Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện

Chương 54


Trong mắt Hyun-soo, Sehun là kiểu người mà cậu không muốn tưởng tượng xem trong đầu cậu ta đang nghĩ gì.


Không phải là Sehun dùng bạo lực hay bắt nạt ai đó.


Chỉ là những kẻ từng v* v*n Jian đều không thấy tăm hơi sau một thời gian, nên Hyun-soo chỉ có thể đoán rằng Sehun đã ra tay làm gì đó. Thực tế, cậu cũng từng vài lần bị Sehun lôi kéo vào mấy trò đùa quái ác.


Nếu không phải chuyện liên quan đến Jian, Sehun sống như thể chẳng còn vương vấn gì với thế giới này.


Jian nghĩ rằng mình là người thân nhất với Sehun, nhưng Hyun-soo lại cho rằng nếu trong lòng Sehun, cậu chiếm được 1/100 vị trí mà Jian có thì cũng đã là một phép màu.


Khi còn nhỏ, cậu từng bị vẻ ngoài thiên thần của Sehun đánh lừa. Cậu nghĩ như Jian nói, chỉ là Sehun vụng về trong cách đối nhân xử thế. Vì vậy, cậu đã nhường nhịn rất nhiều, cố gắng chăm sóc như một người anh có em trai nhỏ.


‘Tất cả đều là vô ích. Thằng này mà làm diễn viên chắc sẽ nổi đình nổi đám.’


Ngay trước đó còn tỏ thái độ bực bội với mình, vậy mà vừa thấy Jian xuất hiện là lại giả vờ đáng thương nhất thế gian — cảnh tượng đó Hyun-soo đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần.


Và lần nào Jian cũng hoàn toàn bị cuốn vào màn diễn của Sehun, ôm lấy cái tên có tâm địa đen tối kia như đang dỗ dành một đứa trẻ.


“Chắc anh Jian nghĩ ảnh giống như anh của Hyun-woo quá.”


Ngay lúc này đây, giọng nói khó chịu của Sehun khiến sau gáy Hyun-soo lạnh buốt.


“Anh tôi thì sao? Anh ấy tin hết lời tôi nói đấy nhé?”


Cái nhìn chằm chằm không đáp lời khiến cảm xúc Hyun-soo trào dâng. Ánh mắt của Sehun đang nói rõ ràng — cậu ta không tin lấy một lời.


“Chính cậu thì đang giở trò gì sau lưng Jian hyung hả?”


Từ bếp vang lên tiếng hát khe khẽ. Có cả tiếng dao thái nữa, chắc đang làm món gì đó ăn kèm với bánh bao hấp.



Hyun-soo đưa tay lên che miệng thì thầm, Sehun chỉ nhướng nhẹ lông mày. Ánh mắt lạnh lẽo lướt qua khuôn mặt cậu.


Gì thế này. Thật sự bất an quá.


Trước hết, chuyện gần đây Sehun làm Jian buồn là điều lạ. Sehun là kiểu người mà chỉ cần giữa chân mày của Jian nhíu lại một chút là coi như có chuyện lớn xảy ra. Từ nhỏ đã vậy rồi.


Không hề cười dù chỉ một chút với người khác, nhưng cứ thấy Jian hơi buồn là lại ôm lấy và làm nũng đủ kiểu.


Vậy mà cậu ta đã khiến Jian phiền lòng suốt một thời gian khá dài. Dù chỉ là chuyện không lớn, nhưng thấy khuôn mặt Jian mỗi ngày một tối sầm lại, Hyun-soo một lần nữa nhận ra rằng Sehun chỉ tỏ ra hiền lành với mỗi Jian.


“Này, nói thật với tôi đi. Tuyệt đối không được làm chuyện phạm pháp đâu đấy. Cậu mà thành tội phạm thì anh Jian sẽ đau lòng lắm đấy.”


Hyun-soo từng tự trấn an bản thân rằng nếu một ngày nào đó Sehun phạm tội và bị tống vào tù thì cũng đừng ngạc nhiên.


Tính đến giờ, hoặc là Sehun chưa làm gì phạm pháp, hoặc là chưa bị phát hiện nên mọi chuyện vẫn êm xuôi. Nhưng gần đây Hyun-soo bắt đầu cảm thấy một sự bất an lạ lùng. Gọi là linh cảm bản năng cũng được.


“Không có chuyện đó đâu.”


Sehun thở dài như thể đang nhìn kẻ ngu ngốc nhất thế gian, khiến Hyun-soo siết chặt nắm đấm. Nếu đấm được một phát vào đầu cậu ta, có khi bao nhiêu uất ức dồn nén suốt 10 năm cũng vơi đi phần nào.


“Mấy đứa ơi, ăn bánh bao nào.”


Như thể cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ đang bao trùm phòng khách, Jian xuất hiện với một khay bánh bao nóng hổi. Mùi thơm ngào ngạt tỏa ra từ những chiếc bánh mờ mờ nhân bên trong.


Cuối cùng, Hyun-soo đành tạm gác lại chuyện tra hỏi Sehun vì bánh bao. Giá mà cậu biết trước chuyện sắp xảy ra, thì đã không làm vậy.


Chính vì không thể biết trước tương lai, nên đã vô tình bỏ qua — và đó là sai lầm.


***


“Cảm giác thế nào?”



Ji-an quay sang nhìn Sehun với vẻ mặt còn hồi hộp hơn cả chính cậu. Trên màn hình TV, vô số người đang tụ tập quanh Bosingak, chờ tiếng chuông báo năm mới vang lên.


Đông đến mức không nhìn thấy được mặt đường vì đám đông đủ mọi lứa tuổi: từ những cụ ông cụ bà lớn tuổi, các bậc phụ huynh dắt con nhỏ theo, đến những học sinh ăn diện kỹ lưỡng nhưng vẫn còn nét non nớt.


Sự hồi hộp mong chờ năm mới như thể xuyên qua màn hình mà truyền sang cả Ji-an.


Không thích chỗ đông người nên Ji-an và Sehun chọn ở nhà, cùng xem truyền hình trực tiếp và chờ tiếng chuông vang lên.


Đã là 11 giờ 58 phút tối. Chỉ còn 2 phút nữa là năm mới đến và Sehun sẽ thêm một tuổi. Chỉ là thêm một năm thôi, nhưng vì cậu sẽ trở thành người lớn nên có một điều gì đó khác biệt.


Vừa hồi hộp vừa rối bời. Thời điểm phải tôn trọng mọi quyết định của Sehun cuối cùng cũng đã đến.


Dù mọi chuyện đã quay về như cũ, nhưng những lần nổi loạn của Sehun vẫn để lại trong lòng Ji-an một nỗi bất an sâu sắc.


Ánh mắt nhìn Sehun bắt đầu nhuốm chút căng thẳng. Không lẽ Sehun vừa thành niên là sẽ đòi sống riêng? Trừ khi cậu học đại học xa, còn không thì từ nhà đến trường hoàn toàn có thể đi về trong ngày.


Dù trước giờ đã cho cậu tiền tiêu xài dư dả, nhưng nếu Sehun muốn thuê nhà gần trường thì cũng không dễ. Có thể làm được nếu bắt đầu đi làm thêm sau lưng Ji-an từ bây giờ.


Trong lúc chờ Sehun trả lời, vô số ý nghĩ tràn ngập trong đầu Ji-an. Dù tự biết bản thân đang bảo bọc Sehun quá mức, nhưng anh không thể làm khác.


Vì đâu biết liệu những kẻ từng đe dọa Sehun có còn sống không. Nếu mất cảnh giác để rồi Sehun lại bị bắt cóc một lần nữa, Ji-an sẽ không thể tha thứ cho bản thân.


10 năm sống cùng Sehun là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời Ji-an. Anh đã yêu thương và được yêu thương. Ánh mắt ngây thơ, chỉ biết nhìn anh duy nhất của Sehun đã chữa lành vết thương trong lòng anh.


Chưa kể, hiện tại Sehun vẫn chưa dính líu đến Hyun-su, và “Tháp” cũng chưa xuất hiện. Kể từ khi Tháp xuất hiện, Hàn Quốc lại một lần nữa trải qua thời kỳ nguy hiểm.


Cái Tháp không thấy điểm kết thúc ấy đã trở thành nỗi sợ với con người. Ngay từ tầng đầu tiên đã xuất hiện quái vật khá mạnh khiến các thợ săn phải vật lộn chiến đấu.


Ngay cả Sehun – kẻ từng giam giữ Hyun-su suốt thời gian dài – cũng phải leo Tháp vì chuyện đó liên quan trực tiếp đến sự an nguy của cả đất nước. Dù là một phản diện tàn độc, Sehun cũng là người sống trên đất Hàn Quốc.


“Còn anh?”



“Anh á?”


Câu trả lời Ji-an mong đợi lại khác hoàn toàn. Sehun nhìn anh một lúc rồi hỏi ngược lại.


“Anh hồi hộp lắm chứ. Không ngờ Sehun của anh đã lớn thế này rồi.”


Gác lại những tâm sự phức tạp, Ji-an chia sẻ cảm xúc đang chiếm ưu thế nhất. Dù luôn chuẩn bị cho tình huống xấu nhất vì hay lo lắng, nhưng Sehun không bệnh nặng, cũng không gây ra chuyện gì quá tệ, và đã trưởng thành rất tốt.


Đôi lúc, cậu cũng gây ra những chuyện đau đầu đến mức không hiểu sao lại giấu được bao nhiêu trò quậy phá như thế, nhưng nghĩ lại thì đều là kỷ niệm có thể mỉm cười.


“Đúng vậy. Em lớn rồi. Giờ em là người lớn.”


Nét cười làm mắt Sehun cong lên thật đẹp khiến đầu ngón tay Ji-an khẽ run lên. Gương mặt vốn đã hoàn hảo từ bé, càng lớn lại càng tỏa sáng rực rỡ.


Cảm xúc từng xuất hiện không lâu trước đó bỗng quay trở lại, khiến Ji-an phải che giấu bằng một nụ cười. Có lẽ khi mọi chuyện với Sehun lắng xuống, anh nên nghiêm túc nghĩ đến việc hẹn hò thật sự với ai đó.


Thời gian sống một mình càng kéo dài, những cảm xúc không nên có lại càng lớn dần.


“Giờ bắt đầu đếm ngược rồi.”


Trong lúc hai người trò chuyện, thời gian đã trôi qua nhanh chóng. Nhìn mọi người đồng thanh đếm số, Ji-an nuốt khan một cái.


Sehun trưởng thành đồng nghĩa với việc thời điểm năng lực được thức tỉnh cũng sắp đến. Ji-an đã dốc lòng chuẩn bị cho ngày đó.


Anh đã cố gắng hết sức để lấp đầy sự thiếu hụt còn sót lại trong lòng Sehun bằng tình yêu thương, để cậu không rơi vào con đường hủy diệt.


Tiếng chuông báo năm mới vang lên “Đeng— Đeng—”, âm vang khắp phòng khách. Đồng thời, tim Ji-an cũng đập mạnh theo từng tiếng chuông.


Cảm giác căng thẳng như một vị khách không mời mà đến, dọc sống lưng anh đã bắt đầu đẫm ướt.


***



 


‘Không lẽ trong lúc mình sang Mỹ thì Sehun sẽ thức tỉnh năng lực sao.’


Vừa lau chiếc cốc trên tay, Ji-an vừa liếc nhìn Sehun đang ngồi ở bàn trong quán cà phê. Đã sang năm mới được một ngày.


Ngày mai, anh phải bay sang Mỹ. Nhưng vẫn chưa nói chuyện đó với Sehun. Dự định sẽ kể trong lúc ăn trưa sau đây.


“Chủ quán, lâu rồi mới gặp ạ.”


“À, chào mừng quý khách.”


Cửa quán mở ra và một vị khách quen có gương mặt quen thuộc bước đến quầy thanh toán. Là người đặc biệt hay gọi Americano đá rồi thêm whipping cream nên Ji-an nhớ rất rõ.


“Em trai của anh đúng là có thể làm người mẫu đấy. Anh thấy không? Ngoài kia hình như toàn người đến để nhìn cậu ấy thì phải.”


Khách chỉ tay ra phía ngoài quán cà phê, nơi có một nhóm học sinh trung học cơ sở đã đứng tụ tập từ mười phút trước, dường như đang đợi Sehun đi ra.


Có vẻ ngại vào trong quán nên bọn trẻ cứ dậm chân vì lạnh, Ji-an cũng đã để ý từ nãy.


“Học hành cũng giỏi lắm. Lần này thi đại học còn được điểm tuyệt đối đấy.”


Ji-an khéo léo khoe về Sehun. Từ lúc nào đó, điểm số kỳ thi đại học của Sehun đã trở thành niềm tự hào của anh.


“Thật ghen tị quá. Nhìn mặt em trai thôi chắc cũng đủ xua tan mệt mỏi rồi nhỉ.”


Được khách phụ họa khiến tâm trạng Ji-an vui lên, anh chất đống whipping cream như núi rồi đưa cho khách. Vừa cười rạng rỡ tiễn khách mang cốc đi, Ji-an bỗng cảm thấy một ánh nhìn kỳ lạ.


Sehun – người vừa nãy còn mải nghịch điện thoại – bây giờ đang chống cằm, nhìn chằm chằm vào anh không rời.


Gương mặt không còn nụ cười nào khiến không khí như se lạnh. Ji-an đưa tay xoa xoa sau gáy rồi cũng gượng cười đáp lại Sehun.


Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện Truyện Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện Story Chương 54
10.0/10 từ 28 lượt.
loading...