali về nhà? Xách hai bộ quần áo không phải là được rồi à?”


Thời Duyệt cười tít mắt: “Mọi người đều mang vali, em chẳng phải là để hòa nhập với mọi người hơn sao!”


Lý do đó làm Phó Du bật cười, anh đưa tay nhẹ nhàng chạm vào trán cậu: “Em đúng là không chừa đường lui cho ai luôn.”


Thời Duyệt nhanh tay nắm lấy tay anh, lắc lắc hai cái rồi buông ra. Sau đó cậu liếc nhìn vali của Phó Du, ngạc nhiên hỏi: “Anh họ Phó, sao vali của anh lần này to hơn lần trước nhiều thế?”


“Bởi vì tôi mang thêm một vài thứ đặc biệt.” Vừa dứt lời, nhân viên đã kiểm tra đến vali của Phó Du.


“Thầy Phó, phiền thầy hợp tác một chút.”


Phó Du không hề ngần ngại, thoải mái giao vali ra. Thời Duyệt tò mò nghiêng người nhìn, thấy trong vali có mấy hộp quà được gói gọn gàng, trang nhã.


Nhân viên định lấy ra xem xét kỹ hơn nhưng Phó Du đã nhanh tay cầm tất cả các hộp quà xếp gọn lại rồi trao thẳng cho Thời Duyệt.


Nhân viên và mọi người xung quanh: “???”


Thời Duyệt bất ngờ nhận cả một ôm quà, trên đầu toàn dấu chấm hỏi: “Anh họ Phó, cái này là sao?”


Phó Du cười nhẹ: “Lần đầu đến nhà làm khách, tôi phải mang chút quà tặng trưởng bối. Ba em về phòng rồi, tôi không tiện làm phiền, em thay tôi đưa cho ông ấy nhé.”


“Anh làm quá rồi đó!” Thời Duyệt kinh ngạc. Chỉ là ghi hình chương trình thôi mà, sao anh họ Phó lại chuẩn bị nghiêm túc như vậy? Nhưng nghĩ lại, Phó Du coi trọng ba mình như vậy, chẳng phải cũng là coi trọng mình sao! Nghĩ đến đây, trong lòng Thời Duyệt cảm thấy vui lạ thường, giống như cảm giác ngày bé lén ăn kẹo mạch nha bà lão ở đầu làng cho vậy.


Thời Duyệt nở nụ cười rực rỡ hơn cả ánh mặt trời, không từ chối nữa, nói cảm ơn rồi ôm quà đi thẳng đến chính viện tìm ba.


Cậu vừa đi, Triệu Nhân, Âu Dương Tế, và La Nam lập tức vây quanh Phó Du.


“Được đấy nhỉ, tên nhóc này, trông lặng lẽ vậy mà lại rất hiểu cách đối nhân xử thế.”



“Thầy Phó, sao không nói trước trong nhóm? Cả đám tụi tôi mà không chuẩn bị gì thì còn mặt mũi gì nữa!”


“Thật không ngờ, tôi với lão Triệu đã sống nửa đời người mà còn không nghĩ chu đáo bằng cậu!”


Ba người cũng không dám vây lấy Phó Du nói nhiều. Dù sao, tính khí khó chịu của anh hồi xưa vẫn còn là câu chuyện truyền kỳ. Vì vậy, sau vài câu trêu chọc, cả ba lần lượt mang hành lý về phòng mình.


Lúc này, Phạm Tinh Dương, người đứng ngoài quan sát nãy giờ, mới bước tới. Cậu ta tắt micro, nhìn vẻ mặt điềm tĩnh của anh họ mình rồi hạ giọng chắc chắn: “Anh, anh cố ý phải không?”


Cố ý chuẩn bị quà gặp trưởng bối, cố ý để Thời Duyệt mang đến cho ba cậu ấy. Mục đích chính là làm nổi bật bản thân, để lại ấn tượng tốt và sâu sắc với ba Thời Duyệt. Tốt nhất, qua đó có thể khiến ông đối xử với anh khác biệt so với những người khác.


Phó Du bình thản nhìn em họ, cũng tắt micro, nhếch môi cười nhạt: “Tôi chẳng qua chỉ muốn chu toàn lễ nghĩa thôi.”


Phạm Tinh Dương nhếch mép cười gượng: “Nhưng anh cũng không cần giấu cả em chứ, em là em của anh mà!”


“Thế nào? Cậu cũng muốn làm cho chú Thời nhớ tới mình à?” Phó Du nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc.


Phạm Tinh Dương lập tức cụp vai: “Không dám, không dám. Em vẫn muốn tiếp tục sống lặng lẽ.”


Qua vài giây, cậu ta lại không kìm được mà phàn nàn: “Anh này, nói thật nhé, hai người còn chưa có gì rõ ràng đâu. Anh đâu cần làm như đi gặp phụ huynh lần đầu thế này….”


Những lời còn lại dần tiêu biến dưới ánh mắt lạnh lùng của anh họ. Phạm Tinh Dương lập tức giơ tay làm động tác kéo khóa miệng, sau đó nhanh chóng nhấc hành lý chạy biến đi trước khi bị ‘giáo huấn’.


Bên kia, Thời Duyệt ôm đống quà đến phòng ba mình. Cậu định đặt lên bàn nhưng lại thấy ông đang viết thư pháp. Bị ánh mắt nghiêm nghị của ông nhìn chằm chằm, cậu đành đổi hướng, để tạm lên giường.


“Cái gì đây?” Ba Thời vừa bước về phía giường vừa hỏi.


Thời Duyệt cúi người, lần lượt nhấc từng hộp lên đọc to: “Lát hươu, linh chi, nhân sâm lâu năm….”


Chưa nghe hết, ba Thời đã không chịu nổi, ông lườm cậu một cái: “Thằng nhóc này, con nghĩ ba con già yếu đến mức cần mấy thứ bổ dưỡng này à? Mua mấy thứ vớ vẩn như này, đúng là phí tiền!”


“Không phải con mua đâu!” Thời Duyệt vội vàng giải thích. “Là bạn con, Phó Du – người mà con đã kể với ba qua điện thoại, anh họ Phó đó – đặc biệt mang qua để tặng ba.”


“Bạn con tặng à?” Ba Thời ngạc nhiên nhìn cậu.


Thời Duyệt gật đầu liên tục: “Đúng vậy, anh ấy còn bảo sợ làm phiền ba nên mới nhờ con mang qua.”


“Ôi chao, chu đáo thế cơ à!” Ba Thời cầm một hộp lên xem xét, cảm thán: “Thật có tâm, nào là đồ bổ dưỡng, nào là trà, đúng là đã nghĩ kỹ lưỡng. Tiểu Duyệt, người bạn này của con được đấy, còn tốt hơn cả con nữa.”


Thời Duyệt: “…” Thế mà nếu là cậu mang tặng thì sẽ bị chê là lãng phí tiền và coi thường sức khỏe của ba, nhưng đồ của Phó Du thì lại được khen là chu đáo và có tâm. Trong lòng Thời Duyệt dậy sóng: Đúng là chỉ có ba ruột mới có thể phân biệt đối xử kiểu này!


Ba Thời càng nhìn mấy món quà càng thích, đặc biệt là hai hộp trà, trông thật không tầm thường. Ông kéo con trai lại hỏi: “Phó Du là ai thế?”


Thời Duyệt đáp ngay không cần nghĩ: “Là người đẹp trai nhất ấy ạ.”


“À, là cái cậu cao cao gầy gầy đó hả! Trông cũng đẹp thật, nhưng hơi gầy, nhìn không được khỏe lắm. Ba thấy cậu ấy hình như còn cần mấy thứ đồ bổ này hơn cả ba đấy….”



Khi Thời Duyệt từ phòng ba đi ra, vừa khéo thấy Phó Du đang đứng ngoài sân, tắm mình dưới ánh mặt trời, dường như chỉ đơn giản là phơi nắng.


Nghe tiếng bước chân, Phó Du quay đầu lại nhìn cậu. Giây tiếp theo, anh mỉm cười dịu dàng, ánh mặt trời bao quanh anh tạo nên một hào quang mờ nhạt, khiến hình ảnh anh trở nên rực rỡ hơn. Khoảnh khắc đó, tim Thời Duyệt như đập chậm một nhịp.


Mãi đến khi Phó Du bước chậm lại gần, cậu mới hoàn hồn.


“Nghĩ gì thế?” Phó Du nhìn cậu, giọng nhẹ nhàng như gió xuân.


Thời Duyệt cảm giác như có một chú mèo con chưa mọc vuốt cào nhẹ trong lòng mình. Sau khi bình tĩnh lại, cậu nói: “Không có gì. Anh họ Phó, ba em rất thích quà của anh. Ông còn tạm dừng viết thư pháp để xem xét xem nên dùng mấy món quà này thế nào cho tốt. Ông bảo em cảm ơn anh, và còn nói sau khi chương trình này quay xong, ông sẽ đích thân vào bếp chiêu đãi anh.”


Phó Du mỉm cười đáp: “Được.”


Hai người vừa trò chuyện vừa bước về hướng phòng khách. Chưa vào đến nơi, họ đã nghe tiếng Phạm Tinh Dương vọng ra: “Anh Triệu, đừng đùa nữa! Làm gì có chuyện đây là đồ cổ? Anh từng thấy ai để đồ cổ ngoài sân làm vật trang trí chưa? Em dám cá đây chỉ là đồ giả thôi!”


Thời Duyệt bước gần hơn, thấy Phạm Tinh Dương đang đặt tay lên một cái bình hoa. Nhìn qua, cậu nói ngay: “Đúng là đồ giả.”


Phó Du liếc nhìn cậu, hơi ngạc nhiên. Anh thấy ba Thời Duyệt không phải kiểu người thích dùng đồ giả.


Nghe cậu nói vậy, Phạm Tinh Dương quay đầu nhìn cậu, cười rồi nói với Triệu Nhân: “Thấy chưa, anh Triệu, em đã bảo đây là đồ giả mà.”


“Vậy thì tốt.” Triệu Nhân thở phào, “Thực ra anh cũng không rõ, chỉ là sợ món đồ này đắt tiền, mà anh lúc nãy suýt làm đổ, nên anh hơi lo. Nếu là đồ giả thì anh yên tâm rồi.”


Thời Duyệt thản nhiên cười: “Yên tâm đi, là đồ giả thời Thanh nhái lại phong cách Tống, không đáng giá đâu.”


Phó Du lập tức bật cười, che miệng, giọng mang ý trêu chọc: “Không đáng giá thật, chỉ khoảng vài chục đến vài trăm vạn thôi.”


“Đồ giả thời Thanh nhái Tống à…. Hả?!” Tiếng Triệu Nhân bất ngờ cao vút: “Vài chục đến vài trăm vạn?!”


Giọng La Nam cũng trở nên sắc hơn: “Thật là đồ giả thời Thanh nhái Tống à? Đúng là đồ cổ?!”


Phạm Tinh Dương giật mình rụt tay lại khỏi bình hoa, lùi vài bước, như thể sợ phải đứng gần món đồ đó thêm nữa.


“Cũng tính là đồ cổ đấy.” Thời Duyệt bước tới, sờ lên chiếc bình hoa, bĩu môi hai tiếng: “Chậc chậc, ba em lại lười rồi, không cắm hoa thì thôi, để bụi bám thế này chắc cả mấy ngày chưa lau chùi!”


“Cắm…. cắm hoa? Nhà cậu dùng đồ cổ để cắm hoa á?” Người lên tiếng là La Nam, cậu thanh niên trẻ không giấu nổi vẻ kinh hãi trên gương mặt.


Thời Duyệt nghi hoặc nhìn cậu ta rồi lại nhìn những người khác: “Bình hoa chẳng phải để cắm hoa sao?”


Phạm Tinh Dương – người suýt làm vỡ bình lúc nãy, lắp bắp: “Nhưng, nhưng mà nó trị giá vài chục đến cả trăm vạn đấy… Lỡ mà làm vỡ thì…”


“Không sao đâu, tôi từng làm vỡ một cái rồi.” Thời Duyệt vừa nói vừa lấy một tờ khăn giấy lau sơ qua bình hoa: “Ba em bảo rồi, mấy thứ này nếu không định bán lấy tiền thì nó chỉ là bình hoa thôi. Vỡ thì cứ vỡ, ba em còn nhiều lắm.”


Mọi người: “……..” Cả nhóm không biết nên phản ứng ra sao.


Phó Du, nhân lúc đưa khăn giấy mới cho Thời Duyệt, khéo léo đứng chắn giữa cậu và những người khác. Anh đã tính sẵn, lỡ như mọi người không nhịn được mà lao vào đánh hội đồng Thời Duyệt thì anh sẽ lập tức vác cậu lên và chạy sang trái để thoát thân!



Trong phòng điều khiển, đạo diễn Dư nhìn cảnh này mà khóe miệng không ngừng nhếch lên. Trong lòng ông ta, một nhân vật nhỏ bé đã vui sướng quay cuồng như kẻ ngốc. Cuối cùng cũng có người hiểu được nỗi hoảng hốt mà ông ta từng trải qua! Trời biết, khi biết căn phòng mà ba Thời Duyệt sắp xếp cho ông ta có món đồ trang trí trị giá cả mười mấy vạn, ông ta đã sợ hãi đến mức nào.


Nhà này đâu phải là nhà, đây rõ ràng là một ‘ổ vàng’! Đến mức ông ta còn không dám dùng ly trong nhà để uống nước, chỉ dám dùng ly mang theo. Chỉ sợ không cẩn thận làm mẻ hay vỡ ly, rồi phát hiện ra nó cũng là một món đồ cổ.


Trong sảnh, sau cơn chấn động, mọi người đều có phần ngẩn ngơ. Âu Dương Tế sờ sờ túi áo, khô khốc nói: “Có thuốc không? Tôi muốn hút một điếu để bình tĩnh lại.”


La Nam nhìn quanh rồi cầm một món đồ trên bàn đưa cho anh ta: “Thuốc thì không có, cần gạt tàn không?”


Âu Dương Tế nhận lấy, ngắm nghía rồi quay sang Thời Duyệt hỏi: “Cái gạt tàn này đẹp quá, mua ở đâu thế? Giá bao nhiêu?”


“Nhà em không có gạt tàn.” Thời Duyệt đáp, đồng thời quay lại nhìn món đồ trong tay Âu Dương Tế rồi bật cười: “Đó là đồ rửa bút, tác phẩm khắc ngọc hoa văn mây từ cuối Minh đầu Thanh. Ba em mua ở buổi đấu giá. Để em nhớ xem…. Hình như hơn trăm vạn?”


Âu Dương Tế run tay, suýt nữa làm rơi món đồ. May mà Phó Du đã có dự cảm từ trước, kịp thời ra tay giữ Âu Dương Tế lại, nếu không thì món đồ này đã tan thành mây khói rồi.


Sau khi đặt đồ rửa bút an toàn lên bàn, Âu Dương Tế siết chặt tay, cảm nhận lòng bàn tay đầy mồ hôi. Anh ta thở hắt ra một hơi dài, than thở: “Nhà cậu đó, sao lại tùy tiện để mấy thứ quý giá như vậy chứ!”


“Cái này bình thường vẫn để trên bàn làm việc trong phòng, em cũng không rõ sao nó lại xuất hiện ở đây.” Thời Duyệt cầm đồ rửa bút lên, nghĩ ngợi: “Chắc là ba em định dùng nó để lấy nước, nhưng nghe tiếng chúng ta đến nên tiện tay đặt đây rồi ra đón.”


Trong phòng điều khiển, đạo diễn Dư gật đầu xác nhận, quả đúng là như vậy. Nhưng điều ông ta không ngờ là món đồ mà ba Thời Duyệt tiện tay cầm lên trông như gạt tàn thuốc lại cũng là đồ cổ…


“Dùng nó… để lấy nước?” Triệu Nhân lắp bắp.


“Đúng vậy. À, mọi người đợi chút nhé, em đi lấy nước cho ba trước, không lát nữa ba em lại tìm khắp nơi.” Vừa nói, Thời Duyệt vừa ôm chiếc bút rửa chạy lon ton đi lấy nước.


Nhìn dáng chạy như không quan tâm thế sự của cậu, mọi người chỉ cảm thấy tim mình đập thình thịch, lo sợ không biết giây tiếp theo cậu có sơ ý trượt chân không. Nếu trượt, thì không phải sợ cậu ngã mà là sợ món đồ trăm vạn trong tay cậu vỡ tan.


Thời Duyệt vừa đi khuất, nụ cười trên mặt Phó Du cũng từ từ phai nhạt. Tuy nhiên, anh vẫn chu đáo giải thích với Triệu Nhân và những người khác: “Ba của Tiểu Duyệt đang viết thư pháp, chắc trước khi ra ngoài đón chúng ta, ông ấy định dùng đồ rửa bút đó để lấy ít nước.”


“Đồ rửa bút…. từ cuối Minh đầu Thanh…. dùng để lấy nước?” Phạm Tinh Dương lắp bắp từng chữ.


Phó Du khẽ mỉm cười, tưởng tượng phản ứng của Thời Duyệt, nếu cậu ở đây thì cậu sẽ có phản ứng gì. Chưa đến hai giây, mọi người ở đây nghe Phó Du bình thản nói: “Cuối Minh đầu Thanh thì sao? Cuối Minh đầu Thanh thì nó vẫn chỉ là đồ rửa bút, không phải vẫn dùng để rửa bút lông à!”


Phạm Tinh Dương cùng những người khác: “…………”


Trong giây phút đó, không hiểu sao họ cảm thấy bóng dáng của Thời –Versaille – Duyệt thấp thoáng đâu đây trên người Phó Du.


____________________________________________________________


Tác giả có lời muốn nói:


Sau này, Phạm Tinh Dương và nhóm bạn đã đi theo con đường của đạo diễn Dư – thà dùng ly giấy dùng một lần còn hơn dùng bất kỳ cái ly nào trong tứ hợp viện này. Ai biết được thứ bạn đang cầm uống nước có phải lại là một món đổ cổ trăm vạn không chứ!


____________________________________________________________


Còn 35 chương…..


ƪ(˘˘)ʃ


Tôi Thật Sự Rất Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Story Chương 63
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...