Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện
Chương 53
“Thật sự không gặp ai mà cứ đi lang thang một mình sao……”
Ji-an hít mạnh để kìm nước mũi, cố không phát ra tiếng, rồi nhíu mày, rùng mình nhẹ. Đã sáu tiếng trôi qua kể từ khi anh bắt đầu theo dõi Se-hun.
Kỹ năng ẩn thân chỉ kéo dài 30 phút, nên trong thời gian đó, anh bám theo ở khoảng cách chừng 5 mét. Khi không thể dùng kỹ năng, anh giữ khoảng cách xa hơn để theo dõi hành tung của Se-hun.
Cứ mỗi tiếng trôi qua, anh lại áp sát một lần nữa. Vừa mân mê khăn quàng cổ, Ji-an vừa hồi tưởng lại những nơi Se-hun đã ghé qua.
Cậu vào cửa hàng tiện lợi, mua một lon cà phê rồi ngồi thẫn thờ trên ghế công viên gần đó. Có lẽ vì lạnh nên chuyển hướng sang trung tâm thương mại, ghé qua cửa hàng thú nhồi bông, cửa hàng văn phòng phẩm, nhà sách, và cuối cùng là quán cà phê – nơi cậu lại gọi thêm một ly cà phê.
Chỉ đơn giản là nhìn chằm chằm vào ly cà phê vừa gọi, nhưng không khí quanh Se-hun dường như khác biệt. Không chỉ Ji-an nghĩ vậy – trong quán cà phê đã có hai người tiến đến bắt chuyện và hỏi số điện thoại của cậu.
Mỗi lần như thế, Se-hun đều từ chối bằng gương mặt lạnh lùng. Nếu đối phương trông lớn tuổi hơn cậu, Se-hun sẽ liếc nhìn đồng phục mình đang mặc rồi liếc lại người đó, khiến họ mất mặt.
“Mình đã nghi ngờ vô cớ rồi.”
Có chút bối rối, Ji-an cắn môi rồi kéo khăn xuống, nhấp một ngụm sô-cô-la nóng mà anh đã gọi.
Hơi ấm ngọt ngào lan tỏa khắp miệng khiến anh cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Việc theo dõi không hề dễ dàng như anh tưởng.
Nếu không có kỹ năng ẩn thân thì chắc anh đã gục ngã sau chưa đầy một tiếng đồng hồ.
Mỗi khi Se-hun vô tình quay đầu về hướng mình, tim Ji-an như rơi xuống tận chân.
Mỗi lần như thế, anh lại kéo khăn lên che kín mũi và nín thở. Vì căng thẳng quá lâu, toàn thân từ vai đến bắp chân đều đau nhức.
Vì luôn trong trạng thái căng thẳng, anh chẳng ăn được gì chứ đừng nói đến việc uống một ngụm nước. Vị ngọt của sô-cô-la nóng phần nào giúp xoa dịu mệt mỏi tích tụ sau nhiều giờ theo đuổi.
Dù đang nhấp từng ngụm nhỏ, ánh mắt Ji-an vẫn liên tục liếc nhìn bóng lưng Se-hun. Không cần lo bị phát hiện, vì nói quá lên một chút thì gần như cả quán đều đang liếc nhìn Se-hun.
“Nghĩ lại thì... phỏng vấn thủ khoa tốt nghiệp là không thể rồi. Nhất định phải từ chối.”
Vài ngày trước, một đài truyền hình phản ứng nhanh đã liên hệ với Ji-an. Vì lo lắng, anh đã hỏi Se-hun thử, và cậu chỉ bảo, hãy làm theo những gì anh muốn.
Thấy Se-hun thản nhiên giao toàn quyền quyết định cho mình, những tủi thân chất chứa trong lòng Ji-an dường như tan biến đôi chút.
Dù hôm nay không chịu nổi mà phải đóng cửa tiệm để đi theo Se-hun…
Nhưng trái với lo lắng, Se-hun thật sự chỉ lang thang một mình, như thể chỉ muốn tận hưởng thời gian cho riêng bản thân. Cậu không gặp gỡ ai cả.
Sau một hồi do dự, Ji-an quyết định sẽ theo dõi thêm một chút. Biết đâu đến tối muộn, cậu lại hẹn gặp ai đó khả nghi.
“Thật sự không gặp ai cả.”
Se-hun ăn hamburger ở một tiệm đồ ăn nhanh, rồi đi bộ dọc theo bờ sông Hàn. Mặt trời lặn, ánh chiều đỏ trải dài trên đôi vai rộng của cậu.
Rồi kỹ năng ẩn thân lại hết hiệu lực. Ji-an nấp sau một thân cây, thở ra một hơi khi nhìn Se-hun đang dần đi xa.
Để tránh bị phát hiện, anh phải quay về nhà trước. Nếu không, nếu Se-hun cũng trở về thì mọi chuyện sẽ rối rắm hơn.
Khi dáng người Se-hun chỉ còn như một chấm nhỏ, Ji-an lấy điện thoại ra. Không cần do dự, anh bấm vào cái tên đầu tiên trong danh bạ.
Tu tu tu― tu tu tu―
Tiếng chuông đổ vài lần rồi tắt phụt.
“Se-hun à, em đang ở đâu vậy?”
Không vòng vo, Ji-an hỏi thẳng vị trí của cậu. Dù thật ra anh đã biết rõ.
— Em chỉ đang ở ngoài thôi.
Lại là câu trả lời hờ hững như mọi khi, khiến tay Ji-an siết chặt lấy điện thoại. Chỉ cần nói là đang đi dạo ven sông Hàn cũng được mà. Lẽ nào Se-hun thật sự muốn giấu anh chuyện gì đó?
Nuốt trọn sự tủi thân, Ji-an hắng giọng.
“Em ăn tối chưa?”
Anh không nhớ lần cuối cùng mình ăn cùng Se-hun là khi nào nữa. Sáng không ăn, tối thì về muộn, hai người gần như chẳng có thời gian dùng bữa cùng nhau.
Trong suốt thời gian ôn thi đại học, cậu vẫn luôn ăn tối ở nhà…
Ji-an đã thấy Se-hun ăn hamburger rồi, nhưng anh muốn chính miệng cậu nói ra. Thật không ngờ có ngày mình lại phải “ăn xin” giọng nói của Se-hun như thế này. Chỉ mới một tháng trước thôi, điều đó còn là chuyện không tưởng.
— Rồi ạ. Anh thì sao?
“Anh cũng ăn rồi.”
Thật ra thì chưa. Toàn bộ những gì anh có chỉ là ly sô-cô-la nóng. Giờ ăn gì cũng thấy khó nuốt, như thể sẽ bị đầy bụng ngay lập tức.
— Vậy em mua gà rán về nhé?
“Gà rán?”
— Vâng. Lâu rồi em cũng muốn ăn một chút.
Khi nghe Se-hun nói vậy, Ji-an bỗng cảm thấy thèm ăn. Có lẽ vì người luôn tìm cách tránh xa mình đột nhiên lại chủ động muốn làm gì đó cùng nhau.
“Tốt quá.”
— Em về ngay đây.
Và rồi cuộc gọi kết thúc. Ji-an vuốt nhẹ màn hình điện thoại bằng ngón cái, rồi quay người.
Dù còn cần quan sát thêm, nhưng ít nhất hôm nay Se-hun không nói dối. Anh chỉ có thể hy vọng cậu sớm quay về là Se-hun mà anh từng biết.
***
“……Lại vỡ nữa rồi.”
“Không sao đâu. Làm lại là được mà.”
Khi Sehun xị mặt nhìn miếng miến thòi ra từ chỗ bánh bao bị nứt, Ji-an vội cầm lấy cái bánh đang ở trong tay cậu.
Những chiếc bánh không thể cứu vãn được thì được để sang một bên, Ji-an lấy một miếng vỏ bánh tròn, cho lượng nhân vừa phải vào rồi đưa cho Sehun.
“Làm theo anh nè. Em cho quá nhiều nhân đó. Chừng này là vừa đẹp.”
Ji-an di chuyển tay chậm rãi để Sehun dễ bắt chước, và dưới bàn tay cậu ấy cũng đã ra một chiếc bánh bao trông tạm ổn.
Tuy kỹ năng vẫn còn vụng về so với Ji-an, nhưng so với cái bánh bao bị nổ hông ban nãy thì đây là một bước tiến đầy bất ngờ.
“Nhìn mấy cái này mới thấy thần linh cũng có vẻ công bằng thật. Han Sehun làm cái gì cũng giỏi, mà khéo tay thì lại chẳng được mấy.”
Hyunsoo, với bột mì dính trên sống mũi, đặt chiếc bánh bao vừa nặn xong lên lòng bàn tay và chìa ra khoe một cách tự hào. Đúng là nhìn trông còn hơn cả bánh Sehun làm.
Ji-an cười khẽ rồi đặt chiếc bánh bao lên giấy bạc đã trải sẵn trên mặt bàn. Những chiếc bánh xếp thành hàng thẳng tắp, bề mặt trắng mịn.
“Wow. Mà Jian hyung ơi, tụi mình nặn bao nhiêu bánh vậy? Ăn hết nổi không đó?”
“Chắc mỗi người phải ăn tối thiểu mười cái chứ? Bánh bao đâu có to gì đâu.”
Trái với lo lắng của Hyunsoo, Jian lại sợ không đủ nên nhìn xung quanh với vẻ hài lòng.
Sehun thì đang nặn bánh ngay bên cạnh, còn Hyunsoo thì đeo cả tạp dề, làm phần việc của một người đầy đủ.
‘Cuộc sống thường ngày mới là điều quý giá nhất.’
Kể từ cái hôm Sehun mang hai con gà rán về, những ngày tháng bất an tưởng chừng sắp sụp đổ cũng đã kết thúc.
Từ ngày hôm sau, Sehun bắt đầu ăn sáng đầy đủ, buổi tối cũng về nhà trước bữa ăn. Tuy vẫn có những lúc đi đâu đó một mình sau khi tan học, nhưng không còn cư xử lạnh nhạt như trước.
Nhờ vậy, Ji-an cũng lấy lại cảm giác thèm ăn, chuẩn bị đón năm mới với tâm trạng nhẹ nhõm hơn.
“Không hiểu anh ăn bao nhiêu mà người không béo lên chút nào. Thể chất không tăng cân đúng là đáng ghen tị.”
Hyunsoo nhìn Ji-an – người có khẩu phần ăn cực khủng – với ánh mắt đầy ghen tị. Nhưng chính cậu ấy cũng thuộc loại ăn khuya mì gói với cơm vẫn không bị phù mặt vào sáng hôm sau.
“Em cũng thế còn gì. Hai đứa tiếp tục nặn bánh nha. Anh đem vài cái hấp thử, phải nếm thử mới được.”
Jian cầm lấy một cái khay nhỏ, chọn vài chiếc bánh trông đẹp mắt. Lần này, rút kinh nghiệm từ thất bại năm ngoái, anh giảm lượng kimchi và tăng thịt để bánh bao có hương vị giống nhân thịt hơn.
Trong khi những chiếc bánh đang được hấp trong nồi bếp, Hyunsoo duỗi chân ra hết cỡ, dựa lưng vào ghế sofa.
“Biết vậy ở nhà chơi game còn hơn.”
“Thế sao không làm vậy đi.”
Tới đây chỉ định luyên thuyên tán dóc với Ji-an, vậy mà không ngờ lại bị kéo vào dây chuyền sản xuất bánh bao. Dù cậu ấy không thực sự nghiêm túc, chỉ là than nhẹ vì vai mỏi, nhưng lại nhận ngay một câu đáp vô tình.
“Ừ. cậu còn trông mong gì ở tôi nữa. Có vẻ giai đoạn nổi loạn cũng kết thúc rồi nhỉ. Nhìn hôm nay dính trong nhà cả ngày kìa.”
Hyunsoo liếc về phía bếp rồi hạ giọng nói. Vì Sehun hay biến mất ngay sau giờ học, Ji-an đã khổ tâm rất nhiều.
Dù bản thân cậu ấy cũng thấy buồn, nhưng chẳng là gì so với cú sốc mà Jian phải chịu. Thế rồi, dạo gần đây, Sehun lại lẽo đẽo theo sau Ji-an như xưa.
Phải khi tận mắt thấy lại khung cảnh quen thuộc kéo dài gần mười năm, Hyunsoo mới lén thở phào nhẹ nhõm.
“Chỉ là đi hóng gió chút thôi.”
“Cậu nghĩ tôi thật sự tin câu đó sao?”
Trước lời bao biện hời hợt, Hyunsoo nhíu mày. Nếu định nói dối thì ít ra cũng phải có thành ý. Hóng gió gì chứ. Chắc chắn là đang làm chuyện gì đó sau lưng Ji-an.
Tôi Nhặt Được Phản Diện Mạnh Nhất Trong Truyện
