Tôi Thật Sự Rất Giàu

Chương 62


Thời Duyệt không khỏi tự nghi ngờ, liệu có phải cậu đã diễn đạt sai không?



Cậu che điện thoại, nhìn về phía Lâm Sâm – người đang tò mò nhìn mình, thì thầm hỏi: “Vừa rồi tôi có nói gì về việc rút khỏi ngành giải trí không?”


“Cậu định rút khỏi ngành giải trí sao? Mới nổi tiếng được một chút mà đã muốn rút?” Lâm Sâm nhìn cậu với vẻ ngạc nhiên, “Vậy chẳng phải tôi vừa bắt đầu công việc đã bị thất nghiệp rồi sao?”


Thời Duyệt thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên là do ba cậu tự suy diễn linh tinh. Trước khi giải thích với ba, cậu không quên trấn an trợ lý của mình: “Không đâu, không rút khỏi ngành giải trí đâu. Trước khi kiếm đủ tiền cho công ty thì tôi sẽ không rút đâu, anh yên tâm đi!”


Sau khi trấn an xong trợ lý, Thời Duyệt buông điện thoại: “Ba, ba nghĩ linh tinh gì vậy! Con chỉ muốn công ty chi trả cho chuyến về nhà thôi mà…”


Thời Duyệt đã phải tốn nhiều thời gian để giải thích với ba rằng cậu không phải rút khỏi ngành giải trí vì không thể tiếp tục, mà là chương trình mà cậu đang quay dự định sẽ quay ở quê nhà, và cậu chỉ tiện thể về nhà thôi.


“Thật không?” Giọng Ba Thời đầy nghi ngờ.


“Chắc chắn rồi! Con trai của ba, sao có thể bị ép rút khỏi ngành được!” Thời Duyệt chỉ còn thiếu việc giơ tay lên thề.


Ba Thời im lặng một chút rồi mới nói: “Được rồi…”


Không biết vì sao, Thời Duyệt lại cảm thấy trong giọng nói của ba có chút thất vọng. Cậu ngửa mặt lên trời, bất đắc dĩ thở dài, rốt cuộc là ba cậu vẫn muốn cậu rút khỏi ngành giải trí sao?!


Hai ba con lại trò chuyện một lúc, ba Thời bảo sẽ đi gặp trưởng làng và các quan chức trong làng để chuẩn bị, tránh bất trắc xảy ra. Thành thật mà nói, ông cũng nhớ con trai, muốn con về nhà mấy ngày, dù là vì chương trình. Tất nhiên, ông sẽ không thừa nhận điều đó.


Với sự giúp đỡ của ba, Thời Duyệt hoàn toàn yên tâm. Miễn là đội ngũ chương trình không thay đổi, cậu chắc chắn rằng địa điểm quay tiếp theo của họ sẽ là nhà cậu!


Thấy cậu vui vẻ, Lâm Sâm cũng không khỏi mỉm cười theo. Mấy ngày qua ở cùng Thời Duyệt, anh ta nhận thấy cậu rất thích cười. Trừ khi quay phim, không có chuyện gì là cậu không thể vui vẻ. Quan trọng hơn là nụ cười của cậu thật sự rất lây lan, mỗi lần nhìn thấy cậu cười, anh ta cũng không kìm được mà cười theo.


Nhưng rất nhanh, anh ta ho nhẹ, lấy một cuốn sổ nhỏ, mở ra và nói với Thời Duyệt: “Chị Trần đã nhận cho cậu một quảng cáo, là một thương hiệu giày nội địa, ngày kia cậu phải đi quay.”


Thời Duyệt ngạc nhiên: “Bây giờ đã có quảng cáo tìm tôi rồi sao?”


“Trước giờ đã có rồi, nhất là sau khi cậu làm trợ lý cho chị Đậu.” Lâm Sâm cười nói, “Nhưng hai sếp không muốn cho cậu nhận những quảng cáo linh tinh, sợ ảnh hưởng đến sự phát triển sau này. Thương hiệu này là hàng quốc dân, chất lượng ổn, giá cả hợp lý, vì vậy chị Trần mới quyết định nhận cho cậu.”



Thời Duyệt không quá quan tâm đến những chuyện vòng vo như vậy, cậu luôn tin tưởng vào Trần Thư Ngữ và đạo diễn Trình, chỉ nói: “Cứ để họ quyết định công việc, chỉ cần bảo tôi phải làm gì là được.”


Lâm Sâm gật đầu rồi tiếp tục: “Ngày mai sẽ có một buổi chụp ảnh cho tạp chí, ngay ở thành phố S, không phải đi công tác đâu. Cậu chỉ cần nghỉ ngơi thôi, trưa tôi sẽ đến đón cậu, không cần lo bị trễ.”


“Được, cảm ơn anh nhiều!” Thời Duyệt cười ngọt ngào, nghĩ thầm có một trợ lý đáng tin cậy thật là dễ dàng!


Trở về thành phố S thì đã là hai, ba giờ chiều. Trên đường về nhà, cậu ghé qua công ty cùng với Lâm Sâm. Kể từ khi ký hợp đồng, cậu chỉ đến công ty vài lần, còn ít hơn cả Lâm Sâm quen thuộc với công ty.


Nghe nói chị Trần định đổi tên studio thành ‘Công ty Giải trí Thư Ngữ’, trên đường đi, cậu nhận thấy có nhiều gương mặt mới trong công ty, có lẽ công ty đã mở rộng khá tốt trong thời gian qua.


Cả hai đi thẳng vào văn phòng của hai sếp, thấy trợ lý của Trần Thư Ngữ đang đứng ngoài cửa. Thời Duyệt định tiến lên thì vừa lúc cửa mở, một người phụ nữ mặc đồ công sở, nhìn khoảng ba mươi tuổi, khuôn mặt sắc sảo bước ra.


Cô nhìn thấy Thời Duyệt, nhướng mày, nở nụ cười xã giao, giơ tay ra bắt: “Chào cậu, Thời Duyệt. Tôi là Lâm Quyên, người đại diện của Phó Du và Phạm Tinh Dương.”


Nghe nói là người đại diện của hai người họ, Thời Duyệt lập tức có cảm tình với cô, bắt tay và mỉm cười ngọt ngào: “Chào chị.”


Cô cười thật lòng hơn: “Cậu cười rất đẹp.”


“Ừ, tôi biết.” Thời Duyệt luôn tự tin như vậy.


Cô mỉm cười nhưng không nói gì thêm. Lúc này, trong văn phòng, Trần Thư Ngữ gọi Thời Duyệt, cô liền tự giác chào tạm biệt và rời đi.


“Chị, em về rồi đây!” Vừa vào cửa, Thời Duyệt đã cười tươi chào chị Trần Thư Ngữ, “Nghe nói chị lại tìm cho em công việc mới à?”


“Ừ.” Trần Thư Ngữ lúc đầu có vẻ nghiêm túc nhưng sau đó nở nụ cười, nói: “Chắc là Lâm Sâm đã nói với em rồi, em có một buổi chụp ảnh tạp chí và một hợp đồng quảng cáo, thù lao cũng không tệ.”


Thời Duyệt cười rạng rỡ: “Vậy thì tốt quá.”


Trần Thư Ngữ hơi ngạc nhiên vì cậu không hỏi cụ thể về số tiền nhưng rồi lại nghĩ, giờ đây Thời Duyệt không giống trước kia nữa. Trước đây, khi cậu gặp khó khăn và không có tiền, cậu rất chú ý đến tiền bạc. Nhưng giờ đây, cậu đã có trăm ngàn vạn trong tay và có một người ba không rõ nguồn gốc nhưng rất giàu có. Dù vẫn thích tiền nhưng giờ cậu không còn chú tâm đến tiền như trước nữa.


Cô mỉm cười quan tâm Thời Duyệt: “Thế nào, chương trình lần này có vui không?”


“Rất vui, chỉ là chi phí sinh hoạt hơi ít, em phải tự bỏ tiền ra.” Thời Duyệt khi nhắc đến chuyện này liền cảm thấy bực bội, “Đạo diễn Dư đã hứa là sẽ xem xét tăng chút, nhưng em cảm thấy chẳng hy vọng gì.”


Trần Thư Ngữ bật cười vì câu nói của cậu, cô liền gửi cho cậu một khoản tiền lớn. Thời Duyệt nhận được thông báo về việc chuyển khoản, lập tức cười tươi: “Cảm ơn chị Trần!”



“Nghe lời, coi như phụ cấp cho chuyến công tác nhé.”


Thời Duyệt vui vẻ vì nhận được một khoản tiền lớn, cậu liền khen ngợi Trần Thư Ngữ một phen và hớn hở rời đi. Tâm trạng vui vẻ của cậu kéo dài đến vài ngày sau, khi làm việc luôn thể hiện sự nghiêm túc và đầy năng lượng.


Địa điểm ghi hình cho tập tiếp theo của chương trình cũng được quyết định trong mấy ngày đó, sau khi đội ngũ chương trình và các khách mời phối hợp, họ quyết định sẽ quay vào ngày thứ tư.


Cùng ở thành phố S nên tất nhiên Thời Duyệt, Phạm Tinh Dương, Phó Du và La Nam đi chung chuyến bay với nhau. Cho đến khi lên máy bay, Lâm Sâm mới nhận ra rằng Phó Du cũng đang cùng quay chương trình với Thời Duyệt!


Lúc này anh ta mới nhận ra tình hình không ổn, vì trước đó Trần Thư Ngữ đã nhắc nhở anh ta rằng Phó Du có ý đồ không tốt với Thời Duyệt, bảo anh ta phải chú ý và tránh để hai người tiếp xúc quá nhiều. Nhưng giờ thì…..


Khi quay chương trình lần trước, sau khi đưa Thời Duyệt đến đoàn phim, anh ta bị nhân viên yêu cầu rời đi để không làm ảnh hưởng đến việc quay. Phó Du đến sau khi anh ta đã rời đi, lúc ra về cũng đi trước, vì vậy Lâm Sâm hoàn toàn không biết rằng người này cũng tham gia chương trình.


Anh ta nhớ rõ, đội ngũ chương trình có 5 khách mời cố định và trong danh sách đó không có tên Phó Du!


Lâm Sâm vô cùng hoang mang, vội vàng chụp ảnh và gửi cho Trần Thư Ngữ.


Bên kia, khi nhận được bức ảnh, Trần Thư Ngữ nhìn chằm chằm vào Phó Du, người đang đứng trước chỗ Thời Duyệt và nói chuyện với cậu, cảm thấy như thể mình đang cắn nát răng. Cô không lo sợ Phó Du sẽ cướp Thời Duyệt, thật ra sau một vài lần đàm phán không thành, Phó Du đã không còn kiên quyết yêu cầu Lâm Quyên ký hợp đồng với Thời Duyệt nữa.


Ngược lại, anh đã bảo Lâm Quyên, đại diện thay anh thỏa thuận về việc góp vốn, có ý muốn giúp cô phát triển công ty. Mấy hôm trước, Lâm Quyên đến công ty của cô để bàn về chuyện này. Đối với công ty của Trần Thư Ngữ, việc có Phó Du gia nhập chắc chắn là điều rất có lợi. Trước đây cô rất khó khăn vì không có nguồn tài chính mạnh và sức mạnh phía sau để làm việc, còn suýt chút nữa đã khiến Thời Duyệt gặp nguy.


Tuy nhiên, điều đó không làm cô có cảm tình với Phó Du, lý do chính là…


Ai lại thích một con heo muốn gặm cọng cải nhà mình chứ!


Chỉ riêng những việc Phó Du đã làm cho Thời Duyệt cũng đã vượt qua giới hạn của tình bạn. Ban đầu cô còn chưa chắc chắn nhưng giờ thì cô đã hiểu rõ.Khi thấy Phó Du tự giác tham gia chương trình tạp kỹ và giấu giếm việc anh là một trong các khách mời cho đến tận bây giờ, còn trong bức ảnh, ánh mắt anh nhìn Thời Duyệt đầy tình cảm. Những hành động này cộng lại khiến Trần Thư Ngữ không thể không nhận ra.


Đạo diễn Trình, người ngồi cạnh Trần Thư Ngữ, thấy bạn gái của mình bỗng nhiên nổi giận, liền quan tâm hỏi: “Sao vậy?”


Trần Thư Ngữ trực tiếp ném bức ảnh cho anh ta: “Cải trắng nhà mình sắp bị heo đào đi rồi!”


Đạo diễn Trình nhìn qua bức ảnh rồi cười: “Thôi đi, Phó Du là người tốt rất tốt mà, sạch sẽ, tài năng, giàu có, lại còn đẹp trai. Còn Thời Duyệt nhà ta thì sao? Hát không hay, nhảy chẳng giỏi, miệng lại hay gây rắc rối. Ai là cải, ai là heo, chắc phải xem lại đấy!”


“Ài, anh còn nghĩ Thời Tiểu Trư nhà ta không phải là kiểu đi tán tỉnh cải nhỏ, đang lo không biết khi nào sẽ giới thiệu đối tượng cho cậu ấy. Giờ thì tốt rồi, không phải lo nữa, cải nhỏ tự tới tán Thời Tiểu Trư nhà ta rồi.”


Trần Thư Ngữ: “…….” Cái này hình như nghe có vẻ hợp lý đấy.



…..


Bên kia, sau chuyến bay và di chuyển bằng xe, Thời Duyệt và ba người còn lại đều có phần mệt mỏi. Khi lên xe của chương trình để được đưa đến điểm quay, họ đều tranh thủ nhắm mắt nghỉ ngơi để có thể tỉnh táo khi chính thức ghi hình. Có lẽ vì giao thông ở đây không tiện, hoặc có thể vì chương trình muốn tiết kiệm xăng nên họ không lập tức xuất phát mà phải đợi khoảng 20 phút, sau khi đón được Âu Dương Tế và Triệu Nhân thì mới xuất phát.


Lúc này, sáu vị khách mời đều đã có mặt đầy đủ. Mọi người đều im lặng nghỉ ngơi, cho đến khi đội ngũ chương trình nhắc nhở họ đã đến nơi, tất cả mới đồng loạt xuống xe.


Vừa xuống xe, cảnh tượng trước mắt với những ngọn núi xanh bao quanh, hoa ngọc lan nở rộ và các ngôi nhà được xây theo phong cách địa phương mà không hề cũ kỹ đã khiến tất cả, ngoại trừ Thời Duyệt và Phó Du, phải ngạc nhiên. Thời Duyệt thì đã quen với cảnh này, còn Phó Du trước đó đã xem qua hình ảnh khi thảo luận với đạo diễn Dư nên đã sớm hết ngạc nhiên.


Nhìn thấy mặt đất sạch sẽ bằng bê tông, Phạm Tinh Dương tròn xoe mắt: “Thời Tiểu Duyệt, tôi thật sự tin cậu rồi!”


La Nam cũng không còn giữ vẻ nhút nhát như mọi khi, liền nói: “Đúng vậy, bảo là từ cái làng nghèo khó, nhưng mà ai có làng nghèo nào mà lại như thế này chứ?!”


“Thật ra tôi đã đi qua rất nhiều nơi nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy một ngôi làng núi đẹp như vậy.” Triệu Nhân thốt lên đầy ngạc nhiên, “Chắc chắn các cán bộ làng này rất tài giỏi, mọi thứ đều được quản lý rất chặt chẽ.”


Thời Duyệt không để ý họ nói gì nữa, vừa xuống đất, cậu hít một hơi thật sâu, rồi nở nụ cười tươi tắn hướng mọi người nói: “Đi thôi, theo em về nhà!”


Mọi người và đoàn quay phim vội vã theo sau. Trên đường đi, không ít người dân trong làng chào hỏi Thời Duyệt. Những người trẻ tuổi nói tiếng phổ thông, còn người già thì nói tiếng phổ thông pha lẫn một chút phương ngữ nhưng vẫn có thể nghe hiểu được.


“Tiểu Duyệt, cậu về rồi à! Tôi nghe nói rồi, các cậu đang quay chương trình đúng không? Ừ, vậy tôi không nên nói chuyện với cậu nữa phải không? Sẽ không làm cậu bị ảnh hưởng chứ?”


“Tiểu Duyệt, cậu lại gầy đi rồi! Chú tôi đi câu cá rồi, tối tôi bảo chú ấy mang cho cậu một con cá về, bồi bổ cho cậu!”


“Duyệt Duyệt, cuối cùng cậu cũng về rồi. Ôi trời, cậu quay chương trình à! Vậy là không thể dạy chúng tôi nhảy múa nữa à, cậu không biết là làng bên gần đây hay kiêu căng lắm không….”



Trên suốt chặng đường, có hơn mười người đã chào hỏi hoặc trò chuyện với Thời Duyệt, phần lớn là những phụ nữ trung niên và cao tuổi, ai cũng thể hiện sự thiện chí. Thời Duyệt đã quen với điều này, luôn mỉm cười đáp lại, thỉnh thoảng còn nhận được rất nhiều đồ ăn, vật dụng từ người dân trong làng. Chẳng mấy chốc, tay cậu đã không thể cầm hết đồ nữa.


Sự hoan ngênh của Thời Duyệt khiến cả đoàn quay phim và Phạm Tinh Dương cùng các người khác phải ngỡ ngàng, La Nam không nhịn được thở dài: “Ôi trời, anh Thời thật sự lợi hại!”


Tuy nhiên, Triệu Nhân lại cảm thấy có chút kỳ lạ. Nếu nói về ngoại hình và tính cách của Thời Duyệt, quả thật cậu rất dễ mến. Nhưng, dù có dễ mến đến đâu thì cũng không thể khiến tất cả người dân trong làng đều thích mình được, phải không? Tuy nhiên, trên suốt chặng đường, Triệu Nhân nhận thấy rằng, hầu hết những người dân mà Thời Duyệt gặp đều tỏ ra rất thân thiện và yêu mến cậu.


Ngoài ra, xây dựng trong làng, tuy trông mới mẻ nhưng nếu quan sát kỹ thì có thể nhận ra đã được xây dựng từ khá lâu, ít nhất phải hơn mười năm. Mười năm trước, làng núi này đã được xây dựng đến mức độ này sao?


Triệu Nhân cảm thấy có chút bối rối, làng này mặc dù có không khí rất tốt nhưng lại có cảm giác kỳ lạ lắm.



Đang lúc suy nghĩ, Phạm Tinh Dương lên tiếng, cắt ngang dòng suy tưởng của Triệu Nhân.


“Tiểu Duyệt, còn chưa tới sao? Nhà cậu ở trong cái nơi xa xôi như vậy à?”


Thời Duyệt mỉm cười đầy tươi sáng và gật đầu: “Chính là nơi trong cùng đó, sắp đến rồi.”


Khoảng mười phút sau, với một tiếng reo vui “Đến rồi!”, Thời Duyệt chỉ tay về phía một tòa nhà rộng ít nhất 500m², một ngôi nhà kiểu tứ hợp viện rất đồ sộ, hưng phấn nói: “Nhìn này, đây là nhà em.”


Phó Du nhìn ngôi nhà này một cách sửng sốt, không ngờ Thời Duyệt lại sống trong một tứ hợp viện lớn như vậy. Không trách được cậu lại bảo đoàn quay phim và các khách mời đến nhà mình ở, chắc chắn sẽ có đủ chỗ cho tất cả. Ngôi nhà lớn như thế, tất cả vào ở cũng dư sức!


Còn Phạm Tinh Dương, La Nam và những người khác, mặt mày ngây ra, không biết nên làm gì hay biểu cảm như thế nào. Họ, đang đứng trong một ngôi làng nhỏ không tên, lại thấy được một tứ hợp viện trang trọng như vậy!


Trong một căn phòng tạm thời được cải tạo thành phòng điều khiển của đạo diễn trong tứ hợp viện, đạo diễn Dư nhìn vào màn hình, thấy các khách mời có vẻ mặt ngớ ra giống nhau, không khỏi mỉm cười hài lòng. Có vẻ như không chỉ mình ông ta bị sốc, thật tuyệt!


Chắc chắn khi ông ta đến nhà Thời Duyệt, sự choáng váng của ông ta còn lớn hơn thế nữa! Nhưng, điều khiến ông ta thậm chí còn ngạc nhiên và lo lắng hơn đang chờ đợi phía sau…. Đạo diễn Dư cười thầm, háo hức muốn xem phản ứng của mọi người khi vào nhà.


Thời Duyệt đợi một lúc mà không nhận được phản ứng gì từ mọi người, quay lại nhìn thì thấy hầu như tất cả đều không biểu lộ cảm xúc, chỉ có Phó Du là khác. Tình hình này có vẻ không đúng lắm!


Thời Duyệt nhìn cửa nhà mình, lại nhìn mọi người. Cậu xoa đầu, nói: “À, em biết rồi, nhà em nhìn có vẻ cũ, cũng không đẹp bằng nhà của người dân trong làng. Mọi người đừng ghét nhé, ít nhất nhà em vẫn có thể che mưa che gió mà không gặp vấn đề gì.”


Phạm Tinh Dương và những người khác: “…………” Tứ hợp viện mà cậu nói cũ á? Không đẹp bằng nhà dân trong làng à???


Phó Du lúc này đang tính toán xem nếu Thời Duyệt bị đánh, khả năng mình cứu được cậu ấy khỏi tay mọi người sẽ cao bao nhiêu.


________________________________________________________________________________


Tác giả có lời muốn nói: Thời Tiểu Duyệt — một người chơi ‘Versailles*’ mà không hề hay biết.


*Versailles, một địa danh ở Pháp, nơi ở của vua và hoàng hậu (Lâu đài Versailles). Nhưng nó cũng là một từ lóng của giới trẻ Trung Quốc, có nghĩa là “Khoe ngầm, làm màu”.


________________________________________________________________________________


Còn 36 chương…..


o(**)


Tôi Thật Sự Rất Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Truyện Tôi Thật Sự Rất Giàu Story Chương 62
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...